[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 77

Editor: Mia Từ

Beta-or: Lina Lê

08a79a93ecbd12f1e4a803cf389f6111_0012

Chương 77: Vào cửa

 

“Tiểu thư, bên ngoài truyền tin tức, nói là điện hạ đã đi quân doanh ngoài thành, thống lĩnh thị vệ đặc mệnh thay mặt đi đón lễ.” Hồng Dụ cúi đầu nhìn chằm chằm đầu ngón chân, thật cẩn thận.

 

Tô Lận Nhu cứng ngắc quay đầu lại, nhìn thấy nha hoàn bên người dáng vẻ ủ rũ, giận không có chỗ phát tiết:”Cút!”

 

Hồng Dụ vội vội vàng vàng lui ra ngoài, đóng cửa phòng, trên mặt đầy lo lắng. Tính tình tiểu thư như thế , ở hoàng tử phủ có thể sống yên ổn sao?

 

“Tiểu thư, sao phải tức giận với cái nha đầu đấy? Hôm nay chính là ngày lành, đừng làm mất vui.”-Đới ma ma nhẹ giọng an ủi, đưa  cẩm bào trắc phi qua.

 

“Đới ma ma, bà cũng không phải không nghe thấy! Điện hạ vốn không đem Tô gia để ở trong mắt, bằng không sao lại phái hạ nhân đến làm nhục ta?” Tô Lận Nhu hất tay Đới ma ma, tinh thần xúc động cùng phẫn nộ.

 

“Ngày Mộ thị kia nhập phủ, chỉ là lấy thứ phi mà được điện hạ tự mình đón lễ, không biết là mơ ước của bao thiếu nữ trong kinh. Hôm nay đến phiên Tô Lận Nhu ta đường đường chính chính là trắc phi , lại lâm vào tình cảnh này, thế nhân nhìn ta như thế nào,  nhìn Tô gia ra sao!”

 

“Điện hạ làm việc, không đến phiên ngươi  bình luận!” Tô đại nhân ở phía trước  cùng Nghiêm Thống lĩnh đợi lâu không thấy Tô Lận Nhu, đang trở lại để thúc giục đừng làm lỡ giờ, lại nghe nữ nhân đại nghịch bất đạo như vậy, lời nói nhắm thẳng vào việc làm của Lục điện hạ, sợ tới mức nhanh chóng quát ra tiếng.

 

“Cha.” Đối với Tô đại nhân nghiêm khắc , Tô Lận Nhu cực kỳ sợ hãi.

 

“Bản thân ngươi từ nhỏ mất mẹ, cũng là cha không nghiêm, mới nuôi ngươi thành không biết lớn nhỏ như vậy. Trong nhà kiêu căng mọi người còn chịu được, gả vào hoàng tử phủ, nếu tiếp tục ngôn hành không suy nghĩ như vậy, ngươi đứng vững sao được?” Tô Bác Văn chau mày.

 

Nhìn thấy Tô Lận Nhu vẫn ‘nước đổ lá khoai’ như cũ chỉ biết ấm ức, Tô Bác Văn trầm mặc nhìn chằm chằm nàng  một lúc lâu, sau mới lạnh lùng mở miệng.”Qua hôm nay, ngươi nếu  không tiến bộ, phá phách, đừng trách cha sẽ báo với điện hạ, Tô gia ta không có nữ nhi ngu ngốc như vậy.” Sau khi nói xong, đặt xuống hai vạn lượng ngân phiếu, nghênh ngang rời đi.

 

Tô Lận Nhu chỉ ngây ngốc nhìn thấy một xấp ngân phiếu trên bàn , sắc mặt tái nhợt nhìn Đới ma ma, “Đới ma ma, phụ thân là có ý gì? Chẳng lẽ không coi ta là nữ nhi Tô gia ?”

 

Tuy ngang ngược tuỳ hứng, nhưng Tô Lận Nhu cũng biết nếu không có nhà mẹ đẻ để dựa vào, ở hậu viện quả thật rất gian nan. Bị Tô đại nhân răn dạy một phen, không dám càn quấy, để mặc nha hoàn chuẩn bị thay quần áo , sau nửa canh giờ Đới ma ma đỡ lên kiệu nhỏ.

 

“Chủ tử, vị ở Phương Hoa Uyển  kia lúc này sợ là tức giận không nhẹ.” Ngâm Sương cẩn thận đưa Vạn thị trâm cài đầu, rồi lui ra sau.

 

Tay trái Vạn TịnhVăn lay rèm tua, không nhanh không chậm mở miệng.”Có gì đáng để đắc ý chứ? Đánh vào mặt nàng ta chính là  Mộ thị kia, không chút liên quan đến Giáng Tử hiên. Hôm qua nhập phủ, điện hạ không theo quy củ vắng mặt nạp lễ?”

 

Vạn Tịnh Văn đứng dậy để Ngâm Sương vuốt váy.”Trong hoàng tử phủ nhớ thận trọng từ lời nói đến việc làm, chớ để người lợi dụng.”

 

Tông Chính Lâm hôm qua căn bản là không cùng nàng nạp lễ, động phòng hoa chúc càng không thấy bóng người. Hôm nay đi ngoại thành, rõ ràng là chọn ngày tốt , có ý né tránh. Đây là Lục điện hạ mặc kệ nữ nhân mới vào phủ.

 

Còn tưởng rằng Tông Chính Lâm đối xử với Mộ thị kia chắc cũng ngang Hiền phi năm đó thôi, xem ra sự tình có thay đổi, đánh giá quá thấp Mộ thị. Nếu không Lục điện hạ đã chẳng nhân lúc người mới vào cửa, đưa nàng ta tới biệt viện an thai.

 

Về phần An thị kia, kiệu vào phủ sớm hơn nàng hai ngày. Nghe nói ban đầu ở sân của Trương thứ phi, gần với Tề thị. Hai nữ nhân cứng đầu, thích mượn gió bẻ măng ở cùng một chỗ, rất đặc sắc.

 

“Chu Cẩm bên kia có tin tức gì không?”

 

Ngâm Sương mới bị răn dạy, trên mặt không còn chút hả hê đắc ý, thành thành thật thật đáp lời.”Sáng sớm hôm nay truyền tin qua, hết thảy bình thường, thuốc đã đủ thời gian.”

 

Vạn Tịnh Văn cười hừ, “Như thế là tốt rồi.”

 

Đê Ngâm Sương dìu đi dạo trong Giáng Tử Hiên một lát, Vạn Tịnh Văn giống như vô ý hỏi tình hình trong nhà , nghe được anh ruột vào thủ bị doanh ở Kinh Kỳ, nhíu mày. Vẫn  vào không vào được Võ Kiến ti sao? Chiến sự Mạc Bắc sắp tới, nhất định phải mau chóng xuống tay, nếu tới trễ làm sao kiếm được chỗ tốt nhất?

 

Hiện giờ Lục điện hạ quản lý tuần tra kinh thành và Võ Kiến ti ở ngoại ô, không thể đi theo Tông Chính Lâm, ít nhất cũng phải đến gần được mới tốt. Có căn cơ, lấy thêm quân công tiến vào Võ Kiến ti, có hơi lòng vòng.

 

“Mẫn Mẫn, nha đầu Tô gia kia hôm nay mất hết mặt mũi. Tô đại nhân độ lượng bất phàm, đúng là không thấy chút biến sắc nào, chỉ liên tục khen Lục điện hạ luyện binh vất vả, không trách hắn xuất thân danh tiếng.”

 

“Tô Bác Văn cũng không phải là người tầm thường ở Hàn Lâm viện, danh tiếng với hắn là thứ yếu thôi. Người này ánh mắt cay độc, rất bình tĩnh. Tô Lận Nhu may mắn có người cha có năng lực như vậy, vậy mà vẫn chưa học được gì.”

 

“Lễ nạpkia chỉ là nghi thức. Tranh đấu sau này là chuyện một sớm một chiều.” Trong cung đưa cho Hách Liên Mẫn Mẫn trang phục chính phi, nhớ tới thân ảnh vội vàng trong cung  , cảm thấy càng kiên định vài phần.

 

Mộ Tịch Dao chén canh màu vàng đắng ghét khó ngửi trước mặt, chau mày, liều mạng  trốn phía sau Tông Chính Lâm .

 

Tông Chính Lâm một tay nắm cuốn sách, một tay nhanh ôm nàng, vẻ mặt thản nhiên.

 

“Uống vào, nếu đã lạnh thì đi nấu lại.”

 

Triệu má má ở sau một bên bất đắc dĩ thở dài. Chưa gặp qua chủ tử không khiến người khác bớt lo như vậy. Hôm nay điện hạ mới vừa đi, trắc phi hứng thú hừng hực chạy tới trong viện mới ngắm hoa bơi hồ. Giờ thì tốt rồi, thật sự bản thân bị trúng gió. Hiện giờ uống bát canh gừng này, còn khó chịu nhắm mắt làm ầm ĩ, có chỗ nào là người đã làm mẹ? Về khoản nghe lời khống khéo còn chẳng bằng tiểu chủ tử.

 

Tròng mắt Mộ Tịch Dao liếc liên tục tới cái nước canh vàng chanh kia, hạ quyết tâm thật lớn, cố gắng thuyết phục mình một ngụm uống hết. Làm sao trúng gió chứ? Thân thể nàng rất tốt, ngày mai tự nhiên sẽ khỏe. Giờ nàng ngủ một giấc, ra chút mồ hôi, có sao đâu?

 

“Điện hạ, thiếp bảo đảm ngày mai sống sờ sờ không bị làm sao trước mặt ngài, vẫn không được sao?” Mộ Tịch Dao đáng thương lôi kéo cổ tay áo Tông Chính Lâm , cái mũi nhỏ cọ cổ hắn , vù vù thổi nhiệt khí.

 

Mặc Lan ở bên ngoài mặt mày ủ rũ. Sống sờ sờ? Này không sống sờ sờ, sợ rằng đầu của các nàng phải chuyển nhà rồi. Chủ tử nói chuyện dọa người, sao mãi chẳng thay đổi được thế?

 

Tông Chính Lâm buông nàng ra lật qua một trang, sờ sờ đầu thỏ đang làm nũng, tính nhẫn nại rất tốt “Nói có lý” .

 

“Còn dám hồ nháo, ngày mai xin mời mẫu phi đưa cung nhân tới dạy dỗ.”

 

Mộ Tịch Dao vừa nghe, nháy mắt hồi tưởng lại lúc Thục phi đưa tới ma ma dạy dỗ. Quả thực là đem nàng làm heo mà nuôi, cả ngày liền nhìn chằm chằm nàng ăn cơm canh. Nếu không phải mỗi ngày đều tranh thủ chút thời gian luyện dưỡng sinh, sớm đã thành Ngọc Hoàn tái thế (ý chỉ chị sẽ béo), sao còn dám ra khỏi cửa quyến rũ Tông Chính Lâm sinh em bé chứ?

 

Căm giận cắn một ngụm ở cổ Tông Chính Lâm, Mộ Tịch Dao hai mắt nhắm lại lập tức, vẫn tức giận, mạnh mẽ nuốt xuống.

 

Cuối cùng do uống quá nhanh, làm nàng bị nghẹn liên tục ho khan, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.

 

Tông Chính Lâm bất đắc dĩ buông cuốn sách, nhìn thấy tiểu nữ nhân liều mạng dùng sức lực lớn như vậy, dở khóc dở cười. Hôm nay mới biết Mộ Tịch Dao uống thuốc gian nan như thế . Vỗ nhẹ nàng lưng, ngoài miệng ôn nhu an ủi, lại nhìn một đôi thủy mâu nước mắt của nàng, thân thể Tông Chính Lâm căng thẳng.

 

Tiểu nữ nhân hai má hồng hồng, mâu quang mênh mông, hơi thở gấp gáp, rõ ràng cực giống gọi tình. Lục điện hạ không đợi nàng bình phục hơi thở, bế người hướng vào bên trong.

 

Mộ Tịch Dao nhìn Tông Chính Lâm muốn hóa sói, lại nhìn ánh mặt trời bên ngoài, gấp đến độ càng phát ra ho khan.

 

“Kiều Kiều không vội, bản điện hạ nhất định tận tâm an ủi.”

 

Mộ Tịch Dao chết sống trốn tránh, cấp bách, nàng đương nhiên cấp bách! Nàng gấp đến độ muốn đá Tông Chính Lâm ra cửa, nếu không tên vô liêm sỉ này sẽ phá hỏng thanh danh nàng mất.

 

Triệu ma ma mắt thấy hai vị chủ tử nhốn nháo, cầm bát không  lắc đầu rời đi. Điện hạ tại sao nóng lòng như vậy ? Chẳng lẽ chủ tử không kìm nén được sao?

—Hết chương 77—

Lina: cái bà Vạn Tịnh Văn kia là trọng sinh nhé. Càng ngày càng hấp dẫn hơn rùi 🙂

Post luôn cho các nàng bởi chắc mai ko có chương mới đâu 😛

Categories: Sủng phi

15 Comments

  • mai viết:

    Có thế nào chị Dao cũng hóa giải hết thôi

  • busstopthu viết:

    nàng ơi.. MTD nhìn bát canh màu vàng đáng ghét kia nghe hợp lý hơn với lại ta thấy chỗ nàng để là ma ma chỗ là má má thì k hay . nên để 1 kiểu thôi.
    hóng chương mới của nàng

  • comay nguyen viết:

    vạn tịch văn có thể là đối thủ của mộ tịch dao kg . hai người đều trọng sinh . đều biết trước tương lai . phen này dao tỷ phải cẩn thân hơn nữa mới đc . có đều dao tỷ có lợi thế hơn là đc lòng lâm ca yêu thương….
    thanks

  • nhaconuoimeo viết:

    thêm người trọng sinh, lại sống lâu hơn Mộ Tịch Dao ở kiếp trước, chắc sắp nhiều chuyện kinh di xảy ra đây.bà Vạn Tịch Văn này sẽ dùng thủ đoạn j để lôi kéo sự sủng ái của bạn Lục điện hạ đây

  • Hiền viết:

    các nàng đọc hiểu à? sao ta đọc k hiểu gì hết vậy??? sao ta k thấy chương 76??? chẳng lẽ ta bị ảo tưởng trong nhất thời??? @[email protected]

  • Hiền viết:

    tìm đc chương 76 rồi :))) có Vạn Tịnh Văn trọng sinh thì chị Dao mới có đối thủ ngang tầm để đấu chứ, mấy bà kia chưa đấu đã thấy gục trc rồi :v

  • linhdiep viết:

    Hồi hộp thật….TS pk TS nha, dao tỷ có2 baby chống lưng nha, ai tranh nổi ko, keke….kiểu này tỷ phái nháo thêm mấy bé bánh bao nữa mới được a

  • trần hà viết:

    Bà vạn thị kia dù là trọng sinh cũng k đấu nổi với chị Dao đâu.
    Thanks editor nhé =))

  • Blue viết:

    Hậu viện anh Lục từ giờ tha hồ tưng bừng rồi, ta chờ xem các bà í bị thu thập thế nào.
    Thanks nhiều.

  • thongminh123 viết:

    Nhiều nữ nhân như vậy thì trò hay cbi lên sàn rồi!

  • Beanie Wang viết:

    Nhiều ng` nhập phủ quá, loạn cả đầu =.= Sao ngày xưa lại có ng` nhớ đc hết tên các vị ở hậu viện đc nhỉ? Vạn thị kia sẽ là một đối thủ xứng tầm với Dao tỷ, cơ mà kiểu gì vẫn cứ thua~
    Thanks Mia Từ và Lina~

  • tieubachnhan viết:

    đấu thìu đùng là VTV đấu không lại MTD nhưng mà phiền phức nàng ấy mang tới chắc cũng không nhỏ đâu nhĩ ta nghĩ là có nguy cơ VTV hợp tác với thái tử ám hại TCL nhà ta ý~~~ yêu mấy nàng edit nhiều nha *moahh~~~

  • Cái bà mẫn mẫn chắc mẫm độc phụ. Con tô tô thì não tàn đc cáo có ông già mắt cũng sáng. Còn bà vạn thì có vẻ thâm trầm, cần xem xét thêm. Có mỗi con du du gì ấy thì rớt từ vòng gửi xe ùi, chưa gì hết bị boss ghi hận ùi.
    Truyện hấp dẫn thật, bạn edit truyện hay wá àh, thanks bạn nhe!!! :)))))

  • Tiểu Bình viết:

    Hơn nữa “tắc” phi Mộ Thị của Lục hoàng tử không chỉ có thánh chỉ thăng chức -> trắc
    “Đê” Ngâm Sương dìu đi dạo trong Giáng Tử Hiên một lát -> Để
    Vẫn” vào không vào được” Võ Kiến ti sao -> không vào được
    Lễ “nạpkia” chỉ là nghi thức -> thêm cách
    Mộ “Tịch Dao chén canh” màu vàng đắng ghét khó ngửi trước mặt -> Tịch Dao nhìn chén canh
    Vỗ nhẹ “nàng lưng” -> lưng nàng

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: