[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 58

Editor: Su Lemon 

5 (39)

Chương 58: Tắm ba ngày

Mộ Tịch Dao bị Tông Chính Lâm đè giúp hắn sảng khoái một hồi, mới miễn cưỡng được nam nhân buông tha, mặt không đỏ lau tay sạch sẽ.

“Điện hạ, định đặt tên cho tiểu gia hỏa là gì?” Mộ Tịch Dao đặc biệt thích biệt danh bánh bao nhỏ, nhưng chắc chắn Lục điện hạ không đồng ý, chỉ có thể tạm thời gọi tiểu gia hỏa.

Tông Chính Lâm nghe xong chuyện này sắc mặt còn kém hơn mấy phần. Sáng nay lão gia tử truyền lời tới, nói là ngày mai tắm ba ngày sẽ đến, ngay cả tên con trai trưởng của hắn cũng đã nghĩ kỹ, ngày mai lúc đến chơi trước mặt mọi người sẽ ban tên cho.

Lão gia tử này muốn làm gì Tông Chính Lâm đoán được bảy tám phần, nhưng mà chuyện tên con hắn, hắn thật đúng là không vui.

Vạn nhất ngự tứ tên hắn không vừa lòng, cũng chỉ có thể tạ ơn, nào có thể lấy tên đã cùng Mộ Tịch Dao thương lượng mà cả hai đều cảm thấy tốt?

Lại nói, bởi vậy sẽ đem mẫu tử Mộ Tịch Dao đặt nơi đầu sóng ngọn gió, không nói những huynh đệ kia của hắn không hài lòng, mà khẳng định tất cả nữ quyến các phủ trong nội tâm cũng không thoải mái.

Mộ Tịch Dao nhìn hắn nhíu mày, cho rằng lại có điều gì kiêng kị, “Chẳng lẽ tiểu hài tử muốn một tuổi mới có thể chính thức lấy tên?”

Nàng đến Đại Ngụy cũng mới hai ba năm, thật sự chưa từng tiếp xúc chuyện tiểu hài tử. Chỉ là nghe ở một số địa phương là một tuổi xếp thứ tự, về sau mới chính thức ghi vào gia phả.

“Không có quy củ này. Nhưng mà thường thì đợi đến trăm ngày.” Tông Chính Lâm vịn nàng đổi tư thế, tựa vào trước ngự nói chuyện.

“Lần này nhi tử bất đồng, lão gia tử ngày mai sẽ ban thưởng tên.” Tông Chính Lâm nhìn Mộ Tịch Dao không rõ ý tứ trong đó, vuốt tóc nàng, đem người ôm vào ngực, tỉ mỉ nói sự tình  trưởng tử thái tử.

Mộ Tịch Dao vừa nghe vừa nhíu mày, ngay cả trưởng tử thái tử cũng là trên tiệc trăm ngày ban bên, ngày mai bánh bao nhỏ lại bị thưởng trước một bước chẳng phải chọc người đỏ mắt sao?

Theo như thái tử kia bụng dạ hẹp hòi tính tình không chấp nhận được, có thể không ghi hận lên?

Tông Chính Lâm thấy nàng lạnh mặt, cũng ôm nàng ánh mắt sâu xa. Hai người lẳng lặng dựa sát vào nhau, hồi lâu không nói gì.

Mộ Tịch Dao trong lòng đem Nguyên Thành đế ghi nhớ số một, thuận tiện gắn cho thái tử hắc danh. Quyết định tùy thời tìm cơ hội trợ giúp nam nhân nhà nàng đem thái tử lòng dạ hẹp hòi, tâm tính thô bạo, không biết điều hoàn trả lại.

Trong lòng có quyết định, cũng không tiếp tục suy nghĩ đến tên con nữa. Đây là đại sự cả đời, nếu tên có cảm giác trở ngại hoặc là quá mức nổi bật, nàng tình nguyện lấy cái tự nghĩ, bằng không thì ngày ngày bên trong ứng phó, mọi người đều không chịu được.

“Điện hạ trong tên là chữ “Chính”, hoàng tôn là chữ gì?” td hỏi thăm cố vấn chuyên nghiệp của nàng.

Tông Chính Lâm dở khóc dở cười, giả bộ hung ác niết khuôn mặt nàng.

Mộ Tịch Dao thường ngày thích đọc sách, tích lũy sâu sắc, không ngờ cũng sẽ xuất hiện sơ hở không nên có như vậy.

“Hoàng tộc Đại Ngụy họ —— Tông Chính”. Mắt phượng tà tứ nhìn nàng, bên trong tất cả đều là trêu chọc.

Quả nhiên, tiểu nữ nhân phản ứng lại, lập tức quẫn bách 囧. Vặn vẹo trong lòng hắn, bận rộn một bên, còn không biết xấu hổ oán trách, “Ai bảo không rõ tên húy mà, tự nhiên là không rõ ràng lắm”.

Mộ Tịch Dao trong lòng xấu hổ, gả cho người ta sinh em bé rồi, vậy mà cả họ của người ta cũng sai, đúng là quạ đen… nàng ngượng ngùng giấu mặt.

Một câu này ngược lại nhắc nhở Tông Chính Lâm câu nói trung khí mười phần hôm qua “Khốn kiếp”.

Tiểu nữ nhân lúc ấy gọi tục danh của hắn thế mà rất mượt rất được, có thể thấy nói lý ra không có khách khí với hắn, trong lòng không biết nhắc tới bao nhiêu lần. Tông Chính Lâm cảm thấy được người gọi tên rất tốt, rất thân cận. Đáng tiếc tiểu nữ nhân thời điểm thanh tỉnh giả bộ quy củ, không dám mở miệng.

Âm thanh trầm thấp của nam nhân vang bên tai nàng, “Kiều kiều hôm qua cực kỳ cao minh, một câu khốn kiếp gọi bản điện rất có cảm xúc”. Nói xong bàn tay to vuốt ve gáy nàng, làm bộ tính sổ.

Mộ Tịch Dao ai thán, xú nam nhân sinh đứa nhỏ xong còn nhớ rõ chuyện cũ, cái này phải làm thế nào cho phải? Lúc đó nàng bất quá là nổi khùng quát tháo, nhất thời tức giận. Bây giờ nào dám khinh suất kêu gào?

Giơ tay ôm cổ Tông Chính Lâm, khuôn mặt nhỏ nhắn nâng lên nhẹ nhàng chạm sườn mặt, không biết xấu hổ quỵt nợ, “Khi đó thiếp đau đến mơ hồ, thật sự không nhớ được. Nếu như có chút không cẩn thận mạo phạm điện hạ, kia thiếp nên…” Mộ Tịch Dao mắt đen đảo một vòng, hiển nhiên là đang tìm cách trấn an boss.

Tông Chính Lâm vốn là nói như vậy, bất quá là chọc nàng cho vui. Vừa nghe tiểu nữ nhân đưa lên, làm sao có thể bỏ qua.

“Ah? Nên như thế nao?” Nam nhân có chút hăng hái chờ đợi.

Mộ Tịch Dao trì hoàn một lát, tâm tư xoay chuyển, mặt mày phong tình vạn chủng, nũng nịu lại gần, liếm yết hầu Tông Chính Lâm, ngửa đầu ghé vào lỗ tai hắn hai chữ yêu mị.

“Bồi thường.” Làm nam nhân một tiếng giận dữ, đè xuống một hồi giày vò.

Cho đến buổi chiều,  Mộ Tịch Dao đột nhiên nhớ tới chuyện Trương thị bị hạ độc còn chưa rõ ràng, một bên nhẹ nhàng đung đưa giường bánh bao nhỏ, một bên hỏi thăm Lục điện hạ đang xem sách.

Tông Chính Lâm đầu cũng không nâng, hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên là không hài lòng việc không bắt được người. Lại dặn nàng chú ý nhiều hơn, sợ liên lụy đến việc khác. Có thê trốn thoát ám vệ của hắn, tuyệt đối không đơn giản là hậu viện nữ nhân.

Sáng sớm ngày tắm ba ngày, Mộ Tịch Dao hưng trí bừng bừng, sớm liền thức dậy chỉ huy Mặc Lan thu thập cho bánh bao nhỏ, nhìn hắn ngoan ngoãn không khóc náo, sau khi ăn no liền ghé vào vai ma ma thổi bong bóng, càng nhìn càng yêu.

Do Mộ Tịch Dao thể chất đặc thù, lại mỗi ngày được ăn sữa mẹ, tiểu gia hỏa lớn rất nhanh, thật sự khỏe mạnh, nếp nhăn trên mặt dường như sắp mất hết, không giống trẻ con mới sinh bình thường làn da hồng nhăn nheo như người già. Cả người múp míp trắng trẻo, giống như một nắm gạo nếp.

Mộ Tịch Dao cầm quần áo nhỏ phòng may vá gấp gáp làm, càng nhìn càng vừa lòng, thúc giục người thay, nhìn chắm chằm con trai vui vẻ a. Ăn mặc như vậy thật sự quá yêu rồi, nhìn Mộ Tịch Dao thần thái rạng rỡ.

Đám người Quế ma ma Huệ Lan nhìn chằm chằm tiểu chủ tử một thân quần áo tiểu hổ, hận không thể lên ôm chặt, quần áo chủ tử tự mình mô phỏng quả nhiên đẹp mắt. Trách không được Giai Nghệ phường buôn bán náo nhiệt số một.

Lúc Tông Chính Lâm tiến vào ôm con, thấy một đám người tạo thành một vòng tròn, líu ríu chụm đầu vào một chỗ vui cười ầm ĩ.

Ho nhẹ một tiếng, đám người tản ra, mới nhìn rõ ngồi ở chính giữa Mộ Tịch Dao đang đắc ý dào dạt khoe khoang con của hắn, trên mặt là kiêu ngạo thỏa mãn.

Lại cẩn thận nhìn lên, con của hắn một thân quần áo da hổ, còn có tai cùng đuôi!

Cái này Lục điện hạ không vừa ý. Con trai bảo bối của hắn, bị Mộ Tịch Dao trêu ghẹo… Hơn nữa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kia cùng mình tương tự, thấy thế nào cũng là nữ nhân kia rắp tâm bất lương. =)).

Lại nhìn bản thân một thân bào phục hoàng tử tím sậm viền vàng, rõ ràng là lễ phục trang trọng quý khí, muốn như vậy bế con ra ngoài, Tông Chính Lâm cảm thấy không chừng bị người chê cười.

Lục điện hạ từ nhỏ dưỡng trong ổ phú quý, một thân trên dưới đều là tôn quý, hoàng tử quy củ nề nếp. Hôm nay nhìn thấy, con của hắn quả thực chính là độc nhất trong cung, không chút quy củ nào.

Do dự có nên thay đổi một thân quần áo đứng đắn, lại thấy tiểu nữ nhân mặt mày tươi sáng tươi cười, đem con vào lòng hắn, đắc ý dào dạt, rung đùi cầu tán thành.

Tông Chính Lâm đau đầu vạn phần, lại nhìn bộ dạng con trai, cảm thấy như vậy đi ra ngoài khẳng định bị tội. Những phu nhân bên trong còn không vội vàng đi lên tra tấn con hắn?

Đáng tiếc Mộ Tịch Dao sống chết không cho thay quần áo khác, lại giả bộ đáng thương, lã chã chực khóc.

Không còn cách nào, Lục điện hạ cứng ngắc ôm con trai, gương mặt lạnh như cũ, bước chân vững vàng, nghiêm túc dị thường đi phía trước.

Hôm nay tất cả triều thần đến chúc mừng đều đã chờ ở phía trước, nghe nói Nguyên Thành đế muốn đến, đã mang theo chính thê đến chúc mừng từ sớm, cực kỳ coi trọng.

Chư hoàng tử cùng nữ quyến tất cả các phủ cũng đã tới chỉnh tề, ngay cả Thái tử phi cũng ôm con trai trưởng ốm yếu đang đợi ở đại sảnh cùng Ngũ hoàng tử phi nói chuyện.

Vẫn còn tụ tập nói chuyện phiếm mọi người thấy Lục điện hạ bước đến, lập tức giữ vững tinh thần muốn tiến lên chúc mừng, không ngờ lại thấy ngự giá Nguyên Thành đế đến, theo sau còn có nghi trượng của Thục phi nương nương.

– Hết chương 58 – 

Hello các nàng, ta đã trở lại và ăn hại hơn xưa. 

Sorry vì giờ mới post chương mới được. Sau kỳ thi không chỉ nhan sắc mà sức khỏe ta xuống dốc trầm trọng 🙁 🙁 :(.

Tuần này ta bắt đầu post trở lại nhé. Hí hí. 

Categories: Sủng phi

13 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: