[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 60

Editor: Su Lemon 

3 (46)

Chương 60: Vũ cơ

Lúc Mộ Tịch Dao ở cữ, Tông Chính Lâm trở về quân doanh liên tiếp luyện binh một tháng, về sau trở lại kinh bão cáo công tác, tiếp quản kinh đô và vùng lân cận Vũ Kiến tư. Đến lúc này, Lục hoàng tử Tông Chính Lâm ở Binh bộ hạ căn cơ, chuẩn bị bước đệm cho việc chinh chiến Mạc Bắc.

Chờ Tông Chính Lâm bước vào Đan Như uyển, Thành Khánh đã đủ một tháng tám ngày.

Tiểu gia hỏa khuôn mặt hoàn toàn nảy nở, dưỡng có chút rắn chắc, cánh tay bé bắp chân nhỏ múa đến vui sướng. Bế Thành Khánh từ trong lòng Mộ Tịch Dao, Tông Chính Lâm tinh ế nhìn đôi mắt phượng đen nhánh của con trai, càng giống hắn. Vỗ vỗ mông nhỏ, tiểu gia hỏa tay kéo một nhúm tóc mai Tông Chính Lâm, lắc lắc lưu loát đưa vào miệng.

Mộ Tịch Dao đi qua đón người, lấy tóc Tông Chính Lâm ra, một tay nâng Thành Khánh, một tay vỗ nhẹ, dỗ hắn chìm vào giấc ngủ.

Trẻ con luôn ngủ rất nhiều, lập tức không có sức lực, giơ hai tay đặt ở bên miệng, cái miệng nhỏ nhắn hơi đóng, ngủ say. Mộ Tịch Dao đem Thành Khánh đưa cho nhũ mẫu, mới quay lại chia thức ăn cho Tông Chính Lâm.

Hai người dùng xong cơm, Tông Chính Lâm nắm tay nhỏ của Mộ Tịch Dao ngồi lên giường êm cạnh cửa sổ, nắm vòng eo, chậm rãi vuốt ve mái tóc dài.

“Hai ngày nữa sẽ có người vào phủ.” Tông Chính Lâm tùy ý nói.

“Người đến?” Mộ Tịch Dao lập tức hiểu được.

Tông Chính Lâm lại có thể chủ động tiến cử người? Chẳng nhẽ hắn coi trọng nữ tử nào hiếm có hay sao? Kiếp trước Kiến An đế ở trước mặt muôn hình muôn vẻ xinh đẹp tuyệt thế vẫn sừng sững bất động.

Tông Chính Lâm nhìn tiểu nữ nhân ngây người, điểm cái trán nàng một chút, “Không đoán. Là đại ca đưa vũ cơ.”

Đại hoàng tử Tông Chính Thuần hôm qua mượn việc mời Tông Chính Lâm dùng cơm, đơn giản là để đưa hai vũ cơ mỹ mạo, nói là tìm niềm vui. Tông Chính Lâm làm sao không biết tính toán của Tông Chính Thuần, đơn giản là cài người nằm vùng, nếu có thể quấy phá hậu viện của hắn càng tốt.

Tông Chính Lâm có chút lạnh nhạt chống đẩy, sau đấy mọi người ồn ào, Tông Chính Lâm minh bạch gần đây danh tiếng rất nổi bật, chọc nhiều người tức giận. Rủ mắt một lát, gật đầu đáp ứng, lại nhìn Đại hoàng tử khách khí cảm ơn. Chỉ là trong lòng tính toán gì, không cần nói với người ngoài.

Lúc này nói cho Mộ Tịch Dao nghe, cũng là để cho nàng biết nguồn gốc của những nữ nhân đó, hiểu rõ trong lòng.

Mộ Tịch Dao vốn trí tuệ, đối với nam nhân tặng mỹ cơ cho nhau, các kiểu ngáng chân can thiệp hậu viện thì xì mũi coi thường, cũng chỉ có Đại hoàng tử mới làm điều ngốc nghếch này.

“Vũ cơ tốt, thiếp vui nhất – thưởng vũ xem hoa”. Ánh mắt mị hoặc xinh đẹp kia Tông Chính Lâm nhìn thật ngon miệng.

Bắt người ở thư phòng, cũng không kịp về chính phòng, đem Mộ Tịch Dao ấn trên thư án thân mật một trận. Tông Chính Lâm chờ Mộ Tịch Dao ra tháng đã hết nhẫn nại, tự nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng.

Hai người ở thư phòng triền miên quay cuồng đến canh ba mới nghỉ. Thấy Mộ Tịch Dao tình thế không ổn, đau khổ cầu xin, lại hứa hẹn nhiều điều, Tông Chính Lâm mới miễn cưỡng thu binh, bế nàng đi tắm rửa đi ngủ.

Hôm sau, hai người quần áo thanh lịch, dáng người yểu điệu được đại quản sự mang đến Đan Như uyển bái kiến Trắc phi cùng các vị chủ tử ở hậu viện.

Nhìn hai người quỳ phía dưới, chẳng những không có chút mùi trăng hoa nào, hơn nữa còn rất quy củ.

Cử chỉ đúng mực, khiêm cung (khiêm tốn + cung kính) đáp lời, hoàn toàn bất đồng với dự đoán của Mộ Tịch Dao yên thị mị hành (thu hút như thuốc phiện). Nghe báo tên, cũng thanh tao lịch sự Ngọc Ninh Ngọc Nghiên.

Mộ Trắc phi đối với Hồng Mẫu Đơn phải cố gắng giả dạng làm Bạch Liên Hoa cực kỳ không vừa mắt. Đem sự thương tiếc của loại này hướng về loại khác, làm sao có thể do dự như thế, làm việc không đàng hoàng?

Đường Nghi Như cùng một đám nữ nhân ngồi bên cũng ánh mắt bất thiện, cái này làm gì đưa vũ cơ, rõ ràng chính để bò lên giường mà đến. Tiểu Đường thị mắt hạnh hung quang hiện lên, cho thấy đối với hai người này cực kỳ không chào đón.

Mộ Tịch Dao ngồi trên chủ vị, nhìn hai người kia một thân khí độ, được, chính là vũ cơ, đem thị thiếp hoàng tử cũng áp xuống. Cái này không bày rõ ra là tới đoạt địa bàn, câu nam nhân hay sao?

Đại hoàng tử là người thô hào, cư nhiên có thể trăm dặm tìm được một, dạy dỗ ra hai người nhan sắc tốt như vậy, thật sự là làm khó hắn bỏ bao công sức, quên mình vì người.

Mộ Tịch Dao hiểu rõ, lơ đễnh. Đối phó với loại hậu viện này, nàng thật đúng là việc đáng làm thì phải làm.

Chỉ thấy nữ nhân nâng bộ móng tay vàng, chỉ vào cái gì ngọc đến ngọc đi đấy, mở miệng lại làm cho người trong phòng choáng váng.

“Thân là vũ cơ, tính tình như thế, làm sao câu dẫn người?”

Mộ Tịch Dao mắt đẹp nghiêng nghiêng nhếch lên, ngữ khí lộ vẻ ghét bỏ, “Khô khan chất phác như thế, không hiểu phong tình, như thế nào có thể làm nam nhân thú vị?”. Nhìn hai người phía dười, Mộ Trắc phi liên tục lắc đầu, trong miệng thanh trắc trắc phát ra, vẻ mặt tất cả đều là khinh thường.

Nhìn hai người bộ dạng kinh ngạc trợn mắt há mồm, đầu ngón tay Mộ Tịch Dao nhảy lên, xa xa phác họa trong không khí.

“Ánh mắt không đủ mị hoặc, dáng người không đủ uyển chuyển, xiêm y không đủ lộ. Vai cùng eo đều phải lộ ra. Về sau a, ngày ngày chọn chút nửa che nửa lộ, giống như quần lụa mỏng thấy mà không thấy mới thỏa đáng.”

Mộ Tịch Dao cũng không quản nhưng người khác như gặp quỷ nhìn chằm chằm nàng, thân thể nghiêng về trước một chút, hé mặt cẩn thận dò xét một lát, khăn đẹp hất lên, xùy ~~ cười ra tiếng.

“Làm vũ cơ đấy, thanh quý như thế, cài này nam nhân ra tay như thế nào được? Trở về soi gương suy ngẫm cho tốt. Khi nào liếc mắt một cái, có thể nhìn thấy như yêu tinh, lúc ấy đến hiến vũ trợ hứng cho điện hạ.”

Nói xong đứng thẳng một bên, giao việc cho đại quản sự, để cấp sân nhỏ cho hai người “Cải tà quy chính”. Lại nói thẳng không có tiến bộ, phải chăm chỉ khổ luyện, đừng để ở trước mặt điện hạ phải “Mất mặt xấu hổ”.

Cả phòng nữ nhân đều bị lời nói không chừng mực của Trắc phi làm xấu hổ không thôi. Hay là Mộ Trắc phi chính là dùng giọng điệu này, mới câu được điện hạ chỉ sủng ái mình nàng?

Còn có vũ cơ kia, tuy rằng trong các phủ cũng chỉ là biểu diễn, thế nhưng cũng không đứng đắn như Trắc phi nói vậy. Như thế nào lời nói từ miệng Trắc phi đi ra, mấy vũ cơ này cùng với câu lan (nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên ở Trung Quốc) trong nội viện không thua bao nhiêu rồi hả?

Nhìn Điền Phúc Sơn dẫn hai người sắc mặt tím xanh xuống, Mộ Tịch Dao trở lại người dễ nói chuyện thường ngày, Trắc phi chủ tử giảng đạo lý. Làm gì có khắc nghiệt bén nhọn như vừa rồi.

“Trong phủ này a, có quy củ mới tốt. Bằng không làm người ta tưởng những người biểu diễn tìm vui này hiểu lầm thành hậu trạch điện hạ, vậy sẽ mất mặt.”

Lời nói bị Mộ Tịch Dao nói như vậy, phía dưới không biết bao nhiêu người nội tâm thầm nói: trong phủ này người không quy củ nhất sợ chính là vị phát biểu này.

Mộ Tịch Dao nào có nhàn rỗi quản những người kia tâm tư khỉ gió gì, nàng chính là ở trong lòng đắc ý ra hôn chiêu cho Đại hoàng tử.

Ngươi ỷ vào thân phận đại ca cho hậu viện đệ đệ đồ không sạch sẽ, còn không phải bị Mộ Tịch Dao nàng đá đi?

Hiện giờ tất cả đều biết, Mộ Trắc phi nàng là ái thiếp của Lục điện hạ, đùa giỡn ngang ngược đuổi người gì đấy, lại tầm thường quá.

Nữ nhân thôi, đùa giỡn được, nhẫn nại được, đây là bản sự.

Mộ Tịch Dao tinh tế phẩm chén trà nhài Mặc Lan mới chế, toàn thân lười biếng dựa vào lưng ghế, rất là thích ý.

Nữ nhân bên dưới nhìn dung nhan Trắc phi kiều mị, lòng đều xót xa khó chịu.

Lại nhìn nàng hôm nay như người khác, ăn nói chanh chua, không chút lưu tình. Chỉ cảm thấy Mộ Trắc phi cũng không phải dễ chọc, nói không chừng ngày bình thường là ngụy trang, hôm nay vì cố sủng, mới lộ bộ mặt thật.

Nhưng mà nhớ tới hai vũ cơ sắc mặt trắng như tờ giầy cùng thần sắc xấu hổ giận dữ muốn chết, trong lòng thoải mái vài phần.

Trắc phi này thật đúng là ra tay tinh chuẩn, từng chữ thấy máu. Rõ ràng vạch trần che giấu, không khác giáp mặt nhục nhã, thật sự sắc bén.

– Hết chương 60 –

Categories: Sủng phi

7 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: