[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 16

Editor: Su Lemon

add-150

Chương 16: Yêu nhau

Mộ Tịch Dao đối diện với hồ sen ngoài cửa sổ, chậm rãi phác họa sương sớm trên lá sen. Quế ma ma mặt đầy ý cười đi đến, nhẹ giọng nói: “Chủ tử, Lục điện hạ cho người đưa vật tốt đến, nói để người tự tay mở ra.”

Liền thấy Mặc Lan trên tay mang theo một cái giỏ, bên ngoài phủ lụa màu tím.

Mộ Tịch Dao gác bút, rửa tay đi qua nhận giỏ trúc, lại phát hiện hơi nặng. Nhẹ nhàng kéo ra một góc, lập tức hô lên, trong mắt tràn đầy kinh hỉ (kinh ngạc + vui mừng).

Quế ma ma cùng Mặc Lan bị Mộ Tịch Dao làm hoảng sợ, lại thấy nàng tung tăng như chim sẻ, lấy vải lụa ra, bên trong là hai con thỏ nhỏ, cuộn thành một cục, dựa vào cùng một chỗ, cực kỳ đáng yêu.

Mộ Tịch Dao nhìn hai con thỏ mập mạp, cực kỳ cao hứng. Một màu xám, một màu trắng, đều là quả cầu lông xù, đặc biệt là cái mông mập kia, Mộ Tịch Dao nhẹ nhàng dùng ngón trỏ chọc lung tung, con thỏ kia liền cử cụp tai xuống, mở hé mắt, miễn cưỡng dịch chuyển mông. Mộ Tịch Dao vui vẻ cười rộ lên, nâng cái giỏ xem không rời mắt.

Quế ma ma cùng Mặc Lan thân mình cứng ngắc, rất là thương cảm nhìn hai con thỏ gặp được người yêu thỏ như vậy. Ai, nên nói có gì tốt đâu, rơi vào nhà ai không phải, lại rơi vào tay chủ tử.

Đây cũng là có nguyên do. Mộ Tịch Dao ăn đan dược, trên người có hương linh khí nhàn nhạt, chỉ cần nàng tời gần sinh vật nhỏ, những động vật này rất nhanh sẽ thích thân cận xung quanh nàng.

Nhưng mà nữ nhân Mộ Tịch Dao này, có một tật xấu rất lớn, phàm là những động vật nàng cảm thấy đáng yêu, đều bị đùa giỡn, hơn nữa hồi lâu cũng không chán. Mới đầu, những động vật đó không cảm giác được ác ý trên người Mộ Tịch Dao, thích ỷ lại mùi vị trên người nàng, cũng mặc nàng vuốt ve . Thế nhưng qua một thời gian dài, ai cũng không thể chịu được thời gian dài bị quấy rối, vì vậy mặc dù chúng khỏe mạnh, nhưng tinh thần mệt mỏi. Nếu Quế ma ma cùng Mặc Tan biết một từ, thì có thể rõ ràng, cái này là biểu hiện “Chứng ức chế”.

Cho nên trong nhà Mộ Tịch Dao ban đầu còn có thể nuôi sủng vật gì đấy, về sau mặc dù Vu thị dung túng nàng, cũng hạ lệnh không được đưa sủng vật vào Ánh Thủy hiên. Mà ngay cả Mộ Cẩn Chi nuông chiều muội muội, mỗi lần nàng đưa ra bộ dáng năn nỉ, đều chạy trối chết. Ở điểm nuôi sủng vật này, Mộ Tịch Dao thật sự là làm người buồn rồi.

Hiện thời đột nhiên thấy sủng vật đáng yêu như vậy, lại còn là hai con, thân thiết ngồi một chỗ, Mộ Tịch Dao sao có thể không mắt lấp lánh như sao, kinh hỉ như điên chứ??? Đáng tiếc nàng cao hứng không lâu lắm, Mặc Lan chạy nhanh đến nhận giỏ, đứng cách xa nàng vài bước, mới thấp thỏm không yên nói: “Tiểu thư, phu nhân nói, nếu để ngài nuôi sủng vật, ta cùng Huệ Lan sẽ phải chịu đòn. Huống chi đây là Lục điện hạ tặng, ngài cũng không muốn con thỏ đáng yêu như thế này lại chết đi? Người xem, hay là để nô tỳ thay người nuôi, rảnh rỗi thì người đến nhìn chúng???”. Quế ma ma một bên cũng ra sức gật đầu, liên tục nói đồng ý.

Mộ Tịch Dao ai oán, ta là quỷ sao, nuôi con thỏ mà không thể ở gần chơi sao??? Không tha nhìn lại, mới miễn cưỡng gật đầu, biểu thị mỗi ngày sáng sớm cho ăn, nàng muốn đích thân đến. Điều này làm ai người bên cạnh thở phào, thầm nghĩ thật nguy hiểm.

Mộ Tịch Dao được con thỏ, tâm tình bắt đầu hào hứng, ngược lại còn nhớ rõ lễ nghĩa gửi cho Tông Chính Lâm phong thư cảm tạ. Trong thư ngôn từ tha thiết, tràn đầy vui sướng, ngay cả chữ cũng linh động thêm vài phần. Còn oán giận bản thân hiện tai tuy rằng chỉ có thể nhìn, nhưng mà dĩ nhiên là cực kỳ thỏa mãn. Theo thư là một thẻ làm dấu sách tự làm, biểu lộ lòng biết ơn.

Tông Chính Lâm đọc thư, trên mặt liền hiện ra ý cười nhu hòa, nghĩ đến cảnh tượng môt con thỏ to đáng thương hề hề ở một bên nhìn hai con thỏ nhỏ nhỏ, lại càng buồn cười. Cầm thẻ làm dấu sách kia, cẩn thận xem xét. Chỉ thấy trên thẻ là một mảnh lá cây, thịt lá màu xanh đã bị bỏ, chỉ còn lại gân lá màu vàng nhạt, đường vân điêu khắc, rất là tinh xảo. Mặt trên còn buộc một nơ lụa màu xanh, toàn bộ thẻ thanh lịch hào phóng, có thể thấy được dụng tâm của chủ nhân. Tông Chính Lâm nhẹ nhàng vuốt ve nơ lụa, đem thẻ làm dấu sách kẹp trong quyển sách thường xem, lẳng lặng sắp xếp.

Lại là mấy ngày không gặp, có chút nhớ mong. Cân nhắc một hồi, Tông Chính Lâm cầm bút viết nhanh, để Diệp Khai tự mình đưa đến phủ giao cho Mộ Tịch Dao.

Mấy ngày nay, trong phủ trên dưới đều biết, biểu tiểu thư còn chưa lấy chồng, đã được Lục điện hạ tặng lễ, có thể thấy sau vào phủ cũng có thể được sủng đấy, liền nhiệt tình nịnh bợ. Mộ Tịch Đình là muội muội Mộ Tịch Dao, tự nhiên cũng đươc một chút tiện nghi. Lúc này, gặp ma ma bên người Mộ Tịch Dao, trên mặt ý cười trong trẻo mang theo một nam tử trẻ tuổi theo hướng hậu viện đi. Nam tử này không phải là người hầu phủ hoàng tử lần trước đến tặng lễ? Đây là, lại đến tặng lễ???

Diệp Khai gặp Mộ Tịch Dao, cung kính thỉnh an, liền đem thư tới. Trong lòng lại suy nghĩ, lần trước không gặp người, lúc này lại gặp chủ tử rồi. Khó trách vừa mắt điện hạ, chủ tử này cũng không phải mỹ nhân xinh đẹp nhất, ý vị lại rất khác biệt, so với hai người ở hậu viện kia, là nam nhân đều biết chọn như thế nào. Đột nhiên lại phát hiện, đây không phải là nói điện hạ háo sắc sao, liền nhanh chóng dừng suy nghĩ, chỉ chờ chủ tử đáp lời.

Mộ Tịch Dao xem thư Tông Chính Lâm, trên mặt có ý cười nhàn nhạt. Thoáng ngượng ngùng gật đầu với Diệp Khai, nói là đáp ứng việc này, lại gọi người đưa thưởng, đưa ra ngoài.

Diệp Khai vừa đi ra ngoài, Mộ Tịch Dao liền khôi phục thần sắc bình thường, khiến Quế ma ma líu lưỡi, chủ tử ngày càng khó lường, trở mặt cũng không thở một hơi. Trước kia khi đi theo bên người Vu thị, chứng kiến nhị tiểu thư làm nũng khoe mẽ. Điệu bộ hôm nay, được, phu nhân cùng lão nhân như mình đều bị lừa đi, bất quá như vậy mới đúng, chủ tử càng có năng lực, sau nhập phủ càng ổn thỏa, người đi theo tự nhiên cũng có chỗ tốt phải không? Cũng không nghĩ ngợi thêm nữa.

Tông Chính Lâm lần này gửi thư, là mời Mộ Tịch Dao giờ thân ngày hai chín tháng này, cùng nhau đi Tây hồ bên ngoài Thịnh Kinh du hồ, hôm ấy vừa vặn là ngày thả đèn cầu nguyện trên Tây hồ mỗi năm, hàng năm ngày Thịnh Kinh thả đèn cầu nguyện rất nào nhiệt, rất có mỹ danh. Nử tử tuổi trẻ là đi kết bạn, chỉ vì cầu một đoạn nhân duyên tốt.

Mộ Tịch Dao xem thư, liền đến viện Vu thị nói chuyện du hồ. Vu thị vừa nghe là Lục điện hạ mời, ở đâu có đạo lý không đáp ứng, chỉ nhiều lần dặn dò ổn trọng hữu lễ, không thể hồ nháo, kiêu căng tùy hứng. Còn cố ý dặn dò, thả đèn về sớm một chút. Mộ Tịch Dao thiếu chút nữa trợn trắng mắt. Đây là sợ mình đêm không về???

Ngày hai mươi chín, Mộ Tịch Dao chọn váy tơ màu trắng đuôi dài, trên đầu cũng chỉ chọn trâm cài tóc thủy tinh màu trắng nhạt đơn giản. Trên mặt bôi nước hoa tự chế, trên cổ tay đeo chuỗi hạt hoa nhài. Cả người trong ngày hè lộ vẻ sảng khoái, thiếu nữ như nụ hoa, dáng vẻ động lòng người, ánh mắt trong suốt.

Tông Chính Lâm nhìn Mộ Tịch Dao như vậy, ánh mắt nặng nề chăm chú trên người nàng, một lúc lâu sau, mới nâng Tịch Dao hành lễ dậy, nắm tay nàng, cùng vào toa xe.

“Rất đẹp.” Nam nhân này rất là nghiêm túc…tán dương một câu.

Mộ Tịch Dao nghe khen xong, thật không khiêm tốn lộ ra ý cười. Lại không nghĩ bị nhẹ nhàng kéo qua, thành tư thế ôm ấp. Trên mặt đỏ ửng nhàn nhạt, thuận thế tựa vào người Tông Chính Lâm, mặc hắn nhẹ nhàng ôm.

“Đã nghĩ trên đèn muốn viết gì chưa?” Tông Chính Lâm gần trước mắt mắt phượng chăm chú nhìn nàng, lại duỗi tay giúp nàng sửa sang tóc mai.

“Ừm. Còn chưa nghĩ tới.” Mộ Tịch Dao ngẩng đầu. Liền cảm thấy có hơi thở phả trên mặt, hơi thở nam tính phả vào mặt, trong ánh mắt bất giác càng thêm dịu dàng như nước.

Tông Chính Lâm nhìn khuôn mặt làm mình ngày đêm không yên lòng, hơi nâng cằm Mộ Tịch Dao lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng.

“Vậy thì cứ chầm chậm nghĩ, không vội.” Khuôn mặt chậm rãi cúi xuống.

Mộ tịch dao theo bản năng nhắm mắt, cảm giác trên môi có hương trà xanh, môi nam tử mềm mại chạm nhẹ môi mình. Lúc đầu thì chậm rãi đụng chạm, sau thì có đầu lưỡi nhẹ thêm. Mộ Tịch Dao sắc mặt đỏ bừng, ngừng thở, không đám cử động.

Tông Chính Lâm chỉ cảm thấy hương vị kia tốt hơn cả trong ý nghĩ. Lần đầu tiên cùng nữ tử hôn môi, thì ra là tốt đẹp như vậy. Nhìn lông mi Mộ Tịch Dao lay động, cũng không dám thở, càng làm cho người ta yêu thương, liền cạy mở môi, quấn lấy cái lưỡi đinh hương mềm mại kia, làm không biết mệt.

Mộ Tịch Dao bị Tông Chính Lâm thăm dò trong miệng tràn đầy mũi đàn hương, chỉ có thể cuốn theo đầu lưỡi hắn, trằn trọc nghe nam tử hơi thở trở nên dồn dập, hai tay không tự giác nắm chặt vạt áo Tông Chính Lâm, thân thể càng mềm mại không xương.

“Điện hạ.”

Tông Chính Lâm nghe thấy Mộ Tịch Dao kêu lên, mới kiềm chế tim đập mãnh liệt, cùng cảm xúc khô nóng. Liền buông Mộ Tịch Dao ra, chỉ nhẹ nhàng ôm.

Đợi khôi phục rung động trên người, khẽ cười.

Tông Chính Lâm mắt phượng hơi khép, khẽ vuốt cánh môi Mộ Tịch Dao “Hương vị ngọt ngào thanh nhã, vào miệng thật mềm mại.”

Mộ Tịch Dao nghe Tông Chính Lâm trêu chọc, không ngượng ngùng chút nào, chỉ ngẩng đầu đắc ý vô cùng, khiêu khích nhìn hắn: “So với giai nhân bên cạnh điện hạ, có thể hơn vài phần?”

Tông Chính Lâm nhìn bộ dáng của nàng, giọng điệu không chút nào “hiền lành”, nghĩ tới ngày đó nữ tử cao giọng thét ra lệnh trảm ngựa, trên mặt hiện ra ý cười: “Giai nhân gần ngay trước mắt, thử qua mới biết.” Lại làm bộ muốn hôn.

Mộ Tịch Dao cười nhẹ, trốn tránh hắn trêu đùa, dáng người nhỏ bé thật là vui vẻ.

Không lâu, xe ngựa chậm rãi dừng lại, Vệ Chân báo lại, đến Bích Ba đình. Tông Chính Lâm nhẹ nắm bàn tay nhỏ nhắn của Mộ Tịch Dao, mang nàng chậm rãi tiến vào đình hóng mát.

Bích Ba đình hiển nhiên đã chuẩn bị trước, trên bàn đã có điểm tâm trà xanh, cùng các loại hoa quả tiến công. Ngoại trừ hướng đối diện hồ, các mặt bên đều treo màn lụa màu xanh, khến cho không gian tương đối độc lập, tránh bị quấy rầy.

Bên ngoài Bích Ba đình là hồ sen, cành lá tầng tầng đung đưa, màu xanh dạt dào. Bên trên có bọt nước chuyển động, ngẫu nhiên có gió thổi qua, liền có ánh sáng chiếu xuống hồ sen rất đẹp, chỉ hơi hơi rung động, lại chậm rãi đứng vững. Ở giữa lá sen, là từng cụm hoa sen, cao thấp đan xen, trắng hồng giao nhau, hoặc nở rộ, hoặc e ấp, quả thực là bực tranh thủy mặc, làm cho người ta tâm tình khoáng đạt, nhịn không được muốn dạo chơi ở giữa.

“Nếu thích, ta lại mang nàng đến, hoặc có thể du hồ.”

Mộ Tịch Dao ánh mắt sáng ngời, đáy mắt đong đầy chờ mong nhìn Tông Chính Lâm, ra sức gật đầu. Tông Chính Lâm ôm nàng vào lòng, tay vỗ nhẹ đỉnh đầu nàng, giống như trấn an sủng vật.

Mộ Tịch Dao bĩu môi, bất mãn ngẩng đầu giận liếc Tông Chính Lâm một cái, lại đổi được câu “Đừng nghịch ngợm”.

Mộ Tịch Dao bất đắc dĩ, cảm thấy đây là đối xử với sủng vật. Đương nhiên, nàng không biết, Lục điện hạ chỉ là đối với con thỏ mới như thế mà thôi.

“Điện hạ, có thể làm thơ?”

Vệ Chân không đợi Tông Chính Lâm phân phó, lập tức đi ra ngoài lấy một bộ, lại chuyển đồ ăn ra ngoài, mới cung kính đặt lên bàn. Vệ Chân trong lòng thực sự rõ ràng, cẩn thận hầu hạ vị này, điện hạ bên kia liền ổn thỏa. Mộ Tịch Dao hữu lễ nói cảm tạ làm phiền, lại quay đầu chớp chớp mắt, nhìn Tông Chính Lâm.

“Tịch Dao nghe nói Lục điện hạ tinh thông thi họa, hôm nay cảnh đẹp ở trước mắt, không biết có đáng để điện hạ vung bút?”

Tông Chính lâm sảng khoái đứng dậy, đem nàng ôm trong ngực, một tay chặn ngang, một tay chấp bút. Trước khi hạ bút lại đột nhiên cúi người hôn tai phải Mộ Tịch Dao: “Cảnh đẹp trước mắt, làm sao có thể bỏ qua?” Chăm chú vẽ sen đầu mùa hạ.

Lỗ tai Mộ Tịch Dao đỏ ửng, nghiêng đầu quan sát nam nhân đang chăm chú vẽ tranh kia, lại quay đầu thưởng thức tranh đang vẽ.

Không có ai biết được, nội tâm Mộ Tịch Dao hò hét: ai nói nam nhân này không hiểu nhân tình, không trọng nữ sắc, đúng là mắt mù. Nhân vật điển hình như vậy, ngăn cũng không ngăn được a.

—–Hết chương 16—–

Categories: Sủng phi

26 Comments

Trả lời phản hồi cho Thảo Nguyên Cancel reply

%d bloggers like this: