[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 14

Editor: Su Lemon 

3 (60)

Chương 14: Chiêu Giác tự

Tông Chính Lâm biết Mộ Tịch Dao lấy thân phận thứ phi nhập phủ, chỉ là gật nhẹ. Dù sao phẩm cấp Mộ Kính Châm còn bày ra đấy, có thể được thứ phi đã là không dễ.

Nhưng những điều này cũng không quan trọng, chỉ cần có con nối dõi, thỉnh phong Trắc phi là chắc chắn được. Nữ nhân mình động tâm, trong phủ như thế nào cũng phải có vài phần thể diện. Con trai trưởng dĩ nhiên không có khả năng do nàng sinh ra, vậy thì cho nàng trưởng tử, như thế nào cũng có phần tôn quý.

Về phần hai thị thiếp cùng người mới nhập phủ sau, sau khi Mộ Tịch Dao sinh trưởng tử trước, chỉ cần an phận sống, mình cũng có thể đối xử tử tế một chút.

Mộ Tịch Dao còn không biết tính toán của Tông Chính Lâm, nếu biết, còn không vui mừng phát điên.

Cho nên bây giờ Mộ Tịch Dao còn đang cố gắng miệt mài sửa sang lại sở thích của Tông Chính Lâm ở trong đầu, để sau khi nhập phủ có thể ôm vững chân vàng kia. Đương nhiên, xét thấy trí nhớ trước kia nhiều lần không đáng tin, lại kết hợp lần đầu gặp mặt, xâu chuỗi hành động hư hư ảo ảo của Tông Chính Lâm, Mộ Tịch Dao cho rằng, những suy nghĩ trước kia cần phải sửa lại. Nếu có thể trước khi nhập phủ cùng Tông Chính Lâm tiếp xúc nhiều hơn vài lần, tìm ra sở thích của hắn, hoàn thiện cơ sở dữ liệu, vậy thì còn gì bằng.

Thừa dịp hai tháng cuối cùng nhàn nhã, Mộ Tịch Dao rốt cục trải nghiệm mùi vị của sâu gạo. Hơn phân nửa thời gian ban ngày luyện chữ, đánh đàn, nữ công gì đấy, cả nhà trên dưới không ai trông mong vào nàng, trong phủ mời tú nương đến làm gấp. Mộ Tịch Dao lại càng thoải mái, rât là thỏa mãn. Sau giờ ngọ đi dạo trong sân, cùng biểu tỷ nói chuyện phiếm, buổi chiều xem thoại bản du ký, thời gian trôi qua rất thoải mái.

Điều tiếc nuối duy nhất là, bị chỉ hôn, Mộ Tịch Dao không tiện thường xuyên đến thư quán Thịnh Kinh, những quyển sách tập tranh kia luôn mời gọi làm nàng ngứa ngáy, như mèo cào rất khó chịu.

Tin tức Mộ Tịch Dao cùng Mộ Tịch Đình song song bị chỉ nhập hoàng tử phủ vì thứ phi rất nhanh đã truyền khắp Thanh Châu. Người đến phủ tri châu chúc mừng càng là nối liền không dứt. Phu thê Mộ thị mới đầu kinh ngạc vô cùng, không nói Mộ Tịch Dao, Mộ Tịch Dình chỉ là thứ nữ quan viên ngũ phẩm, vậy mà bị chỉ nhập hoàng tử phủ vì thứ phi? Mặc dù Mộ Tịch Dao là đích nữ, nhưng gia thế còn không đủ a? Cái này… nghĩ mãi không ra.

Về sau càng nghĩ càng thấy đau lòng. Với bộ dạng gia thế của Mộ Tịch Dao, nhập hậu trạch quan gia bình thường cũng có thể làm chủ mẫu, không ngờ lại bị hoàng gia coi trọng, chỉ có thể làm thiếp của người ta. Về sau còn có Chính phi cùng hai Trắc phi áp trên đầu, sau này không biết tình trạng thế nào. Vu thị càng nghĩ càng cảm thấy ngây thơ thuần lương như Mộ Tịch Dao sẽ chịu ủy khuất, bất giác rơi nước mắt.

Được rồi, Mộ Tịch Dao ở trước mặt phu thê Mộ thị giả trang rât tốt, bị xem trở thành bông hoa nhỏ rồi.

Lúc này Mộ đại nhân nhẫn nại khuyên nhủ Vu thị, nếu để nàng tiếp tục khóc, bị người khác biết được, đây chính là đại bất kính. Vu thị nghe xong nhanh chóng sửa sang lại một phen, nhưng lo lắng trong lòng không thể nào buông xuống được. Hoàng gia nhiều quy củ, nữ nhi nhà mình kiêu ngạo từ nhỏ, làm sao học được? Huống chi Lục hoàng tử cả tuổi mụ mới mười sáu, hậu viện lại có nhiều nữ nhân như vậy, sau này khẳng định chỉ nhiều chứ không ít. Nữ nhi nhà mình căn bản không trải qua trạch đâu, điều này phải làm sao?

Mộ đại nhân thây Vu thị trên mặt u sầu càng sâu, chỉ thở dài. Hiện giờ đang có chuyện quan trọng muốn cùng nàng thương lượng gấp, cho tiểu nữ nhi thêm nhiều lễ vật mới phải. Nhập phủ là chuyện không thay đổi được, vậy thì phải cho nữ nhi thêm nhiều chỗ tốt, có thể giúp nàng đứng vững trong hậu viện.

Từ phân vị hoàng tử thứ phi, có thể mang theo nha hoàn hồi môn từ nhà mẹ đẻ nhập phủ. Người trong viện Mộ Tịch Dao cũng không tệ, nàng lại quen dùng, đều để nàng đưa đi. Ma ma đắc lực bên người Vu thị cũng đưa đi một người, có rất nhiều việc, người tuổi trẻ nói chung không thể so được với lão nhân kinh nghiệm.

Còn có chuẩn bị đồ cưới nha hoàn, đều phải thay đổi. Đồ cưới cố gắng đổi thành ngân phiếu cùng cửa hàng ở Thịnh Kinh, nha hoàn thì muốn chọn lão nhân đắc lực ở Mộ phủ đưa qua, miễn cho xa cách, hạ nhân lại sinh ra tâm tư không nên có, lừa gạt chủ tử.

Vì vậy phu thê Mộ thị ở trong chủ phòng thương lượng suốt cả đêm, rốt cục an bài thỏa đáng. Vu thị chỉ nghỉ ngơi một ngày, gọi Ngô di nương dặn dò một phen, mang theo người vội vàng đến Thịnh Kinh.

Mộ Tịch Dao gặp Vu thị rất là vui mừng, lại dính chặt lên. Biết rõ Vu thị lo lắng, lại hết sức cố gắng chọn chuyện vui mà nói.

Nào là mình vào phủ hoàng tử, lập tức sinh cho Vu thị cháu trai mập mạp, thăng lên Trắc phi, lại lập tức mua một tòa nhà lớn ở Thịnh Kinh cho Vu thị, còn muốn cầu điện hạ chọn cho đại ca một nàng dâu tốt, nói chuyện linh tinh lộn xộn hết cả lên, Mộ Tịch Dao mở miệng nói mọi chuyện sẽ tới. Bộ dáng nàng vào hoàng tử phủ giống như vào bảo khố, vội vàng đem chỗ tốt vào nhà mình, giống như không có ai, làm cho Vu thị cùng nha hoàn xung quanh cười vui vẻ.

Vu thị làm sao không biết tâm tình con gái, chỉ âm thầm hi vọng Lục điện hạ có thể thấy chỗ tốt của Mộ Tịch Dao, đối xử tử tế với nàng.

Mộ Tịch Dao gặp Vu thị, tâm tình càng vui vẻ, liền bắt đầu tính toán, thư quán à không có cớ đi, dù sao cũng phải nghĩ biện pháp đi ra ngoài một vòng, nếu không chẳng phải là rất bạc đãi bản thân sao? Còn chưa nhập phủ, thời gian nhàn rỗi cũng không còn dài nữa. Khoan hãy nói, nàng cũng tìm được một nơi rồi, ngoài thành Thịnh Kinh nổi danh nhất “Vào cửa không thấy chùa, mười dặm nghe tiếng gió”: Chiêu giác tự.

Vì vậy, chọn ngày lành, Mộ Tịch Dao lôi kéo Mộ Tịch Đình, mang theo Quế ma ma cùng nha hoàn thị vệ mà Vu thị cho lúc trước, theo hướng Chiêu Giác tự mà đi. Với danh nghĩa này, Mộ Tịch Dao biểu hiện rât chân thành, là vì khấu tạ thiên ân, đi chùa cầu phúc.

Tông Chính Lâm xem tin tức ám vệ đưa lên, biết rõ tật xấu thích náo loạn của con thỏ kia lai tái phát. Tú nữ toàn Thịnh Kinh quy củ hơn nàng có rất nhiều, lại chỉ có nàng có hiểu biết đi tạ ơn? Mà thôi, thời gian nàng nhập phủ cũng không còn bao nhiêu ngày, theo ý nàng cũng được.

Tông Chính Lâm đấy là điển hình đối đãi khác nhau. Hai thị thiếp ở hậu viện kia, cái gì cũng không làm, đã bị hắn chướng mắt ghét bỏ, mấy lần nghiêm khắc răn dạy phải “Yên ổn giữ bổn phận” qua ngày. Đến khi Mộ Tịch Dao tới đây, còn sợ giống như ủy khuất nàng.

Tông Chính Lâm cũng không phí tâm tư trên người không có liên quan, điều hắn lo lắng là, ngày mai giải quyết dứt điểm công việc như thế nào, để còn nhanh chóng đi Chiêu Giác tự gặp Mộ Tịch Dao.

Trong Chiêu Giác tự, Mộ Tịch Dao đi qua sân trước, liền mang theo mọi người đến phía sau núi dạo chơi. Phía sau núi Chiêu Giác tự phong cảnh rất đẹp và thanh tịnh, chùa cổ ngàn năm, lại làm cho người ta tâm tình bình thản, phía trước ẩn ẩn tiếng chuông, quanh quẩn âm thanh bên tai, chỉ cảm thấy thế gian hỗn loạn, nhưng mà cũng chỉ trong nháy mắt. Giống như trong chùa cổ này, không biết có bao nhiêu người đến đây, đến rồi đi, cuối cùng cũng chỉ có tiếng chuông làm bạn, im lặng qua ngàn năm.

Mộ Tịch Dao cảm thán, liền đi đến đình hóng mát giữa sườn núi, một mình nhắm mắt dưỡng thần, lẳng lặng dựa vào rào chắn, hưởng thụ cảm giác thanh tịnh hiếm có.

Thời điểm Tông Chính Lâm đến, trông thấy một bức tranh an bình như vậy. Mỹ nhân trong tranh quanh thân tràn đầy thanh thản, điềm tĩnh mà tốt đẹp. Đường nét khuôn mặt nhu hòa, khóe miệng hơi mang theo ý cười. Chỉ là môt cái nhìn rất xa, cũng cảm thấy trong lòng mềm mại cực kỳ, muốn ôm lấy người kia, ôm một cái.

Vệ Chân hiện tại đã thấy nhưng cũng không ngạc nhiên nữa, từ khi cùng tiên sinh trong thư phòng nói chuyện thông suốt, điện hạ liền trở nên kỳ quái.

Trừ bỏ chính sự, trước sau đều là bộ dạng lạnh lùng nghiêm túc, bày mưu nghĩ kế, nói thẳng ra là thay đổi hình dạng. Đương nhiên là chỉ với một người mà thôi, với những người khác, hết thảy như trước.

Mỗi ngày điện hạ đều sẽ xem tin tức của nữ tử này, ngẫu nhiên còn có thể lộ ra ý cười, Vệ Chân cảm thấy hỗn loạn lúc trước đã qua đi, rốt cục điện hạ tìm được điều quan trọng của mình rồi. Quả nhiên là không dễ dàng.

  —Hết chương 14—

14 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: