[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 67

Editor: Lina Lê

48110ecc52ddcf45112c6ab69ed03976f12e04122c23d-AQdiyX_fw658

Chương 67: Hoa rơi

 

Thời gian thấm thoắt trôi, chớp mắt đã vào năm Chương Hòa thứ ba mươi.

 

Dạo này Mộ Tịch Dao nhức đầu nhất chính là con trai Thành Khánh của nàng đã hơn bốn tháng, bánh bao nhỏ y y nha nha làm ầm ĩ cực kì. Chắc là có nền tảng rất tốt, bánh bao xoay người đã rất thông thạo, nhìn tư thế của thằng bé, dã tâm bừng bừng, giống như một con ếch nằm úp sấp, tay chân không hề nhàn rỗi, sợ là qua một khoảng thời gian không lâu nữa, bánh bao nhà nàng ngay cả bò cũng không thành vấn đề.

 

Hơn nữa bánh bao nhỏ còn được cha bé vô cùng nuông chiều, mỗi ngày đều muốn ”bay” một hồi, bằng không mắt đen nhánh sẽ nhìn chằm chằm Mộ Tịch Dao, tự mình bi ba bi bô nói chuyện, không để ý bé thì bé sẽ không vui, còn có thể khóc đến kinh thiên động địa.

 

Lúc đầu Mộ Tịch Dao không tìm ra cách, còn tưởng rằng Thành Khánh bị bệnh, sai người mời ngự y qua, vậy mà Tông Chính Lâm vừa đưa tay đón lấy, bánh bao nhỏ liền ủy ủy khuất khuất ngừng khóc lóc, còn vui vẻ chơi đùa cùng cha bé.

 

Mộ Tịch Dao tức giận, thằng nhóc xấu xa này sắp thành tinh đến nơi,mới hơn bốn tháng chỉ biết bắt nạt nàng. Vội sai người tiễn ngự y trở về, lại ngại ngùng đưa tạ lễ, mới xử lý thỏa đáng chuyện thằng bé gây ra.

 

Mộ trắc phi hùng hổ trở về cáo trạng với Tông Chính Lâm, nói con trai nàng bị cha nó chiều đến hư. Không được nuông chiều thằng bé, tuổi còn nhỏ mà tính tình hay nghịch ngợm, nếu không giáo huấn sợ là sau này rất khó dạy dỗ.

 

Lục điện hạ trong miệng thì đồng ý rất hay, quay đầu liền quẳng sang một xó. Chỉ cần bánh bao thấy hắn liền nhào qua, nhất định sẽ chiều theo tính tình của bé, nâng bé lên bay bay thật cao.

 

Mộ Tịch Dao bị hai cha con chỉ bảo nhiều lần mà không sửa làm tức giận đến kể khổ với Thục phi nương nương, vậy mà vẻ mặt Thục phi nương nương từ ái, khen nàng nuôi dưỡng thật tốt, nuôi Thành Khánh thông tuệ hơn người. Một câu trách cứ cũng không có, còn liên tục khoe khoang với cận thị xung quanh, nói tôn tử nàng có tiền đồ từ nhỏ, tương lai nhất định sẽ cực kì triển vọng.

 

Ý đồ tìm kiếm đồng minh của Mộ Tịch Dao tan biến, chỉ có thể nhân lúc Tông Chính Lâm không có ở trong phủ, dạy dỗ nghiêm khắc con của hắn, không quen nhìn tính nết của bé liền hạ quyết tâm uốn nắn, cuối cùng khiến cho bánh bao hiểu rõ một đạo lý: ở trước mặt mẹ bé không có chuyện ”trẻ con khóc lóc sẽ có đường ăn”.

 

Tông Chính Lâm xem tấu báo ám vệ đưa tới, bên trên viết Mộ trắc phi dạy dỗ con hắn như thế nào, từng việc nhỏ đều ghi lại.

 

Lục điện hạ nhớ tới con thỏ nhà hắn làm mặt nghiêm với một đứa bé liền buồn cười. Thành Khánh dầu gì mới hơn bốn tháng một chút mà, đâu có không tốt như nàng nghĩ.

 

Nhưng mà tiểu nữ nhân quản giáo hài tử cực kì tốt, không nuông chiều như nữ nhân nhà khác, trái lại so với cha ruột hắn còn nghiêm khắc hơn vài phần.

 

Có mẫu thân dạy dỗ như vậy, Tông Chính Lâm kỳ vọng rất lớn ở Thành Khánh.

 

Lục điện hạ và Mộ trắc phi ở trong Đan Nhược Uyển nuôi con rất thú vị, những nữ nhân hậu viện khác chưa từng ngừng lại niệm tưởng trong lòng.

 

Tiểu Đường thị tĩnh dưỡng được nửa tháng, mới có thể xuống giường dẫn người đến nói chuyện ở chỗ Tề thị. Hai người lúc đầu còn khách sáo vài câu, càng về sau chẳng hiểu sao lại nổi lên xung đột, cuối cùng âm ĩ đến tan rã trong không vui, ngay cả Mộ Tịch Dao cũng nhận được tin.

 

Đường thứ phi tìm mọi cách tìm hiểu, cuối cùng tìm đúng thời cơ, chọn thời điểm Tông Chính Lâm đang ở Đan Nhược Uyển đến ngồi một lúc, vài ba lần muốn nói lại thôi, giống như là gặp phải khó xử.

 

Mộ Tịch Dao không chịu nổi nàng ta ”Diễn trò” khổ cực, thuận theo ý nàng ta mở miệng hỏi.

 

Vì thế Đường thứ phi mở miệng liền mượn chuyện bệnh tình của tiểu Đường thị để nói, nhân cơ hội ở trước mặt Lục điện hạ nói xấu thứ muội của nàng ta, Mộ Tịch Dao nghe xong trợn trắng mắt. Giả bộ một lúc lâu, thì ra là chuyện này.

 

Dựa theo cách nói của Đường Nghi Như, bệnh tình của tiểu Đường thị rất mơ hồ không rõ, chẳng biết lúc nào sẽ phát tác, ngộ nhỡ lần phát bệnh không cẩn thận kinh sợ đến tiểu chủ tử, vậy thì rất không ổn.

 

Trên mặt Đường Nghi Như khó xử không ngừng, dáng vẻ vô cùng đau đớn nhưng vẫn quyết tâm nêu ý kiến, trong lòng liền rất hiếu kỳ, nếu nàng biết ở đây ngồi tinh thần càng không tốt, có thể bị hù chết hay không.

 

Mặc dù Tông Chính Lâm không để tâm hậu viện, nhưng cũng nghe thấy chuyện xấu giữa tỷ muội Đường thị. Hôm nay thấy đích tỷ dùng trăm phương ngàn kế muốn tống thứ muội đi thôn trang, suy nghĩ độc đáo như thế, rất có quyết đoán.

 

Trong lòng tuy không thuận mắt Đường Nghi Như, nhưng với đề nghị của nàng trái lại vẫn cố tình thành toàn.

 

Đường Tuệ Như ở trong mắt Tông Chính Lâm chỉ có một cái danh, chính là thiếp mà Mộ Tịch Dao đưa cho hắn. Chỉ với điều này, Tông Chính Lâm không còn chút hứng thú nào với nàng ta, cách càng xa càng tốt. Trong phủ có nữ nhân khiến hắn bực mình, Lục điện hạ không tiếc tùy hứng một lần.

 

Mộ Tịch Dao đang muốn kéo dài hai ngày để lén đưa tin tức cho Đường Tuệ Như biết được, muốn nhìn hai nữ nhân này đấu đá nhau, không ngờ Tông Chính Lâm đoạt trước gật đầu, liền không nhắc lại nữa. Dù sao với  chuyện tiểu Đường thị nàng đã được khắc sâu giáo huấn, dám can đảm tái phạm, Mộ Tịch Dao giật mình, còn chưa muốn vuốt râu hùm đâu.

 

Đường Nghi Như nhận được sự chấp thuận, cả người thoải mái quay về diễu võ dương oai trước mặt Đường Tuệ Như.

 

”Thân thể muội muội đỡ chưa? Tỷ tỷ mới từ chỗ trắc phi trở về, tiện đường đi ngang qua xem chút.”

 

Đường Nghi Như nhìn nữ nhân này tác oai tác quái trước mặt mình, áp chế tức giận, vui vẻ đáp lời: ”Tạ ơn tỷ tỷ nhớ rõ, muội muội khỏe nhanh như vậy cũng là nhờ tỷ tỷ chăm sóc có thừa.”

 

Ý tứ trong lời nói, hai người đều biết rõ.

 

”Muội muội nghĩ thoáng, đương nhiên sẽ khỏe nhanh hơn rồi. Có điều a, làm tỷ tỷ vẫn muốn khuyên đôi câu. Trong ngày thường a, đừng hao tổn tâm cơ quá mức, bằng không sẽ không có phúc đâu.”

 

Quả nhiên đã bị nàng ta phát hiện, xem ra nữ nhân Tề thị kia đã lật lọng, đầu phục tiện nhân này. Đường Tuệ Như tức đến đau gan, trong con người càng trở nên trấn tĩnh hơn.

 

”Muội muội cảm ơn tỷ tỷ đã quan tâm, sau này chắc chắn sẽ noi theo tỷ tỷ thành tâm hướng Phật, hiếu kính trước mặt trắc phi.”

 

Đường Nghi Như bị đả kích, lấp cớ sao chép kinh thư tập trung dưỡng khí, chẳng qua là tạm thời ngủ đông, vận sức chờ trỗi dậy. Không ngờ bị Đường Tuệ Như ngay trước mặt đâm cho một cái, nhưng nghĩ tới ngày mai cái tai họa này sẽ bị đưa đi, về phần sau đó xảy ra chuyện gì thì đó chính là ý trời khó đoán. Liềm chế lửa giận bốc lên trong lòng, chỉ mỉm cười, dẫn người rời đi.

 

Đường Tuệ Như thấy trong mắt nữ nhân kia nắm chắc phần thắng, tâm trạng không khỏi bất an, lẽ nào ả lại có thủ đoạn mới? Lập tức dẫn nha hoàn đến Đan Nhược uyển cầu kiến Mộ Tịch Dao, lại được thông báo Lục điện hạ dẫ theo mẹ con trắc phi đến biệt viện ở ít ngày, nửa khắc đồng hồ trước đã ra khỏi hoàng cung.

 

Sắc mặt Đường Tuệ Như kịch biến, tay được nha hoàn đỡ hơi run run. Thì ra là thế, nàng biết nữ nhân kia sẽ không bất thường dễ dàng tha thứ cho việc mình khiêu khích trước mặt ả, chỉ tự trách mình nhất thời sơ suất, thiếu quyết đoán. Hôm nay mất đi tiên cơ, không biết nữ nhân kia sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn đến mức nào.

 

Đường Tuệ Như sau khi trở về cảm thấy thấp thỏm phập phồng, dự cảm không tốt càng lúc càng mãnh liệt. Ngồi ở trước án thư ngơ ngác sững sờ, cho đến giờ Tý mới quyết định đặt bút viết nhanh.

 

Ngày hôm sau, Đường Tuệ Như nhìn Đại quản sự cùng hai gã sai vặt trước mặt, quả thật không thể tin vào lỗ tai của mình.

 

Điện hạ lại có thể đồng ý đưa ràng rời đi? Làm sao có thể? Nàng là thị thiếp của hoàng tử, nào có nghe qua có tiền lệ bị đưa đi? Hậu trạch hoàng thất có nữ tử phạm sai lầm, nghiêm trọng nhất là phạt trượng đến chết, thứ hai là đưa vào từ đường hoặc giam cầm suốt đời, nào có đạo lý đưa đi?

 

”Đại quản sự, cái này…cái này có nhầm lẫn gì phải không? Thị thiếp của hoàng tử sao có thể tùy tiện đưa đi? Cho dù là tội không thể tha, cũng phải là tu hành ở từ đường a!” Đường Tuệ Như nóng lòng như lửa đốt, sợ hãi níu lấy ống tay áo của Điền Phúc Sơn, trong tim lạnh lẽo.

 

Điền Phúc Sơn nhìn nữ nhân trước mắt chỉ cảm thấy thảm thương đáng tiếc. Phí hết tâm tư mưa toan vào phủ, lại cố sống cố chết van xin trắc phi, phạm vào tối kỵ của điện hạ. Hôm nay số phận như vậy, không nói ân sủng phú quý chẳng bao giờ được hưởng, mà ngay cả tuổi xuân mười sáu lụn bại, ngu xuẩn xiết bao.

 

”Chính miệng điện hạ hạ lệnh, ngay tại chỗ trắc phi thứ phi, sao có thể sai lầm được? Tiểu chủ vẫn nên thu dọn đồ đạc, dẫn theo nha hoàn đi thôi.” Điền Phúc Sơn kéo ống tay áo, xua tay.

 

Đường Tuệ Như ngã trên nền đất, điên cuồng cười to, từng giọt nước mắt rơi xuống làn váy, không để ý đến nha hoàn khuyên can, tuyệt vọng khóc thảm.

 

Đây là nhân duyên nàng toàn tâm toàn ý mưu tính, đây là vọng tưởng của nàng được ăn cả ngã về không.

 

Nhất niệm thành không, nhất niệm thành không.

—Hết chương 67—

Categories: Sủng phi

16 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: