[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 55

Editor: Lina Lê

90ffd839b73619d9bd58dad8ce9640e2ec28cc059158a-gdOf3p_fw658

 

Chương 55: Qua thục

 

Mộ Tịch Dao phái Xuân Lan đưa gấm Tứ Xuyên trong cung ban cho đến trong sân Trương thị, lại phát hiện ở cửa có hai tên thị vệ trông coi, đồ vật đưa đến đều cần kiểm tra cẩn thận.

 

Xuân Lan trở lại nói về việc này, lúc đầu Mộ Tịch Dao nhíu mày, sau đó lẳng lặng suy tư trong chốc lát, trong lòng dần dần có phỏng đoán.

 

Tông Chính Lâm hành động như vậy, rất khác lạ. Hắn nắm giữ cả viện, không có khả năng chỉ vì bảo vệ cái thai của Trương thị. Nếu hắn gấp gáp con nối dòng đến thế, vậy bây giờ bị bao vây chính là Mộ Tịch Dao nàng. Điểm tự tin ấy nàng vẫn có.

 

Như thế, phải chăng bào thai trong bụng Trương thị xảy ra vấn đề? Chẳng lẽ có người động tay động chân nhanh như vậy, lại còn giở thủ đoạn ngay dưới mí mắt nàng, làm cho nàng không có chút cảm giác nào?

 

Mộ Tịch Dao nghĩ cần phải đặc biệt sắp xếp công việc sinh sản một lần nữa, nhất thiết phải làm đến không còn sơ hở.

 

Sau ngày hôm đó, Trương thị tái nhợt ra mắt mọi người, một mình yên lặng ở một góc phủ hoàng tử, an tâm dưỡng thai.

 

Khi được chín tháng, Mộ Tịch Dao cúi đầu chỉ có thể nhìn thấy bụng tròn vo của mình, ngay cả chân cũng không nhìn thấy, cũng bắt đầu hơi khẩn trương.

 

Cách ngày sinh dự tính còn có năm ngày, Lục điện hạ Tông Chính Lâm phong trần mệt mỏi chạy về.

 

Mộ Tịch Dao ở Đan Nhược Uyển thấy người, khuôn mặt nhỏ nhắn lắc một cái không để ý tới, môi vểnh thật cao.

 

Tông Chính Lâm bận rộn liên tục hơn nửa tháng, đã mệt mỏi, đi tắm gội rửa mặt, nghỉ ngơi trong Song Yến trì nửa canh giờ, mới mắt mang tơ máu đi ra.

 

Không hề nói gì, bế người liền hôn, tựa vào trên tháp cắn nàng một hồi.

 

Mộ Tịch Dao giãy dụa che kín cái miệng nhỏ, đôi mắt tròn vo tức giận bất bình, tất cả trong con ngươi đều là lên án.

 

”Có thật là ở đáy lòng trách mắng bản điện không?” Tông Chính Lâm nhìn dáng vẻ tiểu nữ nhân tự ngươi biết rõ, cũng biết nàng mấy ngày nay nhất định là không muốn gặp mình lắm.

 

Tông Chính Lâm thở dài một tiếng: ”Bao giờ mới có thể toàn tâm tín nhiệm?” Nhớ tới ngày ấy ở trong phòng Trương thị chờ nàng tới mức tức giận.

 

Nhìn chằm chằm nàng khuôn mặt liền lộ ra chút tức tối: ”Ngày ấy bản điện thế mà đợi thật lâu. Kiều kiều nàng nói xem, làm sao còn có hứng thú để hao tổn trên người nữ nhân?” Ngón tay chậm rãi miêu tả đôi mi thánh tú của nàng, con ngươi tiến gần đến đôi mắt của nữ nhân, bên trong có dự định tính sổ.

 

Mọ Tịch Dao bị con ngươi của hắn phong tỏa, trái tim nhỏ run lên, không dấu vết rụt một cái.

 

Trong miệng nghiền ngẫm thâm ý của câu nói này, chỉ thoảng chốc cái miệng nhỏ cả kinh mở ra, nửa ngày nói không nên lời.

 

”Điện, điaạn hạ, Trương thị đội nón xanh (Lina: cái này chắc ko phải giải thích chứ nhỉ) cho ngài?” Mộ Tịch Dao lắp bắp, cảm giác sâu sắc không thể tưởng tượng nổi. Trong cung lại dám lén lút với người khác? Mà còn vụng trộm đến trên đầu Lục điện hạ?

 

”Nàng muốn ăn đòn có đúng không?” Ngón tay Tông Chính Lâm gõ vào ót của nàng, trong con ngươi tức giận.

 

Dù cho người đàn ông nào bị người khác chỉ vào nói đội nón xanh đều tuyệt đối không có cách nào dễ dàng tha thứ. Bất kể nữ nhân kia hắn có quan tâm hay không.

 

Mộ Tịch Dao vội vã nhắm mắt né tránh, cuống quít liên tục kêu đau. Cũng biết vừa rồi nhất thời nhanh miệng, phạm vào kiêng kị của nam nhân.

 

Tông Chính Lâm mới khẽ động nàng một chút, kêu trời kêu đất xin khoan dung, vừa tức vừa buồn cười, lại cắn chóp mũi nàng một cái.

 

Mộ Tịch Dao giận mà không dám nói gì, hài tử phạm sai lầm rất đáng thương.

 

Đùa vui ầm ĩ qua đi, sát khí trong mắt Tông Chính Lâm chợt lóe lên, giọng nói càng khiến người sợ hãi: ”Là độc.”

 

”Độc?” Trong lòng Mộ Tịch Dao chậm rãi biến đổi: ”Tây tử hoài châu?”(Viên thuốc làm cho nghi ngờ mang thai)

 

Tông Chính Lâm hơi ngạc nhiên: ”Kiều kiều biết được?”

 

Đôi mắt Mộ Tịch Dao khinh thường, nói thừa, ngay cả Mặc Lan Huệ Lan cũng biết độc này, nàng sao không biết chứ?

 

Tây tử hoài châu này chỉ có tác dụng đối với phụ nữ có thai, cưỡng ép tiêu hao sức sống, khiến cho trong thời kì mang thai không không thể gánh vác việc sinh đẻ con nối dòng, sinh đẻ mất sức, một xác hai mạng.

 

Nhưng mà độc này có một công hiệu rất kì lạ, nếu nữ tử chưa có, nếu dùng sẽ gặp phải sinh lý hỗn loạn, hiện ra dấu hiệu mang thai giả.

 

Người hạ độc lựa chọn ”Tây tử hoài châu” thật tàn nhẫn, rõ ràng là không để cho Trương thị con đường sống. Sơ hở duy nhất, chỉ sợ là sẽ không ai ngờ đến Lục điện hạ Tông Chính Lâm lại giả bộ gọi tẩm, còn cấm Trương thị không được nói ra.

 

Mộ Tịch Dao nghĩ người hạ độc một phen mưu tính, bị một nét bút của Lục điện hạ xóa sạch không còn một mống, kết cục sau này càng không cần nói cũng biết, tâm trạng lại cảm thán, giở trò đùa giỡn Tông Chính Lâm thật quá khó khăn.

 

Còn định tiếp tục truy vấn độc phái sau bức màn, không ngờ bụng đột nhiên quặn đau, cắt đứt câu hỏi sắp ra khỏi miệng của nàng.

 

Tông Chính Lâm liếc thấy Mộ Tịch Dao chau mày, nét mặt đau đớn, các đốt ngón tay của tay nhỏ nắm lấy mình cũng trở nên trắng bệch. Nhìn xuống dưới, mới phát hiện nước ối của tiểu nữ nhân đã vỡ, lập tức cẩn thận bế người, vội vàng đi tới phòng sinh. Dọc đường đi gọi người, còn không quên nhẹ giọng trấn an tâm tình của Mộ Tịch Dao.

 

”Đau quá.” Mộ Tịch Dao không chịu nổi loại đau nhức này, viền mắt ướt át, giọng nói mềm nhũn đến đáng thương.

 

”Ngoan, Vào phòng sinh nghe lời ma ma, nhớ kĩ tiết kiệm sức lực.” Tông Chính Lâm cúi người xuống gần trán nàng, lại ôn nhu trấn an vài câu, mới nhìn người được ma ma đỡ vào phòng sinh.

 

Mộ Tịch Dao ở bên trong được Triệu ma ma và Quế ma ma dìu chậm rãi bước chập chững, cắn răng chịu đựng đau bụng sinh càng ngày càng nhiều lần. Thật vất vả ma ma đỡ đẻ nói được rồi, mới nằm lại trên giường, vội vã hút khí, nước mắt từng giọt từng giọt một rơi xuống.

 

Mặc lan Huệ Lan hầu hạ không ngừng lau mồ hôi cho nàng, nghe tiếng Mộ Tịch Dao kêu đau, cũng khẩn trương không hề dám khinh thường, cầm khăn lụa lau tay đầy mồ hôi đang run rẩy.

 

Bên ngoài Tông Chính Lâm nghe Mộ Tịch Dao kêu la thảm thiết, sắc mặt căng cứng, bàn tay to sau lưng nắm ngón nắm chặt, khí thế quanh thân, sắc bén bức người. Dọa Đại quản sự cùng ngự y cách thật xa.

 

Đang lúc nôn nóng, Tông Chính Lâm quay đầu nhìn thấy một đám nữ nhân hậu viện diêm dúa lòe loẹt từ từ tiến đếnkhông chờ quỳ gối chào, liền cực kì nóng tính quát to một tiếng: ”Cút!”

 

Khổng thị đi ở đằng trước chân chưa kịp thu lại, liền ngã ngồi trên mặt đất, trầy tay. Ngẩng đầu lại thấy sát khí cuồn cuộn trong con ngươi của điện hạ, sợ đến cuống quít thỉnh tội, ngay cả xiêm y cũng không kịp chỉnh, liền để cho nha hoàn đỡ chật vật lảo đảo mà quay về. Các nữ nhân còn lại thấy tình hình không ổn, chạy trối chết đến cả cái bóng cũng không chừa lại.

 

Ngự y bị Lục điện hạ thình lình nổi giận dọa đến nhũn chân, đang giơ tay lên xoa ngực, chỉ thấy cặp mắt kia tràn đầy hung ác quay lại nhìn thẳng mình.

 

”Điện, điện hạ, nữ nhân sinh con đều một lần như thế, nhịn chút liền qua. Trắc phi tuổi quá nhỏ, lại là thai đầu, nên phải chịu chút đau khổ.”

 

Nói chưa dứt lời, vừa nói Tông Chính Lâm liền nhớ tới tuổi mụ Mộ Tịch Dao mới mười lăm, sinh sản gian nan có thể tưởng tượng được. Sắc mặt kém hơn, vẻ mặt bất thiện liếc nhìn ngự y, ngoảnh đầu lại nhìn mành che, dáng người thẳng, cao lớn bất động.

 

Đại quản sự Điền Phúc Sơn nhìn bóng lưng điện hạ đứng chắp tay, trong bụng thầm than, chỉ mong trắc phi sinh thuận lợi, bằng không hôm nay sợ là gặp nạn.

 

Mộ Tịch Dao nằm ở trên giường, lúc đầu còn phối hợp với ma ma, điều chỉnh hô hấp, nhịn đau dùng lực.Thế nhưng qua hai canh giờ như vậy, đau đến sắp sụp đổ, vẫn đau đớn tê tâm liệt phế và lặp đi lặp lại: ”Dùng sức, cố lên.”

 

Trong lúc nhất thời tính nhẫn nại của Mộ Tịch Dao tiêu tan hết, lại nghĩ tới ù ù cạc cạc đi tới nơi này, còn phải chịu nỗi khổ này, nhất thời bắt đầu phát cáu, nâng người lên, bắt lấy gối mềm bên cạnh đập bùm bụp.

 

Mọi người trong phòng dọa đến sợ hãi kêu liên tục, Triệu ma ma cùng Quế ma ma nhào tới ngăn nàng, không ngừng nói lời van xin, dốc sức trấn an.

 

Nữ nhân Mộ Tịch Dao này mặc kệ ở nơi nào đều được nuông chiều từ bé, cho tới bây giờ mới gặp phải khổ. Tính tình được chiều chuộng quá mức, lúc này bị người sợ hãi đè lại, cáu kỉnh liền véo người, đâu còn nhớ đến sinh sản.

 

Chính là lúc này liên quan đến vấn đề tính mệnh trong ngày thường nàng coi trọng nhất, bọn ta mặc kệ ngươi chửi chó má gì cũng được.

 

Mộ Tịch Dao nổi giận quả thực đem phòng sinh ầm ĩ đến tận trời, ma ma trong cung tới cũng, chưa từng thấy qua sản phụ hung hãn như vậy, sinh đứa bé còn khóc lóc om sòm, cũng sợ đến không ngừng lau mồ hôi.

 

Mấy người liên tục trấn an, không còn cách nào khác, chỉ đành phái một người ra ngoài cầu xin điện hạ giúp đỡ.

—Hết chương 55—

Lina: Thế là rõ rồi nhé, anh ko ngoại tình đâu nha, đảm bảo là anh sạch đến cuối truyện luôn đó, các thím đừng nghi ngờ, tội anh.

Hờ hờ đoán đi đoán đi là trai hay gái ~~

Ai chờ mong chương tiếp giơ tay!!!

Categories: Sủng phi

28 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: