[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 18

Editor: Camtusori + Lina Lê

10649591_761927603864122_189549343912633251_n

Chương 18: Người mới

Tông Chính Lâm về đến phủ hoàng tử, lập tức trở về thư phòng, liền nghe Điền Phúc Sơn có việc đến bẩm.

“Chuyện gì?”

“Điện hạ, cuối tháng sau, có người mới nhập phủ. Tháng sau nữa, còn có vị thứ phi do hoàng thượng thân chỉ hai. Viện hậu trạch , người xem…”

“Đan Nhược uyển thì không được, những chỗ khác ngươi tự sắp xếp đi”. Nghĩ nghĩ, lại thêm một câu “Cách xa Đan Nhược Uyển một chút.” Rồi không quan tâm nữa.

Điền Phúc Sơn làm sao không biết Đan Nhược uyển là nơi chuẩn bị cho vị Dao chủ tử kia, cũng kêu “vâng”, khom người cáo lui.

Hôm sau, Mộ Tịch Dao triệu Triệu Thanh vào trong viện nói chuyện.

“Sau khi ta vào phủ hoàng tử, sẽ không thể đem ngươi theo bên cạnh. Hiện giờ, ngươi đã có tính toán gì chưa?”

Triệu Thanh hơi suy tư, liền nói: “Toàn bộ xin nghe lời phân phó của tiểu thư.”

Mộ Tịch Dao thấy hắn không có ý tưởng gì, liền tinh tế cân nhắc một lát: “Chờ sau khi ta nhập phủ, ngươi lập tức đi theo bên cạnh ca ca, ta sẽ nói với huynh ấy. Lúc này thánh thượng là người hùng tài vĩ lược, tuyệt đối sẽ không để cho bọn người Mạc Bắc khiêu khích ba bốn lần. Qua vài năm, chiến sự đồng thời xảy ra, ngươi nên xông trận lập công. Nam nhi vốn lấy sa trường làm nơi tranh hùng, không nên chỉ trốn ở phía sau mà hao phí năm tháng.” Lại sai Mặc Lan lấy khế bán thân ra, đưa cho Triệu Thanh, liền bảo hắn âm thầm tự đi chuẩn bị. Chỉ chờ sau khi Mộ Tịch Dao xuất giá, lập tức khởi hành, đến quân doanh tôi luyện.

Triệu Thanh cầm khế ước bán thân trên tay, khẽ run, cung kính dập đầu, liền đi nhanh ra cửa.

“Tiểu thư, Mạc Bắc thật sẽ có chiến sự sao?” Mặc Lan dè dặt cẩn trọng thấp giọng hỏi.

“Đúng. Trong vòng hai đến ba năm nữa, chiến sự nhất định sẽ bắt đầu. Ra ngoài đi, thận trọng từ lời nói đến việc làm, hôm nay coi như em chưa từng nghe tới bất cứ việc gì của Mạc Bắc.” Mộ Tịch Dao thận trọng phân phó.

“Vâng, Mặc Lan xin ghi nhớ.”

Mười ba tháng tám, hai chiếc kiệu nhỏ màu xanh được nâng vào hậu viện ở phủ Lục hoàng tử Tông Chính Lâm.

Ban đầu Khổng thị cùng Ngũ thị đã dời đến vườn sau của Lan Đài điện. Hôm nay có người mới nhập phủ, còn được an bài ở Trúc Âm điện vừa mới quét dọn xong. Bởi vì chỉ là thị thiếp, hai người đều không có của hồi môn là nha hoàn bên người, chỉ lẻ loi vào hậu trạch một mình.

Quản sự trong phủ hoàng tử dẫn theo những người mà phủ nội vụ trong cung mới phân công đến gồm: bốn nha hoàn, sáu bà tử thô sử, đến trúc âm điện làm nô tài cho thị thiếp mới sai bảo. Vẻ mặt Trương thị rất ôn hòa gật đầu, lại khách khí tạ ơn quản sự, lại bắt đầu hỏi tên những nha hoàn mới, năm nay bao nhiêu tuổi, lại ban cho lễ gặp mặt. Sau đó phân phó mọi người sửa sang lại một chút, liền ngồi quy củ ở trên hỉ giường, chờ Lục điện hạ giá lâm.
_____________________________________________

Tề thị bên này cực kỳ nhiệt tình cho quản sự một phần lễ trọng, mới trở lại bắt đầu hỏi tỳ nữ sau này sẽ phục vụ bên người mình về tình hình trong phủ và sở thích cả Lục điện hạ. Tì nữ này cũng là vừa phân công xuống dưới, biết không nhiều, chỉ biết rõ điện hạ cũng không ưa hai vị trước đó, còn lại một mực không biết. Tề thị ngầm bực, thấy bên người mình không có một ai quen biết, rất không thuận tiện. Lại để cho tì nữ chỉnh quần áo dung mạo, mới ngồi trên hỉ giường, chậm rãi chờ.

Tông Chính Lâm xử lý xong chính sự, liền gặp Điền Phúc Sơn tiến vào báo cáo người mới đang chờ ở hậu viện. Chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng, lại bảo Vệ Chân đưa tin tức bên ám vệ lên, cúi đầu lật giở, những cái khác một chữ cũng không nói. Điền Phúc Sơn bất đắc dĩ, liền tự động lui ra. Trong lòng thầm nghĩ, ngày mai Thục phi nương nương có lẽ lại là không vui một cuộc.
Quả nhiên, Tông Chính Lâm ngày hôm đó lại nghỉ ở thư phòng. Ngày hôm sau còn không chờ Trương thị Tề thị đi tới thỉnh an hỏi thăm, đã tiến cung từ sớm. Chỉ để lại Đại quản sự xử lý hậu quả. Khổng thị Ngũ thị nghe xong nhất thời nhẹ nhàng thở ra, điện hạ vẫn lãnh đạm trước sau như một, như vậy bản thân cũng không tính thất sủng. Dù sao mọi người đều cùng một dạng, không so bì, chẳng ai cao hơn ai.
Thục phi nhìn con mình tiến vào vấn an, không khác biệt so vớ vẻ lãnh đạm ngày trước, trong lòng lộp bộp một tiếng.

“Lão lục, hôm qua thị thiếp mới vào cửa, con vừa lòng?” Cái này xem như hạ mặt mũi xuống. Thục phi nương nương cũng không dễ dàng, còn muốn đích thân hỏi đến hậu viện của con trai.

“Không biết.”

Thục phi sửng sốt, “Sao lại không biết?” Người đã đều vào phủ , còn không biết chắc?
“Chưa từng gặp qua.” Thục phi tức giận đến té ngửa. Sốt ruột nói, “Rốt cuộc là vì sao?”
“Chính sự bận rộn.” Tông Chính Lâm đáp đâu ra đấy.

“Phụ hoàng con chính sự còn nhiều hơn con, mà vẫn như cũ thường xuyên đến hậu cung!” Lời này vừa nói ra, liền thấy không ổn, khẽ ho một tiếng, còn nói: “Người được chọn trong tổng tuyển cử lần này, đều là ta cùng phụ hoàng con tự mình chọn lựa, con không được không để ý. Lại như vậy, con tự đi phân trần cùng phụ hoàng con.” Thục phi lần này là thật chọc tức. Đây là làm hòa thượng rồi chứ còn gì nữa? Lại nhìn nhìn con lớn nhất ở bên cạnh cười trộm, tốt, đang tự mình vui sướng cơ đấy.
“Lão Tứ, con làm đại ca kiểu gì đấy? Không chỉ ra chỗ sai cho đệ đệ người thì thôi, còn ở đó tiếp tục pha trò. Có còn dáng vẻ của huynh trưởng hay không? ?” Thục phi chỉ vào Tông Chính Vân, tức giận đến tiếng cũng không ổn .

Tứ hoàng tử bị liên lụy, liếc mắt Tông Chính Lâm, vội trấn an nói, “Dạ, dạ, nhi tử sẽ đi khuyên lão Lục, Minh nhi có tin vui.” Mới khuyên nhủ được cơn tức của Thục phi, liền vội vã lôi Tông Chính Lâm đi.

Tông Chính Lâm đi theo đằng sau, từng bước một vững như Thái Sơn, mặt không đổi sắc, dáng vẻ ”chẳng liên quan gì đến ta”. Tứ hoàng tử bị hắn chọc đến buồn cười, “Ta nói này lão Lục, chuyện của đệ, đừng có mà gieo họa vào ca ca ta, nếu không phải nói thật một chút.”
“Minh nhi có tin vui?” Tông Chính Lâm mắt liếc tới, “Hoàng tẩu có thai ?”

Tông Chính Vân bó tay, liền chỉ có thể khuyên: “Chuyện khác ta không nói, đệ muốn phụ hoàng hỏi đến hậu viện của đệ? Đến lúc đó không thể tùy theo đệ được.”
Lần này đổi lại Tông Chính Lâm nhíu mày , rõ ràng không kiên nhẫn với chuyện này. Nhưng nếu là không xử lý thỏa đáng, khi phụ hoàng nhúng tay, không chừng Mộ Tịch Dao bên kia cũng phải chịu ảnh hưởng. Không cam tâm đáp, lạnh mặt phất tay áo mà đi.

Tông Chính Vân thấy vị này hôm nay nói chuyện tốt như vậy, đây có phải là thật không? Danh tiếng của phụ hoàng từ khi nào lại dùng được như vậy? Chuyện lúc trước phụ hoàng tức đến giơ tay giậm chân chẳng lẽ là ảo giác của mình sao?

Tông Chính Vân cũng lười suy nghĩ đến chuyện xấu của đệ đệ mình, chỉ vui vẻ đi trò chuyện với Thục phi.

Lại nói Tông Chính Lâm tâm tình tối tăm trở về phủ đệ, liền một đầu vùi vào thư phòng, đến giờ tý (từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng) mới đi tới hậu viện. Song không đi Trúc Âm điện, chỉ tiến vào phòng của Khổng thị. Khổng thị mừng rỡ, nhưng cố kiềm chế, cẩn thận hầu hạ rửa mặt.

“Đi ngủ.” Dứt lời, khổng thị liền thấy Lục điện hạ nằm ngửa nhắm mắt. Nhất thời không biết làm sao cho phải. Chỉ có thể chậm rãi lui vào bên trong, cũng yên tĩnh nằm.

Đợi một lát, mới đánh bạo, nhẹ nhàng trườn tới, tay chậm rãi sờ lên lồng ngực nam nhân. Tông Chính Lâm mở mắt, cầm tay khổng thị đang đặt trên ngực của mình. Khổng thị đột nhiên bị bắt ngây ngẩn cả người, nhưng không ngờ tay lại được dẫn tới phần dưới của nam nhân, gắt gao đè lại.

“Muốn không?” Hơi thở người đàn ông bên cạnh có hơi cấp bách , âm thanh hơi không kiên nhẫn.

Khổng thị hiểu được, mặt đỏ lên, lại bất chấp ngượng ngùng, động tác bàn tay từ từ bắt đầu. Theo đó dương vật trong tay cũng càng lúc càng lớn, ngay cả đỉnh đầu cũng hơi có chút dịch ướt tràn ra, nhiệt độ người Khổng thị tăng cao, đã động tình. Liền không tự giác kêu, “Điện hạ ~~ ”

Tông Chính Lâm đang ở trong đầu ảo tưởng đây là bàn tay nhỏ bé của Mộ Tịch Dao, toàn thân khô nóng, lại nghe thấy nữ tử bên cạnh gọi, ảo tưởng lập tức bị cắt đứt. Giọng Tông Chính Lâm mang theo tức giận, “Câm miệng.” Liền kéo tay Khổng thị, động tác nhanh hơn.

Khổng thị liền phát hoảng, không dám có chút tiếng động, chỉ nhẫn nại hầu hạ dục vọng người đàn ông.

Tông Chính Lâm trong đầu ảo tưởng dáng người yểu điệu của Mộ Tịch Dao, một tay bắt lấy một bên miên nhũ (cái này tự hiểu) của Khổng thị, chỉ hung hăng bóp vài cái, không thể kiềm được, phun ra dục vọng nồng đậm. Đợi đến khi tim đập bình phục, theo lệ thường đứng dậy rời đi, để lại Khổng thị vẻ mặt ảm đạm, trong đôi mắt lộ ra một tia tuyệt vọng. Điện hạ càng lãnh đạm , vẫn như cũ không để lại mầm mống, tiếp tục như thế, con nối dòng càng thêm gian nan.

Ngày hôm sau, Tông Chính Lâm lại vào viện của Ngũ thị, chỉ là lần này ngay cả quần áo cũng không cởi, chỉ để cho Ngũ thị xoa bóp vả vai. Ngũ thị vốn sợ hắn, nói gì làm đấy, xoa bóp co đến khi cổ tay mỏi nhừ, đến lúc Tông Chính Lâm rời đi, mới nhẹ nhàng thở ra, bản thân ngủ tiếp.

Lại nói Trương thị nhập phủ, đợi ba buổi tối, cũng không đợi được điện hạ tới trong viện nghỉ ngơi, liền biết điện hạ đối bản thân cũng không để bụng. Chỉ yên lặng suy tính làm sao để được điện hạ yêu thích, để cho viện của mình tốt hơn chút, miễn cho mới nhập phủ liền thất sủng, hạ nhân đều đạp thấp nâng cao, vậy sau này cuộc sống của mình e là khó qua.
Tề thị lại tức giận đến cắn nát răng, ngày đó vào phủ khuê phòng đơn chiếc, sau lại bị hai tiện nhân cũ chiếm đi. Còn có quy củ hay không? Nhưng cũng biết đây là hậu viện hoàng tử, không thể tùy ý, tâm tư nặng nề suy nghĩ làm cách nào để kéo điện hạ tới đây mới được.

—Hết chương 18—

 

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: