[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 64

Editor: Su Lemon 

3 (44)

Chương 64: Tài năng

“Không phải phủ vệ, cũng không phải nữ nhân, như vậy…”. Mộ Tịch Dao khóe miệng hơi gợi lên, hưng trí nhìn đối diện, “Nhưng là huyết tích tử?”

Sáu người vốn động thủ thoáng chốc cứng đờ, nhất thời nội tâm chấn động.

Bí mật huyết tích tử, nữ nhân này làm sao biết được? Là nàng có thân phận khác, hay là Lục điện hạ cho biết?

Người cầm đầu chau mày, nhìn chằm chằm Mộ Tịch Dao quanh thân thoải mái thanh thản, rất kiêng kị. Đang cân nhắc xem có nên hành động, nhanh chóng về bẩm báo, lại nghe nữ nhân kia lần nữa mở miệng.

“Họa mi mấy ngày trước đưa về có hài lòng?” Tiếng đàn dưới tay chậm dần lại, đại sảnh trống trơn làm người nghe rùng mình.

Hắc y nhân lại khó trấn định hơn nữa, trán đầy mồ hôi.

Nữ nhân này tuyệt đối không phải là sủng thiếp hậu trạch, ngay cả chuyện cơ yếu phủ hoàng tử như thế đều thuộc như lòng bàn tay, sợ là thân phận đáng sợ.

Trước nghe nghe nói dưới tay Nguyên Thành đế có một chi mật thám, cực kỳ bí mật. Ra tay là đại án, chưa bao giờ thất bại.

Hay là cùng bối cảnh nữ nhân này có quan hệ? Đang sợ hãi khó có thể an toàn rút lui, chỉ thấy nữ nhân đối diện từ từ đứng dậy.

“Trà nghệ đã không vừa mắt các vị, đại nhân lại không thích nghe đàn, vậy liền theo thiếp thân vào phủ một lát được không?” Nói xong đôi mắt đẹp thẳng tắp nhìn chằm chằm người tới, ý cười thản nhiên.

Hắc y nhân thấy tình thế không ổn định bỏ chạy, mới cất bước thì toàn thân tê liệt, không có khí lực, ngay cả cắn thuốc độc trong miệng cũng không kịp.

Mộ Tịch Dao nhìn trên xà ngang rơi xuống bốn thân ảnh, chuẩn xác tìm được ám vệ nhà mình, đôi mắt đẹp chớp chớp, vẻ mặt thông cảm đem khăn lụa trước mặt hai người một lát.

Chờ một lát lư hương tàn, gọi Mặc Lan tiến vào.

Mặc Lan vừa mới vào không ngăn được kêu một tiếng. Nhìn trước mặt không hiểu tại sao xuất hiện, một phòng hắc y nhân nằm, váng đầu hoa mắt. Lại nhìn chủ tử nhà nàng, hoàn hảo không tổn hao gì đứng trong sảnh, còn dùng chân đá đá nam nhân nằm trên mặt đất.

Lúc Vệ Chân xông vào, liền thấy Mặc Lan đang túm Dao chủ tử đang đá chân, trên đất nằm la liệt hắc y nhân còn có hai ám vệ đang định rời đi.

“Đem dược hoàn trong miệng lấy ra, trói lại, bịt miệng, mang hồi cung”. Mộ Tịch Dao tùy tiện chỉ tay Vệ Chân, đem tám người này trở về.

Mang theo Mặc Lan vẫn đang còn lải nhải, Mộ Tịch Dao tâm tình sung sướng xuống lầu ôm bánh bao, nhìn bờ sông đám người náo nhiệt, chờ Vệ Chân thu thập sạch sẽ.

Vệ đại thống lĩnh nghe xong ám vệ lộn xộn trả lời, cảm thấy choáng váng cả người.

Đây là Dao chủ tử làm? Còn huyết tích tử và họa mi trong miệng ám vệ là vật gì? Còn có hắc y nhân nghe xong khúc Dao chủ tử đàn liền ngã quỵ tất cả?

Vệ Chân cảm thấy mình đã tiếp củ khoai bỏng tay, vẫn nên nhanh chóng đem người về cho điện hạ cho thỏa đáng. Về phần vị kia thần thông Dao chủ tử, chính mình không quản được.

Chờ Tông Chính Lâm ở thư phòng nhận được tin tức, Mộ Tịch Dao đã dỗ bánh bao nhỏ đi vào giấc ngủ, đang nằm ở Song Yến trì thoải mái tắm rửa.

Nghe ám vệ cùng Vệ Chân bẩm báo, Tông Chính Lâm chau mày, ngón tay vuốt lên lá phiếu tên sách, trầm mặc không nói.

Hết thảy đều cho thấy Mộ Tịch Dao đã sớm có dự tính, rõ ràng dùng thân làm mồi còn mang theo con của hắn? Tông Chính Lâm ánh mắt bất thiện.

Còn có huyết tích tử cùng họa mi trong miệng nàng, rõ ràng chính là thế lực hắn đang tra xét. Đáng tiếc ám vệ hắn ngay cả danh hiệu cũng là tra xét bên trong, mà Trắc phi của hắn, thật sự là bản lĩnh, thuận miệng kêu cũng chuẩn xác không lầm.

Mộ Tịch Dao từ đâu biết được cơ mật của Tông Chính Thuần? Chẳng nhẽ thân phận của nàng có điểm khác? Còn có nàng bản lĩnh phân biệt độc dược, lại là do đâu?

Tông Chính Lâm nhìn mật báo ám vệ trình lúc trước, bên trên là Mộ Tịch Dao gia thế bối cảnh, trưởng thành trải qua đều sạch sẽ dị thường. Căn bản không cùng thủ đoạn nàng dùng hôm nay tương xứng, càng không nói một nữ tử khi đối mặt với sinh tử tồn vong cư nhiên còn vui mừng không sợ, kín đáo bình tĩnh làm người ta lóa mắt.

Tông Chính Lâm cuối cùng vuốt ve một lần phiếu tên sách, thả vào trang khép sách lại, cân nhắc ý định của đám sát thủ kia.

Phân phó Nghiêm Thừa Chu dẫn người đi thẩm vấn, Tông Chính Lâm một người lẳng lặng ngồi ở thư phòng, suy tư một đêm. Ngày thứ hai lại triệu kiến Đệ Ngũ Dật Triêu, hai ở một phen mật nghị, cuối cùng đem kết quả thẩm tra cùng sự tình nguyên do viết thành tấu chương, chỉ có điều đem Mộ Tịch Dao bên trong xóa sạch dấu vết, dùng thị vệ phủ thay thế.

Nguyên Thành đế xem tấu chương, phái người đến phủ Lục hoàng tử chứng nhận. Hai người hồi cung khi nộp hai lệnh bài đặc thù, một cái là dạng đường vân, cùng độc còn dư trong miệng tặc nhân “Tự sát”.

Sự tình ám sát hoàng thất, Nguyên Thành đế phá lệ chú ý, phái mật thám tra xét Thịnh Kinh mấy lần. Cuối cùng ở ngoại ô bắt được hơn mười người có ấn ký đường vân, trong đó có hai nữ tử.

Trải qua Hình bộ nghiêm hình tra tấn, chỉ có hai người không chịu nổi mở miệng cung khai, đám người còn lại thà chịu chết chứ không khuất phục.

Nguyên Thành đế nhìn hai người nói không tỉ mỉ, chỉ một mặt liên quan đến Thái tử, nhất thời giận dữ. Đem mười một người toàn bộ chém trên đường, lại trên triều giận dữ mắng mỏ chủ mưu lòng lang dạ sói, phát hịch văn, truy nã trên toàn Đại Ngụy người có hình xăm huyết tích tử là trọng phạm.

Trải qua chuyện này, Nguyên Thành đế đối với thế lực các hoàng tử theo dõi càng sâu. Đặc biệt hiềm nghi nhất là con lớn Tông Chính Thuần. Mặc dù chứng cứ vô cùng xác thực, nhưng mật thám lại dò xét được trong một tư trạch (nhà riêng) có tàn độc giống hệt như độc tra được. Tra ra được trạch viện khế đất này là thuộc về gia quyến nội thần  của Tông Chính Thuần.

Đại hoàng tử bị Nguyên Thành đế triệu đến cửa thư phòng một câu quát lớn cũng không, chỉ ném ra một tập khế đất, để hắn tự quỳ gối ở bậc thềm, cho đến ngất.

Mộ Tịch Dao đối với chuyện đồn đại Tông Chính Thuần trong nội cung làm long nhan phẫn nộ không hề để tâm. Nàng hiện tại lo lắng chính là Tông Chính Lâm đầu óc quá mức ngoằn ngoèo.

Lục điện hạ từ khi Vệ Chân bẩm báo, đã liên tục ba ngày chưa nghỉ ở Đan Như uyển, ngay cả con trai Thành Khánh của hắn cũng không có xem qua. Xem ra là cũng nàng thắc mắc.

Mộ Tịch Dao nhìn Mai Lâm qua cửa sổ, đôi mi thanh tú hơi khép. Tranh thủ tình cảm dễ dàng, thu hoạch tín nhiệm thì không có đường tắt. Huống chi lần này làm quá mức sạch sẽ, với lòng nghi ngờ của Tông Chính Lâm, sợ là phải đợi một thời gian nữa, nam nhân kia mới ngừng suy nghĩ đến.

Lần hành động này, đã là thành ý lớn nhất của nàng với Tông Chính Lâm. Chỉ là không biết hắn có dễ dàng vứt bỏ lòng nghi kỵ của đế vương, là ra chuyện cùng nhau hồi báo.

Đại hoàng tử Tông Chính Thuần từ khi bị Nguyên Thành đế vắng vẻ, đã ba ngày không đến thư phòng. Suốt ngày mượn rượu giải sầu, tính tình cuồng bạo dễ giận, ngay cả phụ tá trong phủ cũng tránh không gặp.

Vẫn là phụ thân Quý phi là An quốc công ra mặt mới trấn an được cảm xúc của hắn. An quốc công nghe nói Tông Chính Thuần làm chuyện hồ đồ, nhắm mắt không nói. Nhưng nghe ngoại tôn trong miệng nhắc đến Mộ Trắc phi thì tỉnh cả ngủ.

Huyết tích tử cùng họa mi hắn biết không nhiều lắm, nhưng có thể trong một đêm có đi không có về, rõ ràng là trúng bẫy. Nếu là Lục điện hạ có phát hiện thiết kế cục diện thì coi như không quá tệ. Nhưng nếu như nữ nhân kia có mưu lược bực này, vậy thì cực kỳ không ổn.

Tông Chính Lâm vốn đã lão luyện thành thục, lòng dạ rất sâu. Năm trước còn có được phụ tá rất cao minh – Đệ Ngũ Dật Triêu, đã như hổ thêm cánh, hiện giờ còn có thể có nữ mưu sĩ tọa trấn hậu viện, Lục hoàng tử phủ phòng thủ kiên cố, lại càng khó dao động hơn nữa.

An quốc công nhìn ngoại tôn mình không tốt chỉ có thể thầm than đáy lòng. Thật sự là không tốt cho Lý gia, như tôn tử lỗ mãng mà không biết mưu lược này, An quốc công phủ tiền đồ đáng lo.

Thái tử tiến vào cũng bị Hoàng thượng không gặp, luôn bất mãn với chuyện xấu ở Hộ bộ của hắn. Lục điện hạ lúc này quả thực quá mức nổi bật. Nếu không áp chế, chỉ sợ thế lực của hắn thành, hối hận thì đã muộn.

Chính diện không thể chống chọi, nhưng là hậu viện… có tương lai. Chính là thời cơ, cần phải nắm chắc. Hình như là đại hôn Lục điện hạ không còn xa, quả nhiên là như hữu thần trợ giúp.

An quốc công cùng Tông Chính Thuần mật đàm một phen, về sau Đại hoàng tử chấn chỉnh lại, tiến bộ so với trước đây một hai phần.

– Hết chương 64 – 

Nóng quá thì editor biết phải nàm thao? 

Facebook của nhà mọi người vào like ủng hộ nhá nhá https://www.facebook.com/NguyetTichLau?ref=aymt_homepage_panel

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: