[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 2

Editor: Lina Lê

Mấy chương đầu chương có gì đặc sắc cả, đến bóng nam chính cũng còn chưa thấy đâu -_-

6aa3df83gw1e8psohsfgbj20x30jutfk

Chương 2: Mộ phủ một năm

Thanh Châu, tri châu Mộ phủ.

Nắng sớm đầu xuân xuyên qua từng lớp lá, chiếu vào trên chiếc váy dài lụa mỏng màu vàng nhạt. Tú hoa mềm sắc đỏ khẽ che trên đầu gối, trong sân hương thơm cỏ xanh nhàn nhạt lượn lờ, Mộ Tịch Dao thoải mái nheo mắt lại. Nằm nghiêng trên tháp mềm, một tay đặt lên khuỷu tay, bên cạnh có Đại nha hoàn Huệ Lan hầu hạ bóc quả thơm. Thịt quả vào miệng vị ngọt nhẹ, mềm non nhiều nước, thật là ngon miệng.

Mộ Tịch Dao ”lành bệnh” đã được hai ngày, hai ngày này dựa vào kí ức, Tịch Dao dễ dàng quen thuộc thói quen của nguyên thân, còn ghét bỏ chưa đủ xinh, chưa đủ đẹp, chưa đủ để câu dẫn ~ người khác. Tiếp tục tận tâm, Tịch Dao sau khi khỏi bệnh càng lộ vẻ yêu kiều bám người.

Vu thị đau lòng con gái yêu sau khi cảm lạnh người yếu, cẩn thận dặn dò hai Đại nha hoàn bên người Nhị tiểu thư chú tâm hầu hạ, có gì thích cứ lấy mà dùng. Bài học nữ hồng thường ngày cũng tạm nghỉ nửa tháng, lại miễn vấn an sáng sớm để bồi dưỡng thật tốt. Bữa sáng đưa tới dùng trong viện, chỉ cần buổi trưa buổi tối đi tới chủ viện dùng cơm là được.

Trưởng tỷ của Mộ Tịch Dao Mộ Tịch Trừng, từ nhỏ đã định hôn ước với Lương Hữu Chiêu là con trai trưởng của Tế tửu* Quốc Tử giám Lương Bác Văn, trong ngày thường ở nhà làm nhiều nữ hồng, buổi chiều đến chỗ Vu thị học cách quản gia, xem cách mẫu thân dạy bảo quản gia ma ma như thế nào. Bởi vậy nên không thường đến Ánh Thủy hiên của Mộ Tịch Dao.

*Tế tửu: tương đương với chức hiệu trưởng trường đại học bây giờ.

Huynh trưởng Mộ Cẩn Chi, từ ba tuổi đã vỡ lòng, liền giỏi võ ghét văn. Mặc kệ phụ thân Mộ Kính Châm trách mắng hay phạt roi thế nào cũng vẫn không có tâm với thi cử, chỉ một lòng đi đầu quân, hi vọng kiến công lập nghiệp nơi sa trường, hồi báo ơn dưỡng dục của cha mẹ, làm rạng danh tộc nhân. Năm mười hai tuổi rời nhà theo quân. Tới giờ năm năm đã qua, làm thất phẩm Phó úy. Quanh năm ở ngoài, lúc tết mới chạy về nhà sum họp.

Năm ấy Mộ Cẩn Chi rời nhà, Tịch Dao tuổi còn nhỏ, lại sống nhu thuận nghe lời, thấp thấp lùn lùn, tiểu bụ bẫm giống như quả cầu vậy, trắng trắng nộn nộn, mắt to chớp chớp nhìn chằm chằm người khác, một nhát nhào tới ông anh, liền trèo lên mặt không chịu xuống. Thường xuyên đi theo sau anh trai kêu to ”Ca ca”, đồng âm mềm nhũn, làm cho trong tâm Mộ Cẩn Chi tê dại, ánh mắt trong veo như nước đầy ỷ lại kia, khiến cho Mộ Cẩn Chi mỗi lần đối xử với nàng đều cực kỳ dung túng.

Mỗi lần trở về nhà, tất phải có một rương lớn đồ vật thú vị, là đặc biệt để cho Mộ Tịch Dao nghịch chơi. Đến giờ cũng là xiêm y xinh đẹp, phấn son lưu ly, búp bê giấy, phàm là ngày tết hay sinh nhật chắc chắn đưa đến trước thời gian, chẳng bao giờ quên.

Mộ Tịch Dao khẽ vuốt đầu gối mềm, nhìn thảnh thơi tản mạn nhưng đầu óc không ngừng chuyển động. Hai năm sau sẽ là tổng tuyển cử sớm, đến lúc đó tất không tránh khỏi. Giở trò khi quân, dựa vào nàng đùa không được. Cổ nhân mặc dù thua người đời sau tri thức rộng rãi uyên thâm tầm mắt rộng mở, nhưng tuyệt đối không ngu. Khinh thường những người cổ hủ này, đến lúc đó đáng kiếp tự mình xui xẻo. Huống chi còn có cha mẹ huynh tỷ, tính mạng của một dòng tộc, không thể bởi Mộ Tịch Dao nàng mà xảy ra chút sai lầm nào. Hơn nữa chấp niệm của tàn hồn quá sâu, nhất định phải sớm chấm dứt đi, tránh cho trong cõi u minh ảnh hưởng bản tính.

Nhấc chân xuống giường, đại nha hoàn Mặc Lan nhanh chóng chạy qua sửa sang lại quần áo cho nàng, chỉnh lại trâm lung linh. Liền gọi tiểu nha hoàn trong viện dựng ô lên, đưa quạt tròn, một đám người đi tới chủ viện.

Cách mấy trượng bên ngoài, ma ma hầu hạ liền khom người nói: ”Nhị tiểu thư đến thỉnh an.” Xốc một bên rèm cửa lên, bên trong lớn tiếng thông truyền: ”Phu nhân, Nhị tiểu thư vội tới vấn an người.”

”Bé con tới rồi, mau vào để mẫu thân nhìn xem hôm nay có đỡ hơn chút không? Con ta đã đói bụng rồi?” Nữ nhân ngồi chỉnh tề ở chỗ cao nhất, ba mươi có lẻ, bộ dạng đoan trang, quần áo lịch sự tao nhã, chính là mẹ đẻ của Tịch Dao Vu thị. Đang dặn dò người hầu bày canh cá ngon, lại thúc giục Tịch Dao ưa thích ăn đồ ăn vặt ngọt miệng.

Mộ Tịch Dao trên thực tế là phụ nữ ngót ba mươi, chưa bao giờ biết giả bộ non nớt thế nào, thu liễm ra sao. Thu xếp nhấc tiếng cười duyên vấn an, lại xoay qua ôm tay Vu thị làm nũng, không biết thẹn thùng hỏi: ”Mẫu thân nhớ con không? Tịch Dao nhưng nhớ mẫu thân nha. Mới sáng sớm hôm nay đã nhớ tới món bánh bột hạch đào ở chỗ nương~~~” Âm thanh cực ngấy không đứng đắn a, ngọt khiến cho Vu thị cười toe toét. Cực kỳ ôn nhu từ ái sờ sờ đầu nhỏ của nàng, đang cẩn thận hỏi cơ thể còn khó chịu không, người hầu hạ chu đáo không, liền nghe ngoài cửa báo, Đại tiểu thư đến rồi.

Mộ Tịch Trừng vừa vào cửa đã nhìn thấy tiểu muội đang dính vào mẫu thân, gặp hời khoe mẽ. Nghiêm chỉnh hành lễ vấn an Vu thị, liền đi tới chê cười nàng một chút cũng không có dáng vẻ tiểu thư nhà quan, còn nhẹ nhàng đưa qua vài ánh mắt khinh thường, ý tứ là: Ngươi giả bộ, lại giả bộ. Đối với Mộ Tịch Dao ở trước mặt cha mẹ trưởng bối nhu thuận hiểu chuyện, quay lưng lại liền hưng phấn đi theo Mộ Cẩn Chi leo tường dỡ ngói ồn ào, Mộ Tịch Trừng biết quá rõ, từ nhỏ đến lớn bởi con khỉ hoang dã này mà nàng phải chịu không ít oan ức.

Đang cười nháo thành đoàn, Ngô di nương dẫn Mộ Tịch Đình tiến vào, cung kính thỉnh an, chào hỏi mọi người thật tốt liền tự giác ngồi xuống phía dưới, an phận nghe Vu thị nói chuyện cùng hai vị tiểu thư, ngẫu nhiên cũng đáp vài câu, tham gia náo nhiệt. Ngô di nương không được sủng nhưng lại có chừng mực hiếm thấy, tuân thủ bổn phận. Vu thị đối với thứ nữ cũng liền đối xử tử tế, chưa bao giờ trách móc nặng nề. Đích tiểu thư có quần áo trang sức, ma ma giáo tập, sư phụ dạy nữ hồng, cũng đều cho Mộ Tịch Đình một phần. Vu thị yêu mến con cái, đối xử bình đẳng rộng lượng, càng được Mộ lão gia thêm kính trọng.

Dùng xong cơm canh, Ngô di nương liền dẫn Mộ Tịch Đình trở về nghỉ trưa. Mộ Tịch Dao lúc này lại mở miệng, đầu tiên tán dương bản thân rốt cuộc được một lần hiểu chuyện, khiến Vu thị cùng đích tỷ cười nghiêng ngả. Lại nhân cơ hội nói ra nửa tháng sau muốn thu xếp bắt đầu học lại cổ cầm thi họa, trù nghệ may vá.

Vu thị có chút giật mình, hôm nay không ngờ lại nghe thấy từ trong miệng con khỉ nhỏ chưa bao giờ yên tĩnh này muốn luyện chữ tập đàn, còn có trù nghệ nữ hồng cũng muốn ôn tập. Mộ Tịch Dao hếch cằm nhỏ, đắc ý dào dạt, phất tay nói: ”Hôm qua đọc một cuốn truyện thoại bản, bên trong nói tiểu mĩ nhân tuyệt thế đều có bộ dáng này. Con đâu thể thua kém chứ?”

Vu thị cười đến té ngửa, Mộ Tịch Trừng che miệng cười đến lạc giọng. Vu thị từ trước đến nay nuông chiều ấu nữ, lúc này mở miệng đáp ứng, chỉ bảo nàng đừng chơi đùa đến không có chừng mực. Buổi tối nhắc đến chuyện thú vị này của tiểu khuê nữ với Mộ lão gia, Mộ lão gia tay vuốt chòm râu đẹp, trong mắt toàn là ý cười.

Sau nửa tháng, Mộ Tịch Dao sáng sớm tập viết vẽ tranh, sau khi nghỉ trưa lại nữ hồng trù nghệ, buổi tối càng siêng năng trau chuốt tài đánh đàn. Tịch Dao khi ở hiện đại cũng xuất thân từ dòng dõi thư hương, có ông bà dốc lòng giáo dục, nhờ vào nền giáo dục tốt đẹp, cầm kỳ thư họa, chỉ cần hiểu rõ khác biệt xưa nay, mọi việc đều trôi chảy.

Làm người khác đau đầu chính là, Tịch Dao không có chút thiên phú nữ hồng, càng không có nền tảng nào, mắt thấy còn không bằng trình độ kiếp trước, chỉ có thể được chăng hay chớ. Dù sao đời trước cũng đã luyện tập qua, mà đứa bé gái độc nhất này từ nhỏ thế nhưng ngay cả kim cũng chưa chạm qua.

Thời gian vui đùa qua hơn tháng. Hôm nay Tịch Dao còn đang ngủ trưa, mộng đẹp say sưa, trong đầu đột nhiên truyền tới âm thanh đánh thức. Đang đực người ra, còn chưa hồi thần lại, mới phát hiện ra vừa rồi khối ngọc bội kia đến trêu chọc nàng.

Được thôi, Mộ Tịch Dao rất không muốn gặp khối ngọc bối này. Lúc tìm nó, nó giả chết; thời điểm không tìm nó, lại biến thành chuyện này. Không phải làm cho nàng đau đầu, thì chính là quấy nhiễu giấc mộng của nàng.

”Ồn ào gì chứ?” Nữ nhân thức dậy bực bội phát tác, trước tiên tính tình bỗng phát cáu.
Nhưng ngọc bội nó cũng oan ức a! Đây là chuyện gì a! Vốn dĩ không bảo hộ được chủ nhân, còn gặp phải mụ dạ xoa này! Chật vật nhận chủ như vậy, không nói đến mất hết thể diện, còn không chịu gặp! Thật vất vả hoãn lại khẩu khí, có chuyện quan trọng muốn báo, mới gọi mấy tiếng đã bị ăn một trận mắng thật ngon. Nó quả thật khổ sở a, chỉ là chính sự vẫn quan trọng hơn. (Lina: Đáng yêu nga~~~)

Nhưng có người còn cấp bách hơn nó, nữ nhân này hung dữ ra lênh: ”Ngươi hại ta đau đầu não nóng, ta tạm không đề cập tới. Nhanh đưa ta quay trở về!”

”Không linh lực, không thể quay về…”

”Lúc nào thì mới có linh lực?”

”Không có, xé rách thời không một lần, ngươi cho rằng dễ dàng như vậy?”

Vẻ mặt Mộ Tịch Dao liền không tốt. Lặng lẽ suy nghĩ một chút, giọng điệu bình tĩnh lại: ”Nơi này còn có tu sĩ?”

”Ngươi biết tu sĩ? Đó chỉ là chuyện từ thời thượng cổ. Hiện giờ linh khí mỏng manh, sớm mất đạo thống. Ta cũng chỉ là linh khí, bản thể là linh ngọc phòng thân mà tu sĩ thượng cổ cấp cho người trong tộc. Cực phẩm linh khí.”

Mộ Tịch Dao cảm giác mình thấy được cái đuôi chó vểnh lên của ngọc bội.
”Vậy ngươi có ích lợi gì?”

Không phải là ảo giác, Mộ Tịch Dao cảm thấy linh khí lại có thể có cảm xúc, còn thở dài.
”Bây giờ cũng không có tác dụng lớn gì. Chỉ là đeo bên người, tránh được toàn bộ chất độc của phàm giới, không bị xâm hại. Ngọc bội đời trước đã vỡ nát, không còn tồn tại. Đời này, bởi vì ta mãnh mẽ tiến vào, bị tổn thương nghiêm trọng. Phần lớn công dụng vĩnh viễn không thể khôi phục lại, không gian mang theo cũng từ một cái sân trở nên chỉ còn là một cái rương nhỏ. Đây cũng là đảo lộn thời không phải nhận hậu quả.” (Lina: Ai đã từng đọc ”Thứ nữ sủng phi” thì cái không gian trong đây cũng tương tự như đó vậy)

Giọng điệu khí linh ảm đạm, không nhịn được đau buồn. Lại nghe nữ nhân này hỏi còn làm nó bị thương hơn: ”Không gian chỉ là chiếc hòm cỡ nhỏ??? Ta không vào được??? Linh tuyền đâu??? Cây ăn quả đâu??? Linh thú đâu???”(Lina: Ngôn tình bây giờ có vẻ rất thịnh hành thể loại không gian tùy thân này thì phải?)

Khí linh mặt thối, nữ nhân này, ngươi suy nghĩ nhiều quá. Coi như ngọc bội hoàn hảo tốt đẹp như ban đầu, cũng chỉ là linh khí, không phải là tiên khí. Không để ý nữ nhân thần bí cằn nhằn, chỉ giao phó nói: ”Không chỉ có ngọc bội bị hao tổn, mà ngay cả ta cũng sắp tiêu tán. Bên trong ngọc bội phong ấn toàn bộ linh lực đều bị kiệt quệ, bên ngoài cũng xưa không bằng nay, khí linh không còn cách nào tồn tại. Ta chỉ tới nói cho người biết một chuyện, chấm dứt đoạn nhân quả này.”

Mộ Tịch Dao biết trọng điểm đã đến, liền chăm chú lắng nghe, hết sức để ý.
”Trong không gian ngọc giản, ngươi không có linh thức, không có cách sử dụng. Chỉ khi dùng cuốn dưỡng sinh kinh, là chủ nhân khi luyện khí được sư tôn ban tặng, đối với thiếu nữ dáng vẻ xinh đẹp có nét đẹp tâm hồn, càng có tác dụng. Trong bình có đan dược, ngươi cố gắng dùng, vốn cũng không có gì để lại, chỉ có bốn loại, mỗi loại một viên. Mất đi linh khí, lại bị thương nặng, ngọc bội tất nhiên trở thành pháp khí cấp thấp nhất. Gặp mối nguy sẽ có cảnh báo, nhưng hộ chủ vô lực. Ngươi phải cực kỳ cẩn thận.

Hiện tại ngươi là Mộ Tịch Dao, ngươi đã giành được đại cơ duyên này, vậy phải mang số mệnh của người đó. Nhưng ngươi và tàn hồn dung hòa lẫn nhau, nàng không cam chịu oán hận, yêu ghét tiếc nuối, tạo thành hết thảy nhân quả này sẽ chuyển sang cho ngươi. Thời gian quá dài sẽ ảnh hưởng đến linh hồn tinh khiết của ngươi. Đời này nhất định phải giải quyết rõ ràng, bằng không sẽ bị kẻ khác cướp cơ duyên, từ chối không làm, ngay cả linh hồn của ngươi cũng gặp ô uế, sau khi chết sẽ bị giam lại ở nơi này, không có cách nào đầu thai. Được rồi, thời điểm đã đến, tự giải quyết cho tốt.” (Lina: mẹ ơi, edit mấy đoạn pháp sư thượng cổ gì gì đó mà thật là mất kiên nhẫn -_-!!)

Nói xong không đợi Mộ Tịch Dao nhiều lời liền tiêu tan triệt để. Khí linh cuối cùng thượng cổ bảo tồn trên thế gian, chung quy cũng đi lên con đường cuối cùng.

Mộ Tịch Dao mặc dù hận đại thần xuyên không quá ác, có đi mà không có về, nhưng cũng biết chuyện này không thể không làm, suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Thử lấy ra dưỡng sinh kinh, thấy có thể xem hiểu, liền để qua một bên, kế tiếp phân biệt các loại đan dược. Đan dưỡng nhan…Đan trú nhan(giữ lại sắc đẹp)…Đan thánh linh (thánh dược giải độc)…Hương thể hoàn (cơ thể thơm ngát)…, ừm, tốt lắm. Mộ Tịch Dao hết sức mừng rỡ, đây đều là vốn ban đầu nha.

Vì thế, một năm tiếp theo, Mộ Tịch Dao tiếp tục dần dần từng bước trôi qua cuộc sống khuê phòng. Chỉ để lại thánh linh đan, ngoài ra tất cả đan dược đều dùng.
Người con gái trải qua một năm, khuôn mặt dần nảy nở, luyện tập dưỡng sinh kinh, thân thể điều dưỡng tốt, lại có dáng dấp yểu điệu. Đan dược từng bước ân cần săn sóc, khiến cho Mộ Tịch Dao vốn cũng chỉ thanh tú, ý vị dần dần hình thành, mặc dù chưa đạt tới dung mạo đẹp khuynh thành, ngược lại là ngọc bích quỳnh hương, làm cho người ta ưa thích.
Mộ Tịch Dao tự biết bí mật quá nhiều, kinh hãi thế tục, chưa bao giờ nhắc đến với người ngoài. Toàn bộ những bí ẩn này, cuộc đời này chỉ mình Tịch Dao biết.

Không có nhiều đan dược, toàn bộ bản dưỡng sinh kinh cực có tác dụng với người con gái, cố tình chọn lấy nửa phần đầu của quyển, đưa cho Mộ đại nhân cùng Mộ Cẩn Chi để mong hai người thân cường thể kiện. Chỉ nói là trong lúc ở thư quán tìm thoại bản vô tình nhặt được, để cho hai người tự xem rồi quyết định có tập hay không. Lại kín đáo dỗ Vu thị, đem nửa phần dưỡng nhan ở phía sau cứng rắn nhét vào tay Vu thị, khuyên Mộ Tịch Trừng cùng luyện chơi.

—Hết chương 2—

Lina: klq nhưng dạo này đang rất bấn bài Love me like you do của Ellie Goulding, nhạc phim ”50 sắc thái” sẽ được chiếu vào valentine. Có ai đọc truyện này chưa, truyện này nhìu cảnh ba chấm lắm ><

29 Comments

  • dieulinh viết:

    Ta đã thử nhai convert dưng mà đọc…chẳng hiểu rì. Thanks nàng rất nhiều. Ta sập thêm hố nhà nàng

  • Đại tỷ tỷ viết:

    Tr nay rất hay cảm ơn các editor đã dành thơj gjan djch cho những ngườj thjck đọc tr như bọn minh.vuj vẻ ngóng chương tjp theo

  • Tròn Xoe viết:

    Mong nam chính sớm xuất hiện a…
    “50 sắc thái” mình có đọc vài chương đầu nhưng tại không thích lắm nên chẳng theo đến cuối 😀
    Thanks editor nhiều nha, chờ chương mới a…

  • hoanhungoc912 viết:

    Đời này, bởi vì ta mãnh mẽ tiến vào, bị tổn thương nghiêm trọng => mạnh mẽ
    trời ơi ta bấn. nam chính ở đâu? nhảy nguyên cái hố tử thần rồi.

  • Lâm Kim Quyên viết:

    Truyện hay ,truyện hay nha. Tuy mới 2 chương nhưng đã thấy hấp dẫn rồi. Mình mong mhanh tới lúc nam chính xuất hiện (có H) ha ha. Thank nàng Lina!

  • meonhi45 viết:

    Truyện có vẻ lạ, ta xin chen một chân vào hóng ^^
    Ừm, sau đây là đôi lời nhận xét có tính bi quan của ta, hy vọng nàng xem xét.
    Ta hy vọng nàng cách dòng giữa các đoạn nhiều hơn tạo không gian thoáng cho tầm nhìn. Cách đoạn gần quá khiến đọc thấy ‘choáng’ và ‘ngán’ vì toàn chữ với chữ chi chít.

    Trong câu ta đề nghị nàng bỏ bớt hoặc chuyển nghĩa một số từ hán việt , nhiều chữ không cần thiết làm cho đoạn văn trở nên hơi bị sâu xa với ta, có lẽ tại ta hơi ngốc, mà đề nghị này nếu nàng thấy khó thì khỏi để ý tại nó cũng chỉ là cảm tưởng ca nhân của ta thôi.

    Như đã nói đây chỉ là ‘ nhận xét bi quan của ta’ chứ không phải truyện không có điểm tốt, ta nghĩ phần tốt thì ai cũng thấy rồi nên cũng không cần tô vẽ chi nữa. Có câu nào phât ý nàng thì cho ta xin lỗi, ta không cố ý đâu ^^. Truyện rất hay, ta hóng chương mới của nàng nhá~

    • linahaha9x viết:

      cảm ơn nàng, ta mới edit truyện được hơn 2 tháng nên còn chưa đc mượt lắm, vs lại ta ko biết tí ti chữ Hán nào mà lại sợ bị mất nghĩa nên có đôi chỗ ta để hơi convert để đảm bảo những ai nếu đọc quen convert rồi thì có hiểu sơ qua đc ý. Cái gì cũng phải tiến bộ dần chứ, đúng ko? ;), vs lại cảm ơn nàng về việc cách đoạn, ta sẽ để ý hơn ở những chương sau!

  • chuot viết:

    truyện rất hay. cảm un bạn edit. mình thủ dọc convert rùi. khó nhai hơn Lspntn nhiều. đợi bạn lấp hố.

  • ngonngon viết:

    Cái ngọc bội dễ thương ghê,tiếc là chỉ tồn tại một chương…😏

  • hadieplang viết:

    qua va lung tung rồi . nhưng 50 sắc thái vẫn được rất nhiều người xem. mình cũng it nhất là xem 1 lần : nói thế nào nhỉ. nếu là một bộ phim giải trí thì 50 sắc thái đã làm rất tốt. còn cái gọi là nghệ thuật hay là gì gì mà mấy nhà phê bình nói thì mình chịu. mình cũng thích cặp diễn viên chính của phim ( cực thích luôn nhất là Jamie Dornan trong vai quý ngài Grey ) . rất nhiều người chê bai anh chàng này đóng không đạt nhưng mình vẫn thích một Grey bảnh bao và có chút lưu manh của anh ta ( thích ánh mắt của anh ta trong phim ). cảnh sex của phim cũng rất bình thường ( đó là cảm nhận của mình sau khi đọc rất nhiều truyện ngôn tình TQ ) .thích nhất phải nói đến những bài hát trong phim ( nghe nhìu nhất là bài Earned it )
    lần này được lảm nhảm về bộ phim iu thich nên vẫn đang toét miệng cười nè . hi vọng không bị các nàng chê nói nhìu
    cái ngọc bội không giúp được nhiều rồi. giờ thì cuộc chiến này Dao tỷ phải tự mình chiến đấu thôi. nhưng ít nhất cũng có được điểm khởi đầu tốt.nam 9 là ai đây. người cũ hay sẽ là người mới nhỉ

  • thongminh123 viết:

    Thanks nàng! Truyện này hơi thần kì nhì

  • Blue viết:

    Nữ 9 bắt đầu hiếu kính người thân rồi, sau này lại càng được yêu thương, thanks nàng nhiều.

  • hoanguyen viết:

    thích tư duy của b này nha. các nữ chủ xuyên không t phản cảm nhất là coi cổ nhân là “cổ” thật, tự coi mình là hơn hết thảy. bó tay

  • hoanguyen viết:

    quyển dưỡng sinh kinh thật thần kỳ. muốn order một bộ nếu có phát hành quá…he he

  • Ui chu choa bàn tay vàng ko, trọng sinh nè, pháp bảo nè, đan dược nữa, dữ hôn!!!
    Điệu này mà ko chiến thắng thì thui lun ah.
    Thanks bạn đã edit

  • dlvu viết:

    lúc đọc đến đoạn tuỳ thân ko gian là mình đã ko mong muốn sẽ có, vì những truyện như vậy thường YY lắm. May mà đọc sau đó thấy ngọc thần hết linh khí nên cũng sẽ ko giúp đc gì nữa về sau. Thôi vầy còn hơn là có tuỳ thân ko gian rồi lại YY ko thục tế ;))

  • n1234 viết:

    cám ơn editer nhiều nhé. hay quá.

  • Tiểu Bình viết:

    Dạo này đọc quá nhiều tr pha trộn nhiều thể loại quá cơ :)) hết không gian rồi xuyên đấu trọng nên giờ chai với mấy điều nổi bật nài rôi hờ hờ

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: