[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 66

Editor: Su Lemon 

001tl7i5ty6i1zqm0dj45690

Chương 66: Ác mộng

Tông Chính Lâm mới đến chính phòng Đan Như uyển, đã bị Mặc Lan thỉnh đi, dẫn đến thiên điện Noãn các.

Phất tay đẩy cửa ra, hai bên nến đỏ cao đến thắt lưng đèn dầu mông lung. Trên chủ vị còn có mấy nhuyễn tháp, còn có lò sưởi nấu rượu.

Mặc Lan hầu hạ rửa tay, im lặng lui ra, chỉ còn một mình Tông Chính Lâm nằm nghiêng người trên giường, tay trái cầm chén nhỏ, lướt qua liền ngừng lại.

Nam nhân chân dài duỗi thẳng, đối với việc tự mình uống, nhẫn nại mười phần.

Trong đại điện một mảnh yên tĩnh, đột nhiên, nhịp trống nổi lên, mãnh liệt tươi sáng rõ nét.

Tông Chính Lâm mắt phượng phát sáng, mãi đến khi trong đó hiện ra một thân ảnh, đồng tử đột nhiên co rút, tim như ngừng đập.

Nữ nhân phía trước mặc một bộ vũ y màu vàng, tiết tấu cực kỳ thanh thoát, cứ như ánh sáng ban mai đầu tiên trong đêm tối, cứ như vậy hiện ra, sáng mù hai mắt hắn.

Trên thân một mảnh áo ngực bó sát, hở eo lộ bụng, bên trên có chuông làm đẹp. Thân dưới một quần lụa mỏng xẻ tà, đùi ngọc thẳng tắp, như ẩn như hiện. Ngẫu nhiên lộ ra chân ngọc trong suốt trần trụi, trên mắt cá chân trắng muốt là vòng nhạc đinh đang rung động.

Tông Chính Lâm nhìn nữ nhân trang phục nóng bỏng dị thường, hai mắt như lửa, gắt gao nhìn thẳng khuôn mặt yêu mị mờ ảo sau mạng che mặt.

Mộ Tịch Dao đôi mắt đen câu hồn đoạt phách, cánh môi đỏ kiều diễm ướt át, kích thích máu dã tính của nam nhân.

Tiểu nữ nhân chân trần vừa bước, cùng với tiếng chuông trong trẻo vang lên, tiếng nhạc ngừng lại.

Eo nhỏ khoe ra, xoay mông nâng hông, múa nhiệt tình mà không bị cản trở.

Vũ điệu không trói buộc được linh hồn tự do, giống như nghênh đón bão táp, phảng phất như không sợ lửa thiêu đốt, lại giống như dòng suối tự do trôi nhanh.

Mộ Tịch Dao như vậy chưa bao giờ Tông Chính Lâm thấy qua. Lộng lẫy chói mắt, hào quang vạn trượng. Giống như Minh Châu, không kiêng dè gì cả, quang hoa nở rộ. Nữ nhân như vậy mới chân chính là Mộ Tịch Dao, kiêu ngạo phô trương không gì kiềm chế được, tự tin không thể dừng được.

Nữ nhân khi thì quyến rũ, khi thì khiêu khích, da thịt như ngọc dưới quần lụa mỏng lúc ẩn lúc hiện, điệu múa mê hoặc ánh nhìn, rung động lòng người.

Tông Chính Lâm nhìn thân ảnh tươi sáng phía trước, nhìn nàng thoải mái múa, nhìn nàng nhuần nhuyễn tinh tế.

Kiếp này không thể chinh phục được Mộ Tịch Dao độc nhất vô nhị như vậy, Tông Chính Lâm tất nhiên không cam tâm.

Nam nhân ném chén rượu đi, bỗng nhiên ngồi dậy. Đôi mắt phượng tràn ngập các loại màu sắc, sáng như sao.

“Kiều kiều, lại đây”. Nam âm trầm thấp, mười phần mê hoặc.

Mộ Tịch Dao đôi mắt nửa mở, uốn éo vòng eo, giống như rắn nước quấn từ trên xuống.

Đã lâu chưa được nhảy điệu má kề má, Mộ Tịch Dao hôm nay hăng hái chơi đùa

Tông Chính Lâm bị nàng không biết thu liễm cọ xát vỗ về chơi đùa làm toàn thân rung động, lại luyến tiếc nữ nhân chủ động thân mật, chỉ khắc chế ngồi ngay ngắn, nhìn nữ nhân gần trong gang tấc đa tình hoa lệ.

Mộ Tịch Dao nhảy đến vui sướng, không thấy Tông Chính Lâm quân tử trong sáng, khí độ nhẹ nhàng. Chân nhỏ trắng như ngọc lập tức chui vào vạt áo nam nhân, thẳng tắp ở điểm nóng rực phía trên, nhẹ nhàng cọ xát.

Tông Chính Lâm bụng dưới căng cứng, nhìn vạt áo phập phồng hiện lên, chỉ liên tưởng một cái, đã bị chỗ xinh đẹp kia mê hoặc.

Mộ Tịch Dao còn chưa thỏa mãn, đầu ngón tay câu lên, quần lụa mỏng thoàng chốc bay xuống, chỉ còn hai mảnh vải cùng với nơi tư mật nhỏ hẹp.

Tông Chính Lâm bị Mộ Tịch Dao kinh thế tuyệt tục nóng bỏng kích thích ngồi không yên, hô hấp hỗn loạn, thò tay bắt người.

“Điện hạ”, Mộ Tịch Dao hờn dỗi một tiếng, né tránh. Lại lửa cháy thêm dầu, tay ngọc thon thon nhẹ nhàng trượt qua ngực mình, thấy yết hầu nam nhân nhấp nhô, năm ngón tay nắm chặt.

Chân nhỏ nữ nhân động tác không ngừng, hai tay ở sau lưng kéo một cái, áo ngực màu vàng chớp mắt rơi xuống, chỉ còn lại một đám dây lụa khó khăn che khuất đỉnh, hai luồng no đủ cứ như vậy ngạo nghễ lộ ra, mạnh mẽ đâm tới, cực kỳ càn rỡ thiêu đốt hai mắt Tông Chính Lâm.

Lục điện hạ đã bao giờ gặp qua nữ nhân khiêu gợi không tuân thủ quy củ như vậy, bàn tay to một phen xé nát dây lụa, nhìn đỉnh mềm bật lên kêu gọi, hơi thở bất ổn nghiêm nghị quát lớn.

“Ở đâu học được, phóng đãng như thế?” ngoài miệng giáo huấn lợi hại, động tác trên tay lại không chút khách khí, thật sự thoải mái.

Mộ Tịch Dao thấy nam nhân đến chết vẫn còn sĩ diện, dứt khoát một cái, trực tiếp đỉnh núi ở trước môi hắn, mê hoặc dụ dỗ, “Điện hạ ~~, nếu không được?”

“Phóng đãng?” xú nam nhân đừng có nhúc nhích.

Tông Chính Lâm bị Mộ Tịch Dao được một tấc lại muốn tiến lên một thước câu dẫn khiêu khích không rảnh chú ý bên cạnh, ở đâu còn nhớ câu chuyện lúc trước, há mồn ngậm lấy nơi mơ ước đã lâu, cổ họng kêu một tiếng, rốt cục dục hỏa đốt người đau đớn.

Mộ Tịch Dao một chân ở trên người nam nhân, bàn tay nhỏ bé nắm mệnh căn, tùy ý đùa bỡn, mỗi khi Tông Chính Lâm sắp lên đỉnh, bị nàng im lặng dừng lai, giày vò đến liên tục hét lên.

“Kiều kiều, mau, không chịu nổi.” Tông Chính Lâm toàn thân rung động, cái trán đầy mồ hôi.

Mộ Tịch Dao nhẹ nâng hạ thân, ở trước mặt nam nhân từ từ cởi mảnh vải nơi tư mật, nắm lấy chop mũi hắn nhẹ phẩy, chỉ thấy Tông Chính Lâm nâng cằm cao lên, thở gấp nặng nề.

“Điện hạ cần thiếp hầu hạ?” âm thanh lả lướt, trêu chọc người.

Cũng không đợi hắn đáp lại, bàn tay nhỏ bé nâng đỡ, chậm rãi ngồi xuống.

“Đúng là giày vò”. Tông Chính Lâm không chịu nổi nàng chậm chạp, ôm người, nhanh nhấn vòng eo, tất cả tiến vào. Nam nhân một chút cũng không dừng lại, mới vừa vào ngõ hẻm liền điên cuồng đưa đẩy.

Qua thời gian chờ đợi gian nan nhất, nháy mắt vào đào nguyên, Tông Chính Lâm gặp cam lộ, khởi tử hồi sinh.

“Kiều kiều, hôm nay dù nàng xin tha, bản điện cũng sẽ không bỏ qua.”

Tiểu nữ nhân tư thế quyến rũ, lại trời sinh danh khí, lại quen thuộc bên trong, thật đúng mất hồn.

Có vưu vật như thế làm bạn, nếu không phải ngày thường Tông Chính Lâm khắc chế, có thương tiếc, làm gì có nơi nàng cho nàng vênh mặt hất hàm sai khiến? Sợ là ngày thứ hai căn bản không có cách nào đứng dậy.

Mộ Tịch Dao bị Tông Chính Lâm xưa nay chưa từng có điên cuồng như vậy công phạt, sợ tới mức anh anh khóc nức nở, thân thể khó chịu, chỉ không ngừng được, thân dưới co lại không ngớt, kẹp chặt Tông Chính Lâm liên tục gào thét.

Trong lúc nhất thời trong Noãn các nam nữ giao hoan, mãnh liệt mênh mông, kéo dài không thôi.

Mặc Lan mang theo tiểu nha hoàn thủ ở bên ngoài hơn nửa đêm, mới nghe điện hạ gọi nước. Vốn tưởng rằng chủ tử sẽ ở Noãn các nghỉ ngơi, không ngờ một lúc sau, tiếng nức nở trong phòng lại vang lên. Vội dẫn theo người cách xa một chút, chờ gọi gọi đến.

“Điện hạ ~~, không cần”.

Mộ Tịch Dao đến nói cũng không hoàn chỉnh, nằm dưới thân Tông Chính Lâm, mềm nhũn như bùn.

“Không cần?” Tông Chính Lâm hôm nay dứt khoát thu thập nàng, làm sao nghe nàng mềm giọng. “Kiều kiều không ngoan, từ ngày làm thiếp bản điện, có từng nói khôn cần?”

Mộ Tịch Dao không ngờ xú nam nhân ở thời điểm này còn tính nợ cũ, thẹn quá hóa giận, lại không thể chống lại đỉnh dưới thân, đành phải năn nỉ ỉ ôi, thề thốt, sẽ không dám nữa.

“Còn lại mấy việc, kiều kiều nếu là đáp ứng, hôm nay qua đi, sẽ không truy cứu”. Tông Chính Lâm cúi người ở bên tai Mộ Tịch Dao nói nhỏ một lát, chỉ thấy nữ nhân sắc mặt đỏ ứng, tức giận mắng, “Vô sỉ!”

Tông Chính Lâm mắt phượng hơi khép, cười không có ý tốt, “Lại thêm một lần.” ôm Mộ Tịch Dao muốn đi đến cửa sổ.

Mộ Tịch Dao phát giác ý đồ nam nhân, sợ tới mức run rẩy ôm chặt hắn, liên tục nói, “Đáp ứng, là đáp ứng đấy”. Tông Chính Lâm lúc này mới rẽ vào, đặt người trên tường hung hăng nghiền nát.

Mộ Tịch Dao thấy nam nhân lật lọng, hơi thở bất ổn, xấu hổ giận dữ chỉ trích, “Thiếp đã đáp ứng rồi, sao điện hạ có thể nói không giữ lời?”

Tông Chính Lâm dưới thân đang bị Mộ Tịch Dao hút thoải mái, tính tình tốt nhắc nhở, “Bản điện hứa hôm nay không truy cứu, hôm nay là trừng trị cái khác”. Nói xong hung mãnh yêu cầu, không có thời cơ cho nữ nhân thở dốc, chỉ đến khi Mộ Tịch Dao gọi nhiều tiếng, ý loạn tình mê.

Trời hừng sáng, Tông Chính Lâm mới ôm Mộ Tịch Dao sau khi chải đầu rửa mặt đi ngủ.

Đám người Mặc Lan gắng gượng tinh thần, rốt cục đợi đến khi Triệu ma ma mang theo Huệ Lan đến đổi ca, mới hốt hoảng về phòng ngủ.

Chỉ là trong lòng vẫn lo lắng, điện hạ tinh lực cường thịnh như vậy, chủ tử có ứng phó được không?

Người bị tâm tâm niệm niệm Mộ Trắc phi, lúc này đang gặp ác mộng.

Trong mơ Đại ma vương đuổi nàng chạy trốn bốn phía, cuồi cùng Ma vương hung mãnh, bắt nàng trở về trấn áp dưới năm ngón tay suốt tám trăm năm. (chị lợi hại hơn Tề Thiên Đại Thánh rùi. Anh Tôn chỉ bị Ngũ Hành sơn đè có năm trăm năm, chị bị đè tám trăm năm, há há)

– Hết chương 66- 

Tui không thể kiếm được cái hình nào sexy hơn nữa để xứng với cái chương này. Buồn!!!!!!

Categories: Sủng phi

10 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: