[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 50

Editor: Lina Lê

4e5e90352a52e59be4c22f0c1cbc9add

Chương 50: Nâng thiếp

 

Sau tháng Giêng mấy ngày, Mộ Tịch Dao qua lại các cung các phủ không ngừng, tiếp nhận đưa tặng rất bận rộn.

 

Đường Tuệ Như ở nhà bận tuyệt thực, chống đối Đường đại nhân. Tuyên bố nếu muốn bức tử mình, vậy hãy để cho chuyện xấu trong nhà Đường gia trở thành chuyện cười toàn bộ thịnh kinh.

 

Đường đại nhân bị thứ nữ giống như điên này làm tức đến giậm chân, cũng thực sự sợ Đường Tuệ Như không cố kị gì.

 

Nghĩ đến lệnh cấm của Lục điện hạ, cảm thấy nếu làm lớn chuyện này, không chỉ Đường gia không có mặt mũi, Lục điện hạ cũng sẽ dính dáng trong đó. Thay vì đến lúc đó bị điện hạ giận chó đánh mèo, chi bằng hiện tại nhanh chóng lên chủ ý, làm theo ý tứ của điện hạ luôn tốt.

 

Tông Chính Lâm đang ở trong phủ tiếp đãi thân tín, nghe thấy Đường gia đưa thư đến. Chân mày cau lại, mở thư ra nhìn. Đường Tuệ Như có tâm dựa vào người quyền thế rất rõ ràng. Trong miệng luôn mồm nói, thà rằng đến hậu viện làm thị thiếp, cũng không muốn làm chủ mẫu nhà bình thường. Nữ tử như vậy, Tông Chính Lâm cực kì chán ghét. Lập tức viết một phong thư, đem người rời khỏi Thịnh Kinh.

 

Đường Tuệ Như ngồi trên xe ngựa, nhìn cửa thành gần trong gang tấc, trong lòng biết nếu chờ đợi thêm, đời này chỉ sợ hoàn toàn không còn hi vọng, tâm huyết lúc trước cũng tan thành mây khói. Đáng sợ hơn là, hôm nay ầm ĩ với người nhà, ra kinh, sợ là ngay cả chỗ dựa cuối cùng cũng mất tác dụng.

 

Hung ác quyết tâm, Đường Tuệ Như đập nồi dìm thuyền xốc mành xe lên, vươn người từ xe ngựa nhảy xuống. Xa phu đằng trước nghe tiếng quay đầu lại, mới phát hiện tiểu thư nhà mình giống như điên nhảy xuống, khập khiễng chạy về. Đang muốn quay xe đuổi người, lại nghe thấy tiểu thư hô to: ”Kẻ cướp thổ phỉ”, còn quay đầu chỉ vào hắn, chạy trốn dọc phố.

 

Bị đám người xung quanh chỉ trỏ, phu xe kia trong nháy mắt hoảng loạn, chỉ kịp vội vã trở về Đường phủ, báo tin cho Đường đại nhân. Đâu còn dám mang Đường Tuệ Như đi.

 

Tông Chính Lâm đang ở thư phòng sắp xếp lại tin tức các phủ truyền về mấy ngày qua, nghe Điền Phúc Sơn báo lại bây giờ tiểu thư Đường gia đang quỳ gối ngoài cửa cung, cầu gặp trắc phi.

 

Tông Chính Lâm cười hừ một tiếng, khuôn mặt khinh thường, chỉ trầm ngâm chốc lát, liền để cho Điền Phúc Sơn đến Đan Nhược Uyển thỉnh trắc phi đứng ra xử lí việc này. Dựa theo tính khí của tiểu nữ nhân, loại người dám có tâm cơ đùa giỡn trước mặt nàng, tuyệt đối sẽ không chiếm được thứ gì tốt.

 

Mộ Tịch Dao nhận được tin, nhìn nữ nhân trước mắt đang quỳ xuống cầu xin, tay miễn cưỡng xoa cằm, nhón một viên táo chua cho vào miệng.

 

”Ngươi nói, không phải điện hạ thì không được?”

 

”Hồi trắc phi, dân nữ đã thất tiết rồi, sao có thể một mình giấu diếm người ngoài? Nếu phủ hoàng tử không muốn nạp dân nữ, dân nữu thà rằng làm bạn với thanh đăng cổ phật suốt đời.” Đường Tuệ Như bi thương che mặt, thất thanh khóc rống.

 

Mộ Tịch Dao nhìn nữ nhân trên đất, liên tục lắc đầu. Phí nhiều sức lực như thế, còn có thể nói ra làm bạn với thanh đăng cổ phật? Ngươi không sợ Phật tổ thấy ngươi mưu đồ không thành, không muốn gặp ngươi?

 

Nữ nhân này sống chết xin vào phủ, chẳng qua chỉ là đỏ mắt với ân sủng tôn quý hư ảo, hôm nay còn ầm ĩ đến cửa cung, thật là có dũng khí.

 

”Nếu đã vậy, liền vào phủ làm thị thiếp đi.” Mộ Tịch Dao một bên để cho Huệ Lan rửa tay cho nàng, một bên vô tư đồng ý.

 

Không để ý đến Đường Tuệ Như mừng rỡ như điên và đám người Triệu ma ma không thể tin được, Mộ Tịch Dao chỉ cho người trở về báo Tông Chính Lâm tất cả đều ổn thỏa, liền tự mình đi thư phòng.

 

Lần trước bởi vì việc nữ nhân này vào phủ, Tông Chính Lâm trách mình vượt quá quy củ.

 

Lần này nàng đặp biệt không vượt quá quy củ, boss chưa nói không muốn, vậy cho người vào là xong chuyện.

 

Phàm là nữ nhân, đã để cho nàng xử lí, vậy tất cả đều nâng vào.

 

Mộ trắc phi nàng đối việc trong phủ muốn vào bao nhiêu nữ nhân, nửa câu ngăn cản cũng sẽ không có. Bổng lộc phủ hoàng tử có nhiều, nuôi ba mươi năm mươi nữ nhân cũng không thành vấn đề. Về phần tốt xấu, tự có chính phi xử lí.

 

Còn Đường Tuệ Như, cũng khá thú vị đấy. Không biết Đường thứ phi sau khi nhận được tin này sẽ có phản ứng thế nào. Có thể làm cho Đường thứ phi ấm ức, Mộ Tịch Dao thấy rất vui vẻ.

 

Trải giấy Tuyên Thành, cấm bút mực nước, tĩnh tâm sap chép thể chữ Liễu*, trong lúc nhất thời cực kì chú tâm.

 

*Thể chữ Liễu: viết theo cách của Liễu Công Quyền, một nhà thư pháp nổi tiếng thời Đường, TQ.

 

Tông Chính Lâm nhận được lời đáp, bút lông Hồ Châu cầm trong tay bỗng dừng lại. Gác lại giấy bút, tầm mắt dừng lại ở trên giấy, thật lâu không nói gì.

 

Nàng chắc chắn hắn chán ghét Đường Tuệ Như nên sẽ không coi trọng ả, hay là vốn lười hao tâm tốn sức nâng vào cho xong chuyện? Tông Chính Lâm cực kì khó chịu Mộ Tịch Dao tự mình nâng thiếp cho hắn, lại không có cách nào trách cứ nàng tự chủ trương.

 

Lần này mình để cho nàng quyết định, nhưng không ngờ nữ nhân kia không hề hỏi mình, cư nhiên có thể hào phóng như thế, dễ nói chuyện chết tiệt.

 

Tông Chính Lâm dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh ở trước ngực, ánh mắt thâm u đến đáng sợ.

 

Điền Phúc Sơn im lặng cúi đầu, mãi đến khi điện hạ ngầm thừa nhận quyết định của trắc phi, mới yên lặng lui ra ngoài.

 

Lau trán một cái, Đại quản sự đối với Mộ trắc phi, càng thấy không hiểu rõ.

 

Nhưng mà tiếp đó hoàn toàn không xảy ra chuyện mà Điền Phúc Sơn lo lắng, hai vị kia vẫn chơi cờ vẽ tranh, nắm tay tản bộ, nét mặt không có gì khác thường, trong Đan Nhược Uyển vẫn như cũ có thể thường xuyên nghe thấy Mộ Tịch Dao và Tông Chính Lâm trêu chọc nhau.

 

Cứ chung sống như vậy qua mấy ngày Tết, Đường gia đưa tiểu Đường thị nhập phủ.

 

Mộ Tịch Dao yếu kiều tức giận đẩy bàn tay to đang giở  trò xấu của Tông Chính Lâm ra, vẻ mặt rất hiền lành nhắc nhở hắn người mới nhập phủ, đôi mắt đẹp xoay vòng, hiện lên hết sức xinh đẹp.

 

Mới vừa rồi mặt mày còn nhu hòa Tông Chính Lâm lập tức trầm mặt lại, nhìn thẳng Mộ Tịch Dao một lát. Sau đó thờ ơ quấn tóc, dùng ngón trỏ vừa quấn vừa thưởng thức, nét mặt lười biếng chuyên chú, không mảy may mở miệng.

 

Mộ Tịch Dao nội thương, người đàn ông này thực sự là càng ngày càng khó hầu hạ, trở mặt như lật sách, thỉnh thoảng còn có tiết mục ”ngươi đoán xem”.

 

Đối mặt với Tông Chính Lâm nhiều lần như vậy, Mộ Tịch Dao thật sầu lo.

 

Tỉ như sau đó, Lục điện hạ ngài chẳng phải nên tùy tiện trêu đùa mấy câu, Mộ trắc phi nàng lập tức sẽ đánh rắn tùy côn, nũng nịu quấn người. Lúc trước ở chung không phải đều là nhịp điệu này sao?

 

Sắc mặt Tông Chính Lâm tuy nhu hòa, nhưng thâm ý trong con ngươi lại làm cho Mộ Tịch Dao phải tự bào chữa.

 

”Thiếp chẳng phải là luyến tiếc điện hạ sao? Cách điện hạ, thiếp ngủ không yên.” Chu miệng, giống như người bị vạch trần tâm tư, làm bộ xấu hổ.

 

Trong bụng lại âm thầm phỏng đoán dụng ý của Tông Chính Lâm, đây mới là yêu thích? Vui khi thấy nàng biểu hiện cực kì không muốn xa rời, thỏa mãn dục vọng chinh phục của nam nhân? Trong lòng Mộ Tịch Dao đang tính toán thật nhanh, Tông Chính Lâm lại có dáng vẻ dễ nói chuyện dắt nàng vào bên trong nội thất, phân phó ổn thỏa.

 

Mộ Tịch Dao ù ù cạc cạc bị dỗ đi vào giấc ngủ, không biết Tông chính Lâm ngưng mắt nhìn nàng ngủ cho đến tận canh ba mới ngừng.

 

Ngày hôm sau tiểu Đường thị kính trà, Lục điện hạ ngay cả liếc mắt cũng không cho, làm như không thấy chén trà.

 

Khuôn mặt Mộ Tịch Dao co rụt, không thể làm gì khác hơn là giảng hòa, nhận trà dâng nói mấy câu khách khí, lại thưởng trâm cài tóc, coi như là kết thúc buổi lễ.

 

Đường thứ phi ôm bệnh vắng mặt, còn thị thiếp tâm trạng cáu giận, nét mặt lại không dám biểu lộ nửa phần, chỉ khách khí chào.

 

Tiểu Đường thị vui mừng lộ rõ trên nét mặt, không hề sợ điện hạ sẽ ném nàng vào tịch mịch độc thủ khuê phòng.

 

Nàng trái lại biết rất rõ, nữ nhân hậu viện này, vẫn là xử nữ không riêng gì nàng, không tính là mất mặt. Hôm nay phải nghĩ xem làm thế nào để chọc điện hạ vui mới là đại sự hàng đầu.

 

Năm sau quả nhiên Nguyên Thành Đế dốc sức chỉnh đốn trú binh Mạc Bắc cùng binh lực Ký bắc Tam châu, liên tục thay quân, điều binh lực, điều động Vũ Kiến ti xây dựng doanh trại từ Thịnh Kinh tới tận biên cảnh phương Bắc, nửa tháng chỉ luyện binh, xu thế muốn dùng tướng quân tuổi trẻ thay thế quan quân cổ hủ trong đại quân.

 

Bào huynh (anh ruột) Mộ Cẩn Chi của Mộ Tịch Dao tuân theo lệnh điều động, từ doanh trại phòng thủ Mục Châu điều đến doanh trại dự bị Vũ Kiến ti trong kinh, chức vị từ thất phẩm phó úy thăng tới ngũ phẩm thiên tổng.

 

Mộ Tịch Dao được tin, chỉ trả lời một câu cần phải an tâm đứng vững ở doanh trại dự bị, mượn cơ hội này giành được tán thưởng của Viên Kỳ Chiêu.

 

Thái độ làm người của Mộ Cẩn Chi ngay thẳng, luôn có một bầu nhiệt huyết, Mộ Tịch Dao chỉ có thể vì hắn mà lựa chọn Viên Kỳ Chiêu phù hợp với hắn, bỏ qua Diệp Hoài Văn nàng tán thưởng hơn. Suy cho cùng nếu đi theo bên người Diệp Hoài Văn, càng phải mưu trí để giành thắng lợi, cần có tính tình nhẫn nại chờ thời cơ. Đáng tiếc Mộ Cẩn Chi hiển nhiên không có tri thức và tính nhẫn nại.

 

Hồi tin, Mộ Tịch Dao ở Đan Nhược Uyển an phận nuôi thai đến tháng Sáu, bụng đã lộ rõ, bước đi không còn linh hoạt như trước, nhưng vẫn như cũ kiên trì mỗi ngày đến trong sân chơi đùa chậu hoa cỏ, cho ăn cá chép và thỏ.

 

Ngày hôm đó, Xuân Lan do dự đi tới chỗ Mộ Tịch Dao đang ngắm hoa: ”Chủ tử, nô tì vừa mới nghe nói điện hạ đi đến Thư Oái Uyển nghe cầm.”

 

Ánh mắt Mộ Tịch Dao hơi ngừng lại, chỉ nhàn nhạt gật đầu ý bảo đã biết, liền tiếp tục sửa sang cành lá.

 

Mấy ngày qua Tông Chính Lâm đều nghỉ ở Đan Nhược Uyển, ngoại trừ công việc bận rộn làm trễ giờ thì ngủ lại thư phòng, không một lần đi qua nơi khác. Hôm nay trở lại hậu viện lại đi Thư Oái Uyển nghe cầm?

 

Đây là nhất thời hứng khởi, hay là ám hiệu cho mình, tỏ rõ nhận lời trước đó ”tạm thời như nàng mong muốn” đã mất đi hiệu lực?

 

Mộ Tịch Dao sờ sờ bụng đã được bảy tháng, ba tháng sau không thể làm chuyện đó, Tông Chính Lâm có ý niệm khác cũng hợp tình hợp lý, xem ra kiếp sống mình độc sủng đã kết thúc, sắp tiến vào hàng ngũ hậu viện tranh sủng rồi.

 

Huống hồ mấy ngày gần đây ánh mắt Tông Chính Lâm càng ngày càng quỷ dị, Mộ Tịch Dao có chút không chống đỡ nổi. Luôn cảm thấy hắn có thâm ý khác, mỗi lần hỏi đến, tên đó lại né tránh. Lẽ nào đó chính là ánh mắt ”nhàm chán” trong truyền thuyết sao?

 

Mộ trắc phi ở Đan Nhược Uyển suy tư, nghĩ đây là một quá trình tất phải trải qua. Như gần như xa mới có thể lâu dài, gặp mặt mỗi ngày, ta đã phiền chán.

 

Hết sức tự nhiên đem mục tiêu sắp tới của mình sửa thành ”Tiền sản duy trì tiểu ý, hậu sản lại nhậm chức tranh thủ tình cảm.” Lại căn dặn mọi người trong Đan Nhược Uyển không được trêu chọc thị phi, tiếng người tán gẫu, chỉ an an ổn ổn làm việc là được.

 

Bên kia Tông Chính Lâm đang ở trong Thư Oái Uyển, đầu hồi tưởng lại trò cười của mọi người trong Tụ Tiên lâu.

—Hết chương 50—

Lina: sorry mọi người mấy hôm trước ta đi du lịch nên hôm nay ms post đc, mn thông cảm nhé.

Xì-poi c51: biến hóa

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: