[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 68

Editor: Su Lemon 

3 (67)

Chương 68: Quá mức

Từ từ thu nước mắt, Đường Tuệ Như vịn nha hoàn đứng dậy, ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, nhìn gương trang điểm.

Nhìn khuôn mặt nữ tử trong gương, Đường Tuệ Như đột nhiên nhớ tới khi còn bé ngồi ở xích đu nhìn ra bên ngoài mưa rơi tàn hoa, mới phát hiện mình cũng đáng buồn, cũng đã lụi bại thành bùn, không người hỏi thăm.

Nhẹ nhàng mơn trớn tóc tai, Đường Tuệ Như nàng đã nhất định vĩnh viễn không sống yên qua ngày, rơi vào vũng bùn, vậy thì kẻ hãm hại mình vào cảnh khổ sở này – đích tỷ, làm sao có thể một mình yên ổn sống tốt, vui vẻ tươi cười?

Đường Tuệ Như thu thập thỏa đáng, cuối cùng nhìn lại tiểu viện cùng mình tịch mịch chờ đợi vô số đêm, mới mang theo nha hoàn đi không quay đầu lại.

Cho đến cửa phủ, Đường Tuệ Như mới quay người lại đi lễ. “Đại quản sự, Đường thị biết trời sinh ngu dốt, không được điện hạ niềm vui. Bây giờ chỉ có một chuyện muốn nhờ, thỉnh đại quản sự đáp ứng”.

Từ trong gói đồ lấy ra một phong thư, đưa tới gần, “Làm phiền quản sự chuyển cho Trắc phi, Đường thị bái biệt.” Nói xong hơi quỳ gối, dẫn theo nha hoàn lên xe ngựa, không dừng lại.

Điền Phúc Sơn nhìn phong thư trong tay, nhớ tới tiểu Đường thị trong mắt đọng nước một mảnh phẳng lặng, lắc đầu thở dài.

Lúc này trong Thư Oái uyển cũng một trận rối ren.

“Chủ tử, Hồng Tụ mới đưa tin, hôm qua nàng bị tiểu Đường thị làm hôn mê, sáng nay mới tỉnh!”

“Phế vật!” Đường Nghi Như phất tay ném trâm cài tóc trong tay đi, hận khí nảy ra.

Hồng Tụ kia là nha hoàn nhị đẳng trong sân Đường Tuệ Như, bị nàng dùng một số tiền lớn thu mua, thường truyền chút tin tức. Hôm qua vừa nghe nói nữ nhân kia vội vàng thỉnh gặp Trắc phi, trong lòng liền biết không ổn. May mắn trước đó suy nghĩ chu toàn, không để cho nàng gặp mặt Trắc phi, nếu không bây giờ ai không hay ho là ai còn không biết được.

Bố trí như thế còn bị nàng chui chỗ trống. Giữ lại Hồng Tụ vốn là an toàn, nếu nàng hơi có dị động, mình cũng nhanh chóng xoay chuyển được. Lại không nghĩ nữ nhân kia cuối cùng cũng có chút bản lĩnh, loại bỏ cơ sở ngầm của mình không nói, còn lưu lại tai họa ngầm.

Đường Tuệ Như cuối cùng tối hôm qua làm gì?

Đường Thứ phi cuộc sống khó có thể yên ổn, để Hồng Tụ cẩn thận lục lọi trong phòng, chưa từng phát hiện dấu vết để lại. Cảm thấy không ổn, lại không rõ ngọn nguồn.

“Chủ tử không cần lo lắng, tiểu Đường thị kia người bên cạnh căn bản không có người được việc, nên không có sơ hở nào”. Thư Mi thấy chủ tử nhíu mày, liền biết là lo lắng.

Đường Nghi Như nhẹ nhàng đùa nghịch ngón tay, cắn môi trầm tư một lát, “Không phải, chắc chắn sơ hở. Bằng không tiện nhân kia vì sao cố ý làm Hồng Tụ hôn mê? Nàng ở trong viện thật sự không có người để sử dụng?”

Thư mi cực kỳ chắc chắn lắc đầu, mới làm Đường Nghi Như thoáng an tâm. Chẳng qua Đường Thứ phi an tâm quá sớm, một phong thư đã kẹp trong công văn trình Tông Chính Lâm mỗi ngày, đưa về biệt viện.

“Phụ thân có từng đáp ứng an bày người?” đưa nàng đi chỉ là vì thuận tiện ra tay. “Trong nhà đưa tin, mới đầu lão gia rất do dự, mãi về sau phân tích lợi hại, mới quyết đoán.”

“Vậy là tốt rồi. Lần này cuối cùng đã kết thúc”. Nếu sớm biết tâm tư Đường Tuệ Như, lúc còn ở khuê phòng đã không lưu nàng lại. Đáng tiếc sau khi mình tiến cung, phụ thân lại không hạ được quyết tâm, cuối cùng kéo dài thời gian, chậm thì sinh biến.

Chạng vạng Mộ Tịch Dao ngoài ý muốn nhận được thư tiểu Đường thị, mở ra đọc, rốt cục mới tìm được đáp án làm mình suy nghĩ suốt hai năm.

Thì ra Đường Nghi Như nhiều lần tránh né tiểu Đường thị là bởi vậy. Thật sự là lưới trời thưa, nhưng khó lọt.

Đang suy nghĩ, thấy Tông Chính Lâm vẻ mặt hàm sương vào phòng.

“Điện hạ”. Mộ Tịch Dao đừng dậy lại gần hầu hạ.

Tông Chính Lâm cúi đầu nhìn đỉnh đầu nữ nhân, kéo người ngồi xuống ghế đẩu.

“Xe ngựa tiểu Đường thị không may gặp cướp, thiếp thân nha hoàn bỏ mình. Sai vặt phủ hoàng tử bị thương, đã đưa về chữa trị. Tiểu Đường thị được hiệp khách ngang qua cứu đi, không rõ tung tích”.

Mộ Tịch Dao vẻ mặt sợ hãi, Đường Nghi Như thật đúng là tâm ngoan thủ lạt, đường sống cuối cùng cũng muốn cắt đứt sạch sẽ. Lại không nghĩ hành động lần mới xác định lời của tiểu Đường thị trong thư.

Mộ Tịch Dao hừ lạnh một tiếng, nữ nhân điên như vậy, lưu không được.

Phủ hoàng tử có thể tranh thủ tình cảm thượng vị, nhưng tranh đấu tàn nhẫn tuyệt đối không dung được. Nữ nhân gia thủ đoạn nàng có thể ứng phó, đến trình độ công khai dùng đao dùng thương, vẫn nên giao cho Tông Chính Lâm cho thỏa đáng.

Mộ Tịch Dao đặt thư lên bàn, đưa cho Tông Chính Lâm.

Tông Chính Lâm nhận lấy xem, chữ viết hoàn toàn xa lạ, nữ tử tự viết, chỉ là bình thường. Lại đọc nội dung thư, thần sắc ngày càng ngưng trọng, xem hết cả phong thư, cười lạnh liên tục.

“Rắn rết độc phụ”. Lúc này lại nghĩ đến cảnh ngộ tiểu Đường thị, còn có gì không rõ.

“Điện hạ, hậu trạch tranh đấu trước giờ hung hiểm. Nhưng dù sao cũng chỉ là thủ đoạn ngoài mặt, hai bên nếu không có sinh tử đại thù, cũng còn có điều khắc chế. Nhưng Đường Thứ phi hành động lần này không khác mua người giết người, điều này cũng quá mức rồi”. Mộ Tịch Dao không chút nào che giấu chán ghét của mình với Đường Nghi Như, người này chưa diệt trừ, hậu trạch khó bình an.

“Lần trước tiểu Đường thị đột nhiên bị bênh, cũng không phải ăn phải đồ ăn không thỏa đáng, mà bị kích thích làm phát bệnh cũ. Khổ nỗi thiếp không có chứng cứ, nên chưa nói ra”.

Tông Chính Lâm nghe nội tình, lông mày xiết chặt. Vốn đã cảm thấy quá mức trùng hợp, trải qua chuyện này, lại không thể không nghi ngờ.

“Nếu lúc đó Mặc Lan không cứu, liệu có mất mạng?”

Mộ Tịch Dao nhớ lại tình hình ngày đó, khẳng định chắc chắn, “Không đến nửa khắc, chết ngay lập tức”.

Tông Chính Lâm hung hăng híp mắt, mặt mày thâm thúy.

“Kiều kiều yên tâm, hậu viện bản điện không dung nữ nhân điên”.

Nữ nhân như vậy mà phát điên lên, hắn không thể để mẹ con Mộ Tịch Dao có sơ suất gì.

Mộ Tịch Dao được Tông Chính Lâm hứa hẹn, cảm thấy sung sướng. Cái nữ nhân kia thật sự là tự loạn trận tuyến. Mình còn chưa ra tay, nàng chịu khó tự quấy rối gây chuyện. Cũng may có một tiểu Đường thị ngáng chân nàng ta, nếu không mình làm sao có thể ở Đan Như uyển thích ý như thế.

Mộ Tịch Dao trong lòng cảm giác an ủi sâu sắc, nâng thiếp tốt, nâng nữ nhân Tông Chính Lâm vĩnh viễn không chạm vào, còn có thể giúp nàng phân ưu giải nạn. Đáng tiếc boss đại nhân không vui, về sau phúc lợi như vậy khó có thể hưởng thụ nữa. Trộm lười một chút, thật không dễ dàng.

Hai người trong sảnh dùng cơm, Thành Khánh uống sữa xong đang được Quế ma ma ôm một bên tiêu thực. Tiểu gia hỏa nhìn cha mẹ đều ở đây, cao hứng nhìn hai người y y nha nha hăng say nói.

Mộ Tịch Dao một bên chia thức ăn cho Tông Chính Lâm, một bên nhìn bánh bao nhỏ cười ngọt ngào.

“Chuyên tâm dùng cơm”. Lục điện hạ thấy tiểu nữ nhân phân tâm chú ý hắn, sắc mặt khó chịu.

Mộ Tịch Dao bĩu môi, xú nam nhân tật xấu nhiều giống nhau. Phàm là lúc hầu hạ hắn, phải hết sức chăm chú, bằn không hắn đại gia liền bày sắc mặt cho ngươi xem.

Đảo mắt một vòng, Mộ Tịch Dao đem đồ ăn Tông Chính Lâm ghét đổi đến gần, gắp rau cần bỏ vào chén của hắn.

Lục điện hạ nhìn trong chén nhiều rau cần, sắc mặt tương đối nghiêm trọng.

“Điện hạ, Thành Khánh nhìn đây ah. Điện hạ có thể làm gương hay không.” Mộ Trắc phi vẻ mặt thành thật, nghiêm chỉnh yêu cầu Lục điện hạ làm gương tốt.

Tông Chính Lâm khóe miệng co lại, ngẩng đầu liền nhìn thấy con hắn đôi mắt to đen nhánh nhìn theo hắn. Cúi đầu do dự một lát, động tác tao nhã đem đồ trong chén ăn, nhai kỹ nuốt chậm toàn bộ dùng hết.

Mộ Tịch Dao nhìn bên mặt nam nhân căng cứng, âm thầm buồn cười. Mặc ngươi bên ngoài dù làm ra vẻ thế nào, không chê vào đâu được, trở về phòng rõ ràng kén ăn. Hừ, tỷ không thu thập ngươi được, tỷ lại cho con ngươi thu thập ngươi.

– Hết chương 68 –

Categories: Sủng phi

18 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: