[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 47

Editor: Lina Lê

4c903d196ccc83e886f95d58bb833922

 

Chương 47: Gia yến

 

Sáng sớm Mộ Tịch Dao tỉnh lại phát hiện giường chiếu bên cạnh không ai động tới, liền biết ban đêm Tông Chính Lâm nghỉ tại thư phòng. Đứng dậy để cho người hầu hạ rửa mặt chải đầu, đang dùng điểm tâm, liền thấy Lục điện hạ xịu mặt vén rèm đi vào.

 

Tỉ mỉ quan sát nam nhân một hồi, Mộ Tịch Dao bày đồ ăn cho hắn.

 

”Điện hạ, có gì không hài lòng sao?” Nhìn hắn mới sáng sớm nét mặt lạnh như băng, Mộ Tịch Dao cảm thấy trời vốn đã lạnh, lại càng khó chịu.

 

Tông Chính Lâm nghe câu hỏi của Mộ Tịch Dao, biểu tình dần nhu hòa, đi tới ôm nàng, xoa xoa bụng, cũng không trả lời, chỉ nhanh chóng cùng dùng cơm trước mặt.

 

”Chủ tử, đêm qua Đại quản sự sai người mang Đường thứu phi và muội muội của nàng trở về Thư Oái uyển, sau đó mời ngự y, nói là hai người không khỏe. Trong viện náo loạn cả đêm.” Triệu ma ma nhận được tin, sáng sớm báo lại.

 

Mộ Tịch Dao nghĩ hai người này thật sự là âm hồn không tan, sao cứ dây dưa cùng một chỗ, còn mãi không ngừng? Trong lễ tất niên, đây là lần thứ mấy?

 

Hơi nghiền ngẫm hỏi: ”Lại có chuyện?” Nữ nhân Đường Nghi Như kia đang làm gì thế? Cứ để muội muội tùy ý làm càn như vậy?

 

”Chủ tử, ngự y nói thứ phi là tức giận công tâm cộng thêm chợt bị kinh sợ, vì thế hơi thở bị chậm lại, mới hôn mê bất tỉnh.”

 

Mộ Tịch Dao nghĩ án theo tần suất ngất xỉu của Đường thứ phi, đóa giải ngữ hoa* cách tiểu bạch hoa* không xa đâu.

 

*Đóa giải ngữ hoa: người con gái hiền thục, hiểu chuyện, có thể làm tâm tình nam nhân bớt phiền muộn.

 

*Tiểu bạch hoa: chỉ người con gái bề ngoài nhu nhược, điềm đạm đáng yêu, động một chút là lệ quanh mắt nhưng nội tâm cường hãn, âm hiểm, hung ác, dùng bề ngoài nhu nhược để được người khác đồng tình.

 

Lina: ý của chị Dao ở đây các thím có thể hiểu là ĐNN từ một người khiến người ta bớt phiền muộn giờ lại sắp trở thành người gây phiền phức cho người khác.

 

”Còn muội muội nàng,” Triệu ma ma rất nghi hoặc: ”Nói là lúc bị người mang về toàn thân ướt đẫm, cóng như một khối băng, ngự y chẩn bệnh nói là bị gió lạnh thổi, phải từ từ điều dưỡng. Nếu không khỏe, phá hủy thân thể, sẽ ảnh hưởng đến sinh dưỡng sau này.”

 

Mộ Tịch Dao cảm giác mình như đang nghe kịch, vừa mới ngủ dậy, hai tỉ muội ầm ĩ ngang nhiên động thủ? Hỏi lại chi tiết, Triệu ma ma nói tự mình điện hạ cấm khẩu, nói ai dám làm loạn bên tai, lập tức đuổi ra ngoài.

 

Như thế Mộ Tịch Dao liền buông tha không để ý tới, Tông Chính Lâm không cho lan truyền, vậy ngoan ngoãn làm như không biết. Dù sao nàng cũng không liên quan, coi như muốn xem kịch, cũng phải chờ hai người kia tỉnh lại mới được. Gọi người theo mình đi đến hoa viên một chuyến, nhìn bồn hoa của nàng một chút, trêu chọc cá cảnh, thuận tiện búng hai con thỏ mập, Mộ Tịch Dao cực kỳ vui vẻ.

 

Tông Chính Lâm bận nghênh đón đồ đưa đến, không có tâm tư suy nghĩ đến ai khác, chỉ phái người truyền lời nói là giờ Thân qua đón trắc phi đi dự tiệc.

 

Đường Nghi Như vất vả tỉnh lại, nghe Thư Mi tỉ mỉ nói lại chuyện sau đó, tức giận đến quăng đổ chén thuốc, hận không thể bóp chết con tiện nhân kia. Bây giờ sao còn không rõ mình bị ám hại, mình không ngờ lại làm trò ngay trước mặt điện hạ, còn bị ả ta đắc thủ.

 

Đường Nghi Như hận đến sắc mặt dữ tợn: ”Sao con ả kia có thể chạy ra bên ngoài chứ? Lại còn có thể chạy đến cửa phủ hoàng tửu chúc tết? Rõ ràng đã sai người nhà nhốt nàng ta lại rồi mà.” Quả là tai họa, sớm biết có hôm nay, trước đây nên chỉnh nàng ta thật tốt.

 

Thư Mi không biết vì sao chủ tử phẫn hận như vậy, chỉ có thể cẩn thận trả lời, nói là điện hạ thông báo, chờ vị kia đỡ hơn lập tức mang trở về.

 

Lần này Đường Nghi Như hơi bớt giận, trong lòng thầm hừ, tiện nhân kia muốn vào phủ, còn phải xem điện hạ có đồng ý hay không. Bây giờ xem ra, chỉ sợ ả ta là công dã tràng. Đáng đời!

 

Tông Chính Lâm trước tiên đỡ Mộ Tịch Dao đến ngồi trong cung Thục phi, rồi cùng nhóm Tứ hoàng tử chậm rãi đến thỉnh an trong cung Thái hậu. Thái hậu thấy bụng Mộ Tịch Dao lớn, vội cho người ngồi, lại khen nàng lễ tất niên đưa tới không tệ, thấy rất vui mừng.

 

Phi tần các cung nội quyến hoàng tử cũng lục tục đến, trong lúc nhất thời chỗ của Thái hậu rất náo nhiệt. Nguyên Thành đế tiến đền liền thấy mọi người trò chuyện rôm rả, nét mặt cũng mang theo vài phần hài lòng.

 

Đợi đến lúc gia yến bắt đầu, Mộ Tịch Dao đã thành thạo việc xã giao với đông nữ quyến. Tông Chính Lâm từ xa xa nhìn nữ nhân bụng lớn mạnh vì gạo bạo vì tiền, mặt mày rạng rỡ, liền hơi yên tâm, chỉ sợ nàng có bầu ngồi không yên.

 

Thái hậu nói về chuyện xưa thoại bản với Mộ Tịch Dao rất có hứng trí, những người còn lại cũng liền phụ họa theo. Đợi nàng nói xong xong, Kim thái hậu dứt khoát mượn không khí vui vẻ của lễ tết để thưởng cho nàng, để cho nàng tùy ý từ ba bình sáp mới đưa vào trong cung chọn lấy một cái mang về nhà, coi như là phần thưởng.

 

Trong lúc nhất thời bên nữ quyến an tĩnh lại, ước ao ghen tị có khối người. Lại hiếu kì vị trắc phi của Lục điện hạ này sẽ nhìn trúng kiểu dáng gì.

 

Các nam nhân đằng trước phát giác phía sau đột nhiên không có âm thanh, tò mò quay đầu quan tâm. Vừa nhìn, mới phát hiện tất cả mọi người bên kia đều nhìn chằm chằm trắc phi Lục điện hạ, lén lút nói thầm tai nhau.

 

Trong lòng Tông Chính Lâm căng thẳng, chắc không phải là tiểu nữ nhân cáu kỉnh, đắc tội ai đó? Đây chính là gia yến ngày tết, nếu Thái hậu và Nguyên Thành đế tức giận, vậy tiểu nữ nhân có thể bị trị tội.

 

Khoảng cách hơi xa, chỉ có thể nhìn thấy đại khái, không nghe rõ các nữ nhân đang che miệng nói gì đó.

 

Nét mặt Tông Chính Lâm nghiêm túc, tư thế ngồi ngay ngắn, mắt phượng vững vàng nhìn chằm chằm sườn mặt Mộ Tịch Dao cúi đầu suy tư, đang định đứng dậy thỉnh tội, lại thấy nàng nghiêng đầu nói mấy câu với Thái hậu, tay nhỏ còn sờ bụng.

 

Lần này Thái hậu cùng đám nữ quyến sau khi hơi ngây người, cười ngặt nghẽo, Thái hậu chỉ về phái nàng cười mắng vài câu, phất tay để cho hai tiểu thái giám đi ra gian ngoài.

 

Nguyên Thành đế thấy bên kia cười náo nhiệt, cũng tò mò, vội sai người qua thám thính xem rốt cuộc có chuyện gì rồi trở về trả lời. Kết quả tiểu thái giám trở về báo cáo rõ đầu đuôi: Mộ trắc phi nhìn cả điện không thấy có gì, thấy ao trong hoa viên nuôi cá đối, còn hỏi Thái hậu có thể thưởng điều hải xương không (Lina: chịu chết), chuyện tốt nhân hai.

 

Nguyên Thành đế nghe xong sửng sốt, sau đó cười to lên, ánh mắt không che giấu chút nào, cứ như vậy trêu chọc nhìn Tông Chính Lâm. Tâm tình càng tốt để cho vớt lên nhiều một chút, miễn cho Mộ thị ăn không đủ no, oán trách hoàng gia keo kiệt.

 

Tông Chính Lâm bị Nguyên Thành đế trêu đùa, ngồi cứng ngắc, chỉ là trên mặt không được tự nhiên khiến Nguyên Thành đế buồn cười.

 

Nhận được ánh mắt ý vị không rõ ràng của huynh đệ, Tông Chính Lâm bình tĩnh bưng trà, tinh tế thưởng thức. Nữ nhân kia làm cho hắn bị chê cười, trở về pahir chỉnh đốn một trận cho nhớ lâu. Cá trong nhà bị nàng phá hoại chưa đủ, hôm nay ngay cả trong cũng cũng đánh chủ ý, thật đúng là không khách khí.

 

Mộ Tịch Dao không mảy may biết mình sắp bị Lục điện hạ sửa trị, còn vui vẻ ở bên kia tạ ân lấy lòng, ý cười trên mặt ngọt ngào ngấy người.

 

Thục phi thấy Mộ Tịch Dao được Thái hậu thưởng, còn chọc cho Thái hậu vui vẻ, trong lòng cũng thoải mái. Thấy bản lĩnh trắc phi không nhỏ, mỗi lần đều có thể khiến người khác vui vẻ.

 

Mộ Tịch Dao mang theo nha hoàn đi đến phái trước mặt mày hớn hở. Phía sau hai tên thái giám, trong tay khiêng thùng gỗ chứa cá lớn, đi theo sau nàng trán đầy mồ hôi.

 

Xa xa trông thấy nam nhân đứng cửa chờ nàng, Mộ Tịch Dao cong môi, đôi mắt sáng lên.

 

”Điện hạ, Thái hậu thưởng thiếp thật nhiều cá biển Nam Hải tiến cống, ngày mai ta ăn cá được không?” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều là hưng phấn và chờ mong.

 

”Được, rất tốt.” Tông Chính Lâm mặt mày giãn ra, nắm bàn tay nhỏ của người con gái, mang theo trở về phủ.

 

Buổi tối tết 30, Mộ Tịch Dao còn chưa thức đến hết năm đã bị Tông Chính Lâm bắt đi Song yến trì một phen, trở về dùng muôn vàn phương pháp đa dạng lăn qua lăn lại, yêu kiều ỏn ẻn xin khoan dung cũng không được, cuối cùng vẫn nghẹn ngào thút thít kêu điện hạ, mới để cho Tông Chính Lâm gầm lên gọi kiều kiều, buông tha nàng.

 

Nằm ở trên giường, Lục điện hạ săn sóc nói, nếu Mộ trắc phi rất thích ăn cá, qua tết cho đại hồng bao không thích hợp, đổi thành mấy con hoa ban* là hợp nhất.

*Cá hoa ban: hoa ban

 

Mộ Tịch Dao vừa nghe tiền mừng tuổi chờ mong đã lâu bị nam nhân này nuốt mất, nhất thời buồn bực, chân nhỏ vắt qua trên người hắn dùng sức bắt chuyện, hừ hừ cho hả giận, vừa nhớ tới, lại lấy tay nhéo thịt ở thắt lưng.

 

Tông Chính Lâm đâu quan tâm đến chút khí lực nhỏ này của nàng, mơn trớn lưng giai nhân, rất hưởng thụ.

 

”Kiều kiều nhiệt tình như vậy, chắc chắn là muốn cùng bản điện thân thiết một phen.”

 

Mộ Tịch Dao sợ đến vội vã thu chân, tựa vào trong ngực nam nhân cuộn thành một đoàn, chỉ chốc lát liền ngọt ngào ngủ. Tông Chính Lâm nhìn nữ nhân mềm mại núp trong ngực mình, cũng chậm rãi nhắm mắt lại, hai tay ôm người dán ở một chỗ.

 

Sáng sớm mùng một tháng Giêng, trong Đan Nhược Uyển mọi người phát hiện Mộ trắc phi tâm tình tốt, từ khi mở cửa bước ra ngoài cười đến xán lạn, lời nói cũng mang theo thoải mái.

 

Chỉ có Mặc Lan biết được, sáng nay chủ tử phát hiện ở dưới gối có một đại hồng bao thật to, ngân phiếu bên trong từng tập dày. Chủ tử thấy ngân phiếu liền vui vẻ tới tận bây giờ, thật sự là…Điện hạ quá nuông chiều, trước đây chủ tử cũng không thấy tiền sáng mắt như thế.

—Hết chương 47—

 

 

Categories: Sủng phi

12 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: