[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 53

Editor: Lina Lê

3cea79da22e59112ff4f832f43a0cd62

Chương 53: Tình thâm triền miên

 

Mộ Tịch Dao ở Đan Nhược Uyển theo lệ thường an thai, sống rất thoải mái. Mỗi ngày đều nhớ đưa cơm cho Tông Chính Lâm, một bữa cũng không thiếu, rất chu đáo.

 

Vệ Chân nghĩ Dao chủ tử không đưa cơm còn tốt, điện hạ mỗi lần thấy cơm không thấy người đều âm lãnh kinh khủng thật dọa người, vẫn cứ muốn ăn cơm canh được đưa tới. Quả thật quái dị.

 

Trong Trúc Âm điện Trương thị đang thấp thỏm lo âu, tự mình đau khổ. Trải qua lần trước điện hạ đột nhiên gọi tẩm, Trương thị bị dọa không nhẹ.

 

Nàng thậm chí hoài nghi, có phải điện hạ cố ý tới đây không, để cho mình thành cái bia ngắm, ngăn cản tai họa cho Mộ trắc phi đang mang thai? Lại hâm mộ trắc phi được điện hạ toàn tâm bảo vệ, đó mới là sủng ái chân chính của điện hạ.

 

Lúc này toàn bộ nữ nhân hậu trạch đều nhìn chòng chọc nàng đến đỏ cả mắt, chỉ mong sao có thể cướp đoạt lấy. Hận ý trong mắt những nữ nhân kia, dọa Trương thị ngủ cũng không được an ổn. Nàng tự biết mình vốn không có sủng ái làm chỗ dựa, làm việc càng thêm cẩn thận, ngay cả ra vào trong sân cũng cẩn thận.

 

Bên này Mộ trắc phi được người khác hâm mộ đang nặn bánh bao, ở trong Đan Nhược Uyển dương dương tự đắc. Mỗi ngày tin tức đưa ra đều là ”Trắc phi khỏe, thần thái sáng láng”. Vệ Chân vừa nghe bốn chữ này liền run run. Quả nhiên, sắc mặt của điện hạ càng khó coi.

 

Chuyện cho tới bây giờ, Vệ Chân còn không rõ sao, điện hạ đây là đang cố chấp. Rõ ràng mỗi đêm đều muốn phải về Đan Nhược Uyển nghỉ ngơi, ban ngày lại là khuôn mặt lạnh băng, ở thư phòng cũng thường hỏi chút tin tức bên kia.

 

Ngóng trông người nhưng không nói rõ, thấy trắc phi gần đây đầu óc mơ hồ, mỗi lần nói chuyện cùng điện hạ đều nhìn kĩ sắc mặt, cứ như thế, sợ là càng ngày càng rời xa kỳ vọng của điện hạ.

 

Đáng tiếc tiên sinh (Lina: chỉ Đệ Ngũ Dật Triêu đó) gần đây không ở trong kinh thành, nếu không sẽ có người cùng thảo luận.

 

Tháng này Tông Chính Lâm trôi qua cực kì không tốt. Mỗi lần đối mặt với Mộ Tịch Dao luôn muốn hỏi nàng làm sao mới bằng lòng thuận ý, đừng ngây ngốc an ổn ở một chỗ, không chịu đến gần.

 

Thế nhưng trải qua tình ái, Lục điện hạ chẳng biết mở miệng ra sao, càng không bỏ thể diện xuống được, nên vẫn tiếp tục kiềm chế, giằng co cùng nàng.

 

Mộ Tịch Dao đối với tâm tư phức tạp của Tông Chính Lâm như vậy hoàn toàn không lĩnh hội được, chỉ cảm thấy boss gần đây có biến, đoán chừng là nam nhân ở trong giai đoạn phát dục, khả năng có chút tương tự như phụ nữ thời kỳ mãn kinh. Tính tình khó hiểu, hoàn toàn có thể lý giải, vì vậy trong lúc ở chung săn sóc bao dung hiếm thấy.

 

Gần đây Thục phi nương nương trong cung mặt mày rạng rỡ, thấy Mộ Tịch Dao thỉnh an, liền thân thiết kéo tay cùng dùng trà, tình cảm mẹ chồng nàng dâu từ từ thâm hậu.

 

Mộ Tịch Dao trong mắt Thục phi chính là phúc tinh, từ khi có nàng, tật xấu của nhi tử cũng dần dần thu bớt lại, đối đãi với thị thiếp cũng thay đổi hẳn. Mặc dù mới đi một lần, nhưng ai có thể nói là sẽ không có lần thứ hai, lần thứ ba chứ?

 

Tông Chính Lâm tiến cung thỉnh an đón Mộ Tịch Dao, nhìn nàng cười híp mắt nhận phần thưởng Thục phi ban cho, cảm thấy cực kì chói mắt.

 

Người bên ngoài cho chút đồ tốt, nàng rất vui sướng. Người sống sờ sờ trước măt nàng, nàng trái lại chẳng màng tới. Có hoàng tửu của triều đại nào bị người coi thường như thế?

 

Lục điện hạ nhất thời không cam lòng, đem mẹ của mình trở thành người bên ngoài.

 

Mắt phượng nhìn chằm chằm tiểu nữ nhân mặt mày tỏa sáng, tư dung tú mỹ, trong lòng tức giận. Mình trôi qua không được như ý, nàng ngược lại sống thật sung sướng.

 

”Hôm nay đứa bé khỏe không?” Tông Chính Lâm quyết định tìm một câu chuyện, dẫn dắt câu hỏi của nữ nhân.

 

Mộ Tịch Dao không ngờ Tông Chính Lâm ở trên đường đột nhiên hỏi chuyện của đứa bé, có chút nghi hoặc, chẳng phải sáng sớm mới hỏi qua sao? Nét mặt chăm chú đáp lời: ”Tất cả đều mạnh khỏe, điện hạ không cần lo lắng.” Giọng nói kia săn sóc ôn nhu, khiến Tông Chính Lâm chẳng biết nói tiếp thế nào.

 

Nhìn nàng khi nhắc tới đứa trẻ có chút ôn nhu lộ ra ngoài, Tông Chính Lâm đối với sự khoan dung của Mộ Tịch Dao khó có thể tiếp tục kiềm chế.

 

”Mộ thị?” Âm thanh Tông Chính Lâm trầm thấp, trang nghiêm khiến ngực Mộ Tịch Dao nhảy lên. Mộ thị?? Đây là đang gọi nàng??

 

Ngẩng đầu nhìn vào trong mắt Tông Chính Lâm, chỉ thấy một mảnh thâm thúy.

 

Giọng người đàn ông trầm thấp, cúi người dặn dò: ”Thu dọn một phen, ngày mai đi biệt viện ở.”

 

Ngày hôm sau Tông Chính Lâm mang theo Mộ Tịch Dao đi biệt viện ở ngoại ô kinh thành, không cùng chỗ với câu cá lần trước. Viện này có rừng mai rất lớn, tiếc là đã bỏ lỡ mùa đẹp nhất.

 

Tông Chính Lâm phất tay cho người lui ra, kéo Mộ Tịch Dao ngồi ở bên cạnh, bàn tay to đặt lên bụng bầu của nàng, cảm nhận máy thai quen thuộc.

 

”Lúc đó mẫu phi không cho nuôi sủng vật. Bản điện khổ sở gánh vác sách vở mấy ngày, chưa từng rời thư phòng nửa bước. Đợi khi phụ hoàng kiểm tra bài vở, được nhận xét tốt, mới được phép lấy một con từ trong cung thả tới trong cung mẫu phi nhờ nuôi.”

 

Tông Chính Lâm chậm rãi giải thích, mắt phượng chỉ quan tâm tới thần sắc của Mộ Tịch Dao.

 

”Bốn tuổi thì lại muốn bái sư học võ, mẫu phi không cho phép. Bản điện tự giam mình trong cung thư các, lật xem sách tròn ba tháng. Sau đó khảo hạch chính luận được phụ hoàng khen ngợi, rốt cuộc được thống lĩnh cận vệ tốt nhất trong cung giảng dạy võ học.”

 

Mộ Tịch Dao yên lặng nghe, nghĩ hành động này của Tông Chính Lâm tất có thâm ý. Nam nhân này hạn lời hẹp ngữ, không có đạo lý lại vô duyên vô cớ bắt nàng nghe cuộc đời.

 

”Cho đến khi mười tuổi, thấy ngoại phiên tiến cống mã câu (ngựa khỏe), rất động tâm.” Mâu quang lóe lên: ”Sau đó nghĩ mọi cách để đoạt lấy từ tay đại ca.” Nói đến thế đã bộc lộ tài năng.

 

”Khi mười một tuổi, rốt cuộc hoàn thành đại sự ấp ủ hai năm, mỗi ngày chỉ ngủ một canh giờ cũng thấy cam tâm tình nguyện.” Khi đó Nhạc Lai các cuối cùng cũng có cơ sở ngầm trải khắp Đại Ngụy, trở thàng con bài chưa lật cực trọng yếu dưới tay hắn.

 

Mộ Tịch Dao nghe hắn giảng giải, có chút manh mối.

 

”Hôm nay bản điện có vấn vương động tâm khác.” Bàn tay to mang theo vết chai mỏng, chậm rãi vuốt ve gương mặt của Mộ Tịch Dao, mắt phượng tới gần: ”Đáng tiếc lần này có chút khác biệt, trong chốc lát, không thể gấp được.” Tốc độ lời nói cực chậm, trong lời nói lộ vẻ tiếc nuối. Nếu không phải giữa tất cả hai hàng lông mày đều là sự bá đạo nhất định phải được, ai cũng sẽ nghĩ nam nhân dùng giọng nói ôn hòa như vậy để nói chuyện, lúc này toàn thân dục vọng chiếm hữu đã rõ rệt.

 

”Kiều kiều, nàng nói xem nên thế nào cho phải?” Người đàn ông kề sát vành tai Mộ Tịch Dao, nhẹ nhàng.

 

”Nếu như cường đoạt, có thể hợp với tâm ý của bản điện không?” Tay Tông Chính Lâm hơi dùng sức trên cần cổ của nàng.

 

Trong con ngươi Mộ Tịch Dao tinh quang hiện ra, rồi biến mất trong nháy mắt. Mượn việc chỉnh sửa tóc mai, rũ mí mắt.

 

Người đàn ông này quá mức nguy hiểm, trựa giác thật nhạy bén! Đế vương sau này quả nhiên không lừa gạt được. Mới qua một năm đã bị hắn nhìn ra mánh khóe, thật sự rất không cam lòng.

 

Tông Chính Lâm như vậy Mộ Tịch Dao ”hai đời” ít thấy. Bất kể là làm hoàng tử dã tâm bừng bừng, hay bá chủ nắm trong tay thiên hạ, đều không cho phép chuyện người khác định đoạt hắn, nói một chữ ”không”.

 

Trong lòng Mộ Tịch Dao trào phúng, nam nhân này sau đó nắm giữ hậu cung, phồn hoa tự cẩm. Đã như vậy còn muốn mình biểu hiện quyết tâm, biểu đạt thành tâm, biểu thị thật tình? Nằm mơ!

 

”Điện hạ, thiếp thế nhưng biết trên thế gian có một cụm từ gọi là – tương kính như tân.”(vợ chồng tôn trọng nhau như khách). Mộ Tịch Dao cười sáng láng, lần đầu tiên đối mặt với Tông Chính Lâm lời nói sắc bén dồn ép.

 

Hiện trên tay nàng có một nắm bài tốt, có hài tử, có sủng ái, có tình ý.

 

Tông Chính Lâm lại có thể động tình! Mộ Tịch Dao hơi mỉm cười, rất tốt, việc này chưa từng nghĩ sẽ xảy đến bất ngờ,  rõ ràng ở chỗ này chờ mình.

 

Ngẩng đầu nhìn Tông Chính Lâm, trong con ngươi Mộ Tịch Dao không che lấp. Ở trên chiến trường tình cảm, nàng không chiến mà thắng, giờ đây làm người chiến thắng như vậy, hiển nhiên không hề sợ hãi.

 

Tông Chính lâm rốt cuộc nhận thức rõ sự ngạo mạn của nữ nhân này, trong mắt của nàng không có hèn mọn và ràng buộc của hoàng quyền thống trị, ánh mắt trong suốt không tì vết, chiếu sáng một khoảng trời, cao vời mênh mang.

 

Đối mặt với Mộ Tịch Dao hoạt bát như vậy chỉ chốc lát, Tông Chính Lâm cúi đầu cười rộ lên, thần thái trên khuôn mặt tuấn tú phấn khởi. Cúi người xuống đôi môi mọng nước cực kì mê người của nàng, trằn trọc nghiền mài.

 

”Kiều kiều của bản điện nhanh mồm nhanh miệng.” Tới khi hô hấp Mộ Tịch Dao rối loạn, mới buông tha nàng.

 

Âm thanh Tông Chính Lâm trầm trầm, từng chữ rất rõ ràng.

 

”Bản điện muốn chưa bao giờ là tương kính như tân, mà là – cầm sắt thậm đốc.”(vợ chồng rất hòa hợp)

—Hết chương 53—

Chuyên mục lảm nhảm của Lina: cái tên chương nó lừa tình quá, chẳng thấy tình thâm triền miên gì hết ráo. Nói chung là hết ngược rồi các thím nhá.

Xì-poi c54: Biến cố (tốt hay xấu tui cũng ko biết đâu)

Categories: Sủng phi

16 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: