[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 20

Editor: Su Lemon

3 (68)

 

 

Chương 20: Nổi giận

Vệ Chân rất nhanh đem tin tức từ bên Ngọc cô trở về. Trong chén thức ăn, cũng không tăng thêm bất cứ thôi tình dược nào, chỉ có duy nhất hàm đàn. Hoa hàm đàn thường xuyên được dùng để điều chế hương liệu, đối với thân thể vô hại. Hàm đàn trong chén, là nước được ép từ cánh hoa.

Theo miêu tả của điện hạ, xác thực là trúng hỗn hương hàm đàn cùng đỗ xuân. Đỗ xuân cũng là một loại hương liệu thường dùng, trong nhiều loại huân hương được biết đến. Ngọc cô suy đoán, Tề thị này cùng gia tỷ mất sớm của nàng là bạn cố tri.

Tông Chính Lâm chỉ cần hồi tưởng một chút, liền biết đỗ xuân là mùi huân hương xông trên quần áo lúc Tề thị đến thỉnh an. Sau lại chứng thực, mẹ đẻ Tề thị lúc còn trẻ, từng theo thân tỷ Ngọc cô học tập hương liệu ba năm. Cũng khó trách Tề thị này đối với hương liệu tinh thông như vậy.

Tông Chính Lâm vốn xa cách nữ nhân hậu viện, đối với chuyện nam nữ dĩ nhiên là lãnh đạm. Lần này lại là lần đầu tiên bị người hạ dược, không nói đến đối thân mình hại hay không, nhưng tự tôn nam nhân, cũng không thể chấp nhận được tiện nhân tính toán bản thân. Như thế, đối với hậu viện lại càng lạnh lùng.

“Vệ Chân, để Ngọc cô chọn vài tỳ nữ am hiểu hương liệu đưa tới Đan Như uyển.”

Theo tính tình của nữ nhân kia, không biết lúc nào thì bị tính kế, vẫn cẩn thận thì tốt hơn.

Vệ Chân lập tức đi làm, nội tâm lại nghĩ thói quen làm việc của chủ tử. Trước kia lúc nào cũng mặt lạnh lãnh tâm, đặc biệt độc đoán, hơn phân nửa thời gian đều đặt ở chính sự. Sau này không biết như thế nào lại quan tâm Dao chủ tử, trở nên ngoại trừ chính sự, liền xoay quanh Dao chủ tử, một điểm gió thổi cỏ lay đều phải hỏi đến một hai.

Có thể thấy Dao chủ tử… Vệ Chân rùng mình một cái, nếu Dao chủ tử đối với điện hạ, không như kỳ vọng của điện hạ, hậu quả kia… Vệ Chân vội vàng dừng lại, cảm thấy bản thân thật sự là buồn lo vô cớ.

Mộ Tịch Dao ngày hôm đó lại nhận được một tin tức lớn, hưng phấn cực kỳ. Vốn là sáng sớm hôm nay ở trong sân cho thỏ ăn, lại nghe tiểu nha hoàn đột nhiên hỏi cái gì là “Ông già thỏ”? (Su: trong convert chú thích đồ chơi tết Trung Thu của trẻ em, nhưng mình tìm mãi chẳng thấy, có lẽ giống ông già Noel)

Mộ Tịch Dao lúc này cười ra tiếng, chỉ hỏi nghe được ở nơi nào. Nha hoàn kia nói bọn sai vặt ở ngoài viện tụ tập một chỗ, nói rõ ngày có Thập công tử yến, đến lúc đó khẳng định có rất nhiều ông già thỏ đi. Mộ Tịch Dao lập tức mở to mắt, ánh mắt lóe sáng nhìn Triệu Thanh phía sau.

Triệu Thanh mặt đều đen, điều này nếu để cho tiểu thư biết được rồi, khẳng định lại là một phen giày vò. Huống chi còn có vị kia… liều chết không mở miệng. Tiểu nha đầu nhìn sắc mặt Triệu Thanh, liền biết bản thân lại gây chuyện, tranh thủ thời gian chạy trốn.

“Triệu Thanh, ngươi không nói là được.” Triệu Thanh mới nhẹ nhàng thở ra, chợt nghe tiểu thư âm dương quái khí nói “Đều có người khác nói a~~”

Triệu Thanh nổi da gà, lông mày nhăn lại thật sâu. Giằng co một khắc, cuối cùng không thể lay chuyển được Mộ Tịch Dao, chỉ có thể nói tỉ mỉ.

Thịnh Kinh Thập công tử yến, chính là việc trọng đại ba năm một lần ở học phủ. Đại Ngụy học phủ bao gồm hai loại: văn phủ cùng võ phủ. Văn phủ chủ yếu bao gồm học đường, học phủ, thư quán, các loại văn học dân gian. Võ phủ chủ yếu bao gồm võ đường, võ quán, võ kiến tư, võ học dân gian. Cho nên mới có thể khiến cho ngàn vạn người trổ hết tài năng, trở thành Thập công tử, tất cả đều văn võ song toàn, tài đức vẹn toàn tuổi trẻ tài cao. Chỉ cần tham gia khoa cử võ thí, triều đình sẽ ưu tiên trúng tuyển, một khi thông qua khảo sát, nhất định sẽ được giao trọng trách. Lần trước nổi danh nhất, chính là đứng đầu Thập công tử, Công Tôn Mộc Dương. Hiện tại đã là Nhị phẩm Cẩm Châu tuần phủ, năm nay chỉ mới hai mốt tuổi.

Lúc chính thức tiến hành Thập công tử, bởi vì cùng thời gian Mộ Tịch Dao tuyển tú, nên bỏ lỡ cơ hội xem náo nhiệt. Chỉ còn lại ngày mai tranh tài cuối cùng ở thư viện Thịnh Kinh.

Mộ Tịch Dao tức giận đến dậm chân, chuyện quan trọng như vậy, trong trí nhớ rõ ràng không có chút tin tức. Tiền thân này đời trước rốt cục là như thế nào lớn lên? Trong đầu trang bị toàn bộ là chuyện tranh thủ tình cảm tranh đấu tàn nhẫn, còn không đáng tin!

Cô nàng kích động, hoàn toàn quên nữ tử cổ đại chuyện quan trọng nhất là chuyện hậu trạch, huống chi kiếp trước Mộ Tịch Dao căn bản không quan tâm những chuyện đối với nàng quá mức xa xôi. Khi đó nàng đang ở trong cung tỉnh tỉnh mê mê học quy củ. Sau này lại bị chỉ hôn vì thị thiếp, có vui sướng, có khổ sở, chỉ ở trong khuê phòng thành thật đợi gả. Lại càng chưa từng có Triệu Thanh giúp đỡ như vậy, làm sao mà biết cái gì Thập công tử yến?

Cô nàng này ngược lại rất tốt, tìm được cơ hội liền ra ngoài, không làm việc đàng hoàng, còn dám oán trách tiền thân không quan tâm chính sự? Nữ tử cổ đại hành vi quy tắc rõ ràng, “Nữ tử không được tham gia vào chính sự”!

Mộ Tịch Dao biết được sơ lược, liền đánh chủ ý lên thư viện Thịnh Kinh. Thư viện này cũng không giống thư quán, đã là thư viện, nữ tử không thể vào. Nếu thân phận thật không vào được, vậy thì đổi một thân phận khác vào! Mộ Tịch Dao tủm tỉm cười nhìn Triệu Thanh, nhìn Triệu Thanh biểu cảm căng thẳng. Xem bộ dáng tiểu thư, như thế nào cũng giống như con mèo ăn vụng.

Đợi Triệu Thanh nghe xong kế hoạch của Mộ Tịch Dao, ngu ngơ cả buổi không nói được một lời. Hoàn hồn, thần sắc trên mặt, không thể dùng từ đen để hình dung nữa, quả thực là cơ mặt đều vặn vẹo.

“Tiểu thư, việc này không ổn.”

“Có gì không ổn?”

“Có thể nào cưỡng doạt thẻ bài người ta?”

“Cái gì cưỡng đoạt? Chỉ là mượn, vào thư viện rồi, lập tức trả lại.” Mộ Tịch Dao hợp tình hợp lý nói.

Triệu Thanh tự nhiên hiểu rõ tính tình Mộ Tịch Dao, nếu bắt đầu bướng bỉnh, quả thực không giống nữ tử.

Mộ Tịch Dao quyết định đi, Triệu Thanh cũng chỉ có thể nén giận theo hầu.

Mặc Lan Huệ Lan ở một bên đã sớm bị dọa choáng váng, lại bị Mộ Tịch Dao nghiêm lệnh không được nói. Nữ nhân này ra lệnh, ai tiết lộ tin tức, không cần đi theo đến hoàng tử phủ. Mặc Lan Huệ Lan bị uy hiếp như thế, chỉ có thể cắn răng đồng ý. Hoàn toàn không có ý tưởng đi mật báo Vu thị. Cho nên nói, chủ tử không đứng đắn, thời gian sau, hạ nhân cũng sai lầm theo. Mộ Tịch Dao chính là điển hình “Trên bất chính”!

Không muốn người biết là vì, ngày mai Mộ Tịch Dao đi xem Thập công tử yến, cũng có ý tranh tài một phen.

Hôm nay ám vệ trình tin tức cho Tông Chính Lâm, tay có chút run. Đầu so với bình thường càng cúi thấp.

Vệ Chân kỳ quái nhìn thoáng qua, liền cầm tin tức, đưa cho Tông Chính Lâm. Ừ, lại là chuyện vị kia. Tin tức hôm nay hình như hơi nhiều a. Còn chia ra hai trang?

Tông Chính Lâm nhìn không đến một khắc, liền quát lớn “Quả thực là làm càn! Ai cho nàng lá gan đấy!”

“Oành!” một tiếng vang thật lớn, là Tông Chính Lâm hung hăng vỗ một chưởng lên bàn, không tự giác dùng nội lực.

Vệ Chân cùng ám vệ kia sợ tới mức lập tức quỳ xuống. Nhìn bộ dáng điện hạ nổi giận, xong rồi, vị chủ tử kia khẳng định lại gây sự rồi. Tất cả mọi người không có một ngày tốt lành rồi.

Tông Chính Lâm hiện tại giận dữ, tức giận đến sắc mặt xanh mét. Nữ nhân đáng chết này, lại dám giả mạo nam tử vào thư viện xem Thập công tư yến. Quan trọng là, nàng muốn đi xem “mỹ nam trí dũng song toàn.”

Tông Chính Lâm nhìn mấy chữ này, liền hận không thể bắt nữ nhân kia đánh một trận. Vốn nghĩ rằng con thỏ kia bình thường chỉ thích ầm ĩ, ai biết, tốt, thật sự là năng lực rất tốt, còn dám đoạt thẻ bài??? Nếu không quản giáo, sợ là ngay cả hoàng tử phủ cũng dám leo tường dỡ ngói.

Ném bút trên tay, khoanh tay thong thả đi lại vài bước, mới kêu lên.

Vệ Chân liếc mắt ám vệ kia, hận đến nghiến răng nghiến lợi. Đại gia đấy, biết rõ đây không phải chuyện tốt, sao không xem ngọn nguồn rõ ràng? Xem điện hạ như vậy, tức giận đâu chỉ không nhẹ, sắc mặt đều đã thay đổi. Xưa nay mặt chỉ là núi băng, gặp được Dao chủ tử đã trở thành tắc kè hoa rồi.

Ám vệ kia cũng nghẹn khuất. Với ai không tốt, lại là chủ tử lúc này. Hôm nay cũng là trùng hợp, chủ tớ mấy người kia  không ở trong phòng nói chuyện, làm hắn nghe được rõ ràng. Nghe xong lời nói hung hồn của chủ tử, bị dọa thiếu chút nữa từ trên cây rơi xuống. Dao chủ tử này có phải là nữ nhân không???

“Vệ Chân, an bày mai thi thư viện Thịnh Kinh một chuyến.” Lại hít sâu một hơi, “Phân phó Diệp Khai, sớm đi chuẩn bị, đi trước cửa sau Vu phủ, lại đến thư viện.” Nói xong phẩy tay áo bỏ đi.

Vệ Chân trước đó không cẩn thận suy nghĩ, sau đó nhìn ám vệ biểu cảm khóc tang, đột nhiên mở to hai mắt. Dao chủ tử của ta, mấy ngày nay không gặp, ngài đã chơi đến thư viện????

 —Hết chương 20—

Categories: Sủng phi

22 Comments

Trả lời phản hồi cho hadieplang Cancel reply

%d bloggers like this: