[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 5

Editor: Lina Lê

UVFkTN8

Chương 5: Đệ Ngũ Dật Triêu

Trên Thái Hòa điện, một lớp triều thần dáng vẻ phục tùng cúi mặt.

Nguyên Thành Đế trên triều vừa mới xử án nổi giận. Tuần phu Thanh Châu trước đó Quách Kiến Bình bị cách chức để điều tra, tổng binh Tống Ngọc tạm thời cách chức giao cho Hình bộ thẩm tra. Còn một đám tòng phạm toàn bộ đều bị bắt giữ, sau này thẩm tra lại. Lại giao trách nhiệm cho Lại bộ Thượng thư nội trong ba ngày phải tấu lên người được lựa chọn làm tuần phủ mới. Nguyên Thành Đế làm việc, xưa nay vốn mạnh mẽ vang dội, lần này cũng không ngoại lệ.

Sau khi bãi triều, Nguyên Thành Đế không dấu vết liếc nhìn chỗ chúng Hoàng tử. Thấy con cả Tông Chính Thuần đang cùng Thái tử Tông Chính Huy ngoài mặt cực kỳ hòa thuận, huynh thân đệ kính trò chuyện. Lục Hoàng tử Tông Chính Lâm vẫn bưng ra khuôn mặt lạnh tiếp nhận khen tặng của chúng triều thần, chỉ gật đầu ra hiệu, có chút không kiên nhẫn. Mà Ngũ Hoàng tử Tông Chính Minh tươi cười ôn hòa, rất có phong thái đối đáp với một đám người khác. Nhìn xong liền dẫn Tổng quản thái giám Cố Trường Đức đi tới Ngự thư phòng, chỉ là đáy mắt đen đặc nhìn không ra.

Biến cố trên triều đình, quả thực khiến mọi người trở tay không kịp. Bên dưới sóng ngầm mãnh liệt, đều nhìn chòng chọc vào chức quan béo bở này, ngó xem làm thế nào để xếp thuộc hạ tâm phúc của mình vào.

Tông Chính Lâm trái lại dáng trước sau như một chuyện không liên quan đến mình, rất lãnh đạm, toàn bộ hơi thở đều hiện lên vẻ không kiên nhẫn dấy dưa với chuyện này, người không biết còn tưởng đại án Thanh Châu không có liên quan gì tới hắn.

Trên thực tế, Tông Chính Lâm đã gợi lên chủ ý đi Thanh Châu trước cả Thái tử, về sau cũng chỉ là không để lại dấu vết biết thuận theo thời thế, nên sớm an bài, dần dần từng bước chuẩn bị ổn thỏa. Sau đó, các vị huynh trưởng ”tốt” thể nào cũng ngoài sáng trong tối phân chia cao thấp, các nhân thủ khác cũng sẽ thường xuyên hoạt động. Mà người của hắn, sẽ ở giữa trường tranh đấu này, do chính tay bọn họ thúc đẩy, chức tuần phủ, bỏ vào trong túi, không còn xa nữa. Việc này cực kỳ cơ mật, ngay cả cận thị Vệ Chân cũng không hiểu rõ sự tình. Có thể thấy lực lượng ngầm trên tay Tông Chính Lâm không thể khinh thường. (Lina: sao nào, mê anh ý chưa *^O^*)

Thái tử mặc dù lớn tuổi hơn Tông Chính Lâm, đáng tiếc là lại thích đao to búa lớn, có vẻ xốc nổi, lại sớm chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt. Thuở nhỏ được các chư vị bầu làm Thái tử, cho tới nay đối xử với các huynh đệ của mình đều vênh mặt hất hàm sai khiến, tỏ vẻ tài trí hơn người. Rất nhiều chuyện cho là đương nhiên, ỷ vào sủng ái thiên vị của Nguyên Thành Đế, nói trắng ra chuyện không hợp quy củ làm không thiếu.

Đối với Lục đệ Tông Chính Lâm này, một bên mượn sức, một bên phòng bị, trong hợp ý lại cảm thấy lão Lục làm người khô khan, không hiểu nhân tình, quả thật nhìn không thuận mắt. Nhưng không phải không thấy Tông Chính Lâm không có uy hiếp, chỉ cần là Hoàng tử lớn lên trong cung, chưa từng có ai đơn giản, cho nên mỗi người đều phải phòng bị. Không nói đến Lục đệ Tông Chính Lâm ngày thường hay ra vẻ ta đây, cho dù là ngụy trang thì sao, rốt cuộc căn cơ cũng yếu, tư cách và sự từng trải ít, chỉ bằng hắn không thể dấy lên được chuyện gì.

Bây giờ thứ uy hiếp nhất, vẫn là Đại hoàng tử Tông Chính Thuần! Nhà mẹ Lý Quý phi chính là vọng tộc trăm năm, ông ngoại của Tông Chính Thuần là An Quốc công, cậu là thống lĩnh hộ quân, trợ lực không thể nói là không lớn.

Lần này mượn chuyện tuần phủ Thanh Châu, đánh cho Tông Chính Thuần một cái tát, chỉ có thể coi như có lãi. Càng nhiều nợ, thời gian còn rất dài, từng khoản từng khoản một từ từ mà tính!

Lại nói tới bên Thanh Châu này, Mộ Tịch Dao cũng không nhàn rỗi. Nàng tuy là con gái trong viện, các luồng tin tức bị hạn chế nhưng thường thường có thể trước giờ cơm tối, từ việc Mộ đại nhân cùng Vu thị nói chuyện phiếm, moi được đôi câu vài lời.

Hôm nay nghe Mộ Kính Châm báo cho Vu thị biết, cơm tối mấy ngày nữa không ăn ở nhà, toàn bộ nguyên nhân bởi vì Ngũ Hoàng tử vài hôm nữa sẽ đi tới Cẩm Châu ban sai, trên đường qua Thanh Châu sẽ lưu lại hai ngày. Vừa nghe thấy ba chữ ”Ngũ Hoàng tử này”, tên của một người liền nhảy vào trong óc: Đệ Ngũ Dật Triêu!!

Đệ Ngũ Dật Triêu, người này đại tài! Mưu tính sâu xa, ngoài trí gần gian. Không phải là mưu sĩ cấp cao nhất thì không thể tranh được! Một đời danh sĩ được kính trọng, một giấc hoài bão, lại không có định thi cử, rất có khí phách, chỉ chậm đợi minh quân.

Nổi tiếng ngang với mưu trí của Đệ Ngũ Dật Triêu chính là, người này yêu thê như mạng. Cho dù người vợ này bởi vì khi ở khuê phòng bị kẻ khác hãm hại, không dễ sinh đẻ, chỉ có một nữ, Đệ Ngũ Dật Triêu cũng không để ý, thậm chí cãi lại lệnh mẹ, thề không cưới vợ bé. Khó tránh khi thê tử ở nhà bị mẫu thân trách cứ, liền dắt vợ con quanh năm sống ở bên ngoài, suốt đời cũng chỉ có một vợ một con gái. (Lina: mẹ ơi iu anh này quá ><)

Kiếp trước vợ con của Đệ Ngũ Dật Triêu từng ở Pháp Hoa Tự (Tự là chùa) ngoài thành Thanh Châu, bị con quan lại quyền quý quấy rầy. Vừa đúng lúc gặp được Tông Chính Minh đi ngang qua, ra tay giúp đỡ. Buổi chiều hôm đó, Đệ Ngũ Dật Triêu liền truyền bái thiếp, tới cửa nhà nói lời cảm ơn. Lại cùng Ngũ Hoàng tử suốt đêm tâm sự, rồi mới rời đi. Từ ấy hai người này liền kết thân.

Sau khi Tông Chính Minh hồi kinh, nhiều lần viết thư bày tỏ sự ngưỡng mộ tài hoa, muốn mời làm phụ tá. Đệ Ngũ Dật Triêu thấy Tông Chính Minh làm người đoan chính, hạ mình cầu hiền, khiêm tốn nhân nghĩa, tự có chính kiến riêng. Người này tuy không có tài làm thánh chủ, nhưng có tiềm chất của minh quân. Lại cảm niệm ân cứu giúp vợ con mình, liền tự nguyện vào phủ, làm kỳ mưu hoa. (Lina: chắc giống như người mưu sĩ chuyên vạch kế ấy mà)

Tông Chính Minh được người này giúp đỡ, ở trong chuyện tranh đoạt càng có lợi. Lại thêm thần không biết quỷ không hay mượn tay Bát Hoàng tử Tông Chính Hàm, chỉ một hành động liền khiến phe Thái tử thiệt hại nghiêm trọng, đồng thời giá họa cho Đại Hoàng tử lòng không thần phục, chọc cho Nguyên Thành Đế nổi giận, phế tước hiệu An vương của Đại Hoàng tử, cả đời cấm không được vào kinh. Biến đổi động trời như thế, Đệ Ngũ Dật Triêu có công không nhỏ.

Nhưng không ngờ tới trong phủ Ngũ Hoàng tử có kẻ tiểu nhân không cam lòng muốn Đệ Ngũ Dật Triêu được trọng dụng, đe dọa đến lợi ích của bản thân, nhiều lần lập mưu tính kế, xúi giục thứ nữ do sủng phi của Ngũ Hoàng tử đẻ ra, ở yến hội trong phủ liền hợp cùng các quý nữ trong kinh khắp nơi cô lập vợ con của Đệ Ngũ Dật Triêu, đối với hai người minh trào ám phúng, dùng những lời lẽ không thể chịu đựng nổi, Vừa ám chỉ vợ của Đệ Ngũ Dật Triêu không hề hiền đức, rõ ràng hồ ly tinh đầu thai. Cho dù hai người cố ý tránh né, cũng không thể tránh được thị phi đằng sau. Dưới sự thôi thúc âm thầm của người đứng sau, ấu nữ của Đệ Ngũ Dật Triêu bị thứ nữ của Ngũ Hoàng tử ”lỡ tay” đẩy vào hồ nước sâu, bệnh nặng một trận.

Đệ Ngũ Dật Triêu dù biết bao che người khác thế nào, nhưng vợ yêu con gái chính là vảy ngược người khác không được chạm vào! Khôn khéo như hắn, sao không đoán ra ẩn tình bên trong, nhưng không muốn thê nữ nhà mình bởi vậy mà phải chịu nửa phần ủy khuất. Liền phát huy vài mánh khóe, dắt thê nữ bình yên rời đi, toàn thân trở ra, không nhậm chức lại nữa. Mộ Tịch Dao hoài nghi, ở đủ loại chuyện này, có dấu bút của Lục Hoàng tử Tông Chính Lâm.

Nếu đã nhớ tới chuyện này, tuyệt đối không thể bỏ qua Đệ Ngũ Dật Triêu kẻ này. Cẩn thận đối chiếu lại thời gian, chính là tháng này, cả nhà Đệ Ngũ Dật Triêu đến Thanh Châu thăm bạn. Ngày mười sáu, thê nữ đến Pháp Hoa Tự ngoài thành dâng hương cầu nguyện.

Mộ Tịch Dao vừa tiến vào Ánh Thủy Hiên, sai Huệ Lan đi truyền một người tới gặp.

Sau nửa nén hương, thấy một thanh niên cao lớn bước nhanh tới, ngay ngắn đứng vững, kính cẩn thi lễ với Mộ Tịch Dao. Ánh mắt người này trong sáng, dáng người to lớn, cước bộ trầm ổn hữu lực, vừa nhìn liền biết có tập võ.

Người này là em trai của thị vệ Triệu Vân bên người Mộ Kính Châm tên Triệu Thanh, năm nay hơn hai mươi. Ngày thường Mộ Tịch Dao ra ngoài đều là Triệu Thanh đi theo hộ vệ. Mộ Kính Châm liền dứt khoát trao Triệu Thanh cho Mộ Tịch Dao, coi như là nửa người của Ánh Thủy Hiên. Mộ Tịch Dao rất hài lòng với Triệu Thanh, mỗi lần đi xa đều cho người này làm tùy thị, trong ngày thường cũng có yêu cầu, cũng sai bảo hắn ra ngoài mua sắm làm việc. Trải qua một năm quan sát, phát hiện Triệu Thanh làm người trung thực, làm việc giỏi giang, suy nghĩ linh hoạt, không phải chỉ là kẻ u mê võ thuật mà còn biết đọc biết viết, tài có thể dùng. Lần này tìm hắn, chính là đại sự.

”Lần này gọi ngươi đến là có chuyện cần ngươi đi làm.” Mộ Tịch Dao ngồi ngay ngắn hiếm thấy, nét mặt chăm chú, rất nghiêm túc. Lại cho toàn bộ nha hoàn hầu hạ lui ra ngoài.

Đây là lần đầu tiên Triệu Thanh trông thấy Nhị tiểu thư dặn dò thận trọng như vậy, lập tức xốc lên mấy phần tinh thần, cẩn trọng chờ đợi.

Mộ Tịch Dao nói tiếp: ”Lần này chuyện cực quan trọng, cho dù đại nhân có hỏi tới, cũng không được nói ra. Trừ ta ra, chỉ có một người nghe thấy mà thôi! Ngươi có làm được hay không?”

Cái gọi là ”Chỉ có một người nghe thấy” kia chính là, ngoại trừ bản thân Mộ Tịch Dao ra, chỉ có một mình Triệu Thanh biết được.

Hơi do dự một lát, Triệu Thanh đánh bạo nhìn về phía Mộ Tịch Dao, sau đó cúi đầu khom người: ”Triệu Thanh nhất định dùng hết khả năng.” Dám trả lời như vậy, Triệu Thanh không phải không có cân nhắc.

Từ khi Mộ đại nhân để cho Triệu Thanh đi theo Nhị tiểu thư tới nay, tuy rằng chưa tròn hai năm, nhưng Triệu Thanh là người thông minh, tất nhiên nhìn ra được một chút manh mối. Ngày thường ở trong Ánh Thủy Hiên, hành động của Nhị tiểu thư so với lúc ở trước mặt các bậc trưởng bối lanh lợi nghịch ngợm rất khác biệt. Chỉ với tuổi còn nhỏ mà có thể đem viện của mình xử lý cẩn thận, cũng biết người này nhất định không ngây thơ chẳng màng thế sự như vậy. Đôi lúc thậm chí Triệu Thanh cảm thấy, bản thân hắn không thể hiểu rõ được vị Nhị tiểu thư tuổi mụ mới mười ba này, dường như hắn cũng chỉ coi đây như một loại ý niệm.

Mà Nhị tiểu thư ngày thường thu xếp chuyện của mọi người trong viện, dường như không phải là do hứng thú mà hình như có liên quan nào đó, nhưng không thể nào nhận thấy được. Cho dù có ý nghĩ kỳ lạ này, Triệu Thanh cũng không đề cập với bất kỳ ai, chỉ một lòng làm tốt chuyện được giao. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Mộ Tịch Dao chỉ chọn hắn.

”Ngày mười sáu tháng này, ta sẽ đi Pháp Hoa Tự…” Cứ như thế, Mộ Tịch Dao chậm rãi nói cho Triệu Thanh biết ngày hôm đấy phải chuẩn bị những gì, chuyện lớn như vậy, càng phải kín đáo.

Triệu Thanh càng nghe sắc mặt càng quái dị, nhưng rốt cuộc không hề hỏi gì, chỉ yên lặng ghi nhớ, hành lễ cáo lui.

Ngày mười sáu, trời quang mây tạnh, nắng ấm đầu mùa đông, khiến cho lòng người sung sướng.

Mộ Tịch Dao mang theo một đám nha hoàn hộ vệ, tạm biệt Vu thị, liền ngồi lên xe ngựa đi tới Pháp Hoa Tự.

Hôm nay Mộ Tịch Dao cố ý thay đổi trang phục khác, che đậy vẻ xinh đẹp lười biếng ngày thường, bày ra dáng dấp tiểu thư nhà giàu, quý nữ quan phủ. Đồ dùng cũng là loại tốt nhất Thanh Châu, ngay cả áo choàng cũng là áo choàng bằng gấm màu đỏ nhạt, huân hương trên người cũng là danh phẩm mà Điều hương quán mới sản xuất ra ”Đinh chỉ”

Phía sau xe ngựa, các nha hoàn cũng ăn mặc chỉnh tề, cả một hàng đều trang nhã thỏa đáng, tươi mát mà không phô trương. Thị vệ cũng đều là những người được tuyển chọn cẩn thận, cao lớn cường tráng, trang phục đồng nhất màu xanh đậm, rất có tinh thần. Triệu Thanh càng vượt trội hơn cả.

Đến Pháp Hoa Tự dưới chân núi, Mộ Tịch Dao xuống xe ngựa, chỉnh lại vẻ mặt, tư thế quả thật là muốn lên trên núi cầu nguyện, mong muốn cầu khấn Phật tổ phù hộ, bảo vệ cho cả nhà suôn sẻ an khang.

Với tư cách là người duy nhất biết chuyện, Triệu Thanh đi theo sau một đám nữ quyến, mắt liếc đến biểu tình trên mặt Nhị tiểu thư nhà mình đang hết sức thành kính, đoan trang thánh thiện, nhịn rất vất vả.

Đến trước cửa chùa, Mộ Tịch Dao chỉ để cho nha hoàn đi theo, còn lại tất cả thị vệ đều ở bên ngoài. Sai khi đi vào, tất nhiên là dâng hương, cầu nguyện, bói quẻ cát hung, lại sai Huệ Lan đi quyên góp tiền hương nến, đi loanh quanh vài vòng. Buổi trưa ở lại trong chùa dùng cơm chay, hơi tạm nghỉ một chút, đoán chừng đã đến thời cơ, liền dẫn người rời đi.

Triệu Thanh ở cửa liếc mắt một cái liền thấy Nhị tiểu thư nhà mình đi ra, đi qua tiếp đón mọi người, chậm rãi đi về phía chân núi. Trong lòng lại rất tò mò, Nhị tiểu thư hao hết tâm tư như vậy, sắp đặt cái này, rốt cuộc và vì điều gì?

Huống hồ trên quan đạo*, bản thân hắn nghe lệnh sắp đặt hai tên côn đồ vô lại, đây là muốn ngăn cản người nào? Mặc dù nói hắn nghe đầy đủ phân phó mà hành động, nhưng nguyên nhân trong đó chút xíu cũng không biết. Đang suy nghĩ, bỗng nghe thấy đằng trước truyền đến âm thanh ồn ào.

*Quan đạo: Đường cho xe ngựa đi

Trong mắt Mộ Tịch Dao chợt lóe lên tia sáng rồi biến mất, Nhưng không hề nóng nảy chạy tới, chỉ vững vàng tiếp nhận, vẫn là bộ dạng tiểu thư khuê các, giống như không hề biết có chuyện gì xảy ra, chỉ lui về sau phân phó Triệu Thanh sai người điều tra.

—Hết chương 5—

Lina: Bao giờ hai nhân vật chính mới gặp nhau vậy!!! T.T

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: