[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 21

Editor: Lina Lê

4fee48718d6db9ead2749d00f63e1ef433d565d8c17c-bOoCGr_fw658

(Ảnh này có hợp làm Mộ Tịch Dao ko, ta là ta thấy rất hợp ^O^)

Chương 21: Đánh

Thập công tử yến định vào canh ba giờ Thìn tiến hành. Mộ Tịch Dao đem theo Triệu Thanh cùng hai đóa hoa lan sớm ra khỏi cửa, cách cửa hông không xa đã có xe ngựa đang chờ, làm chuẩn bị cuối cùng.

”Huệ Lan, em ở lại đi tìm Ngọc Oánh, chỉ nói nếu có gì bất trắc, hãy thay ta che giấu chút ít.” Hôm nay Mộ Tịch Dao ra ngoài, chỉ báo với Vu thị rằng đáp ứng lời mời của Đệ Ngũ Ngọc Oánh, tụ tập dùng trà giữa các tiểu thư thế gia.

”Mặc Lan, thay quần áo cho ta.” Hai người ở trong xe ngựa liền bận rộn.

Triệu Thanh ở bên ngoài, rốt cuộc không nhịn được nhắc nhở lần nữa.

”Tiểu thư, ngài thay đổi trang phục như thế, vào thư viện, nhưng đi…Giả sử điện hạ biết được thì biết làm sao?”

”Nếu không có kẻ nào để lộ tin tức, điện hạ sao biết được? Cho dù có biết, đã là chuyện về sau, có thể làm khó dễ được ta chắc?” Mộ Tịch Dao nhíu mày.

”Nhưng mà tiểu thư, vì sao phải cố ý đi xem những nam tử chẳng dính líu gì? Điện hạ tuấn mỹ cũng đứng đầu ở thịnh kinh. Cuối tháng là vào phủ Hoàng tử, mỗi ngày có điện hạ làm bạn, chẳng phải rất tốt sao?” Mặc Lan rất khó hiểu.

”Em mỗi ngày đều ăn thịt, chẳng lẽ lại không ngấy? Huống hồ điện hạ nhà em, hậu viện phồn hoa lộng lẫy, Yến mập Hoàn gầy, đêm ngự sổ nữ, làm sao rảnh mà ngày nào cũng đến?”

Nét mặt Triệu Thanh vặn vẹo, đây là nói Lục điện hạ?

Lại nghe thấy một giọng nói không ra nam nữ vang lên: ”Sao? Công tử nhà ngươi như vậy, đáng tin có thể sánh với điện hạ nhà ngươi.”

Liền thấy một thiếu niên tuấn mỹ giẫm trên bậc thềm bước ra. Trên đầu thiếu niên chỉ có một cây trâm ngọc, sợi tóc đen như mực được búi thật cao ở đỉnh đầu, phần đuôi xõa tung sau lưng, trong đôi mắt sáng rỡ lấp lánh. Một thân mặc thanh tố bào, bên hông đeo một khối ngọc bội màu hổ phách, khí chất lạnh lùng, vẻ mặt ngạo mạn.

Lần hóa trang này khiến mọi người chấn động ngẩn ngơ, chưa từng ngờ tới người con gái yêu kiều thanh tú ngày thường, thay đổi diện mạo lại tràn trề oai hùng như thế, khí phách sẵn có trong xương.

Mộ Tịch Dao hóa trang nam nữ, khí chất khác nhau một trời một vực, nếu không phải người thân với nàng, căn bản không có cách nào phân biệt được.

Mộ Tịch Dao tà mị cười: ”Bên kia có việc, làm phiền Triệu huynh.” Nói xong đi nhanh tới thư viện, Triệu Thanh đành phải xị mặt, chăm chú theo sát.

Không biết một hồi này, đã sớm bay đến ngoài phủ, mọi người của Hoảng tử phủ ẩn ở chỗ khúc quanh nhìn thấy hoàn toàn. Lời đối thoại của chủ tớ kia, càng nghe được rõ mồn một. Mọi người lúc này không có ai không nghẹn họng trố mắt, hồn vía lên mây. Ngay cả Tông Chính Lâm mặt không đổi sắc, khóe miệng cũng hơi rung động, nếu nhìn kỹ sẽ thấy hơi nhếch lên.

Lục điện hạ Tông Chính Lâm cảm thấy từ khi sinh ra cho tới nay, chuyện hoang đường nhất, là đã động tâm với người con gái như vậy. Hơn nữa cho dù hiện giờ, cũng chỉ hơi buồn bực, không hề có chút ý nghĩ hối hận nào.

Chờ đợi nhìn sự hóa trang kinh diễm kia, Tông Chính Lâm cảm giác ngay cả cơn tức cũng bắt đầu dần giảm bớt. Nói như thế, thật đúng là tự làm tự chịu. Mà trong lòng lại còn có kiêu ngạo bí ẩn? Dường như bởi vì không thể phân biệt nam nữ, con người kì diệu tao nhã khác hẳn, may mà chưa từng để vuột mất, nắm chặt ở trong tay.

Lần đầu tiên, Tông Chính Lâm cảm thấy đầu óc mình mê muội, theo Mộ Tịch Dao nói.

Bọn Vệ Chân nghe xong lời nói đại nghịch bất đạo của Mộ Tịch Dao, nhanh chóng chạy ra xa điện hạ, dáng vẻ cái gì cũng không nghe thấy. Trong lòng lại thầm oán giận, Dao chủ tử kia thật dọa người, chưa bao giờ sợ cả. Nhỡ điện hạ cảm thấy thể diện bị quét sạch, muốn thanh tẩy một phen, không biết tai vạ đến bao người.

”Diệp Khai” Âm thanh trầm thấp của Tông Chính Lâm vang lên, bên trong dường như có lửa giận ngập trời, hai mắt nhìn chằm chằm bóng lưng đang thu hút sự chú ý của Mộ Tịch Dao ở đằng trước, ”Bắt kịp, chặn nàng lại!” Rồi quay người vào xe ngựa.

Mộ Tịch Dao đang hăm hở, mang theo Triệu Thanh, định tiếp cận với học tử bị lạc, nhưng không ngờ một chiếc xe ngựa bỗng chặn ở phía trước, ngăn đường đi của mình. Vừa cau mày, đợi xem sao, liền thấy vẻ mặt băng hàn của Tông Chính Lâm vén rèm bước ra, không nói hai lời, giang tay ôm lấy nàng vào xe ngựa. Lại phân phó Diệp Khai tìm chỗ nào yên tĩnh, rồi lui ra xa.

Cả người Mộ Tịch Dao cứng ngắc, nhìn diễn xuất của Tông Chính Lâm liền biết chuyện này có biến, không dám động đậy, chỉ thành thành thật ngồi chờ, ngay cả mặt cũng chúi xuống dưới, đâu còn dáng vẻ công tử vừa rồi?

Tông Chính Lâm nhìn dáng vẻ đáng thương của nàng, núp ở trong ngực, cuộn thành một khối, vừa bực mình vừa buồn cười, tâm không hiểu sao lại có chút mềm ra.

”Muốn xem trai đẹp?” Ngữ khí ôn hòa.

Cơ thể Mộ Tịch Dao run rẩy, biết gặp họa, liền đem đầu cọ xát vào trong ngực Tông Chính Lâm, con mắt lại đảo quanh nghĩ đối sách.

”Bản điện hằng đêm sênh ca, dạ ngự sổ nữ (Lina: ai biết cái này có nghĩa là gì ko giúp ta với!!) , hửm?” Bàn tay ôn nhu vuốt ve sườn gáy mảnh khảnh của Mộ Tịch Dao, khiến cho Mộ Tịch Dao nổi da gà đầy người, lo lắng dưới cơn tức giận của Tông Chính Lâm, liệu nàng có bị bóp chết hay không.

”Mỗi ngày làm bạn với bản điện, nàng giống như ăn thịt, hơi cảm thấy ngấy?” Trong lòng Mộ Tịch Dao bắt đầu mắng người. Tên nam nhân Tông Chính Lâm cư nhiên lại không biết xấu hổ phái người theo dõi mình? Ngọc bội kia sao không cảnh báo? Bị xâm phạm đời tư, chẳng lẽ không phải là mối nguy hiểm cực lớn?

Mộ Tịch Dao bày tỏ vô cùng căm phẫn, tu tiên mà không có phẩm chất nhân cách, coi chừng bị sét đánh!

”Còn thất thần?” Giọng nói Tông Chính Lâm càng thêm ôn hòa, tay rất nhanh cởi bỏ áo khoác của Mộ Tịch Dao. Không hiểu sao khi nhìn áo bào nam nhân, Tông Chính Lâm hận không thể dùng cây đuốc thiêu hủy đi.(Lina: anh thành bể dấm chua rồi đó -_-)

”Sợ ~~~” Mộ Tịch Dao thấy hôm nay tránh không khỏi, bắt đầu thử làm nũng. Trong mị nhãn sóng nước lung linh, lông mi khẽ ngước, sợ sệt nhìn Tông Chính Lâm.

”Còn biết chữ ‘sợ’? Chẳng phải muốn cướp danh thiếp sao?” Động tác trên tay không hề giảm, trực tiếp xé áo khoác, giơ tay ném xuống. Chỉ còn sót lại áo trong, gắng che lấp cho bộ ngực đầy đặn của người thiếu nữ.

Tông Chính Lâm lần này quyết tâm giáo huấn nàng một trận, nếu không nữ nhân này sẽ không biết trời cao đất rộng, nếu hắn không ở bên nàng, chẳng phải sẽ tạo phản sao?

Cởi áo trong ra, liền thấy bộ ngực được nghiêm nghiêm thật thật bọc trong từng lớp vải mỏng, quấn cực chắc. Cơn giận của Tông Chính Lâm bốc lên, vận nội lực, roạt một tiếng xé đi lớp vải bao. Hai mắt lập tức bị khóa chặt lại.

Chỉ thấy một đôi phong nhũ tuyết trắng bật bung ra. Đỉnh mút non mềm cùng tuyết trắng hơi run rẩy, khẽ dao động khiến cho Tông Chính Lâm choáng váng mê hoặc.

Mộ Tịch Dao không ngờ hôm nay Tông Chính Lâm lại hung dữ táo bạo như vậy. Mắt thấy phần trên của mình lộ ra trọn vẹn, nôn nóng lúng túng muốn lấy tay che đi, lại bị bàn tay to của người đàn ông nắm lấy cổ tay trắng, quặp ra sau lưng, vững vàng chế trụ.

Nhìn đỉnh vểnh lên nở nang, Tông Chính Lâm cúi người một ngụm ngậm lấp đỉnh mút đỏ tươi kia. Nhào nặn liếm kéo, chỉ trong chốc lát, non mềm kia không chịu nổi sưng lên, kích thích Tông Chính Lâm tăng thêm vài phần lực đạo. Thiếu nữ dưới thân, làn da nõn nà, đường cong yểu điệu, dẫn tới dục hỏa thiêu đốt bên trong.

Đây là lần đầu tiên Tông Chính Lâm nhìn gần thân thể của người con gái, (Lina: mấy lần trước là toàn vào ban đêm anh ko nhìn rõ nhé) liền rung động không dứt, dục vọng cứng lên thẳng tắp. (Lina: tại sao ta toàn chọn phải những chương 3 chấm thế này T^T)

Đè nèn xao động trong cơ thể xuống, Tông Chính Lâm lật người Mộ Tịch Dao lại, nằm trên đù của mình. Bàn tay ba ba hai phát, vỗ xuống cái mông đanh vểnh lên.

”Xem mỹ nam, cướp danh thiếp?” Tiếp tục thêm hai phát đánh nữa. Âm thanh nghe vang dội, nhưng lực đạo lại rất có chừng mực. Ai ngờ đánh xuống vài cái, cái mông lại nẩy lên, chọc cho Tông Chính Lâm toàn thân bốc hỏa.

”Đừng mà, điện hạ, đau ~~~” Mộ Tịch Dao quay đầy mắt ngập nước nhìn Tông Chính Lâm, giọng nói ngọt ngọt ngấy ngấy nũng nịu dính người. Lời nói ấy kết hợp với sắc mặt, khích dục vọng dưới thân Tông Chính Lâm lớn hơn vài phần.

”Nàng tự tìm, cho nàng đến nhận tội”, liền một phen cởi tiết khố của Mộ Tịch Dao, trực tiếp đánh hai phát vào mông, lại hung hăng cầm hai bên, nắn bóp.(Lina: hình như anh nam chính nào cũng rất thik đánh vào mông nữ chính thì phải)

Trong xe người đàn ông quần áo chỉnh tề, dung mạo tuấn mỹ, còn người con gái toàn thân trần truồng, sắc mặt đỏ bừng nằm sấp, hai người chặt chẽ kề sát, ngay cả nhiệt độ của đối phương cũng phân biệt rõ.

Mộ Tịch Dao thầm bực, xú nam nhân này vì chuyện thư viện mà đến tìm nàng tính sổ, không ngờ lại là đến để đùa bỡn lưu manh? Dựa vào cái gì mà hắn áo mũ chỉnh tề, còn mình ngay cả một mảnh vải che thân cũng không có?

Mộ Tịch Dao không muốn nhìn Tông Chính Lâm cao cao tại thượng, còn mình lại bị chèn ép không còn chút thể diện nào. Tính tình quật cường nổi lên, liền muốn cá chết lưới rách.

Chỉ thấy nàng ôm bắp đùi Tông Chính Lâm, cơ thể gắng sức xoay người lại, cọ xát tới tới lui lui dưới thân nam nhân từ lâu đã thành lều trại, miệng rầm rì rên rỉ.

Hừ, xú nam nhân, cho ngươi đánh, cho ngươi giở trò lưu manh, cho ngươi dục hỏa đốt người!

Tông Chính Lâm sao dự đoán được Mộ Tịch Dao sẽ cay cú như thế, bị nàng khiêu khích khô nóng không chịu nổi, rốt cuộc không kiềm chế được, hừ nhẹ lên tiếng.

”Điện hạ, cho ta ~~ quần áo ~~” yêu nữ này đổ thêm dầu vào lửa, cố tình trêu ghẹo, âm thanh cực kỳ kiều mềm vô lực, Tông Chính Lâm nghe được da đầu tê dại, nét mặt một thoáng ngẩn ngơ.

Mộ Tịch Dao nhân cơ hội này, đẩy Tông Chính Lâm ra, chống đỡ hai chân hắn nhảy dựng lên, trong phút chốc không ngừng bỏ chạy ra chỗ khác.

—Hết chương 21—

Lina: c24 có H chính thức nhé, cố mà chờ đi hehe 🙂

Categories: Sủng phi

26 Comments

Gửi phản hồi