[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 54

Editor: Lina Lê

9611234652b6ef11933d31ea028c132964ee52eb2565d-1VbHd0_fw658

 

Chương 54: Biến cố

 

Từ ngày ở biệt viện cho đến khi hồi cung, hai người ăn ý không nhắc lại nữa, tất cả vẫn giống như trước, chưa từng thay đổi.

 

Mấy ngày sau khi Tông Chính Lâm và Đệ Ngũ Dật Triêu mật nghị một phen, trình lên một tấu chương thỉnh điều động bộ binh, giúp đỡ công việc luyện binh ở kinh kỳ (kinh đô và vùng ngoại ô) trực thuộc Thịnh Kinh. Nguyên Thành đế đang dụng binh đối với Mạc Bắc vừa lúc khuyết thiếu đắc lực giúp đỡ, thấy Tông Chính Lâm xin chỉ thị, lập tức chuẩn.

 

Bước vào Đan Nhược Uyển, Tông Chính Lâm từ xa trông thấy trong phòng lộ ra ánh nến, tâm trạng liền mềm mại.

 

Nữ nhân kia mặc dù lảng tránh hắn cường thế ép buộc, lại lấy một loại phương thức khác để thẳng thắn thành khẩn.

 

Mộ Tịch Dao thấy Tông Chính Lâm vào phòng, đứng dậy đi tới nhận áo khoác đưa cho Mặc Lan, lại bưng trà nóng cho hắn, cười híp mắt ngồi xem hắn thưởng thức trà, thật giống như xa cách và tranh đấu trước đó chưa từng tồn tại.

 

Tông Chính Lâm đã phát hiện ra điều khác thường, Mộ Tịch Dao cũng lười che giấu, dứt khoát bày ra tư thái ”Thì là dáng vẻ này”, Tông Chính Lâm nhìn trái lại hưởng thụ.

 

”Lúc này điện hạ đến Đan Nhược Uyển, phái chăng có chuyện quan trọng?” Tông Chính Lâm vào thời điểm này, đều sẽ ở thư phòng xử lí công việc.

 

Mắt phượng đón lấy đôi mắt đẹp ngập nước của nàng, Tông Chính Lâm lơ đãng vuốt ve chén trà trong tay: ”Bàn điện muốn đi quân doanh một khoảng thời gian, trong lúc đó nếu có chuyện gì, cứ đi gọi Điền Phúc Sơn, nếu như không có cách nào quyết định, hãy đến trong cung tìm mẫu phi xin chỉ thị.” Với sự sắc bén của nàng, có thể tự nghĩ thông suốt vài phần liên quan trong đó.

 

Mộ Tịch Dao nghe thấy Tông Chính Lâm muốn đi quân doanh, liền biết là vì chuyện gì. Hơi suy tư, cúi đầu ôn nhu nhìn bụng tròn vo của mình, ngước mắt nhìn hắn: ”Khi đứa bé chào đời, điện hạ sẽ hồi cung chứ?”

 

”Nhất định sẽ về, đừng lo lắng. Nhớ kĩ chiếu cố tốt cho bản thân.” Tông Chính Lâm đi tới ôm lấy người, bàn tay to đặt bàn tay nhỏ của nàng.

 

Mộ Tịch Dao quay đầu nhìn nam nhân vẻ mặt nghiêm túc, ngọt ngào cười rộ lên: ”Được, thiếp cùng bé sẽ chờ điện hạ.”

 

Tông Chính lâm ôm Mộ Tịch Dao, nhìn nàng phân phó nha hoàn thu dọn hành trang cho mình đâu ra đấy, mang theo thuốc cấp cứu trị thương, lại chuẩn bị bao tay bao đầu gối, cảm thấy dễ chịu.

 

Mắt phượng khẽ dời, nhìn nữ nhân bụng bầu trong lòng vì hắn lo liệu chuẩn bị, trong tâm đã có ôn tình, lại có khuyết điểm.

 

Nàng thân lag trắc phi phải đảm đương tất cả, lại đơn độc keo kiệt đáp lại tình ý của hắn. Có lẽ có, nhưng chẳng qua là mang vào phân vị trắc phi, không thể toàn tâm toàn ý, không giữ lại chút nào.

 

Tầm mắt Tông Chính Lâm vẫn dừng lại ở sườn mặt Mộ Tịch Dao, thấy gò má nàng ửng hồng, xấu hổ né tránh.

 

Đợi tất cả thu dọn thỏa đáng, Tông Chính Lâm mới dắt người vào trong buồng, ôm ở một chỗ cắn tai nàng.

 

Mộ Tịch Dao là phụ nữ có thai, vốn ham ngủ, mới nói có mấy câu liền ngọt ngào đi vào giấc ngủ trong lồng ngực nam nhân.

 

Tông Chính Lâm ôm trong ngực, cảm thấy Mộ Tịch dao có thai thật sự là giày vò, khiến hắn mấy tháng sống không tốt. Lẳng lặng vuốt mái tóc đen mềm như thác của nàng, cúi người xuống hôn trộm.

 

Rồi ngước mắt lên, trong ánh mắt là kiên nghị quả quyết.

 

Tông Chính Lâm hắn, phàm là muốn, chưa từng có không chiếm được. Cho dù là quyền to thiên hạ, một ngày nào đó hắn cũng có thể nắm trong tay. Mộ Tịch Dao là sự động tâm hắn chưa bao giờ có, mọi thứ của người nữ nhân này thuộc về hắn là chuyện đương nhiên. Kiêu ngạo như Tông Chính Lâm tuyệt đối sẽ không trốn tránh, càng sẽ không thừa nhận mình thất bại trên chuyện tình cảm.

 

Hôm nay hắn tạm thời bao dung cho Mộ Tịch Dao do dự bất định, nhưng tuyệt đối không cho phép nàng cả đời đều lưỡng lự không tiến lên. Tạm thời để cho nàng tự tại mấy ngày, chờ hắn làm xong trận này, tâm tình thư thái, rồi trở về chỉnh đốn nữ nhân ”an thủ bổn phận” này.

 

Hôm sau, Tông Chính Lâm dắt Mộ Tịch Dao đi tới ngoài cửa chính, không cố kị ánh nhìn của người khác chút nào, thay nàng chỉnh lại mũ trùm đầu, cuối cùng ngưng mắt nhìn một lúc, đem người giao cho Mặc Lan đỡ, đánh ngựa đi.

 

Lục điện hạ rời phủ, tất cả nữ nhân hậu viện đều mệt mỏi tự trở về sân, trong lúc nhất thời phủ hoàng tử yên ổn vắng lặng chưa từng thấy.

 

Vốn có một đám nữ nhân thấy điện hạ gọi tẩm, mừng rỡ như điên, tưởng là phai nhạt trắc phi, rốt cuộc có hi vọng. Nhưng không ngờ hoàn cảnh tốt lại ngắn ngủn như vậy, ngày kế lại đi chỗ phụ nữ có thai kia. Mộ thị thật sự là ngoan cố đáng chết, sao cứ chắn ở đằng trước diệt mãi không tan là sao?

 

Tỷ muội Đường thị nhìn nhau ghét bỏ, hai bên đang lúc cực kì căm hận, cho rằng đối phương làm cho mình bị xấu mặt đánh mất thể diện, khiến cho điện hạ không thích. Mỗi người ở trong phòng lập mưu làm sao để diệt trừ đối phương, miễn cho để lại tai họa. Còn có Trương thị, bây giờ không diệt còn đợi đến lúc nào?

 

Sau nửa tháng, hậu viện yên ả đột nhiên bùng nổ. Trương thị chỉ thị tẩm một ngày bị tra ra có thai, gương mặt Điền Phúc Sơn vặn vẹo nghe thuộc hạ hồi báo, cảm giác mình thấy được khuôn mặt âm trầm ngoan lệ của điện hạ.

 

Lần đó điện hạ gọi tẩm khác thường, vốn khiến cho Điền Phúc Sơn âm thầm kinh ngạc, cho rằng điện hạ chuẩn bị ”mưa móc cùng dính”. Sau lại biết được là do ầm ĩ với vị kia không được tự nhiên, chẳng qua là đem Trương thị làm quân cờ. Thị tẩm xong cũng ban cho thuốc ngừa thai, không hề có ý nguyện ban thưởng con nối dòng.

 

Hôm nay Trương thị có thai, nếu để cho vị chủ tử kia biết được, trong lòng tức giận dồn nén, ngộ nhỡ, đừng nói điện hạ, ngay cả Thục phi cũng không xé xác hắn mới lạ.

 

Điền Phúc Sơn thật sự là biết vậy chẳng làm, lúc đo nên nhìn chằm chằm người uống hết thuốc, mà không phải chỉ đưa qua, đánh gái thấp lá gan của những nữ nhân này. Đây là Trương thị hiền lành, nếu sau đó những người khác được điện hạ ân sủng cũng học theo, vậy vị trí Đại quản sự của Điền Phúc Sơn hắn cũng theo đó mà chấm dứt.

 

Mộ Tịch Dao chợt nghe tin Trương thị có thai, hai mắt khép lại, hừ lạnh một tiếng, nam nhân quả nhiên không đáng tin. Vốn định yên lặng sinh bánh bao nhỏ, không ngờ biến cố mọc tràn lan. Người nam nhân Tông Chính Lâm kia, thật đúng là vào lúc mấu chốt lại thêm phiền cho nàng.

 

Lúc này cũng không thể phạm sai lầm. Lục điện hạ xuất môn ra ngoài, bất luận là cái bụng của nàng hay của Trương thị, nếu như đảm đương có sơ xuất, Mộ Tịch Dao nàng sẽ phải gánh tội danh chiếu cố không chu toàn.

 

Thậm chí, nếu mình Trương thị xảy ra điều ngoài ý muốn, nàng lập tức sẽ đứng nơi đầu ngọn sóng. Danh tiếng mưu hại thị thiếp, hạ độc giết chết con nối dòng, Mộ Tịch Dao nàng xin miễn thứ cho kẻ bất tài.

 

Mộ Tịch Dao âm thầm mắng Tông Chính Lâm. Luôn mồm nói để cho nàng sinh trưởng tử, còn đặc biệt quay về biệt viện giả bộ hồi tâm chuyển ý, đến bây giờ lại tạo ra được một sinh mệnh mới là sao hả?

 

Lập tức bị Mộ trắc phi đang mang bầu ở trong lòng ghi nhớ một khoản: Kiến An đế sau này, ăn nói bừa bãi, nhiều lần tiểu nhân!

 

Lục điện hạ bị nàng tâm tâm niệm niệm oán thầm đến chết cũng không được tha thứ.

 

Đại quản sự Điền Phúc Sơn vội vội vàng vàng tới hồi bẩm, trực tiếp nói rằng điện hạ ban cho chén thuốc, bây giờ Trương thị có thai chỉ là do ngoài ý muốn, thực tế điện hạ cũng không mong muốn.

 

Mộ Tịch Dao đới với việc Điền quản sự tẩy xóa cười nhạt, Tông Chính Lâm ngủ với nữ nhân cũng có thể xảy ra việc ngoài ý muốn? Hoàng vị của hắn cứ như vậy mà có được?

 

Hôm nay Trương thị đã chẩn ra hỉ mạch, lại vào khoảng thời gian nàng làm chủ, vậy tuyệt đối không thể để cho những người khác gây sự.

 

Phân phó Điền Phúc Sơn báo cáo cho Thục phi, thỉnh Thục phi ban thưởng cho hai ma ma sinh dưỡng chu đáo cùng bốn người hầu hạ, rồi đem Trương thị gộp cả những người trong sân yên lặng ở hậu viện, đóng cửa nuôi thai.

 

Thục phi nghe nói Mộ Tịch Dao an trí thỏa đáng, âm thầm gật đầu. Nha đầu kia trái lại lanh lợi, hành sự cũng quang minh lỗi lạc. Rõ ràng đây chính là cảnh cáo nữ nhân hậu viện cái thai này có nàng và nương nương trong cung trông coi, không cho phép làm càn. Có trắc phi bảo vệ, thị thiếp này của Tông Chính Lâm ngược lại có phúc.

 

Trương thị đang được mọi người chú ý lúc này lại thấp thỏm lo âu, nội tâm cực kì sợ hãi. Hôm nay ngoại trừ điện hạ, không ai có thể bảo vệ được nàng. Nhưng hôm nay điện hạ không ở đây, ngay cả một người để khóc lóc kể lể cũng không có, Trương thị mỗi ngày đều khẩn khẩn trương trương, rất sợ hôm sau kẻ nào hại đến tính mạng.

 

Nữ nhân hậu viện nghe xong tin Trương thị có thai, tức giận đến lục phủ ngũ tạng không có cái nào là là không đau.

 

Càng hận Mộ trắc phi xen vào chuyện của người khác, bản thận sắp sinh đến nơi, còn nhúng tay bảo vệ tiện tì. Nàng ta cũng thật biết làm người, còn vội vàng đi làm Thục phi vui mừng.

 

Tề thị ở trong phòng tức giận đến phát rồ. Vốn dự định sử dụng thủ đoạn hạ thuốc trong nước uống của Trương thị, nhưng không ngờ bị Mộ Tịch Dao chặn ngang nhúng một tay, phá hủy toàn bộ kế hoạch. Trương thị cũng là một tiện phụ, điện hạ mà lại cho phép nàng ta có con? Rốt cuộc là chỗ nào vào được mắt điện hạ, lẽ nào bởi vì ả nương nhờ trắc phi, liền sinh vài phần coi trọng với ả?

 

Tông Chính Lâm trong quân doanh nhận được tin báo của Điền Phúc Sơn, lập tức nổi giận, một cước đá án kỉ* lăn trên mặt đất.

*Án kỉ:

án kỉ

Toàn bộ tham lĩnh bị dọa sợ không dám lên tiếng. Ngày thường Lục điện hạ đã đủ uy nghiêm rồi, đến quân đội càng người gặp người sợ.

 

Tông Chính Lâm giận tím mặt chuyện Trương thị mang thai. Dám ở phủ hoàng tử giở mánh khóe, quả là tìm chết!

 

Bây giờ Trương thị đột nhiên có thai, án theo tính nết yêu ghét phân minh của tiểu nữ nhân, chắc sớm đã đem người béo nhờ nuốt lời là hắn mắng mấy lần.

 

Tông Chính Lâm nghĩ đến Mộ Tịch Dao lúc không có ai giương nanh múa vuốt phát giận, cảm thấy đáy lòng khẽ dãn ra. Nhưng lại lo lắng tâm tình nàng bất ổn, động thai khí.

 

Hơi trầm tư một chút, Tông Chính Lâm viết hai lá thư, giao cho ám vệ cấp tốc đưa đến Thịnh Kinh.

—Hết chương 54—

Lina: mai ko có chương mới đâu nha bởi ta phải đi học nguyên ngày rùi, mn thông cảm nhé, sẽ cố để thứu hai có nhưng ko chắc đâu ~~

Xì-poi c55: Dưa chín (Lina: chẳng hiểu gì, chắc là liên quan đến điển tích nào đó, hình như dùng để chỉ sự thành thục, trưởng thành)

Categories: Sủng phi

14 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: