[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – chương 22

Editor: Camtusori

10923831_1562298430654686_8750757239092024940_n

 mỹ nhân kế

Trong xe vốn đã chật hẹp, Mộ Tịch Dao đâu trốn chỗ nào được. Tông Chính Lâm phản ứng kịp, liền vươn cánh tay qua bế nàng trở về, đặt nàng ngồi trên đùi, quay mặt về phía mình. Mắt phượng híp lại, tà ý nhìn chằm chằm nàng.

“Thân vô thốn lũ, còn muốn trốn sao?” Giọng điệu cao gầy, mamng tính đùa giỡn.

Mộ Tịch Dao không có cách , chỉ có thể ra đòn sát thủ, mỹ nhân kế!

“Điện hạ ~~, lạnh ~~” nhẹ nhàng vươn một đôi tay trắng tuyết mềm nộn, ôm cổ hắn, bĩu môi làm nũng.

“Còn muốn mặc bộ trang phục nam tử ấy sao?” Đôi mắt Tông Chính Lâm mang sát ý, rõ ràng không vui.

“Đó là tại hôm qua mới chế tạo gấp gáp, không có người mặc.” Mộ Tịch Dao hờn dỗi liếc mắt một cái, cái kiểu phong tình này càng khiến lòng Tông Chính Lâm ngứa ngáy, liền vuốt ve trên gương mặt nàng, ánh mắt nóng rực.

Mộ Tịch Dao không cam lòng bị hắn cởi bỏ hết quần áo, liền mềm yếu ghé vào người hắn,bàn tay nhỏ bé chậm rãi cởi bỏ ngoại bào của Tông Chính Lâm: “Như vậy, tạ điện hạ ban thưởng áo.” Liền xin hãy cởi thắt lưng hắn ra, chơi đùa vui vẻ.

Tông Chính Lâm bị đôi tay nhỏ bé của nàng khiêu khích lợi hại, thân thể không chịu nổi, một tay đè mông nàng vào thắt lưng mình, hai chân cố đứng vững, hơi muốn động.

Mộ Tịch Dao cũng không để ý động tác nam nhân ấy, chỉ liếc mắt đưa tình với Tông Chính Lâm: “Điện hạ ~~ thay quần áo ~~” nói xong lại tiếp tục lôi kéo ngoại bào của hắn, muốn mặc lên người mình.

Tông Chính Lâm khẽ cười, chỉ có thể nuông chiều cô bé cáu kỉnh này, cũng để nàng nháo loạn, lấy ngoại bào của mình phủ lên thân thể trắng nộn của nữ tử nào đó, rất là lưu luyến phủ lên che đi tấm lưng xinh đẹp ấy.

Trên người Mộ Tịch Dao có che chắn, lá gan càng lúc càng to. Đùa sao, chuyện tốt hôm nay bị xú nam nhân này xáo trộn hết rồi, tất nhiên không thể bỏ qua cho hắn! Hơi nâng người dậy, ngồi trên phân thân của hắn, đầu lưỡi liếm vành tai nam nhân, còn oán giận lên án: “Điện hạ nhẫn tâm, đau ~~” ôi này, chính là tiếng sấm cùng mưa lớn huých ngươi vài cái, ngươi liền bắt đầu mang thù .

hiện tại Tông Chính Lâm vừa tức vừa hận, vật nhỏ này, quả thật vô liêm sỉ, biết rõ bản thân hắn không thể động nàng nên không kiêng nể gì đốt lửa. Lại luyến tiếc diễm phúc khó có được này, chỉ có thể cứng ngắc nhẫn nại.

Làm sao Mộ Tịch Dao không biết Tông Chính Lâm khó chịu được, cố tình được một thước lại tiến thêm một tấc, vươn bàn tay nhỏ bé vói vào trong áo, khẽ vuốt sát ở khuôn ngực rắn chắc ấy. Cả người đều dựa vào trong lòng nam nhân, thở ra một luồng khí nóng, phun toàn bộ vào trước ngựcTông Chính Lâm.

Tông Chính Lâm bị nàng chọc ghẹo, thân thể run lên.

“Điện hạ ~~” hai mắt Mộ Tịch Dao mê mông, liếm liếm đôi môi, ngẩng đầu nũng nịu gọi: “Điện hạ vô cùng tuấn mỹ.”

Tông Chính Lâm bị một tiếng này làm tức giận triệt để, cúi người liền ấn chặt xuống đôi môi nhỏ nhắn hay gây chuyện của Mộ Tịch Dao, điên cuồng công thành đoạt đất, bàn tay to càng dùng sức vuốt ve hai con thỏ mềm mại trước ngực nàng .

Mộ Tịch Dao thấy đốt hỏa đã đủ rồi, tiếp nữa sẽ bị lửa thiêu thân mất, đem bản thân trốn vào trong, không đáng giá làm, liền chuẩn bị cuộc chơi đùa cuối cùng.

Mộ Tịch Dao nhìn bàn tay to đang tàn sát bừa bãi trước ngực mình, nhẹ nhàng đẩy ra một cái, lôi kéo đôi tay còn lại lên sườn mặt của mình, chậm rãi vuốt phẳng. Lại nghiêng đầu ngậm một ngón tay vào miệng, đầu lưỡi lại liếm mút vài lần, càng ngậm trong miệng nuốt vào nhả ra, đôi mắt mang bộ dáng xuân thủy, trong miệng nhỏ vang lên tiếng rên rỉ hừ hừ, bộ dáng này quả thực quyến rũ đến chảy nước.

“Nàng, yêu tinh này!” khuôn mặt tuấn tú củaTông Chính Lâm vặn vẹo, mồ hôi trên trán chằn chịt, nhìn chằm chằm Mộ Tịch Dao đói khát, hai mắt cực nóng, đục vọng dưới thân càng lúc càng dâng lên.
Mộ Tịch Dao đắc ý dào dạt ngạo mạn nhìn Tông Chính Lâm, con nít, ta không trị được ngươi sao, cho ngươi bắt đầu muốn đánh người đây!

“Triệu Thanh!” Mộ Tịch Dao đột nhiên đẩy Tông Chính Lâm ra, cao giọng gọi Triệu Thanh, còn mình thì đứng lên, kéo nhanh ngoại bào, sửa sang lại một phen.

Tông Chính Lâm bỗng nhiên bị đẩy ra, thân thể đang trong lúc sắp được thỏa mãn, tuy rằng vô cùng khó chịu, lại chỉ có thể nheo mắt phượng, nhìn chằm chằm Mộ Tịch Dao. Nữ nhân này thật to gan lớn mật, được nuông chiều quá sinh hư!
Lại nghe giọng oán mềm yếu của giận nàng, giận hắn liếc mắt một cái: “Điện hạ thứ tội, lúc nãy người ta bị giật mình, nhất thời đã quên ~~” bộ dáng vô cùng mang tính giả vờ, trong mắt lại hiện lên sự vui sướng khi người gặp họa, đến người mù còn nhìn ra được.

Tông Chính Lâm bị bộ dáng chơi xấu kia của nàng chọc cho ánh mắt mang cười, bất đắc dĩ, đều do hắn kiêu căng ra ngoài , hiện tại phải tự chịu thôi. Thở dài, vén giúp nàng sợi tóc rối bên thái dương, liền gọi Vệ Chân.

“Không cần Vệ Chân, muốn Triệu Thanh.” Mộ Tịch Dao lôi kéo tay áo Tông Chính Lâm, xoay đến vặn vẹo.

Tông Chính Lâm đột nhiên nghiêng sang liếc nàng, chỉ lẳng lặng nhìn không nói chuyện.

Mộ Tịch Dao lúc này mới phản ứng lại: “Muốn Triệu Thanh gọi Mặc Lan, Huệ Lan đến.” Kế hoạch thay đổi, phải gọi đại nha hoàn trở về, nếu không bản thân mình lúc này làm sao trở về? Một thân quần áo cùng mái tóc lộn xộn này, còn phải gọi hai đóa hoa lan ấy tới chỉnh đốn ổn thỏa.

Nghe vậy sắc mặt Tông Chính Lâm mới hoãn lại.

“Cũng biết bộ dạng như vậy không thể ra ngoài gặp người khác, hử? Vừa rồi còn không biết xấu hổ …” Mộ Tịch Dao vội đưa bàn tay nhỏ bé che miệng Tông Chính Lâm lại, trợn tròn mắt, không cho hắn nói.

Tông Chính Lâm nhìn người trước mắt như một con thỏ nhỏ, tròng mắt tròn vo, hơi có chút hồng, rõ ràng không có khí lực gì nhiều, lại dám động tay động chân với hắn, giống như không thèm quan tâm thân phận của bản thân. Nghĩ tới đây, tâm Tông Chính Lâm liền mềm xuống, nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ bé xuống, sau đó ấn môi xuống hôn lên trán nàng.

Mộ Tịch Dao chỉ có thế hừ một tiếng, giơ chiếc cằm nhỏ lên rất cao ngạo. Tông Chính Lâm vỗ nhẹ cái đầu nhỏ của nàng, khẽ cười rồi đứng lên. Con thỏ này rất đáng yêu . Lại phân phó thị nữ của Mộ Tịch Dao vào, sai Diệp Khai lái xe trở về biệt viện.

Biệt viện? Mộ Tịch Dao vừa nghe từ này, liền nghĩ tới vùng sông nước bàn lâm viên ở Giang Nam, hai mắt lập tức tỏa sáng, ngẩng đầu nhìn Tông Chính Lâm muốn nghe giải thích.

Căn bản Tông Chính Lâm không cần nhìn cũng biết trong đầu nàng đang có chủ ý gì, liền tinh tế nói cho nàng biết vị trí biệt viện cùng cảnh trí bên trong, lại rót một chén nước ấm, đút cho nàng uống.

Vừa nghe có ao cá, nháy mắt Mộ Tịch Dao đã cao hứng đứng vô cùng, ôm cổ Tông Chính Lâm, ồn ào muốn đi câu cá, ăn một yến tiệc chỉ toàn cá mà thôi.

Mắt phượng xinh đẹp của Tông Chính Lâm nhìn chằm chằm nàng, chỉ vào đôi môi mình.

Mộ Tịch Dao ngẩng đầu liền hôn lên đó. Trong lòng lại ở nói thầm, hay là, Tông Chính Lâm thuộc vào loại thứ hai: muốn vuốt ve, muốn thân thiết?

Lục điện hạ hưởng thụ mỹ nhân hầu hạ xong, còn không quên đùa giỡn câu: “Hương mềm tràn đầy thanh.” Vừa lòng phân phó Vệ Chân đi tìm đầu bếp tốt nhất, làm một bữa tiệc cá cho Mộ Tịch Dao.

Vệ Chân tuân lệnh, xoay người, vẻ mặt mếu máo: Điện hạ, ngài bị Dao chủ tử dẫn đi đâu vậy? ? Không phải nói muốn giáo huấn Dao chủ tử một trận sao? ? Bây giờ lại muốn tìm đầu bếp ở Thịnh Kinh, đây cũng coi là “dạy dỗ một trận ” sao? Làm sao giọng của Dao chủ tử lại vô cùng vui sướng như vậy chứ? Vệ Chân thật sự buồn bực, nhưng vẫn đi lo liệu.

Đến biệt viện, nha hoàn của Mộ Tịch Dao đã sớm chờ ở bên kia, thấy Tông Chính Lâm liền chạy nhanh tới hành lễ vấn an. Trong lòng Mộ Tịch Dao ngứa ngày muốn đi du ngoạn trong biệt viện, không chút khách khí đẩy Tông Chính Lâm ra ngoài, tự mang theo hai đóa hoa lan rửa mặt sửa soạn lại.

Lúc Vệ Chân trở về, Mộ Tịch Dao đã ở trong biệt viện dạo qua một vòng, đang ở ao cá, đoan trang ngồi nghiêm chỉnh câu cá.

Tông Chính Lâm ngồi ở chỗ cách nàng vài bước, cũng làm một bộ dáng như thả câu, nhưng lại nhàn rồi hơn rất nhiều, lười nhác dựa vào giường trúc phía sau, tùy ý nắm cần câu, trong mắt tràn đầy ý cười.

Mặc Lan, Huệ Lan thấy vẻ mặt không cam lòng của chủ tử, rất là bất đắc dĩ. Các nàng thật không khéo lại phát hiện , sau vụ nữ hồng, tiểu thư lại trở về làm người vô dụng hạng nhất. Ai, xem điện hạ dễ dàng liền câu lên con cá hoa ban rồi, con nào con nấy mập mạp vô cùng, lại trái ngược với tiểu thư, cá bột cũng chưa thấy đâu. Làm nha hoàn, hai người đều cảm thấy nóng cả mặt.

Mộ Tịch Dao đã hết nhẫn nại, lại không muốn bị người khác chế giễu, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, liền nhìn Tông Chính Lâm cười tủm tỉm.

“Điện hạ ~~ nóng, muốn ngồi trên giường trúc.” Lon ton chạy tới, kéo Tông Chính Lâm đứng lên, dắt hắn tới chỗ ngồi của mình, lại vui vẻ chạy đến ngồi trên giường trúc của Tông Chính Lâm. Rất đắc ý chăm chú nhìn cái thùng nhỏ bên cạnh, đưa chân đẩy thùng cá tới gần một chút, nhìn mấy con cá hoa ban đang bơi bên trong, trên mặt đều mang ý cười.

Tông Chính Lâm thấy bộ dáng xấu bụng của nàng, trên mặt rõ ràng có ý cười, da mặt Vệ Chân run rẩy, vị cô nãi nãi này ơi, ngài nghĩ chúng ta đều mở to mắt mà như mù hay sao?

Đợi buổi chiều sau khi Mộ Tịch Dao vô cùng vừa lòng với bữa tiệc cá, Tông Chính Lâm mới dẫn nàng về phủ. Thuận tiện báo cho Vu thị rằng hắn ngẫu nhiên gặp Mộ Tịch Dao trên đường, dẫn nàng dạo chơi một chút. Lục điện hạ xử sự kín đáo, sắp xếp cục diện rối rắm ấy giúp Mộ Tịch Dao xong, mới ngồi lên xe ngựa, trở về hoàng cung.

————hết chương 22———–

p.s: 3 ngày 3 chương…chắc em chớt ^.^ mai với mốt học nguyên ngày (cả buổi tối đó ~~~) thứ 7 chủ nhật sẽ gặp mấy cô sau… chụt chụt chụt!!!!!!!!

Categories: Sủng phi

19 Comments

Trả lời phản hồi cho hadieplang Cancel reply

%d bloggers like this: