[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 52

Editor: Lina Lê

5518639d6daff7db154dbc910765dabc

Chương 52: Dò xét

 

Mộ Tịch Dao đối với việc Tông Chính Lâm lần nữa đi nơi khác thở phào nhẹ nhõm. Vậy là được rồi, đây mới là chuyện nam nhân nên làm. Ám chỉ kia đã xuất hiện nhiều ngày, nếu như Tông Chính Lâm không hành động, nàng muốn bắt đầu hoài nghi có phải mình phán đoán sai lầm hay không. Bây giờ xem ra tất cả đều nằm trong khống chế, kết luận trước đó vẫn có thể tin được, chỉ cần kiên trì tiến hành là được.

 

Hôm nay Tông Chính Lâm đi chỗ của Trương thị, Mộ Tịch Dao rất hài lòng. Chí ít Trương thị này rất cung kính với mình, thỉnh thoảng còn tặng chút đồ may vá, trong mắt người ngoài nhìn vào đây là nương nhờ. Lần này Tông Chính Lâm lâm hạnh hậu viện, lần đầu tiên liền chọn Trương thị, người khác sẽ cho rằng đây là cùng một phe và kinh sợ, uy vọng của Mộ Tịch Dao không bị ảnh hưởng chút nào.

 

Vẻ mặt Mộ Tịch Dao nhẹ nhõm thoải mái rửa mặt chải đầu đi nghỉ, so với ngày xưa còn thoải mái hơn vài phần. Thấy thế đám người Triệu ma ma hầu hạ chân mày cau lại. Lúc chủ tử mang thai bệnh không nhiều, lẽ nào bệnh lại tiếp tục tới, đầu óc mất linh nghiệm? Mấy người thấp thỏm ra khỏi cửa, ngơ ngác nhìn nhau, không có biện pháp nào.

 

Tin bên Đan Nhược Uyển tắt đèn truyền tới trong tai Tông Chính Lâm đang chờ phản ứng của Mộ Tịch Dao, nam nhân nhất thời giận dữ, ôm Trương thị ném lên giường (Lina: ko hỉu sao lại nghĩ đến 50 sắc thái :v), người cũng nằm lên giường, chỉ có hai chữ lạnh băng ”Nghỉ đi”, sau đó không còn âm thành nào nữa.

 

Tông Chính Lâm cố kiềm chế, suy nghĩ nhiều lần, rốt cuộc nữ nhân kia quả thật vô tâm, hay là tu tâm dưỡng tính quá tốt làm hắn tự thẹn phất như*?

 

*Tự thẹn phất như: tự cảm thấy không bằng người khác mà nội tâm xấu hổ.

 

Khi tới nửa đêm, Tông Chính Lâm đột nhiên xoay người ngồi dậy, trong con ngươi có hai đám lửa, dọa Trương thị dí sát vào tường, không dám làm bừa.

 

Tối nay Vệ Chân bận rộn cực kì, vội vã phỏng đoán tâm tư cùng dụng ý của điện hạ.

 

Vốn tưởng rằng điện hạ sẽ giống như lâm hạnh Khổng thị, sau khi xong việc sẽ quay về tiền diện tắm rửa nghỉ ngơi, nhưng không ngờ đứng ở bên ngoài cho đến tận canh tư vẫn chưa thấy người đi ra. Trong lòng còn nói thầm, lẽ nào điện hạ đột nhiên thay đổi khẩu vị coi trọng Trương thị. Đang lúc cân nhắc, đã thấy điện hạ khoác ngoại bào chợt đẩy cửa ra ngoài, ngay cả vạt áo cũng không chỉnh lại, cả người lạnh lẽo đi vòng đến Đan Nhược Uyển.

 

Mộ Tịch Dao đang ngủ say, mơ màng đột nhiên bị người khác ôm lấy, đầu nhỏ bị nhấc lên mạnh mẽ, cánh tay cũng bị dùng sức vài cái.

 

Khó khăn mở hai mắt ra, liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú phóng đại của Tông Chính Lâm, trong con ngươi một mảnh thâm u, dọa Mộ Tịch Dao run một cái, cả người thanh tỉnh được một mửa.

 

Nam nhân này diễn nửa đêm định diễn ”Kinh hồn lúc nửa đêm*” hả? Tim Mộ Tịch Dao đập mất thăng bằng, nếu không nhớ rõ đây là boss, tiện tay có thể đánh hắn mấy phát.

 

*Kinh hồn lúc nửa đêm: tên gốc là Ngọ dạ kinh hồn, một bộ phim ma của Trung Quốc được sản xuất năm 2003. (Lina: tra baidu nhìn ảnh phát sợ T.T)

 

”Điện hạ?” Âm thanh hiện ra buồn ngủ, hơi khàn giọng.

 

Tông Chính Lâm bỏ qua giọng nữ mềm mại đã lâu chưa được nghe, chỉ âm u chất vấn: ”Nàng không biết bổn điện đã ngủ lại trong phòng của Trương thị?”

 

Mộ Tịch Dao nghe thấy trong lời nói của nam nhân tất cả đều là bất mãn, ngây người trong chốc lát, tình huống gì đây? Hơi suy tư, lập tức biến sắc, liền hồng vành mắt, rất là ủy khuất.

 

”Điện hạ, thiếp tuyệt không quấy rầy ngài nghỉ ngơi. Nô tài Đan Nhược Uyển cũng không có gan làm trái chủ tử.”

 

Đầu óc Mộ Tịch Dao xoay chuyển cực nhanh, lại có người dám tính toán mình như thế, thật là muốn chết! Nửa đêm chặn người là tối kị của hậu trạch, muốn hại nàng bị Tông Chính Lâm chán ghét mà vứt bỏ, thật sự là tính toán quá hay. Trong lúc nhất thời ánh mắt hung ác nham hiểm. (Lina: chị suy nghĩ nhiều rồi -_-)

 

Tông Chính Lâm nhìn sắc mặt Mộ Tịch Dao biến hóa, chỉ cảm thấy cơn tức cả người giảm bớt.

 

Đầu óc của nữ nhân này có thể lệch lạc đến mức nào? Không sợ thất sủng, ngược lại đối với chuyện ”chặn người” canh cánh trong lòng, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

 

Chuyện này không thể trách Mộ Tịch Dao, nữ nhân này trong nháy mắt liên tưởng tới sủng thiếp của mỗ tứ được nuông chiều*. Trong tiểu thuyết đầu viết như thế. Vì vậy Mộ Tịch Dao phản ứng theo bản năng, trực giác cảm thấy mình bị người khác tiểu bạch hoa(gây phiền phức), oán hận Tông Chính Lâm. Nếu không nam nhân này nửa đêm, một thân lạnh lẽo như thế đến chất vấn mình là vì gì vậy?

*Nguyên văn: giá nữ nhân thuấn gian liên tưởng đích đối tượng tựu thị mỗ tứ đích sủng thiếp tiểu niên cao quán sử đích kế lượng.

Raw:

这事儿不能怪慕夕瑶,这女人瞬间联想的对象就是某四的宠妾小年糕惯使的计量

bạn nào biết giúp mình với ~~

Tông Chính Lâm nâng cằm nàng lên, mắt phượng đối diện với đôi mắt nàng.

 

”Nàng còn biết cả chuyện ”chặn người” này?”

 

Mộ Tịch Dao cực kì ủy khuất, vẫn gật đầu.

 

Đầu ngón tay Tông Chính Lâm dùng sức, bóp cằm dưới khéo léo tinh xảo của nàng, giọng nói thuần hậu, chậm rãi.

 

”Biết rõ bản điện ngủ với nữ nhân khác, nàng liền an tâm đi ngủ?” Giọng nói bộc lộ rõ nguy hiểm.

 

Mộ Tịch Dao ngây ngốc nhìn Tông Chính Lâm, lời này sao nghe kiểu gì cũng không được tự nhiên? Ngươi đi ngủ với nữ nhân khác, chẳng lẽ còn muốn mình biểu hiện thống khổ? Đây là chê mình quá an ổn sao?

 

Lục điện hạ nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, không thấy trả lời, cười hừ ra tiếng: ”Thế nào? Chưa từng nghĩ tới chặn người?” Ánh mắt hung ác nham hiểm sắc bén, nhìn Mộ Tịch Dao run rẩy.

 

”Nhưng mà…” Bị nắm quai hàm nữ nhân hơi do dự, vẫn thử mở miệng, chẳng lẽ mình lý giải sai rồi?

 

”Điện hậ chẳng phải là ám chỉ thiếp kỳ hạn ”tạm thời như nàng mong muốn đã đến rồi?”

 

Tông Chính Lâm suy nghĩ thật lâu, mới bừng tỉnh tâm tư của nữ nhân này. Thật là quá tốt, nữ nhân chủ động tránh cưng chiều như thế, hậu viện Tông Chính Lâm hắn chỉ có một người.

 

Trước kia một lòng một dạ nghĩ làm sao để nữ nhân hậu viện an phận, bây giờ gặp phải một người so với suy nghĩ của hắn còn thành thật an phận hơn, lại còn là nữ nhân hắn toàn tâm toàn ý nhớ tới, Tông Chính Lâm châm chọc nghĩ.

 

”Kiều kiều, từ bao giờ nàng hiểu chuyện như vậy?” Nói xong nhẹ nhàng vuốt gò má của nàng, ánh mắt dò xét một vòng trên khuôn mặt nhỏ nhắn, mới buông nàng ra tự cởi ngoại bào.

 

Mộ Tịch Dao mắt thấy Tông Chính Lâm lên giường, còn chưa hoàn hồn, đã bị nam nhân bắt lấy vững vàng ôm.

 

”Kiều kiều, nàng một mực đối nghịch, tính nhẫn nại của bản điện rất tốt. Việc nâng thiếp, ngày sau thanh toán.”

 

Nói xong nhắm mắt, hô hấp chậm lại.

 

Đầu óc Mộ Tịch Dao vốn chưa thanh tỉnh, người còn rất trì độn, bị Tông Chính Lâm lộn xộn hỏi một mạch, hoàn toàn không dò ra manh mối. Cảm thấy nam nhân này mấy ngày không gặp, tại sao lời nói càng ngày càng tinh thâm, nàng bắt đầu không còn sức ứng phó.

 

Còn muốn tiếp tục suy nghĩ một chút, nhưng đầu óc lại quay mòng mòng, lời nói vừa rồi cũng không nhớ kĩ. Không chống đỡ lại được ham ngủ của phụ nữ có thai, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại.

 

Đợi Mộ Tịch Dao chìm vào giấc ngủ, hai mắt Tông Chính Lâm đột nhiên mở, nhìn đỉnh đầu của nữ nhân, chóp mũi còn vương hương khí của nàng. Trong con ngươi ánh sáng mờ đi, lần nữa kéo người ôm chặt vào trong ngực.

 

Không có ngoại lệ, Tông Chính Lâm hắn muốn, Mộ Tịch Dao đừng hòng chạy thoát.

 

Đầu óc nữ nhân này không dễ dùng, hắn cũng không cần vòng vo với nàng.

 

Ngày hôm sau Trương thị sắc mặt tái nhợt đến Đan Nhược Uyển thỉnh an, lại phát hiện tinh thần của Mộ trắc phi cũng giống như nàng, cả người mệt mỏi tựa trên tháp mềm, thỉnh thoảng còn thanh tú đánh ngáp.

 

Mộ Tịch Dao nhìn Trương thị thân thể mệt mỏi để cho nha hoàn đỡ, khẽ gật đầu.

 

Hôm qua Tông Chính Lâm thật cầm thú. Gọi tẩm Trương thị, còn nửa đêm không hiểu tại sao đánh bất ngờ, làm hại nàng tinh thần rất kém, chỉ có thể miễn cưỡng ứng đối.

 

Thấy trong mắt Trương thị sợ hãi bất an, Mộ Tịch Dao âm thầm phỏng đoán, lẽ nào cả đêm hôm qua Tông Chính Lâm đều quỷ dị như vậy? Thảo nào hôm nay Trương thị hoảng hốt kịch liệt. Ngay cả mình cũng nghĩ nam nhân kia làm kẻ khác phát sợ, càng không bàn đến thị thiếp chưa quen thuộc Tông Chính Lâm.

 

Các nữ nhân còn lại ngồi ở phía dưới cũng không rảnh rỗi như Mộ Tịch Dao, còn có tâm tư miên man bất định. Mọi người thấy Trương thị suy yếu không chịu nổi, chỉ ghen tị đến hai mắt đỏ lên, âm thầm túm chặt khăn lụa trong tay, trong lòng hận không thể cho nàng ta hai cái bạt tai. Hay cho một tiện tì, không biết ngầm câu dẫn điện hạ thế nào, còn có thể giữ người lại qua đêm.

 

Những nữ nhân này đều nói điện hạ qua đêm ở chỗ Trương thị, không hề biết nam nhân kia nửa đường rời đi vòng đến Đan Nhược Uyển.

 

Sắc mặt Đường Nghi Như càng trắng bệch, ngồi cũng không ngừng run rẩy. Không có cách nào đối mặt với sự thật Tông Chính Lâm chọn Trương thị lướt qua mình.

 

Mộ Tịch Dao lười biếng ngủ gật, trong lúc lơ đãng quét qua, nháy mắt phát hiện sự khác thường của Đường thứ phi. Trong mắt Đường Nghi Như đau đớn rõ nét, căn bản không có cách nào che giấu, thần tình thương tâm gần chết lộ rõ ra ngoài.

 

Đường Nghi Như đời này, lại có thể dụng tình với Tông Chính Lâm! Trong ngày thường cho dù che giấu tốt, một khi đối mặt với Tông Chính Lâm là nàng không có cách nào che giấu, cảm tình lộ rõ.

 

Mộ Tịch Dao cảm thấy mình gặp quỷ. Đời trước Đường Nghi Như cứng cỏi xiết bao? Đừng nói một Trương thị, ngay cả đối mặt với cả hậu cung tràn ngập phi tần xinh đẹp, Đường Nghi Như cũng vững vàng thoải mái, tâm tư ẩn sâu, không lộ chút nào. Hôm nay là cùng một người sao?

 

Nhìn Đường Nghi Như bị người đỡ trở về Thư Oái Uyển, Mộ Tịch Dao cau mày, ngưng mắt thật lâu không nói gì.

 

Ý nghĩ của nữ này hoàn toàn chạy theo Đường Nghi Như, một lòng một dạ nghiên cứu Đường Nghi Như kiếp trước kiếp này.

 

Mà đối với câu nói cuối cùng đêm qua của Tông Chính Lâm trái lại đã bị quên sạch sẽ.

 

Mặc Lan thấy chủ tử nhà mình hết sức chăm chú nhìn chằm chằm bóng lưng của Đường thứ phi, cảm thấy thiên hôn địa ám.

 

Đây là từ lúc nào, đầu óc chủ tử không thể suy nghĩ chính sự vậy? Điện hạ gọi tẩm Trương thị, chủ tử không hề mảy may có gì khác lạ, đây là có chuyện gì? Đột nhiên nhớ tới suy đoán hiện lên rất nhiều lần trước đó, cả người Mặc Lan chấn kinh, hinh hoàng không ngớt.

 

Từ ngày hôm đó, Tông Chính Lâm khôi phục mỗi ngày ngủ lại Đan Nhược Uyển, không chỉ một đám người phục vụ không nghĩ ra, ngay cả Mộ Tịch Dao cũng chẳng hiểu ra sao.

 

”Ám chỉ” hủy bỏ rồi? Đây là nói tiếp tục ”Tạm thời”?

—Hết chương 52—

Lina: Xì-poi c53: Tình thâm triền miên (nghe phấn khích chưa, ngọt ngào chưa, sâu răng chưa ~~)

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: