[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 59

Editor: Su Lemon 

20308_chu duc thu phap

Chương 59: Ban thưởng tên

Mọi người rào rào quỳ nghênh thánh giá, Nguyên Thành đế tâm tình tốt kêu lên, tiến vào chính sảnh ngồi vào chỗ của mình.

Đánh giá Tông Chính Lâm một thân lễ phục, rất thỏa đáng, lại nhìn trong lòng hắn, ôi uy, thật sự là chói lọi gây chú ý, vui mừng phấn khởi, vội gọi Tông Chính Lâm ôm đến nhìn.

Thục phi hôm nay cố ý cầu ân điển, cũng đến phủ con trai nhìn cháu trai. Không nghĩ vừa đến liền thấy bé mập đáng yêu vô cùng, lập tức đứng lên xem, nhìn kỹ không chớp mắt.

Vừa nhìn đến phát hiện chẳng những bộ dáng tốt, dưỡng cũng rất tốt. Lập tức liên tục khen Mộ Tịch Dao, lại nhẹ nhàng cùng Nguyên Thành đế cười hai cái.

Nguyên Thành đế nhìn bé con mặt mày cực giống Tông Chính Lâm, lại nhìn một thân quần áo khác người, lại bỏ đi khuôn mặt cứng ngắc của Lục hoàng nhi, cười lớn ra tiếng, liên tục nói tốt.

Trêu chọc dò xét thần sắc xấu hổ Tông Chính Lâm, lại phát hiện bé mập vặn vẹo hai cái, mắt mở to.

Đôi mắt như hai quả nho đen, còn nhếch miệng không răng cười với hắn, tiếp tục thổi bong bóng chơi đùa. (cười không răng trong convert là cười vô sỉ, há há, cứ tưởng bánh bao nhỏ chế nhạo anh Lâm =))).

Thục phi vui mừng lập tức đón lấy, ôm lấy che chở, ngón tay chạm nhẹ hai má bụ bẫm, yêu thích không buông tay.

Các phu nhân phía dưới cũng nhìn không nháy mắt, liên tục âm thanh khen tiểu hài tử đáng yêu, ước gì được lên ôm một chút. Lại nghe được bộ quần áo nhỏ kia là kiểu dáng mới của Giai Nghệ phường, trong nội tâm rục rịch. (mấy bà cô này cũng chạy theo mốt gớm).

Nguyên Thành đế càng nhìn càng cảm thấy vật nhỏ làm cho vui mừng, lại nghĩ tới nụ cười vừa rồi, làm sao nhi tử không làm người ta bớt lo có thể so sánh. (ý chỉ Tông Chính Lâm mặt than không bằng bánh bao nhỏ hay cười ý ạ).

Cảm thấy cùng cháu trai này coi như hợp ý, cho rằng nên đem cái tên đã sớm nghĩ ra sửa lại, hiện giờ xem ra đều không vừa lòng. Bưng trà nhìn Thục phi đùa đứa nhỏ, trong lòng yên lặng mấy lần, rốt cục chọn được một cái vừa lòng.

Nguyên Thành đế gọi Tông Chính Lâm tiến đến, đế vương uy nghi mười phần.

“Không đức không quý, muôn dân trăm họ hướng tới đức. Ban thưởng tên Tông Chính Đức. Ngươi cần phải cẩn thận dạy dỗ, mới có thể sánh với chữ đức, không phụ hy vọng của trẫm.”

Mọi người kinh hãi, đây là trước mặt mọi người ban thưởng tên? Đứa nhỏ này mới ba ngày, ngay cả trăm ngày cũng chưa đến, sao đột nhiên lại vừa mắt Nguyên Thành đế? Đây vẫn chỉ là thứ tử, lại có thể lấy “Đức” làm tên. Trong này không phải có thâm ý gì chứ?

Thái tử cùng Đại hoàng tử nội tâm chấn động. Chỉ là thứ tử, lại được hưởng long ân như thế, mặc dù là con trưởng tử của bọn hắn, cũng không hơn điều này. Lão gia tử làm việc càng ngày nhìn càng không thấu, đứa trẻ này ở đâu có năng lực đặc biệt hơn mấy phần? Có phải đây là dấu hiệu sắp trọng dụng lão Lục?

Đại hoàng tử trong lòng cảnh giác. Khoảng thời gian trước Tông Chính Lâm đã nhúng tay binh bộ, hiện thời lại chưởng quản tuần vụ kinh đô và vùng lân cậ, nhưng Tông Chính Lâm rõ ràng thuộc phe Thái tử, nếu hắn được trọng dụng chẳng phải sẽ đè đầu cưỡi cổ mình. Phải nghĩ biện pháp ngáng chân hắn một chút, bằng không một cái hoàng tử xếp thứ sáu cũng có thể bò lên trên, làm đại ca như hắn không khỏi uất ức quá mức.

Thái tử chẳng những không vui mừng, ngược lại ghen ghét khó chịu. Lão lục này bap hen mấy bận được lão gia tử thưởng thức, chiếm hết nổi bật, vừa thấy là không an phận. Ngoài mặt là cũng phe hắn, sau lưng lại không biết mưu đồ như thế nào. Trong lòng cân nhắc như thế nào áp chế hắn một chút, miễn cho không đúng mực, đã quên phân biệt tôn ti xưa nay.

Tông Chính Vân nhìn đệ đệ lại được ưu việt, nhíu mày, chỉ cảm thấy Tông Chính Lâm gần đây nổi bật quá mức, sợ là có chuyện.

Tông Chính Minh thì lại cảm thấy mỉa mai, Thái tử càng biểu hiện không chào đón lão lục, Đại hoàng tử càng không dung hắn được, thật sự là tốt.

Tâm tư mỗi người đâu giấu được ánh mắt Nguyên Thành đế. Chỉ bưng một chén trà nhỏ, nhấp một ngụm trà nhỏ. Lần này ban thưởng tên cho trưởng tử Tông Chính Lâm, thứ nhất là vui mừng, thứ hai là thăm dò.

Mấy nhi tử này cũng trưởng thành rồi, tâm tư cũng phức tạp lên.

Phía dưới đại thần tụ tập thành nhóm đứng thành hàng, âm thầm mắt đi mày lại, Nguyên Thành đế nhìn trong mắt càng thấy bất mãn.

Thái tử lại càng làm cho người ta thất vọng, càng ngày càng không độ lượng, không có lòng dạ như thế, tương lại như thế nào có thể trị quốc an bang.

Đánh giá thần sắc những người trình diện vài lần, Nguyên Thành đế đợi đến lúc kết thúc buổi lễ tắm ba ngày cho nhóc mập, mới cùng Thục phi khởi giá hồi cung.

Tông Chính Lâm ở phía trước xã giao huynh đệ triều thần, Mộ Tịch Dao ở phía hậu viện cùng chúng hoàng tử phi hòa thuận tán gẫu.

Đặc biệt là Tứ hoàng tử phi, vốn là chị em dâu, lại thường xuyên gặp Mộ Tịch Dao ở chỗ Thục phi, nên đặc biệt thân cận hơn vài phần.

Lúc này đoạt bánh bao nhỏ liền không buông tay, hiếm có cực kỳ. Nghĩ mình dưới gối hư không, không có nhất nam bán nữ, rât là hâm mộ Mộ Tịch Dao vận mệnh tốt.

Đại hoàng tử phi là người sắc bén, cả đời không chịu thua kém đã quen, nhìn không quen Mộ Tịch Dao được sủng ái, lại sinh con trai. Bất quá là một Trắc phi, dựa vào cái gì mà so với nàng vừa lòng ý đẹp hơn.

Trên mặt ý cười trong suốt, ngữ khí lại chanh chua.

“Trắc phi hôm nay sinh ra nhi tử, lại được hoàng thượng ban thưởng tên. Không biết là đến khi Lục đệ muội vào cửa, có phải cảm thấy bị người đoạt chỗ tốt, trong lòng không thoải mái.” Nói xong có phần tham ý liếc nhìn Mộ Tịch Dao.

Như chưa từng thấy người ngu xuẩn như vậy, hoàng đế vừa mới đi liền dám nói lời như vậy, khó trách Đại hoàng tử không chào đón. Mộ Tịch Dao đáy lòng cười thầm, trên mặt lại quy củ đáp lời.

“Có thế bị chỉ làm Chính phi Lục điện hạ, chắc hẳn dung mạo khí độ vô cùng tốt”. Ngụ ý, điểm khí độ ấy không có, không công chiếm được danh Chính phi.

Mấy người còn lại mắt thấy hai người giao phong, cũng không nhúng tay vào, chỉ im lặng dùng trà chọc hài tử.

Trắc phi này tuy kiều nhược lại nhỏ tuổi, không chút nào dễ nắn bóp, nói chuyện làm việc đều chiếm lý, ngày cả đáp lời cũng ẩn chứa sắc bén, hiển nhiên là không dễ chọc.

Khó trách trong phủ nàng có thể độc chiếm ân sủng, lại một năm sinh được con trai.

Tứ hoàng tử phi thấy đại tẩu bị đáp lời đến sắc mặt khó coi, chỉ biết nếu lại để cho nàng khiêu khích, Mộ Tịch Dao không chừng còn hung hăng cho nàng tức giận một hồi, vội vàng đổi chủ đề khác, mới giảm bớt vài phần xấu hổ.

Sau giờ ngọ mọi người cáo từ, Mộ Tịch Dao để cho người tiễn khách tốt, mới yên tĩnh trở lại, ôm bánh bao nhỏ cho ăn sữa.

Tông Chính Đức??? Coi như vượt qua. Thế nhưng bình thường trong nhà ai sẽ gọi to như vậy? Hơn nữa chữ Đức này, không thích hợp làm biệt danh.

Trở lại phải để Tông Chính Lâm đặt tên tự mới tốt, bằng không Mộ Tịch Dao tự tiến cử một cái, gọi bánh bao nhỏ rất tốt. (vâng, đây chính lá mục đích của chị)

Buổi chiều Tông Chính Lâm trở về phòng, vừa nghe Mộ Tịch Dao nhắc tới tên tự của con, lập tức hào hứng. Cũng không rửa mặt chải đầu, cụp mắt một lát, trở trên bàn ghi ghi vẽ vẽ một hồi, cuối cũng chọn hai chữ “Thành Khánh”.

Mộ Tịch Dao nhắc tới mấy lấn, cảm thấy không tìm được vấn đề, đánh phải phẫn nộ buông tha cho tính toán bản thân xin đi giết giặc, gật đầu đáp ứng.

Tông Chính Lâm thay con lấy tên tự, cảm thấy an ủi, ôm Mộ Tịch Dao cũng tiểu gia hỏa, một nhà ba người rất ấm áp.

“Hôm nay Đại hoàng tử phi kiếm chuyện với nàng rồi à?” Tông Chính Lâm cũng không giấu giếm mình sắp xếp người ở Đan Như uyển, biết được tin tức.

Mộ Tịch Dao cũng lười hỏi hắn tuyến nhân là ai. Cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên, cực kỳ khinh thường hừ hừ hao tiếng, ý bảo nàng đại nhân đại lượng không chấp nữ nhân không kiến thức kia.

Thấy tiểu nữ nhân tư thái ngẩng cao đầu, biết nàng không đem lý do đại tẩu khiêu khích để trong lòng chút nào.

Tông Chính Lâm vuốt ve đầu nàng, trong nội tâm lại suy nghĩ về sau Chính phi sợ là muốn mẫu phi hao tâm tổn trí, chọn cái cực kỳ hiền lành mới được, bằng không hậu viện này chắc chắn bị tiểu nữ nhân hủy đi rồi.

– Hết chương 59 –

Tôi đang buồn vô cùng, các cô an ủi tôi đi. huhu. Kỳ này ứ có học bổng ồi. huhu. :'( :'( :'(

Categories: Sủng phi

24 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: