[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 3

Editor: Lina Lê

941728_592544344111992_34557977_n

Chương 3: Đi Thanh Châu

Chương hòa mười năm thu, còn có tháng sáu chính là kỳ đại tuyển, chiếu lệnh của triều đình đầu năm nay đã đến được các châu.

Mộ Tịch Dao tự nhận không dám kháng lệnh, càng không muốn rơi vào tình trạng không có cách nào chuyển kiếp đầu thai, liền sớm bắt tay chuẩn bị dự định.

Đại nha hoàn bên người Huệ Lan, Mặc Lan dưới sự tận tâm bồi dưỡng chủ tử, đối với y thuật có chút hiểu biết, phần lớn là thủ pháp ứng phó với cấp cứu, cũng tạm được. Mặc dù y lý không tinh thông, cũng không thể xem mạch khai đơn thuốc dân gian, nhưng chất độc thông thường đã có thể phân biệt được.

Nha hoàn Nhị đẳng Xuân Lan, Nhược Lan biết chữ, tinh thông sổ sách, có thể xử lý việc vặt. Nha hoàn Nhị đẳng trở lên trong Ánh Thủy hiên đều đã lập gia sinh con, lại đã ký văn tự bán thân, Tịch Dao liền trích một phần đầu dưỡng sinh kinh để cho mọi người tập luyện, lại ra lệnh rõ ràng không được truyền ra ngoài. Mọi người có thời gian hơn nửa năm kiên trì tập luyện, tay chân đều nhanh nhẹn, thân thể khỏe mạnh, tuyệt đối không bị trúng gió rồi bị thương hàn, bước đi sang sảng.

Tịch Dao biết rõ, hậu trạch như chiến trường, tướng soái cao minh tới đâu cũng không rời được binh. Mà kế bỏ trống thành, hiển nhiên không phải là món ăn của Mộ Tịch Dao. Yêu nữ này nhưng lực chiến đấu cao có tiếng. Mới xuyên qua, liền trong chớp mắt, cột chèo tan thành mây khói. Trực tiếp tiêu diệt hai người, làm tàn phá một tuyệt bản (bản sách duy nhất, bị tuyệt chủng), tuyệt bản ít nhiều gì trước kia cũng là một đại thần, mới tạm nghỉ một quãng thời gian, nhưng vẫn không thể nào tránh thoát.(Lina: chẳng hiểu đang edit cái gì-_-!)

Cái này cùng nàng không cừu không oán. Càng không nói đến chẳng bao lâu nữa, từng cái một thu được tên đen, chính là vững vàng được nàng nhớ lâu rồi.

Mộ Tịch Dao dùng qua linh đan, lại được dưỡng sinh kinh đối với nữ tử cực kỳ có ích trợ giúp, suy nghĩ càng trở nên nhạy bén, đặc biệt là một đôi mắt đẹp, càng thấy đen láy, dáng điệu rưng rưng nhưng vui vẻ kia, câu người không cầm được mà ngứa tâm. Kiếp trước dáng người vốn đẫy đà, cho tới bây giờ càng có lồi có lõm. Theo như lời của Tịch Dao nói, chính là có yêu khí ~~~

Đêm, hoàng cung, thư phòng Lục hoàng tử.

Tông Chính Lâm xem xong tài liệu, dựa lưng vào gối mềm, hai chân thẳng tắp giãn ra tùy ý. Một tay khẽ day mi tâm, một tay gõ nhẹ xuống bàn.

Vệ Chân tùy thị ở bên, càng thêm trầm mặc. Thấy lãnh khí quanh thân điện hạ, cũng biết có người muốn xui xẻo.

Làm cận thị cho Tông Chính Lâm, từ sáu tuổi đã là bạn của nhau, Vệ Chân tất nhiên hiểu rõ thói quen của vị điện hạ này. Ở đáy lòng đang hả hê nghĩ sẽ là ai gặp xui xẻo, lại nghe thấy tiếng nam trầm thấp vang lên: ”Dặn dò Diệp Khai, ba ngày sau, khởi hành đến Thanh Châu.”

Đang muốn trả lời, bên ngoài Đại quản sự Điền Phúc Sơn xin vào.

Điền Phúc Sơn, là con của thúc bá (bác) họ hàng xa của mẫu thân Tông Chính Lâm Điền Thục phi, khi Lục hoàng tử bảy tuổi Điền phi đặc biệt ban thưởng, chuyên quản lý chuyện trong nhà của con trai thứ. Điền Phúc Sơn an phận trung hậu, khôn khéo giỏi giang, lại là người bên ngoại có thể tin, được Tông Chính Lâm trọng dụng.

”Điện hạ, dùng bữa ở nơi nào?” Điền Phúc Sơn hỏi. Lại bổ sung thêm: ”Ban ngày thị thiếp Khổng thị đã đưa nước canh đến tiền viện.”

Trên mặt Tông Chính Lâm không hiện ra, nhưng Điền Phúc Sơn dám khẳng định, điện hạ đang mất hứng.

Quả nhiên nghe được: ”Đặt ở gian ngoài thư phòng. Để cho Khổng thị học phép tắc thật tốt, không có chiếu không được ra khỏi cửa.”

Được, trực tiếp bị cấm túc.

Khổng thị xinh đẹp nhưng không được sủng ái. Trên dưới trong ngoài hai viện Lục hoàng tử đều biết. Khổng thị vốn là thông phòng Thục phi an bày khi Lục hoàng tử mười lăm. Đến được mấy tháng, trong mỗi tháng chỉ thị tẩm đôi ba lần, cũng chưa bao giờ lưu lại con, ngày ngày chỉ có thể phòng không gối chiếc.

Một Ngũ thị cũng cùng lúc được ban tặng khác, trái lại tuân theo quy củ, nhưng tính tình hiền như khúc gỗ, không có chút phong tình nào. So với Khổng thị còn không bằng, Trong mấy tháng tổng cộng mới được thị tẩm hai lần, trên dưới trong nhà chỉ được coi là người vô hình.

Một đám huynh đệ sau khi biết rõ chuyện nhà Tông Chính Lâm, vẫn mặt lạnh lãnh tình như cũ, bỏ vắng giai nhân, đều cười nhạo hắn không có hứng thú trong chuyện đó. Sau khi bị khí thế lạnh thấu xương quanh người Lục điện hạ chèn ép, đều rối rít nhìn trái nhìn phải nói nhau, không còn đề cập tới chuyện hậu viện nữa.

Trên suốt đường đi đến Thanh Châu, trường tùy (người đi theo hầu) Diệp Khai tự đánh xe ngựa an ổn đi về phía trước. Thống lĩnh thị vệ Nghiêm Thừa Chu mang theo hai tên hộ vệ đánh ngựa đi theo.

Vệ Chân cưỡi ngưa đến thành Thanh Châu trước để bố trí ổn thỏa.

Lần này tới Thanh Châu, đoàn người đều mặc trang phục thông thường, chỉ hơi lộ ra thân phận, không khác gì công tử nhà giàu đi du lịch.

Tông Chính Lâm ngồi dựa lưng ở trong xe ngựa, tay trái cầm một quyển sách, nhàn rỗi lật xem. Tay phải nâng Quân Sơn ngân châm* đưa tới bên môi, nhấp một hớp nhỏ, liền chuyển sang ngắm cảnh.

*Quân Sơn ngân châm: một trong thập đại danh trà Trung Quốc.

Hay cho một tuần phủ Thanh Châu. Khi ở kinh thu nhận hối lộ, đưa tới địa phương này lại chèn ép ba ti*, thông đồng với Tổng binh, cấu kết tào vận( vận chuyển hàng hóa)

*Một thành có ba ti: tổng binh ti (phụ trách quân sự), thừa ti (phụ trách dân sự) và hiến ti (phụ trách thanh tra, giám sát)

Tự cho là hành vi được giấu kín, không biết thái tử đã sớm phát hiện, lúc trước còn cố ý tha cho, chỉ đợi người và tang vật lấy được, nhổ ra được một con châu chấu. Đại hoàng tử là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của Thái tử, trên triều đình hai người đối chọi gay gắt, ngầm giao chiến cũng không ít. Lần này tìm được cơ hội, Thái tử nhất định phải đè bẹp được phe của Đại hoàng tử và Lý quý phi, nhân tiện chặt đứt tài lộ của vị thứ huynh mắt cao hơn đỉnh kia của hắn, để cho hắn ta không còn có nhiều tiền dư mà đối nghịch với bản thân mình.

Tông Chính Lâm biết rõ những loằng ngoằng bên trong, cũng hiểu rõ được, chuyện này chính là đem hắn làm cây thương. Thái tử không muốn nhảy ra đắc tội với người khác sớm như vậy, lại sợ sự kiện lớn như vậy, rất bộc lộ tài năng, khiến cho chúng huynh đệ chú ý, hợp nhau tấn công.

Như thế, hoàng tử mặt lạnh hắn phải ra tay phân ưu. Hành động trên bề mặt là phe của thái tử, tất nhiên phải nghe lệnh làm việc. Nguyên Thành đế chẳng phải là bồi dưỡng mình thành trợ thủ của thái tử sao? Vậy coi như làm một đứa con trai ngoan, ban sai thật tốt. Lần này tiến đến Thanh Châu, đó là vì tuần phủ Thanh Châu Quách Kiến Bình.

Xe ngựa đến Thanh Châu, mấy người đều tự làm việc của mình.

Tông Chính Lâm ở trong viện đã được chuẩn bị tốt rửa mặt chải đầu nghỉ ngơi xong, chỉ chờ ngày mai ban sai.*

*Ban sai: việc bắt phu và trưng thu tài sản của quan phủ.

Buổi chiều rảnh rỗi, dẫn theo Vệ Chân đi Tụ Tiên lâu trong thành dùng cơm, tiện đường quan sát dân tình.

Hôm nay Mộ Tịch Dao theo Vu thị chấp nhận lời mời của phu nhân Thủ Bị Thanh Châu Tằng thị, đến Thủ Bị phủ làm khách. Mộ Tịch Trừng có hôn ước, đợi xuất giá khuê phòng, Mộ Tịch Đình tự biết thân biết phận, rất ít khi theo mẹ cả ra ngoài.

Một mình Mộ Tịch Dao thuận tiện mừng rỡ, ở trước mặt những tiểu thư thế gia vọng tộc như cá gặp nước, Nguyên nhân bởi mới mười hai tuổi (Lina: anh hơn chị ba tuổi nha), tuổi nhỏ hơn so với phần lớn những tiểu thư thế gia ở đây, khuôn mặt ngây thơ ngọt ngào, âm thanh giòn tan mềm yếu gọi tỷ tỷ không ngớt, làm cho người khác yêu quý từ trong lòng.
Tốt thôi, Mộ Tịch Dao chưa bao giờ có tâm lý giác ngộ tuổi ba mươi, chỉ biết là đối xử tốt, bất kể là sáng hay là tối, đều vơ vét cho đủ. Thanh danh tốt, giao thiệp tốt, không ai lại chê nhiều.

Yến hội trôi qua, Tịch Dao lại bắt đầu quấn quýt Vu thị, muốn tô bì não cao (nói chúng là một món bánh ngọt, đừng hỏi ta cái này là cái gì, ta hơm biết đâu) của Tụ Tiên lâu. Kỳ thật là nhớ náo nhiệt ở bên ngoài, muốn tiện đường chuồn đi. Vu thị làm sao không biết suy nghĩ nàng, chỉ chỉ cái trán của nàng, liền bằng lòng lên kiệu mềm, hướng đi về phía thành Tây.

Tông Chính Lâm ngồi xuống ghế lô ở lầu hai vị trí dựa gần cửa sổ, tùy ý gác chân, thổi trà dưỡng thần.

Vệ chân khuôn mặt không biểu cảm trước sau như một, đứng ở ngoài không nói một lời.
Chủ tớ hai người trái lại khá quen loại chung sống này. Chỉ là người ngoài nếu nhìn thấy, khó tránh khỏi sẽ cảm thấy quạnh quẽ.

Dưới lầu tiếng nữ mềm dẻo vang lên, rõ ràng chủ nhân đang rất vui sướng. Vào buổi tối cuối thu, giọng nữ ngọt ngấy, mang theo hơi thở ấm áp, cực kỳ dễ nghe.

Tông Chính Lâm đảo mắt nhìn xuống, chỉ còn kịp thấy một bàn tay nhỏ bé trắng thuần hạ màn che xuống, kiệu nhỏ đi về hướng nam.(Lina: Tiếc muốn chớt T.T)

Lại qua nửa tháng, chính sự trên tay Tông Chính Lâm đã hoàn thành, chỉ đợi hồi kinh báo cáo công tác.

Từ lúc này trở đi sẽ khởi hành hồi kinh. Một đám thủ hạ của Tông Chính Lâm, đều được huấn luyện nghiêm chỉnh, năng lực bất phàm. Toàn bộ Thanh Châu, không có người nào biết được Lục hoàng tử điện hạ Đại Ngụy đích thân tới đã mấy ngày, mà còn sắp dính dáng đến một chuyện đại sự.

Mộ Tịch Dao mang theo Mặc Lan cùng hai tiểu nha đầu ở Thúy Trúc trai lật xem cầm phổ.
Chọn một sáo trúc lớn màu xanh, dự định lúc ngày tết Mộ Cẩn Chi về nhà, tặng hắn làm quà.

Dựa vào việc được rất nhiều đồ chơi, nữ nhân này mới hậu tri hậu giác, cần phải làm sâu sắc thêm tình huynh muội, củng cố chiến tuyến cách mạng. Tịch Dao tập cầm, Cẩn Chi lại yêu sáo. Chẳng phải sao, huynh ruột nhà mình tòng quân, khó nói chắc sau này sẽ là quan to một phương. Nói thêm nữa, người nhà mẹ đẻ sống yên với vốn liếng hậu viện, bởi vậy thỉnh thoảng biểu đạt lòng ngưỡng mộ của mình một chút, lại dùng chiêu thức cũ, trong nháy mắt, triệt để bắt tâm muội khống của huynh trưởng làm tù binh, đây quả thực rất cần thiết.
Mộ Tịch Dao ra khỏi Thúy Trúc trai, liền thấy ở đằng xa có một bóng lưng nam tử áo xanh.(Lina: đoán xem là ai?^^)

Trong lúc nhất thời như bị sét đánh. Đương nhiên không phải là nàng đang mơ, là chấp niệm kia phản ứng quá mãnh liệt.

Mộ thị Tịch Dao tâm mang nhiều thù hận, ngay tức khắc hiểu rõ nam nhân kia là ai, thật là chết cũng không quên được.

Hai mắt híp lại, chỉ ngưng trệ trong giây lát, ngay cả Mặc Lan sau lưng cũng không phát giác ra có gì không đúng. Mộ Tịch Dao dặn dò một tiếng, liền xoay lưng đi về hướng ngược lại, thướt tha lả lướt, đi được thướt tha như thế, khiến mắt người khác phải ngoái nhìn.
Vào cửa hàng son phấn, nét mặt hứng thú, để cho Mặc Lan cùng nhóm tiểu nha hoàn chọn vừa ý. Suy nghĩ trong lòng lại hoàn toàn khác biệt, âm thầm này sinh ác độc muốn cho Tông Chính Lâm thấy sự xinh đẹp, phải mê hoặc hắn đến nỗi không còn hồn phách, phải đem nữ xứng đáng thương kiên cường trở thành nữ chủ sủng ái ngọt ngào. Phải sinh hơn ba bánh bao, tất cả nuôi lớn thành người, phải triệt để đáp lại tâm nguyện kiếp trước của Mộ Tịch Dao.

Cứ như thế, đời này nếu không làm được sủng phi, nàng liền bồi thường cho nguyên thân này một cái mạng! Cũng đúng thôi, tâm nguyện chưa xong, thành cô hồn dã quỷ, kết cục chẳng phải là một cái mạng sao??? Cho nên, kiếp này ai mắt mù, tìm nàng gây phiền toái, chọc nàng không được dễ chịu, làm lỡ con đường lên ngôi vị sủng phi của nàng, thì chính là đại thù sinh tử, chết cũng không tha!!!

Tông Chính Lâm mang theo Diệp Khai, dường như nghe được giọng nữ quen tai, đột nhiên quay đầu, chỉ thấy bóng lưng của một thiếu nữ, ý vị riêng biệt, phù phong nhược liễu*, trong chớp mắt đã vào cửa tiệm.

*yếu ớt như cành liễu trong gió.

Diệp Khai nhìn điện hạ đã chuyển thành khuôn mặt không biểu cảm, không biết mấy giây vừa rồi là vì nhìn lại người kia, cũng không dám mạo muội mở miệng hỏi dò, chỉ đành đi theo sau lưng Tông Chính Lâm nửa bước, cùng rời đi.

—Hết chương 3—

Lina: Ta sẽ tạm dừng truyện ở chương 3 để tập trung cho  truyện LSPNTN. Nàng Cẩm Tú xin nghỉ một tháng nên khi nào nàng Cẩm Tú quay lại làm cuốn LSPNTN thì ta sẽ quay lại truyện SP nhé.

P/S: Truyện này edit khó gấp đôi cuốn LSPNTN, nhiều đoạn chẳng hỉu đang nói gì lun T.T. Nhà ta đang rất cần thêm editor để làm truyện, ai muốn thử sức vs công việc editor hãy để lại gmail cho ta. Tốc độ chỉ cần 2 chương/tuần là ok rồi, ko tốn quá nhìu thời gian đâu. Các bạn mới edit lần đầu các tỷ muội trong lâu có thể hướng dẫn các bạn. Mong sẽ nhận được sự ủng hộ từ các bạn!

17 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: