[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 9

Editor: Camtusori

 cổ đại 

Nhập kinh

Tông Chính Lâm sau khi chạy về kinh thành, rốt cục mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn cảm thấy nếu mình tránh xa cái vùng đất Thanh Châu xấu hổ kia, có thể sẽ nhanh chóng khôi phục lại mọi việc đâu ra đó, yên tĩnh tự chủ. Mà bản thân cũng sẽ chấm dứt và hoàn toàn không còn tiếp tục vì cái chuyện hổ thẹn ấy làm khó chịu cả người. Tâm tình kỳ quái này cũng sẽ không còn tồn tại nữa.

Sự thực đúng như hắn nghĩ, mấy ngày sau, quả nhiên tâm tình của Tông Chính Lâm hồi phục, hành sự không còn loạn nữa. Vì vậy Lục hoàng tử Tông Chính Lâm càng thêm nghiêm khắc kiềm chế bản thân, cho rằng đúng là bản thân đã thiếu ý nghĩ nghiêm chỉnh mới dẫn đến những chuyện hoang đường ấy, làm tâm tư dao động. Vì vậy, trong thời gian rảnh rỗi bình thường, Tông Chính Lâm càng có thêm một sự yêu thích với thư họa – những thứ giúp tu thân dưỡng tính.

Trong lòng của Thục Phi nương nương thế nhưng lại nghĩ khác với Tông Chính Lâm, trái ngược với Tông Chính Lâm bình tĩnh thoải mái, Thục phi lại rất gấp gáp. Sau khi tiểu nhi tử nhà bà hồi kinh, nghe Điền Phúc Sơn hồi bẩm, tính cách nhi tử hình như đạm bạc thêm vài phần, chuyện này phải làm sao mới được đây? Vì vậy Thục phi mão túc kính nhi, cố gắng tranh thủ thổi gió bên tai Nguyên Thành đế.

Lần này nhờ sự cố gắng của Thục phi, Nguyên Thành đế cũng đã có chút quan tâm, sai người âm thầm điều tra tình hình hậu viện của các hoàng tử, lại phát hiện ra một vấn đề, đó chính là Tông Chính Lâm!

Đại hoàng tử Tông Chính Thuần lạnh nhạt với chính phi, sủng ái một tiểu thiếp nhà thương gia, độc sủng tiêu phòng đã được ba tháng. Thái tử càng vô liêm sỉ! Lại dám đi nuôi dưỡng tiểu quan (đoạn tụ)! Tứ hoàng Tử Tông Chính Vân sống chung cùng chính phi cũng rất hòa thuận, thế nhưng con nối dòng lại quá ít ỏi, chỉ có một trai một gái. Ngũ hoàng tử Tông Chính Minh được hai trai một gái, thế nhưng lại quá sủng ái thứ phi trong phủ, dám dung túng để cho thứ phi ngồi trên đầu cả hai trắc phi chính thức được hoàng gia công nhận. Như thế thì còn thể thống gì! Bởi vì Lục hoàng tử chưa đại hôn, nên trong hậu viện cũng không những chuyện trái quy củ như vậy. Thế nhưng hậu viện của Lục hoàng tử lại quá mức quy củ, hầu như chẳng khác gì từ đường!

Cả ngày Nguyên Thành Đế luôn bộn bề chính sự, rảnh rỗi lại có mỹ nhân làm bạn, liền sơ sót chuyện hậu viện của nhi tử . Hiện giờ nhìn lại, tức giận tới mức ném vỡ cả chén trà trên tay. Đi lại trong ngự thư phòng một lát, trực tiếp quyết định đưa ra một đạo thánh chỉ, truyền đạt tới các châu.

Hôm sau lại cho truyền các nhi tử vào ngự thư phòng, mắng cho mỗi người một trận, nghiêm mặt ra lệnh phải quản lại cho tốt hậu viện của mình, giáo dưỡng con nối dòng cho tốt vào! Thái độ cực kì cứng rắn, còn đặc biệt giữ thái tử lại, tuôn ra thêm một trận thịnh nộ lớn nữa.

Chính vì thế, khi Tông Chính Lâm trở về phủ hoàng tử, sắc mặt đương nhiên rất kém.

Theo ý chỉ của Nguyên Thành đế, đầu tiên Tông Chính Lâm tuyên gọi Khổng thị cùng Ngũ thị tới. Đợi hai nàng bước vào, hắn trầm mặc nhìn hai người trong chốc lát, lạnh lùng ra lệnh: “Từ hôm nay trở đi, tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận của các ngươi, cẩn thận lời nói và việc làm của mình, không được trêu chọc thị phi.” Nói xong phẩy tay áo bỏ đi.

Khổng thị và Ngũ thị ù ù cạc cạc, nghe xong một câu ấy, cẩn thận cân nhắc ý tứ trong lời nói, hoàn toàn không nghĩ ra được cái gì.

Điền Phúc Sơn đứng một bên nghe xong lời Tông Chính Lâm răn dạy hai nàng , trực tiếp há hốc mồm ngơ ngác.

Tông Chính Lâm nghe xong lời trách cứ của Nguyên Thành đế, cũng không hề nghĩ ngợi nhiều, tự động nghĩ trọng tâm của lời răn dạy ấy là bảo hắn quản lí tốt hậu viện, cái gì mà nên coi trọng việc con nối dòng hay chú ý dạy dỗ.. hắn chỉ xem như tiện thể nghe.

Nguyên Thành đế nghe ám vệ hồi báo xong việc Lục hoàng tử sau khi trở về liền răn dạy thị thiếp, thật sự…cực kì bất đắc dĩ: đứa con trai này thật sự quá mức quy củ, căn bản không hề hiểu ý của ông, chẳng lẽ muốn ông lại phải gọi hắn tới lần nữa, chỉ thẳng vào mặt hắn hét lên: “Lão tử chính là muốn ngươi đi ngủ với nữ nhân đấy.” ? Cái mặt già này của Nguyên Thành đế vẫn chưa dày tới mức đó đâu!

Thế nhưng cũng thật may, ý chỉ chọn tú nữ đã hạ xuống các châu, sắp tới cuộc tổng tuyển cử năm nay, đến lúc đó chú ý ban thêm cho Lục hoàng tử vài người có nhan sắc phẩm chất cùng gia thế xuất chúng, xem ra như thế cũng được. Lại trách Thục phi không có mắt chọn người, chọn cho nhi tử hai thị thiếp dưa vẹo táo nứt như thế, ông còn chán ghét hai người này tới mức không gì sánh được huống chi là Tông Chính Lâm.

Ngày hôm sau, Tông Chính Lâm mới nghe tới ý chỉ tuyển tú sớm, sắc mặt khẽ run. Lúc tới thỉnh an Thục phi, lại nghe nói Nguyên Thành đế sẽ tìm và thân chỉ cho hậu viện của hắn vài nữ tử đức hạnh đoan chính, tướng mạo xuất chúng, trong lòng lại thêm vài phần không kiên nhẫn.

Đáng tiếc hoàng mệnh không thể trái, huống chi mẫu phi nhà hắn có vẻ rất vui vẻ. Đạo hiếu có dạy Tông Chính Lâm, tóm lại vẫn không nên vì những chuyện nhỏ này mà làm trái ý Thục phi, chỉ có thể thấp giọng đồng ý.

Chương Hòa tháng ba năm mười một, Mộ Tịch Dao bái biệt Mộ Kính Châm và Vu thị, lại cáo biệt Mộ Tịch Trừng, dẫn theo thứ muội Mộ Tịch Đình ngồi lên xe ngựa tiến đến kinh thành.

Sau hơn một tháng đi đường, cuối cùng cũng đã tới được kinh thành, trực tiếp phân phó Triệu Thanh lái xe ngựa đi trước tới nhà ngoại tổ của Mộ Tịch Dao thông báo, lại dặn dò Huệ Lan cùng Mực Lan chuẩn bị cho tốt việc chào hỏi mọi người.

Ngoại tổ phụ của Mộ Tịch Dao, là một vị quan tam phẩm đã về hưu, ngoại tổ mẫu đã qua đời từ lâu . Hai người cậu của nàng cũng đều nhậm chức tại kinh thành. Đại cữu là tứ phẩm Đại Lý tự thiếu khanh, nhị cữu là Ngũ phẩm thông chính ti tham nghị. Ngoài ra có một biểu ca còn đang ngoại đọc sách, chuẩn bị cho kỳ thi mùa xuân năm sau. Còn lại là một biểu tỷ chưa xuất giá, lớn hơn Mộ Tịch Dao tám tháng. Cũng tới tuổi làm tú nữ, hai người các nàng sẽ cùng nhau tiến cung tham gia tuyển chọn.

Mộ Tịch Dao dẫn theo Mộ Tịch Đình bái kiến cả nhà ngoại tổ phụ, lại phân phó Mực Lan làm lễ ra mắt, dâng lên các loại đặc sản do Vu thị chuẩn bị . Người một nhà vui vẻ gặp nhau, cùng ăn một bữa cơm hòa thuận xong, chỉ nghỉ ngơi sơ qua, trò chuyện một lát, sau đó đều tự trở về nơi ở. Chỉ còn hơn nửa tháng nữa là tới ngày sơ tuyển , tỷ muội Mộ gia liền cùng nhau ở cùng một sân. Sát vách đó là sân của biểu tỷ Mộ Tịch Dao.

Vài ngày sau, ba người biểu tỷ muội Mộ Tịch Dao đã quen thuộc nhau, liền thường xuyên ngồi chung thưởng trà trò chuyện.

Vài ngày nữa trôi qua, một phong thư gởi từ bên ngoài đến khiến Mộ Tịch Dao rất vui vẻ. Thì ra Đệ Ngũ Ngọc Oánh nghe tin nàng tới kinh thành, liền mời nàng hôm sau tham dự hội ngắm hoa. Hội ngắm hoa ngoài trời này rất nổi tiếng, hôm nay vừa lúc chuyển giao giữa mùa xuân và mùa hè, rất thích hợp đi ngắm hoa. Lúc này Tịch Dao đồng ý, biết được tin Đệ Ngũ Dật Triêu đã trở thành phụ tá cho Lục hoàng tử Tông Chính Lâm, tâm tình của Mộ Tịch Dao rất tốt, cảm thấy không uổng công nàng vất vả tính toán.

Cách một ngày, Đệ Ngũ Ngọc Oánh mang theo tỳ nữ, đã sớm tới chỗ hẹn là một chòi nghỉ mát. Lúc kiệu của Mộ Tịch Dao vừa đến, liền thấy nàng ở bên kia nghểnh cổ tìm quanh, khẽ cười. Lại phân phó Triệu Thanh dẫn đám thị vệ đến chờ ở quán trà.

Đầu tiên mọi người làm quen giới thiệu nhau, Mộ Tịch Dao lại trêu ghẹo Đệ Ngũ Ngọc Oánh càng lúc càng xinh đẹp, bốn người cười cười nói nói, náo nhiệt vui vẻ một trận. Trong vườn sắc màu rực rỡ, đủ các danh phẩm quý hiếm, các loại hoa cỏ màu sắc sinh động hoạt bát, nhìn hết sức phấn khởi. Lúc này vừa lúc các tú nữ nhập kinh, dọc theo đường đi thường gặp phải vài thiếu nữ trẻ tuổi, tốp năm tốp ba, xì xào bàn tán. Vừa lúc hợp với câu: nhân bỉ hoa kiều (người sánh ngang với hoa).

Đợi sau khi đã du ngoạn đủ, cùng nói lời từ biệt với Đệ Ngũ Ngọc Oánh, Mộ Tịch Dao liền đề nghị thuận tiện đến điều hương quán mua huân hương. Vì vậy biểu tỷ muội ba người ngồi kiệu cùng đi.

Đối với huân hương, bản thân Mộ Tịch Dao cũng không quá hiểu biết. Mua được “đinh chỉ”, cũng chỉ vì khi ra ngoài có thể che được mùi thơm của cơ thể do đan dược ban tặng. Dù sao với nam nhân mà nói, có chút kì diệu, chỉ có thể cho một người riêng biệt biết được. Sở dĩ hiểu biết những chi tiết này, từ trước Mộ Tịch Dao đã cẩn thận, sớm nghĩ xong cách ứng đối.

Thời gian khoảng một nén nhang, đã tới trước của điều hương quán. Mộ Tịch Dao bước ra khỏi kiệu, ngẩng đầu nhìn một cái, liền thấy điều hương quán tại kinh thành cùng bốn mặt tiền liền nhau của cửa hàng, so với phân quán ở Thanh Châu lại càng thêm khí phái. Bên trong quán, người đến người đi tấp nập, tất cả đều là những thiếu nữ trẻ tuổi, vô cùng náo nhiệt. Cửa cũng nghênh đón khách vãng lai, sinh ý rất là thịnh vượng. Chủ quán còn cố ý thiết kế các gian phòng cùng ghế ngồi ở cửa hàng, cung nữ cùng đám thị vệ của khách có thể nghỉ tạm hoặc tạm dừng xe ngựa hay kiệu, rất chu đáo.

Các nữ tử tự đi vào, đều tự chọn huân hương hợp ý mình, được chủ quán tiễn ra tận cửa, chỉ cần lên kiệu liền có thể khởi hành hồi phủ.

Đột nhiên, phía đầu phố truyền đến ngựa hí và tiếng khóc la của đám người. Mộ Tịch Dao nhạy cảm hơn so với người thường, lập tức quay đầu lại, liền thấy một con ngựa điên, đột nhiên lao ra từ góc đường, đang lao nhanh về phía các nữ khách của cửa hàng.

Mộ Tịch Đình cùng tỳ nữ đứng ở trước nhất, đứng mũi chịu sào.

“Tịch Đình!” Mộ Tịch Dao hoảng hốt la lên.

Mộ Tịch Đình sớm đã kinh ngạc đến ngây người, sợ đến mức chân như nhũn ra, run lên. sắc mặt nha hoàn bên cạnh cũng trắng bệch, căn bản không thể phản ứng. Mộ Tịch Dao bất chấp tất cả, chạy nhanh hai bước, kéo một tay Mộ Tịch Đình, chạy nhanh vào bên trong quán. Vừa chạy vừa chú ý gọi các nữ quyến xung quanh chạy vào cửa hàng tránh nạn.

Mới bước vào cửa hàng, hai người Mộ Tịch Đình liền ngã ngồi trên đất, há mồm thở dốc, chân tay mềm nhũn không đứng dậy nổi. Lúc này bên ngoài lại vang lên tiếng kinh hô của biểu tỷ Mộ Tịch dao. Thì ra đoàn người trên đường bị hoảng sợ, chạy loạn tứ phía không có trật tự, cuối cùng giẫm lên nhau mà chạy. Biểu tỷ Tịch Dao bị đẩy ngã xuống đất, còn bị kẻ khác giẫm lên người, không thể bò dậy nổi.

Mộ Tịch Dao thấy con ngựa điên càng ngày càng tới gần, buông chủ tớ Mộ Tịch Đình ra, lần nữa lao ra cửa hàng, không đúng lúc lại bị đám người hoảng loạn ngăn cản lại. Chỉ tới kịp đẩy tỳ nữ đang đè nặng biểu tỷ ra, đã thấy mấy con ngựa điên lao tới gần hơn, căn bản không kịp chạy lại về quán. Đang lúc cực kì lo lắng, đã thấy Triệu Thanh từ sau viện lách mình trong dòng người, nhảy vào đường phố, chạy như điên tới chỗ nàng.

Mộ Tịch Dao miễn cưỡng nâng biểu tỷ dậy, quay đầu lại cao giọng thét: “Triệu Thanh, bước lên chém con ngựa đi!”

Triệu Thanh tuân lệnh, trực tiếp rút bội đao ra, hướng tới vật sắp chạy tới, dùng hết lực chém vào bốn chân ngựa. Lại có một mũi tên từ phía sau bắn vào giữa đầu ngựa. Con ngựa ầm ầm ngã xuống, máu tươi vẩy ra tứ phía, nhìn thấy mà giật mình, dính vào vạt áo của Mộ Tịch Dao.

Mộ Tịch Dao thấy nguy hiểm đã qua, còn chưa kịp thở phào, lại phát hiện biểu tỷ bị dọa tới ngất xỉu, luống cuống tay chân vội đỡ nàng dậy tựa vào người mình.

Lúc này, người bị bỏ rơi Mực Lan cùng Huệ Lan chạy tới khóc òa lên, trách cứ: “Tiểu thư, làm sao người có thể bỏ chúng nô tỳ một bên, lại dám xông ra cứu người cơ chứ! !” hai nàng đã hoảng sợ tới mức không còn để ý tới tôn ti.

Mộ Tịch Dao trấn an tâm tình nôn nóng của “hai đóa hoa lan”, lại phân phó hai người nhanh chóng đỡ biểu tỷ lên kiệu về phủ. Đến chỗ nhóm của Mộ Tịch Đình , vừa mềm nhẹ thoải mái trấn an các nàng, vừa khuyên các nàng lên kiệu.

Cuối cùng, sau khi trấn an mọi người, lại phân phó thu xếp mọi chuyện, không được khóc nháo, chuẩn bị trở về phủ. Lúc này đám người mới có lại quy củ, hành động nhanh chóng. Trên đường phố cũng từ từ bình tĩnh lại. Chỉ là xung quang đầy xác ngựa điên ngã xuống, mùi máu tươi dày đặc, không người nào dám tới gần.

Mộ Tịch Dao lo lắng cho tình trạng của biểu tỷ, liền dẫn người vội vã rời đi. Chỉ giao phó Triệu Thanh đi cám ơn chủ nhân của mũi tên kia, tha thứ cho cử chỉ thất lễ hôm nay, ngày sau nhất định nàng sẽ tới cửa nói lời cảm tạ.

Sau khi hồi phủ lại phải bận rộn một phen, chờ sau khi giải quyết xong chuyện để đi ngủ, ánh trăng đã lên giữa bầu trời. Mộ Tịch Dao mệt mỏi trực tiếp ngủ như chết.

Lại nói tới chủ nhân của mũi tên, Ngũ hoàng tử Tông Chính Minh, sẩm tối sau khi thẩm tra sự kiện mấy con ngựa điên, lại xử lý thật tốt hậu quả, ban đêm mới trở về phủ hoàng tử. Chỉ có chút thời gian rảnh rỗi, tài nhớ lại thiếu nữ kia kia, thật sự là một người tuyệt vời.

Nhìn trang phục lúc ấy của nàng, sợ là có trong cuộc tuyển tú nữ. Hôm nay cách nhau khá xa, không thể thấy rõ ràng, cũng không biết rốt cuộc hình dáng của nữ tử dũng cảm ấy ra sao, liền có chút tiếc nuối. Lại nói không phải nàng ấy nói sau này sẽ đến cửa cám ơn hắn sao, cũng tốt, lại rất hợp với ý của Tông Chính Minh hắn. Chỉ không biết, sau này là bao lâu đây?

———-hết chương 9————–

16 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: