[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 29

Editor: Lina Lê

Bride.Of.The.Water.God.600.962354

Chương 29: Lại mặt

Đối với chuyện Mộ thứ phi cho rằng mình không được sủng ái bằng thỏ, Lục điện hạ cảm thấy chẳng biết nói gì. Vì vậy đêm hôm ấy, Tông Chính Lâm ngay ở trên giường dốc sức thể nghiệm, để cho Mộ Tịch Dao lĩnh hội được cái gì mới gọi là ”được sủng ái”. Lại lo lắng nữ nhân này không nhớ rõ, liền lặp đi lặp lại, tới tới lui lui chứng minh nhiều lần. Mãi cho đến khi Mộ Tịch Dao khẽ khóc liên tục nói đã lĩnh hội được rất rõ ràng, không bao giờ…lộn xộn nữa, mới hài lòng thu binh.

Mộ Tịch Dao bị Tông Chính Lâm hung hăng thu thập một trận, toàn thân vô lực, mắt hơi ửng đỏ, dựa vào trên người đàn ông thở dốc. Tông Chính Lâm một thân nhẹ nhàng thoải mái, vuốt ve sống lưng của nàng, khẽ liếm vành tai nhỏ.

”Nhột ~~” Mộ Tịch Dao mềm nhũn kiều hừ. Đầu trốn sang chỗ khác, tránh né Tông Chính Lâm quấy rầy.

”Vừa rồi có thoải mái không?” Tông Chính Lâm khàn giọng mở miệng.

”Đáng ghét ~~ Không nói.” Bàn chân nhỏ của Mộ Tịch Dao đá đá cặp chân dài của hắn, biểu thị tức giận.

”Vậy là không nhớ kỹ?”

Mộ Tịch Dao càng thêm hoảng sợ, vội vàng rầu rĩ hừ ra một âm không dễ nghe:”Ừm.”

Rốt cuộc phát giận, há mồm cắn trước ngực hắn. Dời người đi, thay đổi một tư thế thoải mái hơn, ôm Tông Chính Lâm nghỉ ngơi.

”Có muốn tắm rửa?”

”Không đi được, mệt ~~” Mộ Tịch Dao rất ủy khuất. Lại giống như nhớ tới điều gì, lập tức bỏ thêm câu: ”Không được bắt nạt người khác.”

Tông Chính Lâm nhéo mũi nhỏ của nàng, rồi ôm lấy người, đi tới Song Yến Trì ở đằng sau.

Chờ hai người chỉnh đốn thỏa đáng, Mộ Tịch Dao thoải mái khoan khoái cuộn tròn ở trong ngực nam nhân, mí mắt càng lúc càng nặng.

”Ngủ đi.” Tông Chính Lâm ôm cơ thể nhỏ mềm mại, đem người ôm sát thêm vài phần, rồi cũng đi ngủ.

Mộ Tịch Dao sáng sớm bị Tông Chính Lâm lôi dậy, mơ mơ hồ hồ thu thập xong liền bị nhét vào xe ngựa. Lúc này miệng nhỏ đang ăn điểm tâm lấp bụng.

”Điện hạ, đây là đi đâu vậy?” Mộ Tịch Dao tựa vào trên người Tông Chính Lâm, vẫn còn chưa hoàn toàn thanh tỉnh.

”Ở Đãi Nguyệt lâu dùng xong điểm tâm, rồi về Vu phủ.” Tông Chính Lâm cúi người liếm thức ăn dính trên khóe môi nàng, mới buông tiểu nữ nhân ra.

”Trở về phủ?” Mộ Tịch Dao kinh ngạc kêu. Lần này rốt cuộc cũng tỉnh táo.

Mộ Tịch Dao chưa từng nghĩ tới vào hậu viện của hoàng tử, còn có thể trở về gặp Vu thị nhanh như vậy, ngây ngây ngô ngô nhìn Tông Chính Lâm, mắt dần dần có chút ướt át.

”Khóc cái gì, ngu ngốc.” Tông Chính Lâm nhẹ ôm lấy nàng, vuốt ve sợi tóc mềm mại của nàng.

Mộ Tịch Dao cọ cọ ngực hắn, tay bé níu lấy vạt áo trước của Tông Chính Lâm, âm thanh hơi nghẹn ngào buồn buồn: ”Điện hạ, thiếp rất vui.”

Hai người dùng xong cơm, rồi cùng đi đến Đãi Nguyệt lâu ăn mấy món điểm tâm ngọt, gọi mấy người đóng gói lại, rồi đi đến Vu phủ.

Vu thị vốn định mấy ngày nữa Mộ Tịch Đình cũng xuất giá sẽ mang theo di nương trở lại Thanh Châu. Nào ngờ đâu Lục điện hạ mang theo nữ nhi nhà mình tới lại mặt. Theo lẽ thường thứ phi không có lễ lại mặt, nhưng bây giờ người cũng đều đã tới cửa, mọi người Vu phủ mới lấy lại tinh thần, vội vội vàng vàng bắt đầu chuẩn bị.

vào cửa, Tông Chính Lâm liền cùng Mộ Tịch Dao đến gặp mặt nói chuyện với ngoại tổ trước. Mộ Tịch Dao theo Vu thị đi đến viện trước khi mình lấy chồng, lại kéo theo Mộ Tịch Đình đến cùng nói chuyện.

Vu thị tất nhiên là một phen hỏi han ân cần, lại dặn dò tình tính ở hậu viện không được nghịch ngợm vô pháp vô thiên, cáu kỉnh. Nói xong Mộ Tịch Dao chu mỏ trợn mắt. Mộ Tịch Đình ở một bên rất hâm mộ nhìn Mộ Tịch Dao, cảm thấy Lục điện hạ đối xử với tỷ tỷ thật tốt, vừa nghênh lễ, vừa lại mặt, đây chính là tuyên bố cưng chiều. Chẳng biết Ngũ điện hạ có đối xử với mình như vậy không?

Mộ Tịch Dao chờ Vu thị giáo huấn xong, liền ba ba cáo trạng, nói Tông Chính Lâm bắt nạt nàng. Còn đem cái cổ nhỏ bị Tông Chính Lâm gặm ở trên xe ngựa đưa tới cho Vu thị nhìn, khiến cho Vu thị dở khóc dở cười, lại có chút xấu hổ, nhéo tai nàng, rồi dần dần cười rộ lên. Mộ Tịch Đình vẫn chưa trải qua việc đời, nhưng cũng biết ý trong đó, xấu hổ đỏ mặt, hơi cúi đầu.

Nháo qua một trận, Mộ Tịch Dao mới nhớ tới lễ vật thức ăn mà mình mang về, liền vội bảo hai đóa hoa lan giúp thu xếp bày lên. Còn đặc biệt thanh minh, thức ăn là tự mình chọn, lễ vật là điện hạ chuẩn bị, nếu không thích tìm hắn nói chuyện. Dáng vẻ ngang ngược, mọi người trong phòng cười rộ lên.

Buổi trưa cả đại gia đình ăn bữa cơm náo nhiệt, trò chuyện qua một lát, Tông Chính Lâm liền phải hồi cung. Biết được Vu thị mấy ngày nữa sẽ phải trở về Thanh Châu, Mộ Tịch Dao bĩu bĩu môi, nước mắt vòng quanh nói tạm biệt, mới lưu luyến không rời lên xe ngựa. Tông Chính Lâm thấy nàng đáng thương như bị vứt bỏ, nhịn không được cười rộ lên. Nhưng vẫn ôm lấy nàng, nhẹ nhàng xoa lưng: ”Kiều kiều của bản điện, khóc nháo còn hơn cả bé gái.”

Mộ Tịch Dao mới vừa rồi còn mệt mỏi, vừa nghe thấy liền mặc kệ, ngẩng đầu ngậm cằm của Tông Chính Lâm, nhẹ nhàng cắn, trong miệng còn nói lầm bầm để trút giận.

Mắt phượng Tông Chính Lâm híp lại, vỗ vỗ mông nhỏ hai cái: ”Còn nghịch ngợm, sẽ ở trong xe ngựa thu thập nàng.”

Mộ Tịch Dao tức giận đến thò tay véo hắn, quai hàm phình ra, trừng đôi mắt đen láy: ”Quân tử động khẩu không động thủ!”(Lina: Câu này có bạn nào cần giải thích không nhỉ?)

Mắt phượng hẹp dài của Tông Chính Lâm cứ như vậy nhìn chằm chằm hai mắt của nàng, tất cả bên trong đều là cường thế bá đạo: ”Đối với nàng, bản điện chưa từng nghĩ sẽ làm quân tử.” Để chứng minh, bàn tay to cầm lấy một bên phong đĩnh (Lina: núi đôi ấy) của Mộ Tịch Dao, hai tròng mắt vẫn nhìn chằm chằm nàng như cũ, tay lại gia tăng thêm vài phần lực đạo, hù Mộ Tịch Dao khẽ hô một tiếng, vội vã giả bộ ngoan ngoãn.

Cười đùa xong, Mộ Tịch Dao bỗng ngẩng đầu, mắt lấp lánh nước dừng ở khuôn mặt tuấn tú của Tông Chính Lâm, cười chu mỏ hôn nhẹ lên môi của hắn, ôm cổ hắn, chậm rãi tựa vào, ở bên tai Tông Chính Lâm ôn nhu nỉ non: ”Điện hạ, thiếp cảm ơn ngài.”(Lina: mật ngọt chết ruồi :))

Cơ thể Tông Chính Lâm hơi cứng lại, sau đó ôm chặt Mộ Tịch Dao, lên tiếng rất nhẹ: ”Ừm.”

Hôm nay các chủ tử trong phủ dậy thật sớm, chỉnh trang đi thỉnh an điện hạ, các viện cũng chào hỏi lẫn nhau. Nhưng còn chưa ra khỏi cửa, chợt nghe Đại quản sự phái người đến truyền lời, điện hạ mang theo Mộ thứ phi đi lại mặt, đến giờ Thân (từ 13-15h) mới trở về chủ viện.

Một đám nữ nhân âm thầm cắn răng, ngay cả Đường thị cũng đỏ mắt. Tâm của điện hạ nghiêng hẳn về một bên. Tuy rằng theo lễ chế hoàng tử nạp trắc phi có thể được lại mặt, nhưng còn phải xem điện hạ có đồng ý hay không. Trắc phi không được cưng chiều, khi lại mặt cũng chỉ mang theo đồ điện hạ ban cho đi ứng phó với tình cảnh. Mà Mộ thị ngay cả trắc phi cũng không phải, dựa vào cái gì có thể làm cho điện hạ tự mình mang nàng đi lại mặt? Cái này so với nghênh lễ còn quá đáng hơn. Nghênh lễ chỉ là biểu thị coi trọng nàng này hoặc sau lưng nàng ta có gia tộc, lại mặt chính là rõ rõ rành rành nói cho mọi người biết, đối với nàng ấy bản thân mình rất hài lòng.

Mộ thị chỉ là một thứ phi, lần nữa lại thành tiểu điểm của toàn Thịnh Kinh, đương nhiên, trên ngự án của Nguyên Thành Đế lại có thêm một chồng tấu chương Ngự Sử đưa lên.

Nói đến khi Mộ Tịch Dao hồi cung, không hề biết bản thân mình lại đứng đầu ngọn gió. Tông Chính Lâm đi đến tiền viện xử lý chính vụ, để cho nàng trở về nghỉ trưa, chờ giờ Thân (từ 15h-17h) sẽ đi qua đón nàng đến chính viện để những nữ nhân kia tới gặp mặt. Mộ Tịch Dao ngoan ngoãn gật đầu, rồi thành thật trở về đi ngủ.

Trong chính sảnh rực rỡ sắc màu, chủ tử các viện đem theo nha hoàn, đào hồng liễu xanh, rất náo nhiệt. Đến cả Tề thị bị cấm bế cũng được thả ra, hơi có vẻ bệnh trạng chờ ở một bên, gương mặt thanh cao ngạo nghễ. Tề thị bị Tông Chính Lâm chán ghét mà vứt bỏ, dĩ nhiên không ai đi tới tiếp xúc với người rủi này, liền cách xa nàng.
Bên người Tề thị chỉ có một tiểu nha hoàn đỡ, trong lòng hận khủng khiếp. Chỉ thấy những tiện nhân này ở trước mặt nàng hoa tay múa chân(Lina: nguyên văn là ”tao thủ lộng tư”, nghĩa là cố làm ra vẻ, khoe khoang phong tình), liền hận không thể dùng một bao thuốc hạ độc sạch sẽ. Trong mắt đang bốc hỏa, liền thấy một vị nữ tử phấn y thành thật đi tới.
Nàng kia tuổi không lớn lắm, đồ trang sức ăn diện đều là quy chế của thứ phi, dung mạo diễm lệ, hình thể đẫy đà.
Mọi người đang không biết là vị thứ phi ấy đã đến, may được quản sự nhắc nhở, liền nhất tề quỳ gối chào Đường Nghi Như, rồi tự giác ngồi xuống chỗ.
Lúc này Đại quản sự Điền Phúc Sơn truyền lời, Lục điện hạ đến rồi.
Mọi người vội vã đứng dậy, chỉnh lại quần áo, bày ra dáng vẻ đẹp nhất, vừa mới thấy thân ảnh oai hùng của người đàn ông xuất hiện ở cửa, liền ào ào bái hạ, tiếng oanh oanh yến yến ân cần hỏi thăm liên tiếp.

—Hết chương 29—

Lina: Có chương 30 rồi nhưng mà…để xem thế nào đã rồi mới post 🙂

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: