[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 72

Editor: Su Lemon

3 (9)

 

Chương 72: Nuông chiều

Mộ Tịch Dao ở một bên nhìn Thục phi đùa với Thành Khánh, nghe cung nữ báo Tắng cô nương đến.

Ba chữ “Tắng cô nương” vừa phát ra, Mộ Tịch Dao lập tức đoán được thân phận người đến. Tính toán thời gian, cũng không chênh lệch lắm, chỉ là không kiếp Trân Tần kiếp trước bây giờ là dáng vẻ nào.

“Dì, Du nhi đến thỉnh an ngài”. Người đến là cô gái tầm mười ba mười bốn tuổi, khuôn mặt tròn tròn có hai má lúm đồng tiền, cười thật ngọt ngào. Mặc bộ quần áo màu trắng, nổi bật làn da trắng như tuyết.

“Du nhi không cần đa lễ, nhanh tới bái kiến tiểu Lục tẩu của ngươi”. Thục phi thấy cháu gái nhà mình, càng tươi cười thân thiết.

Tắng cô nương lại không theo lời Thục phi hành lễ với Mộ Tịch Dao, mắt nhìn chằm chằm Thành Khánh trong lòng Thục phi, mắt không nháy nhìn hết sức chăm chú.

“Dì, đây là trưởng tử biểu ca? Thật là thú vị!”vừa nói vừa ngang nhiên xông qua, ỷ so với Mộ Tịch Dao nhỏ hơn một tuổi, đẩy nàng ra ngoài, chính mình thì lách vào bên người Thục phi, vô cùng cao hứng đùa giỡn Thành Khánh.

“Ngươi đứa nhỏ này, vẫn là không tuân thủ quy củ như vậy. Thấy chị dâu nhỏ cũng không biết hành lễ vấn an”. Thục phi sớm quen nàng tính tình nhanh nhảu, chỉ biết mình vui vẻ, đâu thèm để ý quy củ. Đây cũng vì muội muội Thục phi khó sinh mất sớm, chỉ để lại đứa con gái này, trong nhà khó tránh nuông chiều một chút. Mặc dù trong cung, Thục phi cũng ít khi áp đặt nàng, niệm tình tỷ muội, cũng sẽ dung túng nàng nhiều hơn.

“ Dì, ngài đều nói là chị dâu nhỏ, người một nhà, cần gì so đo với ta?” Nói xong nhìn Mộ Tịch Dao, ngọt ngào cười rộ lên, “ Chị dâu nhỏ, ta nói đúng không?” Bộ dáng ngây ngơ hồn nhiên (ta ghét con điên này, mong sao nó chết sớm, edit mà gặp cái loại này bực hết cả mình).

Mộ Tịch Dao cười khẽ. Giả bộ ngoan ngoãn khéo léo với nàng, thật sự là tìm đúng người.

Nghiêm sắc mặt, “Đương nhiên là không hợp cấp bậc lễ nghĩa”.

Lời này vừa nói ra, nội cung đều yên tĩnh lại.

Thục phi giật mình nhìn Mộ Tịch Dao đoan chính ngồi, khí thế Trắc phi thể hiện vô cùng rõ, rõ ràng là nghiêm túc.

Cảm thấy kỳ quái, đứa nhỏ này sao đột nhiên lại tính toán rõ ràng vậy, hơn nữa đối tượng còn là cháu gái mình? Cái này không nên a. Lẽ ra nàng tính tình lanh lợi, thông minh như vậy, dù không thích Du nhi, cũng nên bận tâm tình cảm của mình giả vờ giả vịt mới phải. (ta cũng ghét con mụ này).

Tắng Du càng cảm thấy mừng rỡ, xem ra Mộ thị được sủng ái lâu, nên không chịu được khiêu khích. Lúc này mới chỉ thăm dò, đã bị kích không đúng mực. Trong lúc nhất thời coi thường Mộ Tịch Dao vài phần. Nữ nhân như vậy, làm sao xứng đôi với biểu ca cơ trí của nàng ? Đơn giản là vì chiếm trước, dựa vào lớn hơn nàng một tuổi, đoạt chú ý của biểu ca. Chờ nàng chính thức nhập phủ, gả cho biểu ca, những người này lấy đâu ra cơ hội ra mặt ?

Mộ Tịch Dao nhìn trong mắt nàng đắc ý, cười thầm. Nha đầu chưa đủ lông đủ cánh, học người tranh giành tình nhân. Một lòng chọn đến nàng, thật sự là oan gia ngõ hẹp.

Muốn học kiếp trước giở trò thủ đoạn để vào phủ ? Nằm mơ.

Đảo mắt mội cái, cả người lập tức không có khí độ Trắc phi cao cao tại thượng, đôi mắt đen nhánh ngập nước chớp chớp, nghiêng đầu qua, vui vẻ cười rộ lên.

“Không hành lễ, lễ gặp mặt của thiếp có thể giảm đi. Bộ trang sức Giai Nghệ phường vừa kia ra vừa vặn có thể lưu lại dùng, lâu lâu lại đeo chơi. Nương nương thấy đấy, không phải thiếp keo kiệt nhé”. Nói xong vươn tay trên cổ tay là vòng tay Tử Tinh, khoe khoang giơ cao lên, miệng chậc chậc tán thưởng không ngừng.

Thục phi nhìn nàng nháy mắt với Tắng Du như trêu chọc trẻ con, liên tục cười mắng không có dáng vẻ làm mẹ. Lớn như thế rồi, mà không có dáng vẻ ổn trọng của trưởng bối.

Tắng Du sắc mặt cứng đờ, lập tức biết bản thân bị người trêu đùa.

Mộ thị đáng chết, vốn định nhờ vào khí thế của dì làm nàng kinh sợ một phen, không ngờ cũng là người cứng rắn. Thủ đoạn thường ngày đối phó với di nương trong nhà, vậy mà bị nàng nhẹ nhàng bâng quơ hóa giải. Xem ra nữ nhân hai năm độc sủng ở phủ hoàng tử, cũng không phải là người lương thiện.

Mộ Tịch Dao thấy cũng không còn sớm, bế Thành Khánh hướng Thục phi cáo lui, mang theo Triệu ma ma đi tìm Tông Chính Lâm hồi phủ.

Đi đến đường nhỏ ở hoa viên, bị một giọng nữ nũng nịu gọi lại.

“Chị dâu nhỏ” Tắng Du mang theo nha hoàn khẩn thiết đi đến. “Chị dâu nhỏ không ghét bỏ… đi cùng một chút ? ”

Mộ Tịch Dao nhìn chán ghét trong mắt nàng đối với mình, không chút khách khí, “Biểu cô nương không thích thiếp, cần gì phải miễn cưỡng ở cùng một chỗ ? ”

Chơi đùa với lolita, nàng càng vui khi làm phu nhân độc ác.

“Biểu cô nương, tạm biệt”. Nói xong mang người đi, bóng dáng xinh đẹp yêu kiều không quay đầu lại, một đường đi thẳng.

Tắng Du phút chốc trầm mặt. Quả nhiên trong cung nói giỡn đều là vì lấy lòng dì. Hiện tại vừa mới ra ngoài, nửa điểm cũng không để lại đường lui, liền trở mặt rồi.

Triệu ma ma cùng Mặc Lan ở phía sau xem Trắc phi diễn xuất liền biết thời gian thái bình đã kết thúc rồi. Có người muốn không hay ho, các nàng cũng đừng mong tốt hơn. Chủ tử tính tình như vậy, người thì chơi đến cao hứng, các nàng ở một bên nhìn mà kinh hồn bạt vía?

Giống như vừa rồi, có ai trắng trợn bày sắc mặt cho cháu gái Thục phi xem? Đây không phải là đắc tội người sao? chỉ có chủ tử nhà nàng, mới đúng tình hợp lý. Nhìn như vậy, chuyện này còn chưa xong. Theo tác phong trước sau như một của chủ tử, ở bên này “chịu ủy khuất lớn lao”, sao có thể không cáo trạng ?

Về việc cáo trạng với ai ? Cái này còn phải hỏi, đương nhiên là người càng ngày càng nuông chiều nàng Lục điện hạ. Vị chủ tử kia cũng là đặc biệt, còn hằng ngày cam tâm tình nguyện sủng ái.

Quả nhiên, Mộ Tịch Dao vừa thấy Tông Chính Lâm, lập tức cô vợ nhỏ nhào qua, mắt to ướt sũng nhìn hắn, mềm mại dịu nàng tố ủy khuất.

“Điện hạ, biểu muội thân ái kia của ngài không chào đón thiếp. Không hành lễ với thiếp thiếp còn không thèm, nhưng mà ánh mắt chán ghét kia, thực làm cho người chán ghét”.

Mộ Tịch Dao đối với người nàng ghét, chỉ cần là biểu đạt được, rõ ràng viết trên sắc mặt.

Tông Chính Lâm nhìn nàng chu miệng làm nũng, liền biết nữ nhân này khẳng định không chịu thiệt thòi. Nàng nếu đã chịu thiệt rồi, còn ở nơi này càn quấy ? Sớm nghĩ biện pháp thu thập người rồi ấy.

“Kiều kiều, lúc nàng diễn trò sao có thể phân tâm ? Chán ghét nàng thì không sao, nhưng vì sao lại véo bản điện hăng say thế?”

Tông Chính Lâm cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ đang mò mẫm bên hông mình của tiểu nữ nhan, khóe môi nhếch lên. Mặc kệ Mộ Tịch Dao tâm tư như thế nào, luôn quang minh chính đại như thế, chán ghét người ta còn muốn kéo mình làm chỗ dựa.

Nhưng mà nhớ tới tính tình Tắng Du, Tông Chính Lâm không thích. Nếu không có mẫu phi thương tiếc nàng mất mẹ từ nhỏ, để hắn chiếu cố nhiều hơn một chút, hắn cũng không cần nhẫn nại tính tình bị người dây dưa. Hơn nữa cái gì “biểu muội thân ái”, Tông Chính Lâm nghe càng thấy khó chịu. Nhớ tới Tắng Du càn quấy, Lục điện hạ trong nội tâm càng khó chịu.

Nhanh chóng trừ bỏ phiến toái, không bằng phái Tắng Vĩnh Niên ra ngoài. Năm nay quan viên kiểm tra đánh giá, hình như là Trần Thủ Chính trông coi ?

Tông Chính Lâm cũng không nghĩ nhiều, thân biểu muội này mới hồi kinh không đến ba ngày, không được hắn ưa thích, còn có điều ghét bỏ, đã trực tiếp nghĩ làm thế nào đuổi người ra bên ngoài.

“Điện hạ, thiếp hiểu rõ biểu ca biểu muội phần lớn là thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư, thuở nhỏ tình cảm, cảm tình thâm hậu? ”

Tông Chính Lâm vừa nghe, sắc mặt đen lại.

Mộ Tịch Dao hình như có tới ba biểu ca, trong miệng nàng cảm tình thâm hậu là ai ?

Mộ Tịch Dao đâu biết bản thân chỉ trêu đùa một câu, Lục điện hạ đã tự liên tưởng đến người không liên quan đến mình lên rồi. Hơn nữa vốn là nàng cho Tông Chính Lâm cái đề tỉnh, cho hắn biết tâm tư của Tắng Du này, như thế nào cũng không nghĩ tới nam nhân này căn bản không thấy ước nguyện ban đầu của nàng, hiểu sai không chỉ một chút.

“Biểu ca biểu muội, thuở nhỏ tình cảm?” Tông Chính Lâm kéo Mộ Tịch Dao qua, đem người gắt gao áp trước ngực, nhìn thẳng hai mắt nàng.

Mộ Tịch Dao nội tâm lộp bộp, lập tức hiểu không tốt. Nghe giọng điệu Tông Chính Lâm, chuyện không ổn.

– Hết chương 72 – 

Haiz, hôm nay cảm thấy thật khó chịu, đến tối edit cái chương này lại càng ghét cái con mụ dở hơi kia. Cầu mong nó chết sớm để không phải gặp lại nó. Máy hôm nay bị sao ý, lỗi font tùm lum, ngại chẳng muốn sửa. Các nàng thông cảm, hôm nay ta nóng đầu quá nên hơi chập. T.T

Categories: Sủng phi

13 Comments

Trả lời phản hồi cho Thời Nghi Cancel reply

%d bloggers like this: