[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 73

Editor: Mai Vu

Beta-or: Lina Lê

3b3d241e0f02e5a09bc0a2bd25df8ec8617fa06c16c06-CfnNTo_fw658

Chương 73: Mở màn

Mộ Tịch Dao bị Tông Chính Lâm bắt được điểm yếu, bị chỉnh đốn một phen, mãi đến buổi trưa mới ngủ dậy. Nhớ tới hôm qua trở về phủ, chính mình bị hắn nửa ôm nửa khiêng về phòng, Mộ Tich Dao lại tức giận

 

Rõ ràng nàng hảo tâm nhắc nhở, Tăng Du đối với hắn , tình nghĩa thắm thiết, để cho hắn đề phòng một chút, tránh cho hắn giống như kiếp trước bị tính toán. Kết quả nam nhân kia không cảm kích thì thôi lại còn vu oan cho nàng ghen tuông, có lòng nhớ thương hắn.

 

Nhưng mà nhớ tới đêm qua chính mình trả thù gọi loạn một hồi “biểu ca” Tông Chính Lâm sau khi nghe xong cứng ngắc, khuôn mặt tuấn tú đầy kinh ngạc, vừa yêu vừa tức, Một Tịch Dao nghĩ mục đích của mình đã đạt được.

 

Quả nhiên, lần tiếp theo tới thỉnh an Thục phi, Lục điện hạ di chứng phát tác

 

” Biểu ca”, Tăng Du vẻ ngọt ngào nở nụ cười gọi, đi nhanh tới chỗ Tông Chính Lâm hành lễ.

 

Thần sắc Tông Chính Lâm hơi cứng lại, nghiêng mắt ra ngoài thấy trên khóe môi Mộ Tich Dao khẽ nhếch lên. Quả nhiên, tiểu nữ nhân này có chủ tâm để cho hắn không được yên. Bây giờ chỉ cần nghe hai từ “biểu ca”, hắn cảm thấy cả người không được tự nhiên. Tất cả đều là dáng vẻ yêu tinh của Mộ Tịch Dao nóng bỏng  mềm mại, quyến rũ nhưng lại từ chối đưa đẩy bên tai khiến cho cả người ngứa ngáy. nhớ tới nữ nhân ở dưới thân hắn xinh đẹp như nụ hoa nở rộ, nội tâm hắn liền nóng nảy, đứng ngồi không yên.

” Quy củ không tốt, trở về học lại từ đầu” Tông Chính Lâm ngay trong chính điện cung nhân đầy phòng bắt đầu giáo huấn người ta.

Trong cung này, gặp điện hạ lại mở miệng gọi “biểu ca”, không coi ai tồn tại.

 

Thục phi nhìn nhi tử vẻ mặt nghiêm túc, lại nhìn cháu gái vì ủy khuất mà hai mắt đỏ ửng, trong lúc nhất thời bất đắc dĩ cực kỳ. Thằng nhóc này không biết lại có chuyện gì xảy ra, từ nhỏ tới lớn không thích Du nhi. nhiều lần để nói hắn chiếu cố, quan tâm tới Du nhi, nhưng kết quả vẫn là như vậy.

 

“Du nhi cũng còn nhỏ, từ từ dạy nàng, đừng hù dọa nàng”

 

” Mẫu phi, ở trong cung người đi lại nhiều, nhưng có vì còn nhỏ mà tha thứ sai lầm bao giờ ?” Tông Chính Lâm nhìn thẳng Thục phi trong lời nói ám chỉ.

 

Thục phi cả kinh, lập tức nhớ tới Quý phi trong tối, ngoài sáng gây khó khăn. Còn có Trần Quý phi ngấm ngầm ngáng chân. Hiện giờ Bình Tu nghi mất đi, trong cung người có hoàng tử trưởng thành, có địa vị cao cũng chỉ có mình và Quý phi. Bây giờ nhưng chính là nơi đầu sóng ngọn gió, chỉ một chút không cẩn thận, có thể liên lụy đến nhi tử chịu dính líu.

 

So sánh với nhi tử, cháu gái này phân lượng không đủ.

 

Thục phi trong chớp mắt suy nghĩ cẩn thận hơn thiệt.  Để cháu gái quy củ không tốt ở trong cung không bằng làm cho nàng quay về chỗ cũ. Sau này lại tìm cho nàng cửa hôn sự tốt, cho nhiều chút đồ cưới, cũng coi như làm tròn lời phó thác của muội muội.

 

Tăng Du mắt thấy chính mình sắp bị đưa ra khỏi cung, nhất thời lo lắng.

 

Xuất cung thì dễ, nhưng đi vào thì muôn vàn khó khăn. mình khó gặp được biểu ca một lần, nếu phải ra ngoài thì nào còn cơ hội thân cận. Hơn nữa ngày thường gọi biểu ca đều là bình an vô sự, sao hôm nay lại nghiêm trọng đến mức bị đuổi ra cung chứ?

 

Tăng du trong lúc vô tình thoáng nhìn Mộ Tịch Dao che miệng đang liếc mắt với Tông Chính Lâm  , cả người ngay lập tức bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra là nàng!

 

Mình chẳng qua là muốn dọa nàng ta chút, nữ nhân này lại có thể âm hiểm muốn đuổi tận giết tuyệt mình, chặt đứt liên hệ giữa mình và biểu ca!

 

Tăng Du tức giận xông đến tận óc, mắt thấy hai người “Mặt mày đưa tình, thu ba ám tống”, đâu còn có thể nhịn được?  cô nương mười mấy tuổi gia đình thế gia, được nuông chiều từ bé, được mọi người cưng sủng tán tụng, mà hôm nay lại bị chèn ép, răn dạy, lập tức quát ầm lên với Mộ Tịch Dao

 

” Là ngươi, đều là ngươi có đúng hay không? Là ngươi sợ ta vào phủ, đoạt đi ân sủng, liền cố ý thổi gió bên tai biểu ca, làm cho chàng bất hòa với ta? Lại còn ở trong phòng lớn câu dẫn biểu ca, để chàng trách phạt ta, khiến ta phải xuất cung!”

 

Mộ Tịch Dao bị Tăng Du đột nhiên chỉ trích liên tục làm cho hoảng sợ. không cẩn thận làm đổ chén trà, may mắn là nước trà không nóng chỉ âm ấm nên chỉ bị dơ ống tay áo chứ không bị phỏng

 

Mộ Tịch Dao thầm hận, thổi gió bên tai nàng thừa nhân, nhưng trước mặt mọi người cẫu dẫn thì lôi từ đâu ra mà nói đấy? vừa rồi rõ ràng là Tông Chính Lâm không biết xấu hổ dùng ánh mắt ám chỉ với nàng!

 

Thục phi nghẹn họng nhìn trân trối nhìn Tăng Du, thô lỗ một chút cử chỉ giáo dưỡng cũng không có, còn đâu thái độ đúng mực của nữ tử thế gia ? Huống hồ còn là cô nương chưa xuất giá, đây là gì vậy? Lời này nếu bị người bên ngoài nghe xong, thì thanh danh của nàng cũng sẽ mất hết?

 

Thục phi tức giận đang muốn quát lớn, lại bị Tông Chính Lâm  vượt lên trước một bước.

 

“Ngôn từ ô uế, không có thục đức. Quay trở về đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm, còn dám buông lời bẩn thỉu, chớ trách bổn điện không niệm tình xưa.” Tông Chính Lâm gọi thị vệ chân tiến vào, dẫn theo Tăng Du khóc nháo ầm ĩ đi xuống, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

 

Mộ Tịch Dao nhanh chóng mượn cớ thay y phục, tránh về phía sau, miễn cho hai mẹ con Thục phi ngượng ngùng đối mặt.

 

Tăng cô nương thật đúng là có tinh thần can đảm. Mặc dù là nhất thời xúc động phẫn nộ, lời nói không suy nghĩ, cũng không biết Tăng cô nương ban đầu muốn dùng ngôn từ coi khinh Mộ Tịch Dao, lại không nghĩ tới những câu này lại đâm vào trong tâm tư  Lục điện hạ. Điều này làm cho Tông Chính Lâm thẹn quá thành giận mới biến thành đem người giam lỏng.

 

Mộ Tịch Dao thầm cảm thán, Tăng cô nương thật là lớn gan cậy mạnh hơn so với kiếp trước. Lúc này mới lên sàn bao lâu, đã bị Tông Chính Lâm cho “Đóng cửa” rồi,  liệu như thế có thể yên tĩnh chút chứ?

Đáng tiếc Mộ Tịch Dao nghĩ quá tốt rồi, không lâu sau nữa, Tăng cô nương lại náo loạn một phen kinh thiên động địa, chứng minh cho nàng thấy: Một khi nữ phụ xấu xa làm ầm ĩ lên, thì sẽ làm cho nàng phải bái phục đến mức nào.

 

Thục phi nhìn Tông Chính Lâm ngồi thẳng vẻ mặt lạnh nghiêm, âm thầm thở dài. Hôn sự của cháu gái này, sợ là khó khăn. Trước còn muốn nhờ Tông Chính Lâm giúp đỡ, tìm  một thanh niên tài giỏi đẹp trai có tiền đồ . Hôm nay thành ra thế này, Tông Chính Lâm chắc chắn không vui.

 

Nói đến hôn sự, Thục phi lại đột nhiên nhớ tới Nguyên Thành đế hôm trước đề cập với mình đại hôn của Tông Chính Lâm

 

“Hoàng thượng đã để bổn cung nhanh chóng lựa chọn chính phi cho con rồi trình lên. Xem chừng là muốn qua quan lễ của con rồi lập tức đại hôn luôn.”

 

Đại hôn? Tông Chính Lâm nhíu mày.

 

Còn ba tháng nữa tới quan lễ, bây giờ tuyển phi cũng coi như hợp tình hợp lý, về phần người phù hợp, Lục điện hạ lâm vào trầm tư.

 

Nữ nhân Mộ Tịch Dao kia, là loại người điển hình thích ăn mềm không ăn cứng, ăn mềm còn phải xem tâm tình. hơn nữa tật xấu một đống, mà tật xấu lớn nhất là không chịu chút thua thiệt.  nếu là dám lừa dối nàng, nàng sẽ làm ầm ĩ khiến cho hắn người ngã ngựa đổ luôn.

 

Đúng là không có cách nào trị được nàng! Tiểu nữ nhân lòng dạ khó dò, đến bây giờ còn chưa nguyện ý hoàn toàn phó thác thể xác và âm hồn cho hắn bảo vệ. Cả người đều là lòng dạ hẹp hòi, quỷ linh tinh. Ngươi mà ra vẻ với nàng, nàng sẽ bơ ngươi luôn cho xem. Ôm Thành Khánh vẻ mặt thoả mãn, cuộc sống của nàng vẫn trôi qua vui vẻ.

 

Lục điện hạ để ý nhất chính là điều này. sớm biết rằng mang thai sẽ làm cho tính tình nàng trầm trọng thêm, được một tấc lại muốn một thước, hắn sẽ không để nàng có bầu sớm như vậy.

 

Hắn cũng càng phải cẩn thận. Chính phi tương lai liên quan rất lớn đến hậu trách an ổn,  tiền triều đã có quy định.  Sau một lát, Lục điện hạ nói với Thục phi về yêu cầu chọn người.

” Tìm người gia thế tốt, làm người hiền lành. Ôn hoà rộng lượng”

 

Thục phi cổ quái nhìn Tông Chính Lâm trong chốc lát liền gật đầu. Những điều nhi tử nói chẳng phải phù hợp với yêu cần của bà sao? Tính cách, thái độ đúng mực đâu có hợp với người tuổi trẻ?

 

Lúc trước Tông Chính Lâm lại muốn kiểu người ” Dung mạo, dáng người thướt tha. phong thái thư nhã, tài hoa xuất chúng”

 

Thục phi đối với việc con trai mình thông suốt về việc chọn chính phi rất là hài lòng, không biết trong suy nghĩ của Lục điện hạ lại là một ý nghĩ hoàn toàn khác.

 

Nếu không phải thấy yêu cầu của mình quá hà khắc, Tông Chính Lâm còn muốn nói một câu, chính phi của hắn tốt nhất là nên hiền lành đến không có tính cách gì.

—Hết chương 73—

Categories: Sủng phi

12 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: