[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 10

Editor: Lina Lê

20130624101618_esr3k-thumb-600_0

Chương 10: Giấc mộng kiều diễm

Bên kia Tông Chính Lâm cũng nửa đêm khuya vắng nằm trên giường ngủ, trong đầu vang lên giọng nữ kiên định đầy sức sống kia. Một câu trảm mã, khiến cho nội tâm Tông Chính Lâm chấn động. Còn có thân ảnh xông ra cứu người, lần lượt thoáng qua trước mắt, càng thêm rõ nét. Trước khi rời khỏi Thanh Châu, tận lực áp chế cảm giác quái dị này, nhưng rốt cuộc lại lần nữa hiện ra, càng thêm mãnh liệt.

Lại là nàng!!! Nàng lúc này tới kinh thành, chẳng lẽ là vì tú nữ? Tông Chính Lâm vừa nghĩ đến việc nàng có khả năng sẽ bị cấp cho kẻ khác, cả người liền không thoải mái. Trằn trọc trở mình, không thể ngủ được. Lại nghĩ tới cảnh tượng trong mộng, giả sử đổi thành tên đàn ông khác…Tông Chính Lâm lập tức ngồi dậy, hoàn toàn lộ ra vẻ nóng nảy.

Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Vì sao từng lời nói và hành động của người con gái kia lại có thể ảnh hương lớn đến tâm tình của hắn như vậy? Tính cả ngày hôm nay hắn chỉ gặp người con gái kia có bốn lần. Hoặc là chỉ thấy bóng dáng, hoặc là chỉ nghe được tiếng nói. Cho dù hôm nay bởi vì Tông Chính Minh trên đường thương nghị chính sự, đi ngang qua khu phố ồn ào, lại nghe thấy tiếng hô của nàng, mới từ xa nhìn sang, căn bản không thể nhìn rõ tương mạo.

Người con gái không liên quan không quen biết như vậy lại có thể khiến tâm tình của hắn ba lần bốn lượt mất đi khống chế, đã như vậy không thể mặc kệ được! Đợi nghĩ thông suốt nguyên do trong đó, sẽ đi xử lí.

Cái này thật đúng là làm khó Tông Chính Lâm. Tông Chính Lâm tuổi mụ mới mười sáu, mặc dù là người từng trải, lòng dạ thâm trầm, nhưng đây hoàn toàn là một loại tình cảm mới, hắn chưa từng biết đến, sao có thể hiểu được? Tông Chính Lâm cho dù là một người hiểu việc đời, nhưng đối với những người phụ nữ kia không hề thương tiếc, sau khi phóng thích dục vọng, một chút xíu vết tích trong lòng cũng không có. Trong ngày thường kẻ hầu bên người tất cả đều là đàn ông. Khó trách hắn đối với chuyện nam nữ chậm chạp không thể nhập môn.

Đêm nay, Tông Chính Lâm mãi đến tận khuya, mới trằn trọc chìm vào giấc ngủ.

Trong mộng nhưng lại xuất hiện thân ảnh của người con gái kia, song nàng ấy lách mình đi vào, cuối cùng từ từ cởi áo ngoài ra, chỉ còn lại trung y. Dưới lớp trung y màu xanh nhạt, đường cong đẫy đà tươi trẻ của thiếu nữ thấp thoáng mơ hồ. Sau đó một đôi tuyết trắng mềm mại của nàng khẽ hở, cuối cùng khi từng chiếc cúc áo được cởi, mắt thấy trung y sắp lướt xuống.

Tông Chính Lâm bừng tỉnh, ngồi dậy thở hổn hển. Dục vọng dưới thân thẳng đứng căng đau, cả người khô nóng khó nhịn. Nỗ lực áp chế ý nghĩ kiều diễm kia, nhưng ngược lại càng thêm rõ nét. Trong đầu lại hiện lên bóng dáng đôi tay nhỏ trắng noãn kia, tưởng tượng đến cảnh sau khi trung y tuột khỏi kia, ham muốn dưới thân Tông Chính Lâm không nhịn được rung động. Cuối cùng không thể ngăn chặn được hỏa khí, ngồi sát vào đầu giường, tay phải dò xét đặt vào trong khố, động tác lên xuống. Tất cả hiện ra trước mắt đều là dáng vẻ người con gái trong mộng cởi trung y ra, nhô lên no đủ, vòng eo thon, chân dài thẳng tắp…Tông Chính Lâm hưng phấn không có cách nào đè nén được, kêu rên thành tiếng. Động tác trong tay nhanh hơn, thở dốc nặng hơn, mãi cho đến khi dục vọng bắn ra, ngập chìm trong vui sướng mới dần dần lặng lại. (Lina: cảm giác như đang xem phim con heo vậy -_-)

Bất chợt phóng ra dục vọng, Tông Chính Lâm tê liệt thả lỏng, chỉ cảm thấy thoải mái chứ từng có. Cái cảm giác tim đập như lao ra khỏi lồng ngực, tê dại đến tận trong xương cốt, quả thật là, suốt đời không quên.

Đợi tâm tình hoàn toàn bình phục trở lại, Tông Chính Lâm mới mở hai mắt ra, nét mặt kín như bưng. Đây đã là lần thứ hai khinh nhờn thiếu nữ kia, loại dục động mãnh liệt này, thế nhưng không thể nắm trong tay. Tông Chính Lâm không thể hiểu nổi đây rốt cuộc là kiểu kích thích thế nào, rốt cuộc lại ngồi như vậy suốt một đêm.

Nếu đã không có cách nào áp chế, vậy thì tìm ra nguyên nhân, tiến hành mưu đồ khác. Nghĩ thông suốt khúc mắc trong đó, Tông Chính Lâm lại theo thường lệ đứng dậy đánh quyền luyện kiếm.

Mộ Tịch Dao kể từ khi biết chuyện từ Triệu Thanh, giúp đỡ hôm qua dĩ nhiên là Ngũ Hoàng tử Tông Chính Minh, nét mặt liền mệt mỏi. Bản thân mình lúc trước còn đào góc tường nhà người ta, bây giờ lại được người đó cứu giúp, thật đúng là không được tự nhiên. Phủ Hoàng tử tuyệt đối không thể đi, thân là tú nữ, chưa kịp sơ tuyển đã vụng trộm vào Phủ Hoàng tử, thanh danh liệu có còn không? Càng chớ nói chi là Tông Chính Lâm kia biết mình vào phủ Ngũ Hoàng tử, vậy thì thật không ổn. Lúc này, tuyệt đối không cho phép có chút xíu rủi ro nào. Nhưng hôm qua đã hứa sau này sẽ tới cửa hỏi thăm, cũng không thể thất tín với người ta được. Mộ Tịch Dao rất nhức đầu suy nghĩ cách đối phó.

Buổi chiều ngày hôm đó, quản sự trong phủ Tông Chính Minh tới báo, ngoài cửa có một cô gái trẻ, vị nữ tử trong đó không hề lộ diện, chỉ nói là tới cửa cảm tạ ơn cứu giúp ngày hôm qua, không nói tỉ mỉ. Lại để cho tỳ nữ đại diện thay, đưa tới một phong thư, nói nhờ chuyển cho Ngũ Hoàng tử phi. Sau cùng nói lời cám ơn, quay đầu rời đi.

Tông Chính Minh nheo mắt một cái, tốt lắm, làm việc cẩn thận. Chuyển cho Ngũ Hoàng tử phi? Trong lòng mọi người đều biết rõ, chẳng qua là thay đổi danh tính mà thôi. Thật sự là cẩn thận một chút, tinh tế có thừa.

Mở thư ra, trên mặt giấy là nét chữ khải trâm hoa xinh đẹp linh động tuyệt trần, văn chương lưu loát, làm cho người khác cảm nhận được chủ nhân của nét chữ này chắc chắn là một người không tầm thường, nhất định là một giai nhân. Trong thư nói rõ thân phận tú nữ, lại nói sự thật là không tiện tự mình đến nói lời cảm tạ, lời lẽ khẩn thiết, dịu dàng chân thành, lòng cảm kích được thể hiện rõ trong lời nói. Rồi đến chỗ thất lễ, hết lần này tới lần khác thỉnh tội. Đọc hết cả phong thư, làm cho người ta có cảm giác thoải mái, không có chỗ nào là không vui.

Tông Chính Minh thấy trong thư nhắc tới dòng họ ”Mộ” này, âm thầm để ý.

Lại nói đến Vệ Chân hiện giờ giống như là gặp phải quỷ vậy, nghe điện hạ nhà mình dặn dò Điền quản sự ”Truyền thị thiếp hậu viện, hai canh giờ, đến thiền điện gặp mặt. Bảo hai người khác rửa mặt chải đầu cẩn thận, hóa trang tỉ mỉ, giống như tú nữ là được, phải quyến rũ.” Sau đó tự đi thẳng tới chính điện.

Điền Phúc Sơn mừng rõ một trận, đây là rốt cuộc điện hạ cũng chú ý tới nữ sắc? ? Hậu viện mau vui vui vẻ vẻ hành động đi.

Hai canh giờ sau, Tông Chính Lâm thần sắc bình tĩnh nhìn vào hai người trước mặt, ánh mắt chuyên chú, như có điều suy nghĩ.

”Đưa tay ra.” Giọng nói vẫn còn bình tĩnh ôn hòa.

Hai người Khổng thị có chút không dám làm bừa, chỉ lẳng lặng đứng, bộ dạng phục tùng. Một thân trang phục tú nữ, so với trước trái lại nhìn qua nhẹ nhàng hơn nhiều. Được điện hạ phân phó, mặc dù không rõ nguyên nhân vì sao, vẫn nơm nớp lo sợ nâng hai tay lên, đặt tay trước người, bàn tay mở ra. Ống tay áo tuột xuống, cổ tay trắng như tuyết cùng chút cánh tay cũng lộ ra bên ngoài.

Đợi một lúc lâu, lại nghe thấy người bên trên ra lệnh: ”Cởi áo khoác ra.”

Sắc mặt hai nàng lập tức nở đến đỏ bừng, mặt cũng không ngẩng lên nổi. Tim đập càng mạnh. Điện hạ sao lại sai bảo như thế, bây giờ còn đang giữa ban ngày ban mặt, ba người ở chỗ này, hơi có chút…hoang đường.

Tông Chính Lâm thấy hai người đỏ mặt, ngượng ngùng qua lại bất động. Lần nữa hạ lệnh, giọng điệu mất kiên nhẫn:

Hai người lúc này mới liếc mắt nhìn nhau, tay run run, từ từ cởi áo khoác, lộ ra trung y bên trong, hai tay níu chặt khăn thêu, rất không được tự nhiên. Sau đó là một hồi im lặng. Khóe mắt Khổng thị len lén liếc qua, chỉ thấy vùng lông mày điện hạ hơi nhíu, ánh mắt nhiều lần lướt qua trên người các nàng, vẻ mặt chuyên chú trấn tĩnh, không hề có gì khác.

”Lui ra đi.” Trong giọng nói lộ ra chút mệt mỏi.

Tông Chính Lâm hơi cúi đầu, không giống, hoàn toàn khác. Cùng là hai bàn tay non mịn trắng trẻo giống nhau, cùng là thân thể nữ nhân tinh xảo, nhưng rốt cuộc không thể kích thích một tia xao động.

”Vệ Chân!”

Nghe điện hạ gọi, Vệ Chân đẩy cửa vào, đứng cách Tông Chính Lâm ba bước chân.

”Nếu bị một người con gái ảnh hưởng quá nhiều, nhưng không có cách nào nắm trong tay, vậy phải làm sao?”

Vệ Chân cứng đờ, đây là lần đầu tiên điện hạ hỏi ý kiến của mình. Thế nhưng, đây là gì vậy? Y theo tính cách của điện hạ, không thể nắm trong tay, lại còn uy hiếp đến bản thân, chẳng phải là nên lệnh cho ám bộ trừ khử đi? Sao còn có câu hỏi này?

”Điện hạ, phải chăng cô gái này thân phận đặc biệt, không thể dễ dàng ra tay?” Vệ Chân cẩn thận hỏi dò.

Vừa dứt lời, đã thấy điện hạ nhà mình vẻ mặt cổ quái nhìn hắn, hơi khắc, thở dài, phất tay ra hiệu lui ra.

Vệ Chân không hiểu ra sao, hồi tưởng lại điện hạ mấy ngày gần đây lời nói và việc làm khác hẳn ngày xưa, liên hệ với vừa rồi càng kỳ là hơn là hỏi ý kiến mình, hiểu rõ bằng bản thân hắn cũng không thể nào nghĩ ra được, liền buồn bực đứng ở hành lang ngẩn người.

Trên thực tế, cũng không phải Vệ Chân không hiểu rõ, mà là hắn cho tới bây giờ cũng không dám nghĩ tới phương diện kia, đặc biệt là người hỏi những lời này lại là Lục Hoàng tử xưa nay không nặng nữ sắc, tránh xa hậu viện, lãnh đạm nghiêm túc nổi tiếng trong triều đình và dân chúng.

Đang không giải thích được nghi hoặc, lại thấy đằng trước Đệ Ngũ Dật Triêu đang chậm rãi đến. Vệ Chân hơi do dự, trước mắt vẫn là khom mình hành lễ, sau đó đem sự nghi hoặc của mình nói cho tiên sinh nghe. Tiên sinh là phụ tá điện hạ coi trọng nhất, mưu trí hơn người, sâu không lường được, nên thông tuệ nhạy bén hơn hắn nhiều lắm, có thể suy ra được.

Đệ Ngũ Dật Triêu tỉ mỉ nghe xong, đầu tiên vẻ mặt có chút kỳ quặc, sau đó trong mắt lại từ từ hiện lên vui vẻ. Lại nghe đến Vệ Chân trả lời Tông Chính Lâm, muốn trừ khử cô gái kia, cuối cùng cười phá lên. Gật đầu ý bảo đã hiểu rõ, liền chắp tay đi.

Vệ Chân bị cười đến nỗi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, lại thấy nét mặt tiên nhẹ nhõm, biết không phải là chuyện xấu, cũng bỏ qua mặc kệ.

Trong lòng Đệ Ngũ Dật Triêu hiện giờ rất vui sướng.

Từ khi vào phủ Hoàng tử, cho tới bây giờ mỗi khi nhìn thấy Lục điện hạ đều là chững chạc đàng hoàng, lão luyện thành thục. Đối với việc hắn nghiêm khắc tự gò bó bản thân, cũng rõ như ban ngày. Không ngờ người cực kỳ nghiêm túc ấy, hóa ra chỉ là chưa bao giờ thông suốt, từ trước đến nay luôn là tự giải quyết trong tối. Thật đúng là đáng yêu quá đi.

Rốt cuộc có nên giải thích nghi hoặc cho điện hạ không đây? Ừm, còn chưa cấp bách, không vội. Có thể nhìn thấy chuyện cười của Lục điện hạ, khả năng kiếp này cũng chỉ có lần này, vẫn nên tranh thủ cười một hồi đã…

Nếu như Mộ Tịch Dao biết được ý nghĩ của Đệ Ngũ Dật Triêu, ngưỡng mộ đối với mưu sĩ vang danh thiên hạ đó, tuyệt đối sẽ sụp đổ ầm ầm, ngay cả mẩu vụn cũng không thừa.

—Hết chương 10—

Lina: nhà mình đang rất cần thêm editor để chạy truyện nên ai muốn tham gia hãy để lại gmail cho mình nhé, tình hình là có 3 truyện mà có mỗi bốn người nên nếu cứ thế này thì tiến độ sẽ chậm đấy.

13 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: