[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 32

Editor: Lina Lê

user1848658_pic1111788_1426238727(Thank Phượng Minh Nguyệt)

Chương 32: Sủng thiếp

Sau hôm ấy, Mộ Tịch Dao nhiều lần rưng rưng ”cắt đất đền tiền”, rốt cuộc được Lục điện hạ đồng ý: Mỗi sáng sớm có thể ở trong sân luyện tập động tác, nhưng trong sân chỉ được để lại một người hầu hạ. Về phần động tác trên nệm lót mềm kia, Mộ Tịch Dao tự giác chỉnh đốn, thừa dịp lúc Tông Chính Lâm ra phủ, len lén luyện tập ở trong phòng.

Đối với điểm này Tông Chính Lâm rất bất mãn, vài lần đều kiến nghị động tác nệm lót của tiểu nữ nhân, ban đêm hoàn toàn có thể luyện tập, hắn cũng vừa vặn tham quan học tập toàn bộ. Mộ Tịch Dao không hề nghĩ ngợi, trực tiếp liếc mắt một cái, lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt. Nói đùa, Tông Chính Lâm nhắc tới việc quan sát buổi tối, trong mắt phát ra tia sói, Mộ Tịch Dao đến giờ vẫn nhớ.

Hai ngày sau, Mộ Tịch Đình ngồi trên kiệu xanh, từ cửa hông vào hậu viện của Ngũ hoàng tử Tông Chính Minh, đi theo phía sau là đồ cưới Vu thị chuẩn bị và đại nha hoàn Nhị Châu bên người Ngô di nương.

Mộ Tịch Dao sớm đã phái người đưa hạ lễ, dặn cẩn thận mọi việc, nhất định không thể tranh khí nhất thời.

Ngũ hoàng tử Tông Chính Minh, người này đời trước có thể được Đệ Ngũ Dật Triêu phụ trợ, có thể thấy cũng thuộc dạng thông minh. Sớm biết được nữ nhân mình coi trọng bị Tông Chính Lâm thiết kế lấy mất, trong bụng âm thầm ghi một khoản, đợi ngày sau tính sổ. Lại nhìn Mộ Tịch Đình coi như nhu thuận hiểu chuyện, nhớ lại sự động tâm đối với Mộ Tịch Dao trước đó, liền sinh ra vài phần thương tiếc, trái lại dẫn đến hậu viện ghen tuông.

Nửa tháng trôi qua, trong cung quả là xảy ra những vụ việc lạ mà. Lục hoàng tử điện hạ của Đại Ngụy xưa nay không gần nữ sắc, đoan chính nghiêm cẩn, thái độ làm người đạm mạc, lại có thể liên tục hơn nửa tháng đều nghỉ ở hậu viện, ngoại trừ hai tối ra ngoài ban sai, thì tất cả những ngày còn lại đều nghỉ ở chỗ thứ phi mới nạp. Chỉ là rõ ràng điện hạ nạp hai vị thứ phi, lại hết lần này đến lần khác chỉ nhớ rõ tiểu thư Mộ gia Thanh Châu, đem tiểu thư Đường gia trong kinh hoàn toàn vắng vẻ sang một bên, đến nay chưa viên phòng. Cái này cũng trở thành chuyện chê cười.

Thục phi nương nương đối với loại tình huống này, lúc đầu còn thoáng nói bóng gió với Tông Chính Lâm, kết quả đổi lấy một câu của Lục điện hạ: ”Không có cảm giác.”, dọa Thục phi lập tức không dám nói nữa. Thật vất vả mới thay đổi tính nết, không thể liền vì một Đường thị không dùng được để đổi lại. Nhưng mơ hồ có cảm giác chờ mong, nếu con trai nguyện ý cùng Mộ thị ở một chỗ, vậy tùy hắn, không chừng rất nhanh sẽ có tin vui truyền ra? Vì vậy Thục phi nương nương coi như không biết, mặc kệ nó.

Nguyên Thành Đế càng bận rộn hơn, năm nay Mạc Bắc hỗn loạn càng thêm nghiêm trọng. Đại Ngụy dần dần mất đi Ký Bắc Tam Châu nắm trong tay, ngay cả hai châu phủ triều đình điều nhiệm đều bỏ mình, tình hình rất không lạc quan. Vì vậy Nguyên Thành Đế gần nửa tháng chưa đặt chân đến hậu cung, đối với hậu viện của Tông Chính Lâm không còn thời gian để chú ý.

Ngày hôm đó, thủ lĩnh phụ tá Đệ Ngũ Dật Triêu vào buổi trưa đến thư phòng của Lục điện hạ. Hai người trò chuyện với nhau tới tận khi trăng đã buông giữa trời, mới hài lòng, trở về nghỉ ngơi. Ngày hôm sau, thế lực thủ hạ của Tông Chính Lâm ở Nhạc Lai các công việc đột nhiên lu bù lên, đến cả bộ phận ám vệ cũng bị điều ra khỏi kinh, đi xa tới tận Vân Châu Mạc Bắc.

Mộ Tịch Dao vẫn như cũ ở trong vườn yên tĩnh nuôi con thỏ của nàng, đối với động tác sắp tới trong phủ, ngờ ngợ có phát giác. Tông Chính Lâm mấy ngày gần đây rõ ràng đi sớm về muộn. Đệ Ngũ Dật Triêu cũng tới hai lần. Nếu đoán không sai, việc cuối cùng Triệu Thanh làm thay nàng ở Thịnh Kinh, hẳn đã thành. Tất cả thuận lợi, hai ba hôm sau Tông Chính Lâm sẽ phải rời Thịnh Kinh, tới Huệ Châu Kiềm Sơn một chuyến, đến lúc đó mình nên đi theo, hay ở lại trong cung cùng tỷ muội hậu viện ở chung thật tốt đây? Mộ Tịch Dao nghiêm túc tính toán.

Mộ Tịch Dao nhưng vẫn chưa quên Đường Nghi Như về điểm này không tầm thường, lúc trước Tông Chính Lâm không có ở đây liền đến Đan Nhược Uyển, làm hại nàng chi có thể ở một bên phụng bồi. Lúc không có ai ở nhà không cùng Đường thứ phi tiếp xúc một chút, sao rút ra được mánh khóe? Nhưng Huệ Châu cũng là nơi tốt, một năm bốn mùa nhiều loại hoa rực rỡ, thành châu phủ Huệ Châu càng nổi danh với ”quê hương hoa phong lan”. Danh tiếng không chỉ lan khắp bốn mốt châu của Đại Ngụy, còn vang đến đến cả ba mươi bảy quận của Lưỡng Triêu cách một con sông. Thủ phủ Giang Đô của Lưỡng Triêu, phu nhân nữ tử của vũ lăng nhị quận thế gia càng thích trâm phong lan, đối với phong lan Huệ Châu càng thích sắm. Hàng năm phong lan ở Huệ Châu chỉ bán ở Đại Ngụy và Lưỡng Triêu, mang đến cho triều đình một khoản thu nhập một trăm bảy mươi vạn lượng bạc trắng, bởi vậy có thể thấy được phong lan rất thịnh hành ở Đại Ngụy và Lưỡng Triêu.

Mộ Tịch Dao tỉ mỉ cắt tỉa đại sự qua gần hai năm, quyết định dựa vào việc Tông Chính Lâm đi Huệ Châu, đi về mặc dù cần hai đến ba tháng, nhưng vừa lúc có thể bắt kịp thái hậu thiên thu đầu năm. So với đại thọ sáu mươi của thái hậu, Đường Nghi Như chỉ là một mẩu vụn. Huống chi nếu như khiến cho thái hậu vui vẻ, Giai Nghệ Phường của Mộ Tịch Dao chắc chắn nổi danh một đêm. Nhìn kiểu gì cũng là việc danh lợi song thu, không thể bỏ qua.

Mộ Tịch Dao ở trong Đan Nhược Uyển tính toán, Đường Nghi Như ở trong Thư Oái Uyển cũng không nhàn rỗi. Mắt lạnh nhìn nửa tháng sau, Đường Nghi Như vô cùng khẳng định nếu không có cơ duyên đặc biệt, điện hạ trong mấy ngày tới sẽ không để cho mình thị tẩm, hơn nữa rất có thể, điện hạ sẽ chỉ để cho Mộ Tịch Dao hầu hạ. Đây rốt cuộc là vì sao, Đường Nghi Như mơ hồ đoán được. Nếu quả thực như vậy, thì không phải là quá tệ. Thế nhưng, nếu như không giống như mình nghĩ… Đường Nghi Như nhíu mày, chắc không phải, Lục điện hạ hùng tâm tráng chí, hắn sẽ không cho phép hành sự như vậy. Huống chi đến lúc đó còn có Mộ thị bất kể thế nào cũng không thể vượt qua chính phi đè nặng ở trên, mình chỉ cần nhẫn nại là được.

May mà còn có an ủi duy nhất. Trong phủ được ban thưởng, điện hạ cũng sẽ phân phó tặng các viện. Đồ của mình mặc dù thua Mộ thị, nhưng sống dễ chịu hơn thị thiếp nhiều. Cái này coi như định ra quy củ rồi.

Đường Nghi Như là nữ nhân thông minh, biết rõ vị trí của mình, biết khi nào im lặng, khi nào dòng nước chảy xiết vẫn dũng cảm tiến lên. Điều này so với nữ nhân khác hơn không chỉ một bậc. Ban đầu ở đại sảnh chĩa thương với Mộ Tịch Dao, cũng chỉ là hơi cấp bách. Hôm nay bị vắng lặng chừng mười ngày, trái lại có thể tâm bình khí hòa được, mưu tính một lần nữa.

Tin tức từ các nơi không ngừng được gom góp vào trong tay Vệ Chân, Đệ Ngũ Dật Triêu và Tông Chính Lâm nhiều lần bàn bạc vạch kế, lại kết hợp với phản ứng của Nguyên Thành Đế và triều đình, quyết định hai ngày sau đi Huệ Châu trước. Vừa lúc trên tay có Hộ bộ dở tệ, lấy để che lấp.

Trên giường tre lúc buổi đêm, Tông Chính Lâm đem chuyện ra kinh nói cho Mộ Tịch Dao biết, lại đổi lấy nữ nhân cười híp mắt khẩn cầu: ”Điện hạ, nghe nói hoa phong lan Huệ Châu, giống như ngọc Hòa Điền*, không biết thiếp liệu có phúc khí này, đi trước xem một chút?”

*Ngọc Hòa Điền: ngọc sản xuất ở Hòa Điền thì rất nhiều và rất đẹp nên gọi là “Ngọc Hòa Điền”. Hòa Điền ngày nay là nước Vu Điền thời cổ đại, cho nên cũng gọi là “Ngọc Vu Điền”. Đây là một trong tứ đại danh ngọc của Trung Hoa.

9358d109b3de9c82c04e58036e81800a19d84316

(Lina: ta thấy nó ko đẹp lắm nhưng tảng này đủ để nuôi sống mấy đời nhà ta đấyT.T)

”Càn quấy. Đây là ban sai.” Tông Chính Lâm phủ quyết.

”Thiếp nghe thấy mấy ngày gần đây trong cung đồn đãi, thiếp chính là người điện hạ sủng ái. Như vậy, Huệ Châu là nơi mà tất cả nữ nhân đều muốn đến. Điện hạ dắt theo thiếp là người cực kỳ được sủng ái, một chuyến tới Huệ Châu quang minh chính đại, người khác còn có thể nói gì?” Âm thanh Mộ Tịch Dao ôn nhu mềm mại vang lên trong sa trướng. Không biết có phải Tông Chính Lâm cảm giác sai hay không, dường như bốn chữ ”quang minh chính đại” này, mới vừa rồi hình như người con gái nhỏ nhấn mạnh một cái?

Vuốt ve mái tóc đen nhánh của Mộ Tịch Dao, Tông Chính Lâm nhắm mắt một lúc lâu. Trực giác của nữ nhân này, không thể khinh thường. Thân ở hậu cung, lại có thể phát hiện thế cục tiền triều, thực sự rất thông minh. Được thôi, thông minh hay không, nàng đã được định trước phải là nữ nhân của Tông Chính Lâm hắn. Nếu nàng nói là ái thiếp, vậy lại rêu rao chút cũng không có gì đáng trách. Dùng một sơ hở rõ mồn một để che giấu trù tính càng nhiều hơn, quả thật rất thú vị.

Hôm sau, Mộ Tịch Dao thư nhà hai phong, phân biệt đưa tới cha con Mục thị. Ám vệ đem tin tức truyền cho Tông Chính Lâm, Tông Chính Lâm hơi suy tư, liền đồng ý cho thứ phi thư từ qua lại, phái người cưỡi ngựa nhanh đưa đi. Quả nhiên, nữ nhân này biết tin tức trong phủ không qua được mắt hắn, liền sảng khoái để lộ rõ. Như vậy xem ra, suy đoán hôm qua tất nhiên chính xác. Tiểu nữ nhân của hắn thật là đủ kinh hỉ.

Năm Nguyên Thành Đế thứ mười một chín tháng, Lục hoàng tử Tông Chính Lâm dắt theo ái thiếp Mộ thị đi Huệ Châu. Đám người còn lại, Đường thứ phi tạm cai quản hậu viện, Triêu ma ma cai quản Đan Nhược Uyển, Đại quản sự Điền phúc Sơn nhận toàn bộ công việc trong phủ Lục hoàng tử.

Nhóm người Tông Chính Lâm đi xe ra ngoài đơn giản. Có ba chiếc xe ngựa, hơn mười thị vệ. Tông Chính Lâm ở đằng trước, đang bàn bạc cùng Đệ Ngũ Dật Triêu, xử lý công văn. Mộ tịch Dao và hai nha hoàn thiếp thân theo sau, đang nhàn nhã tự đắc xem phong cảnh ven đường. Chiếc xe ngựa còn lại cuối cùng là chuẩn bị cho Đệ Ngũ Dật Triêu và người theo hầu hắn. Cận thị Vệ Chân của Lục điện hạ, theo hầu Diệp Khai, Thống lĩnh thị vệ Nghiêm Thừa Chu cũng đều đi theo.

Xe ngựa chạy bảy ngày, đến Lâm thành. Đoàn người thay đổi trang phục, làm dáng vẻ của một thế gia quyền quý ra ngoài. Vào nhà trọ bình dân, đang ngồi xuống ăn cơm, lại thấy một nữ tử chạy như điên vào, vẻ mặt hoảng sợ. Người con gái dường như thấy nhóm Mộ Tịch Dao, nhìn qua liền biết là thế gia quyền quý, bật người chạy nhanh đến.

—Hết chương 32—

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: