[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 51

Editor: Lina Lê

 

 

3b37b70ae3be290b3de88d0b9e07d925

 

Chương 51: Biến hóa

 

Hôm nay mọi người tụ tập ở một chỗ uống rượu, Tông Chính Vân khiêu mi cười, nhìn Đại hoàng tử Tông Chính Thuần: ”Đại ca, tứ đệ ta nghe nói gần đây trong phủ ngươi thu một mỹ cơ,” ánh mắt hạ xuống cổ hắn: ”Xem ra, đại ca rất thỏa mãn.” Nói xong cả đám mới phát hiện bên trên cổ Đại hoàng tử có hai vết cào, hiểu rõ ý trong đó, không khỏi hài hước trêu ghẹo.

 

Bàn tay to của Tông Chính Thuần ngăn lại: ”Trắc phi trong phủ ghen tuông, ầm ĩ kịch liệt với ta.”

 

”Ngươi cưng chiều  mỹ cơ đó quá mức, Chiêu mỹ nhân tức giận?” Ngũ hoàng tử Tông Chính Minh cũng nhân cơ hội trêu đùa.

 

Thái tử càng hỏi thẳng ra: ”Mỹ cơ này có phải ngươi lén lút thu dụng, chư thông báo cho trong phủ biết?”

 

Mặt Tông Chính Thuần khinh thường: ”Nói gì vậy? Nam nhân gia thu một thị thiếp, chẳng qua là một đồ chơi, còn cần nữ nhân gật đầu?”

 

”Đại ca, với vết cào này, có thể thấy trắc phi ngươi khoan dung quá ít, không hề rộng lượng như trắc phi của tiểu Lục.” Tông Chính Vân vỗ vỗ vai Tông Chính Lâm, nháy mắt với hắn, nét mặt trêu ghẹo.

 

”Tứ đệ, ngươi cũng không biết. Đây là đại ca có cách chế ngự nữ nhân, thu phục nữ nhân hậu viện đến khăng khăng một lòng, nếu không sao trắc phi lại vì một tiểu mĩ cơ nho nhỏ mà tức giận như vậy?” Thái tử dáng vẻ người trong cuộc, nói đâu ra đấy. Ánh mắt lại nhìn về phái Tông Chính Lâm, ám chỉ.

 

Tông Chính Lâm ngồi trong đó, hoàn toàn không để ý tới thái tử minh trào ám phúng.

 

Trắc phi của hắn đâu chỉ rộng lượng, còn tâm tâm niệm niệm nâng thiếp, muốn viên phòng. Tông Chính Lâm vừa nghĩ đến liền tức giận, đầu ngón tay vuốt chén rượu, hơi dùng sức.

 

Chiều hôm đó tiểu nữ nhân nói chuyện chọc cười làm nũng, hắn cũng coi như không biết, thuận theo nàng không truy cứu đến cùng. Thế nhưng trong tháng gần đây, hai người nhìn như hòa thuận, lại không phù hợp như trước.

 

Bây giờ Tông Chính Lâm vẫn chưa tìm ra điểm mấu chốt, tùy ý nàng yên bình giả tạo, sống an nhàn. Chờ hắn thăm dò ra đầu đuôi, có cả đống thời gian từ từ thanh toán với nàng.

 

Lần trước tiểu nữ nhân khoe ra một câu kiều nhu: ”Thiếp luyến tiếc điện hạ.”

 

Tông Chính Lâm ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, trở về thử thăm dò một phen, xem nàng bỏ không được như thế nào.

 

Hạ quyết tâm hồi phủ, Tông Chính Lâm thái độ khác thường không đến Đan Nhược Uyển mà lại vòng đến Thư Oái Uyển nghe cầm.

 

Đường Nghi Như thấy điện hạ giá lâm, hưng phấn đến nỗi hai tay giấu dưới ống tay áo khẽ run. Đây là lần đầu tiên điện hạ qua đây, phải chăng có nghĩa là mình ở trong mắt điện hạ vẫn còn chút phân lượng?

 

Đường Nghi Như kiềm chế đáy lòng mừng rỡ, quy củ chào, lại dâng lên Quân Sơn mao tiêm tốt nhất, nghe nói điện hạ ở chỗ trắc phi chỉ yêu thích trà này.

 

”Đường thị,” Tông Chính Lâm mở miệng: ”Có thể đánh đàn?”

 

Tâm trạng Đường Nghi Như vui mừng, hơi ngượng ngùng: ”Nếu điện hạ không chê, thiếp tất nhiên sẽ vì điện hạ đánh đàn góp vui.”

 

Tông Chính Lâm nằm ngửa trên tháp mềm, bên tai là làn điệu thanh ngâm. Chỉ thầm than, nữ nhân này cuối cùng cũng còn có chút không bôi nhọ giáo dưỡng thế gia.

 

Nhìn Đường thị hôm nay dung mạo đoan trang, ôn hòa thục nhã, trong đầu liền nhớ lại cái tát kình lực mười phần đêm đó, Tông Chính Lâm nữ nhân hậu viện thật quá rắc rối, ở trước mặt hắn người nào cũng đều là dáng vẻ ôn dịu ngoan thuận.

 

Một bên dự đoán Mộ Tịch Dao nhận được tin tức bao giờ sẽ đến Thư Oái Uyển, lại đột nhiên ngừng lại, linh quang lóe lên.

 

Ôn dịu ngoan thuận?

 

Tông Chính Lâm lập tức liên tưởng đến nữu nhân trong Đan Nhược Uyển kia, bây giờ chẳng phải rất vâng lời sao?

 

Rốt cuộc tìm ra đầu mối, chân mày Tông Chính Lâm cau lại, dứt khoát nhắm mắt trầm tư, cong tay nhẹ nhàng gõ lên tháp.

 

Lúc này Tông Chính Lâm đâu còn nhớ dự tính ban đầu đến Thư Oái Uyển, đầy ắp trong lòng đều là từng chút biến hóa của nữ nhân kia.

 

Đường Nghi Như thấy sắc mặt của Tông Chính Lâm càng lúc càng tệ, cho là cầm kỹ của mình thiếu tinh xảo, không vào được tai điện hạ, tâm trạng lo lắng, liên tục mấy lần gảy sai âm, trán hơi có mồ hôi.

 

Tông Chính Lâm đang bận tìm kiếm manh mối, lại bị tiếng đàn lộn xộn của Đường Nghi Như quấy nhiễu, nhất thời mặt lộ vẻ không kiên nhẫn, quay đầu nhìn thấy nữ nhân vẻ mặt sợ hãi, thấp thỏm bất an nhìn mình, trong mắt có ái mộ, có e ngại, có bất an.

 

Mắt phượng híp lại, Tông Chính Lâm chậm rãi đứng dậy, mâu sắc đen thui, tối tăm khó hiểu.

 

Cuối cùng cũng tìm ra điểm mấu chốt.

 

Ánh mắt của nàng! Ánh mắt của nàng tận lực thu liễm tâm tình, đem Mộ Tịch Dao chân chính ngăn cách ở bên trong, đẻ cho hình tượng bên ngoài trở thành người phù hợp với Lục điện hạ Tông Chính Lâm. Hôm nay nàng chỉ là trắc phi trong phủ, mà không phải là Mộ Tịch Dao.

 

Trong tháng gần đây ngoan thuận, chẳng qua là tận lực xu nịnh, lấy lòng.

 

Nữ nhân kia lại có thể quả quyết như thế, bóp chết bản thân, cũng xa lánh hắn.

 

Đây là ngày ấy bị mình răn dạy xong, ”Thiếp hiểu” của nàng? Đây là kiểu hiểu chết tiệt gì?

 

Trên mặt Tông Chính Lâm u ám, nhớ tới Mộ Tịch Dao làm cho mình tâm động thật lớn, trên đường chém ngựa, trước mặt mọi người bướng bỉnh, trước mặt hắn chơi xấu, nội tâm ngũ vị tạp trần, buồn bực đến khó chịu.

 

Nhất là nhớ tới mầy ngày ở chung gần đây, Tông Chính Lâm lại càng tức giận.

 

Bên kia Đường Nghi Như thật vất vả mới trấn định lại, gảy đàn trôi chảy, lại thấy điện hạ đột nhiên nhìn mình, băng hàn ngập mắt.

 

Tính tình Tông Chính Lâm khác biệt, không nghe vào những âm điệu vui mừng, giận chó đánh mèo hừ lạnh một tiếng, đẩy cửa đi.

 

Đường Nghi Như bị dọa đến chấn kinh ngay tại chỗ, thân thể lạnh run. Hoàn toàn không biết vì sao mình lại chọc giận điện hạ, phát giận lớn như vậy.

 

Tông Chính Lâm rời hậu viện, lập tức tiến vào thư phòng, khẽ lật sách, nhìn thẻ kẹp sách gân lá, lại sờ sờ nhẫn mang theo bên người, cảm thấy trăm tư vị ở trong đó.

 

Hồi ức trôi chảy tươi đẹp như vậy, nàng đều có thể cắt đứt sạch sẽ, nàng rốt cuộc có nghĩ tới tình nghĩa và quan tâm của hắn hay không?

 

Tông Chính Lâm rất kiêu ngạo, tuyệt đối không cho phép mình động tâm mà không được hồi đáp lại. Huống chi so với không chiếm được càng thêm đáng giận.

 

Hồi tưởng chung sống giữa hai người, Tông Chính Lâm nghĩ mình quá sủng ái nàng, thế nên tất cả đều thuận lý thành chương, chuyện đương nhiên.

 

Tình ý quá dễ dàng lấy được, Mộ Tịch Dao sao có thể dụng tâm nhận lấy? Tạm thời buông xuống, để cho nàng chậ rãi lĩnh ngộ.

 

Tông Chính Lâm hạ quyết tâm, màn đêm buông xuống liền không hề trở lại, chỉ ở thư phòng một mình nghỉ ngơi.

 

Trong Đan Nhược Uyển Mộ Tịch Dao nghe Xuân Lan báo lại, hạ quyết tâm an ổn đến cùng. Ít nhất phải đợi đến khi bào thai trong bụng chào đời, chuyện về sau sẽ từ từ mưu tính.

 

Kể từ đó, hai người dù chưa hòa hợp lại, lại giống như là đã thương lượng xong vậy, đồng thời yên tĩnh trở lại. Mộ Tịch Dao đưa cơm canh chưa từng ngừng lại, người lại cự tuyệt không lộ diện. Tông Chính Lâm mượn cớ chính sự bận rộn, vẫn chưa đặt chân đến hậu viện.

 

Cứ như vậy một tháng qua đi, Mặc Lan Huệ Lan không nhẫn nại được.

 

Rốt cuộc là có chuyện gì? Điện hạ chưa bao giờ vắng vẻ chủ tử như vậy, càng miễn bàn đến bây giờ chủ tử đã nhiều tháng, là thời điểm cần có người chăm lo. Đều hơn một tháng, chỉ thường xuyên phái người tới hỏi, lại không xuất hiện, chẳng lẽ chủ tử chọc điện hạ không vui?

 

Mộ Tịch Dao từng có tiền sử bất lương trong nháy mắt bị đại nha hoàn của nàng hoài nghi.

 

”Chủ tử, điện hạ đã một tháng chưa đến, có phải ngài trong lúc lơ đãng chọc giận điện hạ?” Mặc Lan rất xoắn xuýt nhắc nhở. Ý nói là, nếu ngài gây chuyện, nhanh bù đắp mau. Thật là làm cho người ta bận tâm.

 

Mộ Tịch Dao từ trong sách hồi thần, rất khó hiểu nhìn Mặc Lan: ”Điện hạ bận rộn chính sự, vì sao lại thành ta trêu chọc hắn?”

 

Nam nhân kia gần đây cổ cổ quái quái, lại thông qua hành động ám chỉ mình ”tạm thời” đã qua. Mình rất thức thời không làm ầm ĩ, sao lại thành gây chuyện rồi?

 

”Huống hồ cả hậu viện điện hạ cũng không đi đến chỗ của ai, ban sai bận rộn không có thời gian. Không cần suy nghĩ nhiều.” Mộ Tịch Dao trấn an Mặc Lan.

 

Có một số việc Mộ Tịch Dao không tiện giải thích, đặc biệt một năm qua ý đồ của Nguyên Thành Đế với Mạc Bắc ngày càng rõ ràng, chúng hoàng tử âm thầm tranh đoạt rất là bình thường. Tông Chính Lâm gần đây đi sớm về trễ, mấy phen sắp đặt đương nhiên bận rộn.

 

Tâm trạng Mộ Tịch Dao an ổn, tiếp tục vùi đầu đọc sách.

 

Nhóm người Triệu ma ma ở một bên bất đắc dĩ nhìn trắc phi, đây là nữ nhân được điện hạ sủng ái sao? Chẳng phải nói nữ nhân đối với chuyện tình cảm đều sẽ trở nên không còn lý trí sao? Thấy dáng vẻ của chủ tử thế nào cũng không giống vậy a?

 

Tông Chính Lâm ở thư phòng được ám vệ tấu lên, trong lúc nhất thời khóe miệng mím chặt. Hắn dằn lòng chờ nàng tỉnh ngộ, kết quả lại thành như thế? ? Đầu óc nữu nhân này phát triển thế nào vậy? Hay là hắn ra tay không dứt khoát? Để cho nàng vẫn còn gặp may?

 

Buổi chiều ngày hôm đó, Tông Chính Lâm lần thứ hai đặt chân vào hậu viện, vào sân Trúc Âm điện của Trương thị.

—Hết chương 51—

Lina có điều muốn nói: không phải tui lười đâu mà là do bà Lei bắn tên lửa kinh quá ấy mà @[email protected] Với lại mấy ngày nay tui toàn đi du lịch nên ko có thời gian đó ~~

Xì-poi c52: Dò xét (mệt vs hai anh chị này quá, toàn kiểu ông nói gà bà nói vịt thế này)

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: