[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 1

Editor: Lina Lê

Hế lô, ta đã quyết định mở đầu concept truyện mới *clap clap*, dự định ra truyện sớm hơn dự kiến. Bây giờ ta quyết định sẽ bắt đầu edit cuốn này, để tỷ muội làm nốt cuốn LSPNTN rồi sau đó sẽ chuyển sang cuốn này vì truyện dài quá, ta edit trước để mọi người hiểu sơ sơ rồi mới edit. Nhà ta đang cần thêm ít nhất 3 editor nữa nên mong những ai đang muốn làm editor thì hãy để lại gmail cho ta nhé. Trân trọng cảm ơn!

10428063_1564734137077782_2876530522833730351_n

Chương 1: Nghịch tập bắt đầu

Lúc Chu Đồng tỉnh dậy là đang nằm trên giường lót đệm mềm. Ánh nến êm dịu xuyên qua sa trướng, ấm cúng tĩnh mịch. Liếc nhìn lại, bốn phía hoàn toàn xa lạ, bài trí trong phòng không có chỗ nào không cũ kỹ, một ý niệm hết sức hoang đường dần dần nảy sinh, cố gắng đứng dậy nhưng không ngờ cảnh vật xung quanh bỗng chốc đảo lộn lên.

Cảm giác nôn mửa mãnh liệt kéo tới, Chu Đồng đau đầu kịch liệt, đành phải nắm chặt cái chăn, toàn thân căng thẳng, âm thầm nhẫn nại.

Khó chịu đi qua, lần thứ hai mở mắt, ngoài phòng truyền tới giọng nữ, dường như là đang giao phó việc gì, tiếng bước chân lác đác tiến lại gần, không chỉ có một người. Không chờ nghĩ ngợi, Chu Đồng theo bản năng nhắm mắt, toàn thân thả lỏng, hô hấp chậm rãi, tiếng yên hơi tĩnh. Qua vài phút, trên trán có cảm xúc, giọng nữ mừng rỡ nói thầm: ”Thật tốt quá, sốt đã qua, ấn theo như lời của đại phu, tiểu thư không còn gì đáng ngại, chỉ cần đợi ngày mai thức dậy, bẩm báo lão gia phu nhân, lão gia phu nhân nhất định trong lòng vui sướng không lo.” Sau đó cẩn thận sửa sang lại giường, lưu lại một lát, lại dặn bảo kẻ dưới kiểm tra cửa sổ, chỉ chừa lại một nhọn nến mới dẫn người rời đi.

Lúc này Chu Đồng mới chậm chạp thở ra, manh mối trong đầu phức tạp rắc rối, lập tức phát hỏa, khí hận không nhịn nổi: ”Thật xui xẻo, xa rời quê hương vạn dặm, mà một lần đi khó quay trở lại được!”

Xuyên không lần này ly kỳ quỷ bí, không đơn giản là cướp đoạt linh hồn, còn chiếm được thiên đại tiện nghi.
Nguyên chủ Mộ thị Tịch Dao, mười một tuổi, trong thời gian uống cạn một chung trà trước đó vẫn còn bị cảm lạnh phát sốt, không may bị yêu nữ Chu Đồng trong lúc vô ý xuyên không cướp đoạt.

Mộ Tịch Dao vốn hai mươi ba năm sau thảm thương qua đời. Trước khi chết bệnh nặng nôn ra máu, oán niệm sâu đậm, nhưng đúng lúc kích thích đến bảo ngọc tùy thân. Ngọc bội có linh, cứu nguy cho chủ, để giải quyết tâm nguyện của Mộ Tịch Dao, hóa giải tội lỗi, ngọc bội quyết định: Hộ chủ sống lại. Vì vậy mạnh mẽ xé rách thời không, bản thể không chịu đựng nổi, bị nghiền nát tiêu tán. Mà linh hồn Mộ Tịch Dao cũng bị tổn thương theo, chỉ để lại tàn hồn.

Khí linh ở trong vòng xoáy lớn, lực chọn dung hợp dễ nhất, sắp giúp chủ cũ Mộ Tịch Dao đạt thành nguyện vọng, tức Tiểu Tịch Dao bệnh nặng mười một tuổi. Đang định dung hợp, biến cố nảy sinh.

Khách tới từ dị thế Chu Đồng, nhanh chân giành được tiên cơ, thành công đánh bại Tiểu Tịch Dao bệnh nặng. Linh lực vẻn vẹn chỉ còn một tia khí linh, không còn cách nào khác nữa, chỉ có thể đổi nhận thức lấy Chu Đồng làm chủ, mới thành công che chở cho tàn hồn Mộ Tịch Dao dung nhập vào.

Đến lúc này, lợi thế sân nhà Chu Đồng chiếm hết, có được ký ức một đời Mộ Tịch Dao cùng cơ thể, cũng đoạt một phen tạo hóa này, sau đó một hồi nhận lấy toàn bộ nhân quả. (Lina: edit đoạn này mà muốn gục, cái gì thế này???)

Được rồi, Chu Đồng căn bản không ý thức được bản thân trở thành nữ xuyên không có lực chiến mạnh nhất lịch sử. Ở trong vô vàn thời không, nàng là người duy nhất sau khi xuyên qua lập tức tiêu diệt nữ trọng sinh có đại thần bảo hộ. Cái này cần nhiều năng lực a, nàng ~~~

Biết được khung cảnh vặn vẹo lúc trước cùng đầu đau như kim châm đều là do khí linh kia tạo thành, Chu Đồng hận nghiến răng nghiến lợi, càng thêm ghét bỏ thứ mang đến phiền toái này, lại cảm thấy cực kỳ bị oan khuất. Khí linh này thật kém cỏi, hộ chủ bất lực, cư nhiên lại có thể lôi ra thân thể nàng, đáp một chuyến bay xuyên không về! Còn để lại cho nàng một đống chuyện hư hỏng nữa! Có thể thấy được tâm tình của Chu Đồng cực kỳ không tốt nha.

Đương nhiên, nữ nhân này tuyệt đối sẽ không thừa nhận bản thân chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ.

Bất chợt, Chu Đồng nghĩ đến: Mộ Tịch Dao ba mươi mấy tuổi đã có linh ngọc bên người, Mộ Tịch Dao mười mấy tuổi chắc cũng có? Lục lọi trên người một trận không tìm được thứ gì giống như là trang sức bằng ngọc, lại đi đến bàn trang điểm lật hộp trang sức xem, quả nhiên, liếc mắt một cái đã thấy. Muốn nhìn không trúng cũng khó, giữa một đống nữ trang một mình nó độc nhất, lóe lên ánh sáng yếu ớt, căn bản không cần phân biệt. Đầu nhỏ của ngọc bội tinh xảo, điêu khắc tinh mỹ, chất ngọc trơn mịn, ấm áp. Rõ ràng về sau khí linh bị kích hoạt, gọi nó nhưng lại không có phản ứng, ánh sáng quá mức chói lọi cũng thu liễm lại. Chu Đồng suy tính, đây là bảo vật tự hối? Đành phải cầm ngọc bội có vé trở về kia, cất vào trong người.

Chu Đồng ở hiện đại gió thổi nước lên, chức vụ hài lòng, tình trường càng đắc chí, đương nhiên không có chỗ nào tồi tệ, tuy có chút tự ta, kiêu ngạo, chút lười nhác nhưng ở việc đại sự chưa bao giờ có sai lầm. Trong lúc chưa xác định được có thể trở về được không, vẫn nên đàng hoàng làm Mộ Tịch Dao thì tốt hơn. Trọng điểm là sau khi nghiên cứu hơn hai mươi năm ký ức trong đầu, tốt nhất là đưa ra được một công lược. Nhưng mà không nhìn còn đỡ, sau khi xem sơ sơ một phen, sắc mặt càng ngày càng kém, cuối cùng là một mảnh xanh mét. Tâm tình rơi xuống đáy cốc, uất ức đầy trời, dày đặc như dây leo, cuốn lấy khiến nàng không thở nổi.

Bây giờ là thời Đại Ngụy hòa bình chín năm xuân, Nguyên Thành Đế tại vị năm thứ ba mươi mốt.

Hoàng đế là con trai trưởng của cao tổ nguyên hậu Tô thị. Từ nhỏ được cao tổ cưng chiều cùng dốc lòng dạy bảo, thông tuệ quả cảm, đặc biệt là đối với trưởng bối càng hiếu thuận.
Khi hoàng đế ba tuổi, cao tổ nguyên hậu Tô thị hoăng (chết), hoàng đế bi thương gần chết, từ đó thường nhớ nhung mẹ đẻ, càng hiếu trọng trưởng bối, sau đó được nuôi dưới gối cao tổ kế hậu Kim thị. Kim thị cả đời không có con trai, đối đãi với Nguyên Thành đế rất khoan hồng từ ái.

Hoàng đế thiếu niên đắc chí, hùng tâm rất lớn. Sau khi cao tổ băng hà, năm ấy mười hai tuổi liền kế vị. Lại được Kim thái hậu toàn lực giúp đỡ, nội an triều đình, ngoại kháng man di. So với thời cao tổ, càng lộ vẻ tài năng, lần lượt thu phục Ký bắc tam châu*, bình loạn phiên vương, lại mở toán học, thúc đẩy luật mới, nâng đỡ nông thương. Trong lúc nhất thời, Đại Ngụy phần thịnh chi tượng. (Lina: hình như là phồn thịnh như voi thì phải?)

*Ký bắc tam châu: hình như là vùng trung tâm phía Bắc nước TQ xưa bao gồm Thanh Châu, Tĩnh Châu, Ký Châu và U Châu.

Hoàng hậu Nguyên Thành đế Chu thị, sinh một nam một nữ. Đại công chúa Tông Chính Trân, đã xuất các (chắc là đã lấy chồng). Nhị hoàng tử Tông Chính Huy, hai mươi năm tuổi. Sau khi Chu thị hoăng, hoàng đế lập con trai trưởng Chu thị sinh là Tông Chính Huy làm thái tử, cũng đưa đến Càn Nguyên điện tự mình dạy dỗ. Cả đời không lập hậu nữa.

Hoàng quý phi Ân thị, sinh hai con gái. Tam công chúa Tông Chính Dung, đã xuất giá. Ngũ công chúa Tông Chính Như, chưa cập kê, năm nay vừa tròn mười ba.

Trong Tứ phi, quý phi Lý thị cũng có một nam một nữ. Nhưng Nhị công chúa sớm mất, chỉ còn lại đại hoàng tử Tông Chính Thuần, năm nay hai mươi chín.

Đức phi Trần thị, sinh tứ công chúa Tông Chính Oánh, mười bốn tuổi. Tam hoàng tử Tông Chính Thanh, sớm mất.

Thục phi Điền thị hai nam, tứ hoàng tử Tông Chính Vân, hai mươi hai tuổi, trong khi mang thai bị người hạ độc, sinh ra liền có tật tai, thính lực yếu ớt, nói không to không thể nghe thấy. Lục hoàng tử Tông Chính Lâm, mười ba tuổi.

Hiền phi Đổng thị thể chất yếu ớt, mất được ba năm, để lại một nam, tức Ngũ hoàng tử Tông Chính Minh, mười tám tuổi.

Sau đó, Tề phi sinh thất hoàng tử Tông Chính Hi, sớm mất.
Bình tu nghi sinh bát hoàng tử Tông Chính Hàm, chín tuổi.
Còn lại hoàng tử hoàng nữ quá nhỏ tuổi, đều do phi tần thấp sinh ra.

Mộ Tịch Dao là thứ nữ của ngũ phẩm tri châu Mộ Kính Châm, từ nhỏ cực kỳ được sủng ái. Trên có bào huynh (anh ruột) Mộ Cẩn Chi, đích tỷ Mộ Tịch Chanh, đối xử yêu quý có thừa; dưới có di nương sinh ra thứ muội Mộ Tịch Đình, đối xử được hời còn khoe mẽ. Đặc biệt là cha mẹ trưởng bối cưng chiều, thiên kiều bách sủng vào một người. Mộ đại nhân kính yêu vợ cả Vu thị, nhiều năm qua rất ít khi đặt chân đến viện của thiếp thất. Cho tới bây giờ, trong phủ chỉ còn lại thứ muội có mẹ đẻ là Ngô di nương, lúc trước chính là nha hoàn hồi môn của Chu thị. Còn lại thị thiếp thông phòng đều không có con cái bên người, tất cả đều được đưa đi.

Mộ Tịch Dao ở trong hoàn cảnh hòa thuận như thế mà trưởng thành, sống an nhàn sung sướng, tính nóng nảy tuy có, nhưng đều bộc phát đơn thuần lương thiện. Tịch Dao hoạt bát, không có kiên nhẫn với sư phụ trong phủ mời tới, cho nên bất luận là thi từ âm luật, nữ hồng trù nghệ, đều chỉ miễn cưỡng cho qua. Gia đình Mộ phủ hòa thuận vui vẻ, gia phong chính phái, tác thành cho Mộ Tịch Dao tất cả tinh thuần ấm áp thời thiếu nữ, nhưng cũng gián tiếp làm cho nàng không có cách nào thích ứng với tranh đấu u ám máu tanh ở hậu trạch. Tự bảo vệ mình còn không thể, càng không nói đến chuyện sau khi bị hại, báo thù rửa hận.

Mộ gia không phải trâm anh thế gia* hay vọng tộc trăm năm, chưa bao giờ có ý niệm thấy người sang bắt quàng làm họ.

*Trâm anh thế gia: gia đình có quyền thế

Trưởng nữ sớm có hôn ước, chỉ cần đợi đến thời điểm liền có thể xuất giá.

Thứ nữ rất xinh đẹp, thích làm ầm ĩ quá mức, lại không có tài nghệ gì gỏi, dáng vẻ cũng miễn cưỡng coi như thanh tú. Vốn định sau khi tuyển tú được rớt bài tử, liền vì nàng tìm một họ gia đình giàu có, tìm một phu quân săn sóc kính trọng nàng. Không cầu hoạn lộ văn đạt, chỉ cầu an ổn trôi chảy, cả đời bình an, con cái quấn chân, được hưởng quan hệ gia đình.

Thế nhưng Thiên gia lại tiến hành tuyển tú bốn năm một lần, sớm hơn trước một năm, vì con cháu hoàng thất mà chọn lựa ra thị thiếp trắc phi. Nguyên Thành hoàng đế có lệnh, tất cả nữ tử con nhà quan từ lục phẩm trở lên tuổi tròn mười ba, chưa kết hôn đều phải tham tuyển. Mộ Tịch Dao chạy không thoát, đành phải lấy thân phận tú nữ vội vàng chạy tới kinh thành đợi tuyển. Bởi vì khuôn mặt đầy đặn, dáng người đẫy đà, bị Thục phi chọn làm thị thiếp cho Lục hoàng tử.

Bi kịch của Mộ Tịch Dao, bởi vậy mà mở màn.

Mới đầu Mộ Tịch Dao nhan sắc không tốt, cũng không quá được sủng ái. Lục hoàng tử Tông Chính Lâm không ham nữ sắc, làm người ngay thẳng nghiêm túc, đạm mạc ít lời. Tịch Dao mỗi tháng thị tẩm cũng hai ba lần rồi thôi. Tông Chính Lâm chưa được làm quan, không chính phi, thường ở trong cung, thị thiếp hậu viện ít ỏi mấy người. Tịch Dao xinh xắn linh động, không tranh cùng người khác, nửa năm sau dần dần vì Lục hoàng tử có tin vui.

Ba tháng liên tục được sủng ái, Tịch Dao chuẩn ra có thai, sau đó sinh hạ trưởng nữ cho Tông Chính Lâm. Thế nhưng hậu viện ngấm ngầm làm việc xấu, trưởng nữ không đợi đầy tháng liền chết non. Tịch Dao đau khổ bị bệnh, trong tháng bị thương nguyên khí, chỉ có thể chậm rãi điều dưỡng, càng không có cách nào thị tẩm. Tông Chính Lâm bận việc chính sự ở Hình bộ, vừa phụ tá thái tử xử lý việc vặt ở Lại bộ, công việc quá nhiều, rất ít khi đặt chân đến hậu viện.

Sau khi chính phi vào phủ, lại liên tiếp đem vào đủ loại mỹ nhân, Tịch Dao cùng Tông Chính Lâm cảm tình còn thấp, không kịp gia cố sủng ái đã bị chia ân trạch, từ từ suy bại làm một thị thiếp bình thường có cũng được không có cũng chẳng sao.

Mộ Tịch Dao ngày xưa hoạt bát thích cười, trải qua trận đả kích này, tính tình đại biến. Cả người sương mù nặng nề, bỗng mất sức sống.

Đợi đến khi Tông Chính Lâm xây phủ, Mộ Tịch Dao theo chúng nữ quyến cùng nhau ra cung, vào phủ Lục hoàng tử. Bốn năm sau khi vào phủ lại được một nữ. Mặc dù lần này tất cả đều cẩn thận coi chừng, thế nhưng không tin cậy người khác giúp đỡ, một trận gió rét đi qua, thứ nữ chết non. Lại thêm hai năm, Tịch Dao có thai hơn bảy tháng, bị sườn phi Giang thi lén hạ độc thủ, rớt xuống một nam thai đã thành hình. Lần đẻ non này trôi qua, Tịch Dao không có thai lại.

Tranh đoạt càng ngày càng nghiêm trọng, vốn hùng tâm ẩn giấu Tông Chính Lâm không còn thời gian cho việc khác, càng thêm vắng vẻ hậu trạch. Những thị thiếp không có sủng ái, lại cô độc, không có con cái để nương tựa, triệt để điêu tàn thành bùn, không người hỏi thăm.

Mặc dù cuối cùng Lục hoàng tử đoạt ngôi đăng cơ, Mộ Tịch Dao cũng không có duyên với chủ vị hậu cung, chỉ được phong tứ phẩm sung hoa, ở mãi một xó. Lại thêm hàng năm ốm đau, ở thiền điện không khác gì lãnh cung, Trước khi chết chỉ có một tiểu tỳ không có chút căn cơ nào trong cung hầu hạ trước giường.

Tuyển tú vào cung, hai mươi năm qua đi, Mộ Tịch Dao chưa một lần cùng người nhà gặp lại, mà bởi vì lệ khí trên người quá nặng, oán niệm chồng chất, nếu không phải ngọc bội che chở, ngay cả chuyển kiếp đầu thai cũng không thể.(Lina: thật là một tấn bi kịch -_-)

Đời này của Tiểu Tịch Dao, sớm bị Chu Đồng đoạt mất, không có thống khổ, từ đầu tới cuối cũng không biết bản thân mình kiếp trước quá thê thảm tuyệt vọng như thế, điều này chưa hẳn không phải là một loại giải thoát.

Mà để lại bản thăng cấp Mộ Tịch Dao, nghiến răng nghiến lợi, lửa giận khó trôi, hai mắt hàn quang mãnh liệt: ”Thật tốt, chẳng biết tại sao mà đến, lại rơi vào đau khổ suốt cả đời?” Mộ Tịch Dao hiện giờ, đã từng trải qua giáo dục đặc biệt của tiểu thuyết cung đấu cùng phim truyền hình ùn ùn kéo đến, bất luận là mưu quyền tranh thủ tình cảm, nuôi dưỡng con cái, đều đã sớm có cơ hội chiến đấu ở phương diện lý luận, làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho bản thân đi đến con đường đen tối được. Trong nhận thứ của nàng sẽ không có kiểu bi kịch buồn cười này, mà sẽ làm kẻ hung ác ”Bị người cắm một đao, ta sẽ đâm người một nghìn đao”. Mộ Tịch Dao oán hận cắn nát tên vài người, nhắm mắt trầm tư, suy nghĩ làm thế nào để bắt đầu nữ xứng nghịch tập…

—Hết chương 1—

Lina: xin một bão like và comment cho chương đầu tiên của truyện ạ. Cùng chờ đoán xem nữ chính sẽ làm cách nào để thay đổi số phận nhé!

44 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: