[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 71

Editor: Huyền Trân

Beta-or: Lina Lê

11400969_798346670263367_4395999678392416248_n

 

Chương 71: Nhân quả

Đường Nghi Như trơ mắt nhìn ngự y rời đi, tức giận ném cái gối trên giường.

Lang băm, tất cả đều là lang băm! Nhìn trên khăn đầy vết máu, Đường Nghi Như trong lòng vô cùng hoảng loạn.

Nửa tháng trước đột nhiên ngất xỉu ở trong sân, sau khi tỉnh lại uống thuốc vẫn không thấy tốt lên, ngược lại thân thể không còn chút sức lực, cả người đổ mồ hôi lạnh, ban đêm càng ho khan không ngừng. Đến bây giờ, bắt đầu ho ra máu!

Hai vị ngự y điều trị, thuốc mỗi ngày uống, nhưng bệnh không chuyển biến tốt chút nào.

Mới vừa rồi đến bắt mạch, đã là vị ngự y thứ ba, nhưng lại cũng luôn miệng nói tâm lực tiều tụy, hao tổn tinh thần quá độ. Chỉ cần uống thuốc đều đặn, nghỉ ngơi thật tốt.

Tâm lực tiều tụy, hao tổn tinh thần quá độ? Nàng Đường Nghi Như ở trong phủ tựa như người vô hình, có cái gì phải buồn bực, lo lắng hết lòng? Đây rõ ràng chính là bệnh nặng! Chứng bệnh ho ra máu, có mấy người có thể chịu đựng được? Đáng giận là lại không có người có thể chẩn ra!

Đường Nghi Như trong lòng phỏng đoán, những chứng bệnh này không giải thích được, có khả năng là do quá độc! Đáng tiếc là ngự y đã không trông cậy được. Duy nhất có thể nhìn ra manh mối, trong phủ này cũng chỉ có Tề thị.

Lần trước Đường Tuệ Như muốn ám hại bản thân, nhờ có Tề thị thông minh mới nhặt lại được cái mạng. Lần này không biết còn có thể qua được hay không.

Đường Nghi Như vội vàng gọi người đi mời Tề thị tới, chờ mãi cũng không thấy người tới. Cuối cùng lại có nha hoàn tới, Tề thị nói không cẩn thận cảm lạnh, đang nằm trên giường dưỡng bệnh.

Đường Nghi Như lạnh lùng nhìn nha hoàn bên người của Tề thị, hận không thể bóp chết nàng. Thật vô cùng tốt, hai chủ tớ này lại cho nàng là kẻ ngu dốt mà lừa gạt.

Mấy lần trước là đau đầu, lần này lại là cảm lạnh phong hàn, nàng không biết Tề thị ốm yếu như thế đấy.

“Muội muội ba ngày thì hai ngày ốm đau nằm trên giường, có cần tỷ tỷ mời ngự y đến xem không?” Đường Nghi Như mang theo thư vén rèm vào, nhìn nữ nhân trên giường chợt thay đổi thần sắc, lên tiếng châm chọc.

Tề thị căn bản không ngờ tới Đường thứ phi lại không để ý thể diện xông vào, tâm trạng không tốt, thầm nghĩ hỏng bét.

Bản thân vài lần ba lần thoái thác không tới, sợ là làm cho nàng bực tức, lúc này lại đến tìm phiền toái .

Tề thị cứng ngắc cười cười, suy yếu ho khan vài tiếng, “Nô tì tạ thứ phi quan tâm, đều là chút bệnh nhỏ, dưỡng bệnh là tốt rồi, không cần phải phiền đến ngự y.”

“Chút bệnh nhỏ cũng không thể cứ để như vậy?” Đường Nghi Như cầm tay Tề thị, đem nàng xem trong mắt, “Hoặc là, là muội muội làm việc trái lương tâm, đụng phải thứ không sạch sẽ gì đó?”

Tề thị trong lòng run lên, trong nháy mắt hiểu được, Đường Nghi Như đây là nghi ngờ.

Trách không được nôn nóng lo sợ vội vàng xông vào như vậy, tính mạng quan trọng, nàng đương nhiên ngồi không yên.

“Đây là nói gì vậy, chính là không cẩn thận nhiễm phong hàn, ra mồ hôi thì tốt rồi.”

Mặc kệ Đường Nghi Như có thể phát hiện manh mối hay không, đều tuyệt đối không thể là từ bản thân lấy được một ít tin tức, nếu không tai vạ đến nơi.

Tề thị cắn răng ứng phó Đường Nghi Như, giả bộ cẩn thận, trong lòng lại níu chặt.

Không rõ ràng chân tướng, vĩnh viễn không biết sự thật rất đáng sợ. Giống như Đường Nghi Như hiện tại, vẫn đang hoài nghi nữ nhân nào muốn hại nàng. Tề thị nhìn Đường Nghi Như cố tự trấn định hoang mang, bỗng nhiên cảm thấy loại cáo khóc tang thỏ thật thê lương.

Tuy rằng rõ ràng là Đường Nghi Như phạm vào tối kỵ của điện hạ mới có thể dẫn đến tai họa này, nhưng trong lòng Tề thị vẫn sợ hãi. Lục điện hạ đối nữ nhân hậu viện nhìn như không thấy, không hề thương tiếc, hiện giờ càng là ý chí sắt đá. Có lẽ toàn bộ hậu viện, cũng liền chỉ có vị ở Đan Nhược Uyển kia, mới có thể khiến hắn nhớ nhung.

Tề thị càng nghĩ càng chán nản, bỗng nhiên cảm giác được những vọng tưởng của bản thân khi trước đều không bằng sống cho thật tốt. An phận thủ thường sống trong một cái viện, dù sao so với nữ nhân trước mặt chết oan uổng còn tốt hơn.

Đường Nghi Như ở trong phòng Tề thị dùng thủ đoạn cũng không thể hỏi được gì, lại thấy nàng đối với ám chỉ của bản thân giả ngây giả dại, chỉ có thể lạnh mặt trở về.

Sau đó bệnh tình Đường Nghi Như càng ngày càng nặng, cuối cùng là ngày ngày ho ra máu, ngay cả giường cũng không xuống được nữa.

Mộ Tịch Dao ở Đan Nhược Uyển nghe nói Đường Nghi Như lại phạt nha hoàn, âm thầm lắc đầu. Cái nữ nhân kia thật sự là càng sống càng như trước.

Đường Nghi Như đương nhiên biết lần này là rất không tốt. Trải qua nhiều ngày nóng nảy phát tiết, khiến nàng cũng có thể ngẫu nhiên yên lặng suy tư, mơ hồ có phát hiện.

Trận bệnh quái lạ này, sợ là có liên quan đến cơn ác mộng khiến nàng không thể an giấc vào ban đêm.

Rốt cuộc vẫn không thoát khỏi tính toán của Đường Tuệ Như sao? Nàng mượn tay ai để hại nàng?

Nằm ở trên giường, Đường Nghi Như nhìn ánh nến lay động bên ngoài trướng, vẻ mặt dần dần hoảng hốt.

Nếu là năm đó tại bên ao, nàng không  buông tay tỷ ruột, thì tình cảnh sẽ thế nào?

Trong Đan Nhược Uyển, Tông Chính Lâm dắt Mộ Tịch Dao đang muốn đi nghỉ, lại nghe Triệu ma ma vội vàng báo lại trong Thư Oái Uyển thứ phi không tốt, cố chống đỡ, cầu kiến điện hạ cùng trắc phi.

Tông Chính Lâm thần sắc lãnh đạm, tiếp nhận áo khoác Mặc Lan đưa tới phủ thêm cho Mộ Tịch Dao, lại đưa lò sưởi cầm tay cho nàng ôm mới dẫn người theo qua.

Trên giường nữ nhân nằm thẳng dáng dấp ảm đạm, nét mặt tiều tụy. Ánh mắt cũng không thư thái, rã rời đục ngầu.

“Điện hạ.” Đường Nghi Như lên tiếng cũng khó khăn, chỉ gọi người, hơi thở đã không ổn định.

“Thiếp… cuối cùng cũng nhìn thấy điện hạ.” Đường Nghi Như lời vừa nói ra, lệ đã chảy xuống. Nam nhân đứng ở trước mặt, là người duy nhất bản thân tâm niệm, nhưng lại chưa từng được thân mật.

“Điện hạ vì sao không có chút thương tiếc, đối xử với thiếp không bằng một phần vạn như trắc phi?” Hơi thở nữ nhân tràn ngập bi thương, thần sắc đau đớn, trực tiếp nhìn Tông Chính Lâm, ánh mắt chưa từng dời đi.

Mộ Tịch Dao nhìn nàng liều mạng cũng muốn hỏi rõ, cảm thấy thế gian si ngốc cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.

Đời trước Mộ Tịch Dao như thế, đời này Đường Nghi Như cũng thế.

Con mắt của Tông Chính Lâm thủy chung vẫn không nhìn tới Đường Nghi Như, đứng khoanh tay, tầm mắt lại đặt ở cung phấn trong phòng.

“Thứ phi của bản điện, Đường gia đại tiểu thư Đường thị Nghi Như có liên quan gì tới ngươi?” Giọng nói Tông Chính Lâm không nhanh không chậm, lại làm Đường Nghi Như trong phút chốc như bị sét đánh, ngã xuống.

Ngự y đang ở ngoài vội vàng tiến vào thi châm, trong phòng loạn thành một đoàn.

Tông Chính Lâm không đợi ngự y thưa lại, trực tiếp dẫn Mộ Tịch Dao trở về.

Ôm thân thể tiểu nữ nhân, Tông Chính Lâm cảm thấy thư thái rất nhiều.

Đường gia dạy nữ nhi thật tốt, một người hai người, không ai ra gì. May mà còn có Mộ Tịch Dao hiểu tâm ý bản thân, bằng không những nữ nhân hậu viện này, quả thực không thể chịu đựng nổi..

Mộ Tịch Dao khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ ngực Tông Chính Lâm, tìm tư thế thoải mái, trực tiếp ngủ.

Giữa trưa ngày thứ hai, Thư Oái Uyển truyền đến tin tức, Đường thứ phi đi.

Thứ phi qua đời, phủ hoàng tử phái người đưa tin tới Đường gia.

Đường đại nhân nhận được tin tức, lập tức từ Hộ bộ đuổi tới phủ hoàng tử, một khắc sau lại sắc mặt tái nhợt, run rẩy ra khỏi đại môn.

Đường phu nhân sáng sớm thời điểm biết được nữ nhi mất, đã khóc hai mắt sưng đỏ, thấy hắn hồi phủ liền nhào tới khóc tê tâm liệt phế.

“Ngọc Chi, việc này không được phép nhắc lại, bằng không đại họa giáng xuống đầu a.” Đường đại nhân nhìn vợ cả như bị điên, lên tiếng chất vấn, chỉ có thể nhẫn nhịn đau đớn quyết tâm, an ủi liên tục.

Hắn dưới gối hai nhi tử ba nữ nhi, hiện giờ ba nữ nhi đã qua thứ hai, còn lại người kia, cũng không biết tung tích. Người đã trung niên, lại liên tiếp nhìn nữ nhi đi trước, có thể nào không đau?

Nếu không phải bị ma quỷ ám ảnh, liều mạng mạo danh thế thân, sao có kiếp nạn hôm nay?

Nghĩ tới điện hạ lạnh mặt ném thư tay của Đường Tuệ Như ở trước mặt hắn, Đường đại nhân liền hối hận chồng chất, lệ rơi như mưa. Đều là hắn dạy nữ nhi không đúng cách, dạy nữ nhi không đúng a!

—Hết chương 71—

Lina: sorry mọi người mấy hôm trước máy ta hỏng nên ko post truyện được, hum nay post bù cho các thím nhé

 

Categories: Sủng phi

13 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: