[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 17

Editor: Camtusori

chương 18 ư? ^_^ đừng hỏi vội..đợi chờ là hạnh phúc nha mấy má ~~~~ <3 <3 <3 yêu mọi người nhiều!!! đùa thôi, thứ 6 nha~~~

UVFkTN8

 Bướng bỉnh

Đợi trong đình Bích Ba vẻn vẹn một canh giờ, mọi người mới dời bước đi vào một quán rượu bên tây hồ. Lúc này là thời điểm dùng cơm, tại lầu năm của quán rượu hầu như đầy ngập khách.

Nhóm của Tông Chính Lâm trực tiếp bước đến một ghế lô (ghế ngồi thiết kế đặc biệt trong kịch trường, một gian có vài chỗ ngồi), món hải sản tôm viên đặc sắc ở đây là một món ăn ngon. Mộ Tịch Dao ăn thích đến híp mắt, đôi môi ướt át xinh đẹp, không chút nào mảy may đến vẻ mị hoặc của bản thân. Tông Chính Lâm lướt mắt qua một cái, tất cả các hạ nhân chung quanh lập tức đều cúi đầu.

Chính lúc này, đột nhiên có người xông vào ghế lô, cũng là một nam tử niên khinh tuấn lãng, dáng vẻ rất phong lưu, mang theo vài ba tên hộ vệ gã sai vặt, trong lòng còn ôm một nữ tử đầy đặn. Phía sau nam tử, một thị vệ bước ra khỏi đám người: “Làm phiền các vị nhường lại nơi này, thiếu gia nhà ta nguyện đưa trăm lượng bạc làm tiền bồi thường.”

Mộ Tịch Dao chỉ để ý ăn, Tông Chính Lâm gắp tôm viên cho nàng, ánh mắt cũng chưa từng liếc một cái. Lục điện hạ từ trước tới nay lại càng là người luôn làm theo ý mình, những người không liên quan chỉ làm như không thấy. Diệp Khai còn chưa kịp sai thị vệ đuổi người xong, lại nghe kia nam tử vui vẻ nói: “Nơi đây lại có một mỹ nhân như thế, quả nhiên rất tốt.” Liền đẩy nữ tử đầy đặn kia ra, chỉnh lại quần áo, xoạt một tiếng mở quạt xếp ra, nháy mắt đưa tình ý với Mộ Tịch Dao: “Không biết tiểu thư có thể cho biết quý tính? Ngày tốt cảnh đẹp như hôm nay, không bằng cùng nhau dùng cơm ngắm đèn?”

Da mặt Vệ Chân co rúm, thầm kêu một tiếng “không tốt”. Quả nhiên, dù điện hạ không nói lời nào, nhưng vẻ mặt đã vô cùng lạnh lẽo.

Nam tử kia có chút khinh thường liếc mắt nhìn Tông Chính Lâm bên cạnh Mộ Tịch Dao, lại dùng vẻ mặt hớn hở nhìn Mộ Tịch Dao: “Tiểu thư xinh đẹp như thế, đất thiêng nảy sinh hiền tài (chỉ môi trường tốt đẹp sẽ sinh ra những nhân vật ưu tú), sao có thể tùy tiện chịu thiệt. Không bằng nương thân chỗ ta, ta nạp tiểu thư vào phủ làm tiểu thiếp.” (sori:thằng bệnh -_-).

Lúc này Mộ Tịch Dao mới chậm rãi buông chiếc đũa, nghi ngờ quay đầu nhìn sang. Chăm chú nhìn một lát, lại cao thấp đánh giá. Đột nhiên Tông Chính Lâm xoay đầu nàng qua, để nàng đối diện với bản thân hắn.

“Rất đẹp mắt sao?” Giọng nói nâng lên.

“Có chút khôi ngô.” Mộ Tịch Dao ra vẻ như không biết chuyện, gật đầu tán thưởng. Trong lòng mọi người ai thán: bà cô à, ngươi đùa gì không đùa, lại dám đùa chuyện hồng hạnh xuất tường sao.

Mắt phượng Tông Chính Lâm sắc bén đến rùng mình: “Thích?” Con ngươi ngăm đen như mực, khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo.

“Thích.” Vừa dứt lời, đã thấy Tông Chính Lâm chặn ngang nâng cằm nàng lên, mạnh mẽ hôn xuống. Hoàn toàn không nhìn mọi người quanh mình.

Lần hôn này Tông Chính Lâm không chút nào thương tiếc, sự cường thủ đoạt hào hiện lên rõ ràng.

“Ô ô ~~~ “, Mộ Tịch Dao ra sức giãy dụa, thật vất vả mới đẩy được Tông Chính Lâm ra, liền thấy sắc mặt hắn càng thêm âm trầm, trong con ngươi hiện lên một cơn gió lốc cuồn cuộn, bị đẩy ra không vui, liếc mắt một cái liền thấy rõ.

“Chán ghét” Mộ Tịch Dao hờn dỗi oán trách: “Đau.” Lại chỉ đôi môi đỏ au của mình.

Nét mặt lạnh lẽo của Tông Chính Lâm vỡ ra thành từng mảnh vụn, nàng không chút sợ hãi, chìa tay ôm mặt hắn, chậm rãi vuốt lên khuôn mặt lạnh ấy, lại kiều mỵ quăng cho hắn một ánh mắt xem thường: “Đánh cho nương hắn không nhận ra, là tốt nhất ~~~ ”

Thật sao, nữ nhân này chính là thích đùa giỡn với tâm tình mà.

Tông Chính Lâm bị nàng ôm mặt, chăm chú nhìn nữ nhân trước mặt một lát, liền cười ra tiếng.

“Vệ Chân.” Ý tứ không cần nói cũng biết.

Đợi Vệ Chân lôi nam tử kia đi, Tông Chính Lâm lại vẫy tay ra hiệu mọi người lui ra, chỉ ôm Mộ Tịch Dao, tiếp tục nụ hôn vừa bị đẩy ra. Lần này Mộ Tịch Dao rất ngoan, thỉnh thoảng còn vươn đầu lưỡi đáp lại một chút, chọc cho toàn thân Tông Chính Lâm cứng ngắc. Mộ Tịch Dao chơi đùa vui vẻ, lại ôm cổ Tông Chính Lâm, càng gần sát vào ngực hắn, còn không thành thật mà uốn tới ẹo lui.

Tông Chính Lâm không thể nhịn được nữa, vỗ vỗ mông nhỏ của nàng, chỉ cảm thấy sự mềm mại tràn ngập bàn tay, lại nhéo thêm vài cái, mới buông nữ nhân trong lòng ra, gọi người bước vào tiếp tục hầu hạ dùng cơm.

Dư quang Vệ Chân nhìn Mộ Tịch Dao ném trả lại những món ăn Tông Chính Lâm gắp cho nàng, còn bất mãn hừ hừ, hồn phách bị dọa đến rơi mất một nửa.

Chỉ cảm thấy chủ tử này không thể chọc nổi, lúc trước ngay cả điện hạ còn dám trêu đùa, hiện tại càng lúc càng không khách khí. Lại quay sang nhìn điện hạ ngày thường luôn lãnh khốc, lúc này vẻ mặt xem như không có chuyện gì, quả thực chính là nữ nhân đặc biệt. Lại thấy điện hạ bị một nữ nhân ôm mặt mặt, lại có thể không hề nhúc nhích cho dù bị làm vậy. Cứ như vậy, Mộ Tịch Dao rất nhanh đã trở thành yêu nghiệt trong mắt Vệ Chân.

Giờ Dậu, mọi người rời khỏi quán rượu, đến khu phố buôn bán chọn hà đăng (đèn). Ánh mắt Mộ Tịch Dao ngắm nghía xem đủ kiểu dáng hoa đăng, hơn nửa cơ thể được Tông Chính Lâm che chở, tròng mắt quay tròn. Cuối cùng chọn một ngọn đèn đế hình hoa sen nở, cười tủm tỉm đưa cho Tông Chính Lâm, liền cầm lấy tay hắn lay qua lay lại.

Mặc Lan và Huệ Lan ở phía sau kinh hồn bạt vía, xem dáng vẻ của tiểu thư hăng hái sai sử điện hạ, vẻ mặt các nàng đều sợ tới mức cứng ngắc. Vệ Chân cùng Diệp Khai lại càng lộ ra vẻ bất ổn, bước nhẹ bước nặng thận trọng đi theo sau, chỉ cảm thấy vị Dao chủ tử này quá đáng sợ.

Mộ Tịch Dao lại không chút lo lắng, trong lòng nàng tràn đầy sinh lực, rốt cục cũng hiểu ra một chút về tính cách của Tông Chính Lâm, tổng kết lại chính là: không cần khách khí với hắn, ngươi càng khách khí, hắn càng già mồm cãi láo. Vì thế Mộ Tịch Dao liền thực hiện ý nghĩ này, quả nhiên, Tông Chính Lâm rất là hưởng thụ.

Chờ Tông Chính Lâm chọn hoa đăng, Mộ Tịch Dao nhẹ nhàng thả hoa đăng xuống, một lát sau, liền thấy hoa đăng hình hoa sen nở ấy trôi theo sóng nước, vững vàng trôi ra xa.

“Viết cái gì?” Tông Chính Lâm cúi đầu nhìn sườn mặt Mộ Tịch Dao trông về hà đăng phía xa, trên mặt bị một sợi tóc theo gió bay phất qua.

Mộ Tịch Dao nghiêng đầu: “Giờ không nói, sau này sẽ nói cho người biết.” Tông Chính Lâm lộ ra ý cười.

Thời gian không còn sớm, Mộ Tịch Dao liền mở miệng muốn quay về nhà sớm, tránh cho Vu thị lo lắng. Tông Chính Lâm đồng ý.

Vừa lên xe ngựa mới ngồi xuống, Tông Chính Lâm liền cúi người giữ lấy đôi môi của nàng. Đợi đến khi bị Tông Chính Lâm hôn đến không thở nổi, bàn tay nhỏ bé Mộ Tịch Dao mới đưa ra nhéo vào hông nam nhân nào đó, còn có chút bất mãn trừng mắt, nhìn hắn lên án.

“Càng ngày càng bướng bỉnh!” Tông Chính Lâm kéo bàn tay nhỏ bé của nàng, tinh tế thưởng thức. Mộ Tịch Dao bất chợt đứng dậy, ấn một nụ hôn lên môi hắn, lại lập tức rời khỏi, bản thân cười đến vui vẻ, Tông Chính Lâm cũng để mặc cho nàng hồ nháo.

Về đến phủ, thẳng đến khi không còn nhìn thấy bóng lưng Mộ Tịch Dao, Tông Chính Lâm mới chịu dẫn người rời đi. Diệp Khai lái xe ngựa chạy về hướng cửa cung, cũng không ngờ đầu hẻm đột nhiên lại có một chiếc xe ngựa lao ra, thiếu chút nữa đụng phải . Diệp Khai chạy nhanh nhường chiếc xe ngựa bị lệch phương hướng kia xong mới vững vàng ngừng lại. Nếu gặp phải một xa phu không có năng lực tốt như vậy, chỉ sợ đã xuất hiện một trận người ngã ngựa đổ rồi.

Tông Chính Lâm dựa ngồi trên tháp mềm, đang suy nghĩ lại bị kẻ khác quấy nhiễu nên có chút không vui. Lại nghe bên ngoài xe mơ hồ có giọng nói nhỏ của một nữ tử.

Một nữ tử từ trên xe ngựa bước xuống, muốn đích thân xin lỗi chủ nhân của xe ngựa bị nhà mình va phải, bị Vệ Chân ngăn lại, chỉ bảo chờ đó.

“Điện hạ, là tiểu thư của Tề phủ ở Thịnh kinh.” Vệ Chân nghe nàng ấy báo tên gia môn, liền biết vị này cũng được xem như là nửa chủ tử, phải bẩm báo điện hạ mới đúng.

“Có gì liên quan sao?” Giọng trầm thấp của nam tử truyền ra từ trong xe.

Vệ Chân nhìn nhìn về phía tiểu thư Tề phủ đang đứng sau hắn ba bước lúc này da mặt đã co rút, vẻ mặt không thay đổi trả lời: “Điện hạ, Tề phủ tiểu thư được hoàng thượng ban cho ngài làm thị thiếp, tháng sau nhập phủ.” Trong lòng lại suy nghĩ, tâm tư của điện hạ, sợ là đã hoàn toàn đặt trên người vị Dao chủ tử kia rồi .

“Ừ.”

“Tề tiểu thư muốn bước lên vấn an ngài, xin lỗi vì chuyện va chạm lúc nãy.”

“Không cần, hồi cung.” Liền không nói thêm gì nữa.

Vệ Chân tuân lệnh, liền ra ý bảo mọi người Tề phủ, sau đó liền từ biệt.

Xe ngựa của Lục hoàng tử đã rời đi, nha hoàn bên cạnh tiểu thư Tề phủ mới dám lên tiếng: “Tiểu thư, trở về thôi ạ.” Nàng kia liền cũng xoay người lên xe, trở về nhà.

Trong xe ngựa, tiểu thư Tề phủ đang nói chuyện cùng tỳ nữ bên cạnh: “Có thể xác định , người ấy là điện hạ?”

“Lúc đó nam tử kia chỉ đứng nghiêng người, nô tì không dám đến gần nhìn kỹ, lại nghe nữ tử bên cạnh hắn gọi là điện hạ. Còn có thị vệ phía sau hai người, đúng là người vừa rồi đã ngăn trở tiểu thư.” Nha hoàn nghĩ đến việc chủ tử vì chuyện này, còn đặc biệt phải qua con đường này trên đường hồi cung, làm trễ mất nửa canh giờ, lập tức không dám chậm trễ, tinh tế nói rõ ngọn nguồn.

“Vậy khẳng định đó là Lục điện hạ, không thể nghi ngờ. Nữ tử bên cạnh điện hạ là ai, có nhận ra không?”

“Chưa từng. Điện hạ chưa hề gọi tên nàng kia, nô tì lại cảm thấy nàng ấy rất lạ mặt, lại không giống tiểu thư thế gia ở Thịnh Kinh. Nhưng mà…” Nha hoàn ấp a ấp úng không biết mở miệng thế nào.

“Nhưng mà thế nào?”

“Nhưng mà, nô tì thấy hình như điện hạ ôm lấy thắt lưng nàng kia.” Liền cúi đầu không dám nhiều lời.

Vẻ mặt vị tiểu thư kia lập tức vô cùng không đẹp mắt, khăn lụa trên tay cũng bị nàng ta vặn nát. Trong đầu tất cả đều là nghi ngờ, toàn bộ người ở Thịnh Kinh đều biết Lục điện hạ không thích nữ sắc, cả hậu trạch cũng rất ít khi ở lại. Nhưng vì sao hôm nay lại có một nữ tử làm bạn, ở Tây hồ thả hoa đăng? Còn thân mật như thế ? Càng quan trọng hơn là, nàng kia là người phương nào?

Categories: Sủng phi

18 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: