[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 65

Editor: Su Lemon 

5 (15)

Chương 65: Hiểu rõ

Tông Chính Lâm cầm con trắng, đối diện Đệ Ngũ Dật Triêu cờ đen nhìn như mở ra, lại giấu diếm cơ quan.

Hai người ở chính phòng Tiền viện đánh cờ đã nửa canh giờ, song phương đi không gấp không vội, mỗi người mỗi vẻ.

“Điện hạ đối với Trắc phi làm việc có chỗ băn khoăn?” Đệ Ngũ Dật Triêu đối với Lục điện hạ gần đây thường xuyên có điều suy nghĩ, cũng có thể đoán bảy tám phần. Không nói điện hạ, chính hắn lần đầu nghe thấy việc này, cũng có chút kinh dị.

Hiểu biết của hắn về Mộ Trắc phi hơn phân nửa là từ lời của con gái Đệ Ngũ Ngọc Oánh. Mặc dù hiện thời ra ngoài không tiện, nhưng hai người mỗi tháng thư từ chưa bao giờ gián đoạn.

Đệ Ngũ Ngọc Oánh mỗi khi đề cập Mộ Tịch Dao đều khen không dứt miệng, xưng kỳ tài phẩm tính vạn người không một.

Trước kia cảm thấy đối với một người con gái, thực là khen ngợi quá mức, lần này ngược lại đúng là mở rộng tầm mắt. Trắc phi thắng vì đánh bất ngờ, không thua kém nam tử chút nào. Càng đối với nhân tâm nắm nhắc, ra tay thập phần chính xác. Đáng quý nhất, không như nữ tử tầm thường nhân từ nương tay, một kích phải trúng, sạch sẽ lưu loát.

Chỉ trong một đêm, những mưu tính nhiều năm của Đại hoàng tử Tông Chính Thuần đã bị hủy sạch.

“Tiên sinh cũng biết ngày đó bản điện vì sao chưa qua tết, liền vội vàng đi Thanh Châu, đăng môn bái phỏng?” Tông Chính Lâm đầu ngón tay điểm nhẹ, chậm rãi gõ.

Đệ Ngũ Dật Triêu hứng thú. Lần đó Lục điện hạ đêm khuya dò hỏi, hắn cũng cảm thấy quá mức ngạc nhiên.

“May có người vì tiên sinh tiến cử, lại để cho bản điện được mưu sĩ vô song.” Tông Chính Lâm nhớ tới tờ giấy bị mình vò nát, nếu sớm biết có ngày hôm nay, nhất định sẽ lưu lại tưởng niệm.

Đệ Ngũ Dật Triêu vẩy vẩy vạt áo, ngồi xếp bằng ngay ngắn, thần sắc nghiêm chỉnh. “Điện hạ có thể cho biết, Dật Triêu là người áo đề cử?”.

Tông Chính Lâm nhìn trong phòng Vệ Chân đưa tới ngọc lộ cung phấn, tiếc nuối không thôi, “Không thấy một người, chỉ có ngụy trang sau bút son viết chứ”.

Đntd lập tức nhíu mày, “Thế hưng chỉ là tầm thường giấy Tuyên Thành, bên trên mấy chữ không hề kết cấu, là loại sách trẻ em?”.

Tông Chính Lâm chợt quay đầu, nhìn chằm chằm Đệ Ngũ Dật Triêu khiếp sợ, “Tiên sinh biết được?”

Đệ Ngũ Dật Triêu khẩn trương dần dần rơi xuống, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, “Đích xác gặp qua.”

Nhìn Tông Chính Lâm mắt phương lưu quang ngập tràn màu sắc, chỉ khẽ lắc đầu, ngữ khí có chút thất lạc. “Giống như điện hạ nói, vẫn chưa gặp mặt”.

Ánh sáng trong mắt Tông Chính Lâm nhạt dần, trầm mặc một lát, vẫn mạo muộ mở miệng. “Tiên sinh có thể cho biết, sự tình cùng người kia?”

Đệ Ngũ Dật Triêu than thở một tiếng, “Nếu bàn về nhận thức người, Dật Triêu không bì kịp”. Hồi tưởng lại ba cái tên tựa như trò đùa trên tờ giấy kia, Đệ Ngũ Dật Triêu chăm chú đối đáp, “Chỉ có tục danh ba người, Dật Triêu đã tiến cử dưới trướng điện hạ”.

Trong chớp mắt, Tông Chính Lâm sáng tỏ thân phận ba người này, rõ ràng là một hành động chọn đúng nhân vật anh kiệt, khó trách tiên sinh tự than thở không bằng.

Hai người đối mặt thật lâu, sớm đã vô tâm đánh cờ.

“Điện hạ đột nhiên nhớ tới, là có manh mối?” Đệ Ngũ Dật Triêu cực kỳ nhạy cảm, lập tức minh bạch Lục điện hạ tuyệt đối không có khả năng bắn tên không đích.

Tông Chính Lâm đem quân cờ thả lại, hỏi cực kỳ thận trọng. “Nếu bản điện đoán người này thân phận là một nữ tử, tiên sinh có cảm thấy buồn cười?”

Đệ Ngũ Dật Triêu thần sắc dừng một chút, tự rót đầy nước trà, cúi đầu phầm trà.

Tông Chính Lâm cũng không thúc dục, mắt phượng hơi khép, nhìn ngọc lộ cung phấn được mở ra.

“Điện hạ hoài nghi thân phận Trắc phi?” cùng một người thông minh nói chuyện chính là chỉ một điểm lền hiểu rõ.

Tông Chính Lâm buông ra hai chân đang ngồi xếp bằng, đứng dậy đi tới chêm vào trước bình, cúi người sát vào, hít sâu một hương hoa mai, “Nàng ý đồ rõ ràng, chỉ tiếc người bên gối, cũng không nguyện một lòng đối đã.”

Đệ Ngũ Dật Triêu nhíu mày, nào loạn nửa ngày, thì ra đúng là không cam lòng, mà không phải nghi kị làm bất hòa.

Nhẹ cười ra tiếng, lời nói lộ vẻ chế nhạo, “Điện hạ không cần chú ý Trắc phi chưa từng nói rõ. Nếu suy đoán trong lòng điện hạ là thật, nữ tử trí tuệ như thế, chẳng lẽ không biết sự tình đêm đó sẽ bị thấy rõ ràng?”

Thật sự là ở trong hoàn cảnh, thì lại không thấy một mảnh dụng tâm của Trắc phi.

Tông Chính Lâm sững sờ, lập tức tỉnh ngộ Mộ Tịch Dao mấy ngày nay im hơi lặng tiếng. Chẳng lẽ là để muốn chính mình rõ ràng?

Nhìn bóng lưng Đệ Ngũ Dật Triêu rời đi, Tông Chính Lâm thở dài một tiếng. Thì ra nàng đã sớm cho thấy, đáng tiếng bản thân bị nhiều tạp niệm quấy nhiễu, vô duyên vô cớ làm nàng đợi lâu.

Buổi chiều Tông Chính Lâm như thường trở về Đan Như uyển, Mộ Tịch Dao đang đùa Thành Khánh cười đến thoải mái.

Nhìn Tông Chính Lâm đột nhiên đến, rất là kinh ngạc.

Nam nhân này nhanh như vậy đã thông suốt? Không giống tác phong của hắn ah. Chỉ bằng tính tình thối kia, không cứng rắn hơn nửa tháng đúng là ngạc nhiên.

Mộ Tịch Dao đảo mắt, cười thanh thiển, “Tiên sinh trở về?”. Người có năng lực đánh thức hắn, trong phủ chỉ có Đệ Ngũ Dật Triêu không ai có thể hơn.

Tông Chính Lâm từ khi vào nhà một mực chuyên chú nhìn thần sắc Mộ Tịch Dao, nhìn nàng lúc đầu khiếp sợ, sau lại giật mình, hôm nay lại trực tiếp đoán được ngọn nguồn, cảm thán, quả nhiên là nàng.

Đối với nhân tâm nắm chắc, tiểu nữ nân đúng là thuận buồn xuôi gió. Được một Mộ Tịch Dao như thế, Tông Chính Lâm bất đắc dĩ đến cực điểm.

Có thể lật tay bẻ gãy thế lực Tông Chính Thuần, con mắt tinh tương nhìn rõ anh tài, đúng là không thể cứng rắn với nàng. Bằng không trời biết nữ nhân này sẽ làm ra chuyện gì với hắn.

“Kiều kiều có chuyện vui?” trong lời có ám chỉ.

Mộ Tịch Dao măt mày thư thái, cực kỳ hào phóng, “Coi như đã nghiền.”

Cái mãng phu Tông chính Thuần kia, chặt hắn một tay chỉ là giáo huấn, cuối cùng còn muốn một đại tiệc hay không, còn phải xem sự thức thời của hắn.

Tông Chính Lâm thấy con ngươi Mộ Tịch Dao lóe ra tinh quang, đã biết tron lòng tiểu nữ nhân sợ là còn chủ ý.

“Mang theo Thành Khánh dùng thân mạo hiểm, hả?” Lục điện hạ thật sự lòng dạ hẹp hòi, cho đến bây giờ còn không quên tính sổ. Hơn nữa Mộ Tịch Dao rục rịch, hình như còn chưa tỉnh ngộ?

Mộ Tịch Dao đã sớm nghĩ đối sách, vuốt nhẹ tóc mai, mị nhãn như tơ, “Thiếp còn nhớ rõ, còn thiếu điện hạ một điệu múa”.

Tông Chính Lâm hô hấp cứng lại, thiếu chút nữa đã quên yêu nữ này quỷ kế đa đoan. Chỉ là không ngờ một lời chỉ trích, thì ra lại chờ đợi mình như vậy, “Kiều kiều định dùng mỹ nhân kế?”

“Nguyện – người – trên – mắc câu”. Đầu ngón tay nhảy lên, quần áo trong rơi xuống.

Tông Chính Lâm nhìn nữ nhân trắng trợn câu dẫn, hừ lạnh một tiếng, “Trắc phi bản điện, thật là lớn mật”. Ngôn ngữ dù cương quyết, hành động lại không chậm.

Một tay vung lên, nữ nhân liền rơi vào ngực, màn lụa bay xuống. Lục điện hạ cuối cũng không ngại mỹ vị đến miệng.

“Ngày mai bản điện chờ điệu múa khuynh quốc của Kiều kiều”. Nói xong đem Mộ Tịch Dao lột sạch, ăn sạch sẽ.

Thời điểm Mộ Tịch Dao tỉnh lại, Tông Chính Lâm đã qua Binh bộ làm việc. Cuối xuân sang năm chiến sự ngày càng gần, xem ra một đời này Lục điện hạ không cam nguyện lưu lại kinh phối hợp tác chiến, mà muốn ra ngoài chỉ huy quân đội quyết thắng.

Nhớ tới hôm qua Tông Chính Lâm muốn “điệu múa khuynh quốc”, Mộ Tịch Dao trầm ngâm, thế nào mới tính khuynh quốc? Nếu Lục điện hạ không vừa lòng, về sau lại muốn cân não, lại không có người dung túng.

Sự tình trọng đại, Mộ Trắc phi lặp đi lặp lại, cân nhắc kỹ càng, cuối cùng được ăn cả ngã về không, rốt cục hạ quyết tâm, kêu Huệ Lan tới gần giúp đỡ.

Sau bữa trưa trong Đan Như uyển, Mộ Tịch Dao tìm nhạc liên, gõ gõ đánh đánh hai canh giờ, rốt cục thỏa mãn gật đầu.

Sau khi dùng xong cơm tối, Mộ Tịch Dao rửa mặt trang điểm, mặc vũ y, lặng lặng đợi chủ nợ đến.

– Hết chương 65 –

Categories: Sủng phi

13 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: