[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 7

Editor: Lemon Su

735045_514324775267283_1224603808_n

Chương 7: Tờ giấy

Mộ Tịch Dao trở về phủ một chuyến, đầu tiên tới chủ viện vấn an Vu thị. Lúc này thái độ của Tịch Dao rất nhu thuận, rất giống tư thái của một tiểu nữ nhi, dính lấy Vu thị nhỏ nhẹ kể lại những điều mới mẻ vui thú trên đường, lại nói búi tóc của nữ tử nhà ai chải đẹp hay tiểu thư nhà nào xông hương nhưng thật sự không bằng  “đinh chỉ” của nàng. Toàn bộ đều là chủ đề của nữ nhân. Qua một hồi lâu, Mộ Tịch Dao mới giật mình nhớ ra hình như nàng vẫn chưa nhắc tới việc bản thân gặp được hai mẹ con kia.

Huệ Lan đứng phía sau đã hết sức quen thuộc thói quen chủ tử nhà mình, đến chủ viện là cười đến ngọt ngấy, trước mặt lão gia cùng phu nhân thì vẻ mặt ngoan ngoãn mềm mại. Nhưng mà nghe xong sau một lúc lâu, chủ tử cũng không nhắc tới chuyện phiền phức đã gặp trên đường, mặc dù thấy bồn chồn, nhưng cũng giữ quy củ, không xen mồm vào. Thật vất vả chủ tử nhắc tới hai mẹ con kia, cuối cùng lại chuyển sang người con rồi, nhưng thế nào mà càng nghe càng thấy không thích hợp vậy? ? ?

Theo Huệ Lan thấy, rõ ràng là kẻ thấp hèn kia mạo phạm tiểu thư nhà mình, tiểu thư bị ủy khuất, lại không đi khóc lóc kể lể thương tâm với Vu thị sao? Nhưng sao theo lời tiểu thư kể lại, chuyện đó chính là do bản thân nàng trượng nghĩa, cứu được đại tiểu mỹ nhân, đuổi tên hoàn khố (trang phục của con em nhà giàu sang quyền quý, ý chỉ con nhà quyền quý) ý đồ xấu kia đi, săn sóc đưa áo choàng của nàng cho người con, cuối cùng còn sai hai thị vệ hộ tống hai mẹ con kia về. Vậy là hết rồi sao? Nếu Huệ Lan biết có câu như vậy, nàng khẳng định phải mặc niệm ở trong lòng “Chủ tử, đây đâu phải là trọng điểm cơ chứ?”.

Mộ Tịch Dao đương nhiên sẽ không để bản thân bị liên lụy vào, bằng không về sau có chuyện gì, làm sao ra ngoài dạo chơi được. Như hôm nay đi Pháp Hoa tự, lấy danh nghĩa đi cầu nguyện phải mất rất nhiều công sức mới xin  được đấy, nàng có ngốc mới để bản thân mình gặp chuyện. Để cho Vu thị biết được lời nói của tên hư hỏng kia, còn không tức giận đến đau lòng ư? Làm sao lần nàng còn có thể được phép đi ra ngoài một mình? Mặc dù Mộ Tịch Dao làm lẫn lộn việc chính, dời mục tiêu đi, Vu thị vẫn nghĩ tới mà hoảng sợ một hồi. Liên tục hỏi lại, xác định Tịch Dao không có việc gì, dặn dò đi dặn dò lại khi ra ngoài phải  mang nhiều thị vệ, chuyện này mới kết thúc.

Sau khi Mộ Tịch Dao ra chủ viện, lập tức căn dặn Huệ Lan chuyện hôm nay cũng như lời mình nói, tất cả đều không được lộ ra một câu, đồng thời đi báo cho Triệu Thanh biết, sai hắn giải quyết thỏa đáng mọi việc để khiến mọi người im lặng. Trở về Ánh Thủy hiên, Mộ Tịch Dao chậm rãi tắm rửa một chút, thay quần áo ở nhà.

Nếu nàng đoán không sai, đêm nay Đệ Ngũ Dật Triêu sẽ không tới. Bản thân nàng không giống với ngũ hoàng tử Tông Chính Minh, hắn là Đại Ngụy hoàng tử điện hạ, mà nàng chỉ là nữ quyến Thanh Châu tri châu. Không thể vào buổi tối khuya khoắt vội vàng đến cảm tạ một nữ tử được, xem ra, khả năng nhất là ngày mai.

Quả nhiên, ngày hôm sau, Đệ Ngũ Dật Triêu liền đưa bái thiếp cho Mộ đại nhân, lại chọn thời điểm Mộ Kính Châm ở trong phủ, mang theo thê nữ (vợ và con gái) cùng đến bái phỏng. Đây là lần đầu tiên Mộ Tịch Dao nhìn thấy Đệ Ngũ Dật Triêu, ở kiếp trước cũng chỉ là nghe kỳ danh mà chưa từng gặp qua.

Không nghĩ tới Đệ Ngũ Dật Triêu chỉ là một người cao trung bình, một nam tử hết sức bình thường. Trên mặt cũng không có râu, nhưng rất trắng, vẻ mặt bình thản, không hề có thái độ kiêu căng, thanh cao, ngược lại cử chỉ đúng mực, anh tuấn tự nhiên. Mộ Tịch Dao có chút ngạc nhiên, đây là người kiếp trước thiếu chút nữa tận diệt thái tử cùng An vương – Đệ Ngũ Dật Triêu sao? Được rồi, không thể trách nàng trông mặt mà bắt hình dong, người luôn  ở trong phạm vi “mỹ nam tử Quách gia”, “dung nhan thậm vĩ Gia Cát Võ Hầu” đột nhiên trông thấy chính chủ, cũng khó trách có chút không thích ứng được.

Rất nhanh hoàn hồn, thấy Đệ Ngũ Dật Triêu nói cảm tạ với Mộ Kính Châm, lại quay sang nhìn Mộ Tịch Dao với mẻ mặt cung kính, nghiêm cẩn bái tạ. Mộ Tịch Dao nhanh chóng đứng dậy đáp lễ, chỉ nói không dám nhận. Sau đó nữ quyến đi đến Tây phòng dùng trà trò chuyện, còn Mộ Kính Châm mời Đệ Ngũ Dật Triêu đến thư phòng nói chuyện.

Đệ Ngũ Ngọc Oánh tỏ ra rất thân thiết với Mộ Tịch Dao, Ôn thị cũng liên tục khen Tịch Dao có khí chất của danh môn, dịu dàng hiền thục. Vu thị nghe người khác khen con gái yêu, trong lòng rất vui mừng, trên mặt đương nhiên cũng khen lại Đệ Ngũ Ngọc Oánh vài câu. Như thế vài lần, lại càng cảm thấy thân thuộc với Ôn phu nhân, hai người ngồi lại một chỗ trò chuyện.

Mộ Tịch Dao lại có ý kết giao, cũng thân thiết mới Ngọc Oánh. Ngọc Oánh liền vây quanh nàng gọi Mộ tỷ tỷ dài, Mộ tỷ tỷ ngắn, hai người lặng lẽ ngồi gần nhau trò chuyện nữ nhi, rất nhanh đã không còn khoảng cách. Đến lúc trở về Ngọc Oánh càng lưu luyến không rời, bĩu môi tỏ vẻ không chịu. Ôn thị cười điểm chóp mũi nàng, đến khi đồng ý Ngọc Oánh có thể mời Tịch Dao đến nhà, còn có thể thư từ lui tới, Đệ Ngũ Ngọc Oánh mới thỏa mãn một chút, đi tiền viện tìm Đệ Ngũ Dật Triêu cùng nhau về nhà.

Mộ Kính Châm cùng Đệ Ngũ Dật Triêu ở thư phòng nói chuyện, Mộ Tịch Dao cũng không muốn thám thính. Nàng rất rõ ràng, chỉ bằng Mộ Kính Châm thì không thể thuyết phục Đệ Ngũ Dật Triêu được.

Từ đầu đến cuối, nàng vì Đệ Ngũ Dật Triêu chọn trúng Bá Nhạc, đều chỉ vì người đó – Lục hoàng tử Tông Chính Lâm. Đây cũng không phải là nàng chưa vào cửa liền tính toán giúp Tông Chính Lâm, nàng chỉ muốn nhanh hơn Tông Chính Lâm một bước, như thế tài năng của nàng mới có thể phô bày, hoàn thành ý nguyện làm sủng phi của nàng.

Được rồi, nữ nhân này chưa từng có nghĩ bản thân không thể xử lý được mấy chuyện đen tối ở hậu trạch, nàng đã bắt đầu mưu kế hoàn thành nhiệm vụ bố trí đại thần, về sau phải hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp như thế nàoo….

Từ lần Đệ Ngũ Dật Triêu tới chơi ấy đến nay đã được một tháng. Trong khoảng thời gian này, đầu tiên Mộ Tịch Dao lễ phép chấp nhận lời mời một lần, lại thường xuyên viết thư kết giao với Đệ Ngũ Ngọc Oánh, dần dần hai người trở thành bạn thân khuê phòng. Trong lòng Mộ Tịch Dao tính toán: mượn sức thê nữ hắn giúp bản thân nàng có thêm lợi thế. Sau này vào phủ Lục hoàng tử, hắn có thể ngẫu nhiên ngầm chiếu cố nàng cũng thật tốt a. Đây chính là ngoại trừ đại boss, còn có một chân vàng rồi, phải ôm chặt lấy. (Đại boss chắc chỉ Tông Chính Lâm, còn chân vàng chỉ Đệ Ngũ Dật Triêu)

Mộ Tịch Dao đã cho Triệu Thanh đưa tin tức, dựa theo thời gian, hẳn là người kia đã nhận được thôi. Như vậy, qua tết, chắc là hắn phải tự đi một chuyến.

Gần đây, Triệu Thanh càng thêm cung kính với Mộ Tịch Dao. Huynh đệ Triệu Vân của hắn nghe nói đại nhân rất tôn sùng Đệ Ngũ Dật Triêu, khen hắn trí tuệ cao minh, là một mưu sĩ nhân tài kiệt xuất! Lại thêm sự phân phó của Mộ Tịch Dao bảo hắn vụng trộm đi đưa tin tức, một chút manh mối mơ hồ đã chậm rãi trồi lên mặt nước.

Như vậy, nếu hắn đoán không sai, việc mà nhị tiểu thư nhà hắn đang mưu tính đã lớn tới mức không đảm đương nổi. Bên trong lại có liên quan đến hai vị điện hạ!!! Bố cục thật sự khủng bố. Đây vẫn chỉ là một thiếu nữ a!

Tông Chính Lâm ở dưới đèn xem tờ giấy trên tay.

Chất giấy phổ thông, đi trên đường cũng có thể tìm được tờ giấy như thế. Một tay nâng tờ giấy lên, chỉ có bốn chữ ít ỏi. Chữ chẳng những không có chút khí khái, mà còn chẳng ngay ngắn, như một nét bút nguệch ngoạc vẽ ra, cố gắng làm cho người ta không biết là bút tích của ai., ngay cả mùi mực cũng phổ thông. Khó trách ám vệ có làm thế nào cũng không điều tra được dấu vết chủ nhân của tờ giấy.

Lại xem một phần văn kiện khác trên bàn, trên ấy ghi chi chit chữ, vẻn vẹn bảy trang. Tất cả đều do thủ hạ tinh nhuệ nhất của Tông Chính Lâm tìm sau nửa tháng, thu thập và sửa sang lại.

Tông Chính Lâm đứng dậy đi ra khỏi thư phòng, đứng ở trong viện, chậm rãi chà xát tờ giấy trong tay mình thành tro. Người đưa tờ giấy này cho hắn làm rất tốt, rất tốt.

Mục đích người này, chỉ có một, tuyệt không khác, đó chính là tiến cử.

Loại trừ đầu tiên chính là một quân cờ được xếp vào, theo hành động thì có thể thấy, người này chỉ làm việc một mình và không biết tình hình thực tế của Đệ Ngũ Dật Triêu, bằng không nhân vật như Đệ Ngũ Dật Triêu, không có khả năng có hành vi như vậy. Có thể rõ ràng Đệ Ngũ Dật Triêu là người phi phàm, có năng lực tính kế sau lưng hắn (Đệ Ngũ Dật Triêu) mà không có sơ sót gì, người này thật sự rất thông minh.

Người thông minh như vậy làm sao cam chịu chỉ làm một quân cờ bên cạnh hắn. Huống hồ nếu người này đã lựa chọn bản thân, thì đối với hắn cũng phải nhìn rõ vài phần. Người có thể nhìn thấu được hắn, đương nhiên năng lực bản thân rất cao, như vậy càng không có ý nghĩ chỉ là một quân cờ.

Mà người này biết rõ mọi chuyện, khẳng định cũng đã hiểu rõ mục đích của hắn, tiếp theo chính là, bản thân biết được rõ ràng mọi chuyện, lại còn cam tâm tình nguyện thành toàn nguyện vọng của hắn, đây rõ ràng là tính toán cho chính mình.

Đầu tiên là Đệ Ngũ Dật Triêu, sau là Tông Chính Lâm hắn, lá gan của người này không nhỏ.

Tông Chính Lâm cũng cân nhắc nhiều lần, có thể đồng thời tiếp xúc Đệ Ngũ Dật Triêu cùng hắn, người này thật sự gan dạ sáng suốt.

Kết quả là, không có, hoàn toàn không có người như thế tồn tại. Hiện giờ, thật sự Tông Chính Lâm rất coi trọng Đệ Ngũ Dật Triêu, nhưng mà, còn có một người có lực hấp dẫn hắn hơn nữa, nhưng người này quá mức thần bí, chưa thể tìm ra. Tông Chính Lâm nhẹ nhàng thở ra, cũng may người này không có ác ý với hắn, nếu không hắn sẽ rất bị động.

Tông Chính Lâm khẽ thở dài, ngẩng đầu nhìn ra xa. Sau bảy tuổi, đây là lần đầu tiên có một việc hắn không biết giải quyết ra sao, quả thực có thể nói là chuyện lạ hiếm có rồi.

Vệ Chân đứng ở nơi bí mật gần đó, vẻ mặt thật sự phấn khích: điện hạ lại có thể thở dài, đây chính là chuyện chưa bao giờ có. Chẳng lẽ là…nhớ tới tờ giấy qua tay mình lúc trước, trên giấy còn có chữ, còn có tư liệu nộp lên, hay là năng lực của Đệ Ngũ Dật Triêu đã lớn đến mức điện hạ cũng phải thở dài.

Đáng tiếc, chủ tớ hai người có ý nghĩ hoàn toàn khác nhau.

Vệ Chân đoán được có người làm cho Tông Chính Lâm thở dài, lại đoán sai đối tượng. Tông Chính Lâm đoán đúng có người làm cho bản thân hắn không thể làm gì, lại đoán sai người kia, cũng không phải là người có một không hai, lại càng không hiếm lạ gì với hắn. Sau không thể làm gì, hắn còn có thể chậm rãi hưởng thụ.

—Hết chương 7—

beta-er: Camtusori

12 Comments

Trả lời phản hồi cho Mẹ yêu nhím xù Cancel reply

%d bloggers like this: