[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 4

Editor: Lina Lê

20130624101618_esr3k-thumb-600_0

Chương 4: Thị thiếp

Giờ Hợi, hoàng cung, ngoại viện thư phòng Lục hoàng tử.

Tông Chính Lâm viết xong tấu chương, chậm rãi đi đến trước cửa sổ, nhìn bóng cây loang lổ bên ngoài cùng phương xa bởi vì sắp có mưa mà bầu trời có vẻ đè nén. Không có ánh sao, chỉ thấy mảng lớn mây đen. Không khí cũng lộ vẻ tắc nghẽn buồn bực.

Tốt lắm, rất đúng lúc. Mưa gió kéo đến…

Vệ Chân ở gần bàn tiếp tục thấp giọng bẩm báo tin tức ám vệ có được, khóe mắt thấy sống lưng điện hạ thẳng tắp phía trước, đứng chắp tay, nhưng không có ý muốn ngừng lại để hỏi. Liền biết trong lòng điện hạ đã có tính toán.

Tông Chính Lâm nghe Vệ Chân bẩm báo, liên hệ với thế cục tiền triều, cảm nhận sâu sắc rằng sau khi chuyến tuần phủ Thanh Châu lần này kết thúc triệt để, cần phải giả bệnh một hồi, tránh né giông tố. Không những phải tìm cách thay thái tử ra đầu, còn phải vội vàng đi lên chắn thương cho hắn.

Nếu đoán không sai, vụ án của Thái tử ở Thanh Châu mặc dù chèn ép được phe của Đại hoàng tử, nhưng kẻ đó cũng không phải dạng hiền lành. Đại hoàng tử lần này bị thua thiệt, ngời ngời là bị người tính kế, người thông minh vừa nhìn đã biết người đứng sau lưng Tông Chính Lâm là ai.

Dựa theo tính khi của Đại hoàng tử Tông Chính Thuần, sau đó nhất định sẽ tìm trăm phương nghìn kế trả thù. Thái tử bên này, chuyện lén lút không rõ quá nhiều, sao có thể không để lại dấu vết nào. Muốn thoát thân ư, hừ, khó đấy.

Bản thân hắn cũng không sợ. Nếu ý nghĩ của Đại hoàng tử nóng lên tới gây phiền toái, sẽ không còn gì tốt hơn, vừa vặn để cho Nguyên Thanh Hoàng đế nhìn xem, một đứa con trai ngoan của lão vì thay thái tử ban sai, chịu nhiều oan ức biết bao.

Còn phải phân phó kẻ dưới nằm vùng ở các phủ thám thính, gần đây cần phải yên lặng một khoảng thời gian, xem cuộc vui là được.

Thư phòng xong chuyện, Đại quản sự Điền Phúc Sơn cung kính hỏi: ”Điện hạ, có cần an trí hậu viện?”

Không phải hắn quản không tốt chuyện trong nhà của điện hạ, mà là điện hạ ròi kinh hơn nửa tháng, khi trở về liền tiếp hai buổi tối nghỉ ở thư phòng. Thục phi nương nương đã có bất mãn, suy đoán xem có phải nhi tử không thích hai nô tì kia hay không.

Nhớ tới hai người kia, Thục phi liền suy xét bản thân lúc đó là đặc biệt chọn lựa.

Khổng thị có vài phần nhan sắc, dáng dấp thân thể lại tốt. Người thiếu niên đa phần đều thích sắc đẹp, càng thích thân mật với nữ tử vóc dáng mê người, làm mẫu phi dĩ nhiên thành toàn một phen. Thục phi lúc này không chút lo lắng tiểu nhi tử trầm mê nữ sắc, toàn bộ nguyên nhân là vì từ nhỏ Tông Chính Lâm tự gò bó đến đáng sợ.

Mà Ngũ thị bổn phận thành thật, thoạt nhìn dễ sinh nuôi, tính tình nhất định sẽ không tranh chấp với Khổng thị, làm rối loạn hậu viện của nhi tử. Tính toán như vậy, không có gì sai sót mới đúng. Nhưng sự thật dường như không ăn khớp với tâm ý của Thục phi như vậy. Điều này làm cho Thục phi rất mê man. Chẳng lẽ nhi tử…có khẩu vị đặc biệt? (Lina: mẹ của n9 rất đáng yêu nhá ^O^)

Được rồi, Thục phi nương nương, ngươi cũng thật là một kẻ kì lạ mà, hiện giờ lại đi hoài nghi thuộc tính của con trai ngươi. Nếu không đặc biệt thì đã không đi tiếp cận yêu nữ Mộ Tịch Dao kia, điều này đương nhiên là nói sau.

Nhưng mà lúc này Thục phi vẫn chưa biết a, còn đang suy nghĩ, theo tính nết của con trai mình, khẳng định hỏi không ra. Cuối cùng không còn cách nào khác, chỉ đành ngóng trông làm bạn bên gối Hoàng thượng thổi thổi làn gió thơm, cầu một ân điển, lại chọn hai thế gia tướng mạo tốt. Nhiều người, hiển nhiên cũng phải được một khoản đúng tâm ý.

Tông Chính Lâm khôn khéo cỡ nào, vài lần tiến cung thỉnh an, tất nhiên phát hiện ra tâm tư của Thục phi.

Thục phi Điền thị được sủng ái, tuy có hai con nhưng con lớn nhất bởi vì tật ở tai mà chặt đứt tiền đồ. Trong ngày thường bản thân bà đối xử với Tứ hoàng tử hơi ngượng ngùng, dĩ nhiên yêu mến có thừa, khắp nơi che chở, cưng chiều dung túng cực kỳ, chỉ mong có thể bù đắp.

Thục phi suy cho cùng vẫn biết mình còn phải trông cậy vào đứa con út. Bởi vậy đối với Tông Chính Lâm đặc biệt coi trọng, mặc dù yêu thương, nhưng lại yêu cầu khắc nghiệt. Năm tuổi mụ Tông Chính Lâm tròn sáu, theo cung quy dọn vào Hoàng tử Sở. Từ đấy, hễ có chút biến động nhỏ nào, tâm của Thục phi cũng khẩn trương theo.

Mắt thấy sang năm nhi tử sẽ làm quan lễ*, đại hôn không còn xa, sau khi cưới hỏi sẽ khai nha kiến phủ. Nhưng hiện giờ với tính tình này, dường như có hơi im ắng, hậu viện căn bản không để tâm. Đây là ở trong cung, có Thục phi đứng sau dùng lực ngầm, mới có thể ngẫu nhiên sắp xếp thiếp thất trong phòng. Nếu ra khỏi cung, xây phủ, cách khá xa, trong phủ lại có vương phi nghiêm túc đứng đắn đứng đầu, Thục phi sẽ không thể tùy tiện nhúng tay vào chuyện hậu viện của con trai hơn được nữa. Nếu như chính phi không giữ được tâm của nhi tử, còn bị hắn tiếp tục lạnh nhạt thêm, vậy nên thế nào cho phải?

*Quan lễ: Nghi thức đội mũ cho con trai thời xưa, khi tròn 20 tuổi, tức là tuổi thành niên.

Hoàng gia rất nặng nề về con nối dòng, thậm chí… Thục phi càng nghĩ càng sốt ruột, nhưng lại bắt đầu cẩn thận tính toán hôn sự của con trai mình. Đại hôn năm đó của Tứ hoàng tử cũng phải hỏi qua ý kiến của hắn trước, phải chọn người hắn thích. Bây giờ đến lượt Lục hoàng tử phải càng thêm cẩn thận, không thể để lộ bất kỳ dấu vết nào khiến con trai bị kéo lại. Thục phi bắt đầu tỉ mỉ lầm nhẩm xem còn có thiên kim danh môn thế gia nào, vừa vặn có thể tham gia đợt tổng tuyển cử tiếp theo.

Tông Chính Lâm nghe Điền Phúc Sơn tận lực nhắc tới hậu trạch, liền đoán được mẫu phi đặc biệt chiếu cố qua. Tóm lại là do hiếu thuận hay bởi vì từ đầu đến cuối đã hơn một tháng không vào hậu viện, trên thân thể không thể nói không có chút xao động nào. Lặng im một lát, nhấc chân bước tới hậu viện.

Bước chân đi vững chãi, trong đầu chỉ vừa nghĩ đến phải đi tới trong phòng thị thiếp, lại cảm thấy thật vô vị. Nghĩ tới hai người kia ngày thường ra vẻ, chút xao động cũng không dấy lên nổi.

Khổng thị mùi son phấn quá nặng, tục không chịu được. Cơ thể mặc dù xinh đẹp, nhưng vừa mở miệng lại khiến cho người khác không ưa nổi. Ra vẻ nhu mì, nhìn mà thấy chướng mắt. Tông Chính Lâm không để ý bộ mặt thật, theo như lời của Mộ Tịch Dao nói, Khổng thị này chính là đồ để ”Làm”.

Còn thị thiếp Ngũ thị kia, càng không thể cứu vãn được, Tông Chính Lâm nhìn qua liền bực mình. Tính tình như hũ nút, đánh mấy gậy cũng không thốt ra được một từ. Cả người như một cái chày, tựa như là đầu gỗ vậy. Lá gan lại nhỏ, khúm núm. Tông Chính Lâm vốn lãnh đạm, ở chung một phòng với Ngũ thị càng lười nói chuyện hơn.

Cận thị Vệ Chân đi theo phía sau, phát hiện áp suất trên người điện hạ đột nhiên thấp, đầu óc vừa suy nghĩ liền biết chuyện gì xảy ra. Nhanh chóng đi đến trước cửa hậu viện mở miệng xin cáo lui. Chỉ với sắc mặt của điện hạ, Vệ Chân đã có thể đoán được chuyện kế tiếp. Điện hạ đã như thế, Vệ Chân bèn chạy nhanh đến tiền viện để chuẩn bị, lại sắp xếp hai thị vệ cách cửa hậu viện không xa để gác đêm, đợi đến sau khi điện hạ đi ra có thể được hầu hạ quay trở về tiền viện.

Tông Chính Lâm rốt cuộc vẫn đi vào sân của Khổng thị.

Mới nhìn rõ người nghênh đón ở cửa, sắc mặt liền khó coi. Khổng thị thân thể tuy được nhưng nội tình quá kém, nên hơi có phần diêm dúa lòe loẹt. Nhìn nữ nhân trước mặt run rẩy khom người vấn an, Tông chính Lâm liền bực mình.

Bỗng nhiên nhớ tới bóng lưng xinh đẹp thướt tha, lại sợ cảm giác hoang đường của mình, nén xuống cảm giác dị thường ấy.

Vào phòng, Tông Chính Lâm trực tiếp phân phó: ”Ngủ thôi.”

Dứt khoát không cho Khổng thị cơ hội thích ứng với mình.

”Vâng, gia.” âm thanh bảy cong tám quẹo của Khổng thị vang lên.

Tông Chính Lâm cảm thấy bản thân thật bực bội, rốt cuộc phá lệ nhăn mày lại.

Khổng thị thật oan quá a, hơi hiểu rõ bản tính đàn ông cũng biết, tiểu ý ôn nhu sao thắng được e thẹn!!! Nhưng Lục điện hạ hết lần này đến lần khác vẫn vững như Thái Sơn, không tiếp chiêu.

Từ khi được ban vào hậu viện của Hoàng tử, đây là lần đầu tiên Khổng thị nhìn thấy rõ tâm tình của Tông Chính Lâm, còn là cau mày! Sợ tới mức chân mềm nhũn, vội vã im miệng lại, không dám nhiều lời, chỉ đi qua dè dặt cẩn trọng hầu rửa mặt.

Khổng thị tự biết không được sủng, đã thu liễm rất nhiều, lại biết rõ Tông Chính Lâm không yêu thích nàng, nàng cũng căm tức a!

Hậu viện có mỗi hai nữ nhân, bản thân mình không được cưng chiều, Ngũ thị kia còn tệ hơn. Muốn tranh sủng cũng không có cách. Tranh thủ tình cảm còn có so dáng vẻ nữa, nhưng với Lục điện hạ ”cưng chiều”ở chỗ nào??? Không có đối tượng để bắt chước, Khổng thị không thể liên tục thay đổi đa dạng để dò xét, Chỉ có thể chuẩn bị cẩn thận hầu hạ, lén lút để ý sắc mặt của điện hạ mà làm việc.

Khổng thị vốn cũng thức thời, còn biết chút phong nguyệt, nhưng vấn đề là đối phương quyền cao chức trọng, thật quá dọa người.

Hơi lạnh trên người Tông Chính Lâm, Khổng thị dù có nhiều mánh khóe hơn nữa cũng không có can đảm để sử dụng. Lúc này, cả hai người sau khi cởi bỏ quần áo, Khổng thị cực kỳ thận trọng, không dám làm bừa.Tông chính Lâm càng dứt khoát hơn, nhìn thân thể người phụ nữ trước mắt, trong mắt chỉ có dục vọng, không hề có chút thương tiếc nào. Trực tiếp hành động, chỉ có bản thân làm việc.

Phát tiết dục vọng xong, Tông Chính Lâm cảm thấy không đủ thư giãn sảng khoái, đạo lí trai gái quả thật là vẽ vời thêm chuyện. Theo lệ cũ, ngay cả nước cũng không dùng, liền ra sân, đi tới chỗ mình ở.

Nếu như Mộ Tịch Dao biết được ý nghĩ lúc này của Tông Chính Lâm, nhất định nghẹn ngào khóc rống, Đại gia ngươi, cầm thú! ngươi còn muốn lăn đi lăn lại ta, đúng không?

Sau một tháng, Tông Chính Lâm lại miễn cưỡng đi chỗ Ngũ thị kia một lần. từ đó không bước vào hậu viện nữa.

Đại quản sự Điền Phúc Sơn bồn chồn, không biết nên đáp lời Thục phi nương nương ra sao. Nếu nói tính tình điện hạ lãnh đạm, ở ”chuyện này” cũng lạnh nhạt nốt, không có khả năng a! Tông Chính Lâm trong ngày thường hầu hạ hắn đều là gã sai vặt, nữ tử ở gần hắn, gần nhất mới chỉ có hai thị thiếp kia thôi. Điện hạ quen dùng gã sai vặt, từ nhỏ đã không thích nha hoàn, Thục phi nương nương cũng không miễn cưỡng. Đến nay ở chỗ tẩm điện của Tông Chính Lâm mỗi ngày đều là Điền Phúc Sơn tự mình thu dọn, Cho nên Đại quản sự biết rất rõ, Tông Chính Lâm không phải không có dục vọng. Những tiết khố bị bẩn kia cho thấy Tông Chính Lâm thà tự làm cũng không muốn đi tìm người thị tẩm.

Điều này thật khó quá, đây là không thích nữ nhân, hay nữ nhân không hợp tâm ý điện hạ?

—Hết chương 4—

Lina: thông cảm nha, có một số chỗ ta đọc ko hiểu gì nên đành để nó convert chút xíu, truyện này edit vừa dài vừa khó @[email protected]

21 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: