[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi khó làm – Chương 23

Editor: Huyền Trân

Beta-or: Lina Lê

11017483_371205469744129_9069726201462222701_n

Chương 23

  Loan Hỉ vẻ mặt cung kính nói, “Nói là ăn ít nửa bát cơm, xong liền ngủ.” Loan Hỉ không nói tâm tình Thiên Tịch Dao thế nào, chỉ nói lại nguyên xi lời của Hương Nhi.

Hoàng đế cầm trong tay túi thơm, nhìn kiểu dáng Kim Nguyên Bảo, đây là túi tiền từ hơn mười năm trước, kim tuyến trên mặt đã hơi cũ, nhưng nếu như không có nó bên người lại cảm thấy trong lòng như thiếu gì đó, nghe lời Loan Hỉ nói, thần sắc của hắn dần ôn hòa hơn, miệng lại nói “Ai bảo ngươi đi hỏi những thứ này?”

Loan Hỉ sợ đến chân run, nói “Chỉ là thuận đường hỏi một chút thôi ạ, dù sao là túi thơm cũng là nhờ chỗ Thiên quý nhân bảo quản.”

Hoàng đế cũng không nói, cẩn thận treo túi thơm trên người, mặt lộ ra vài phần ấm áp, nói “Đi nghỉ một lát đi.”

Loan Hỉ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nghĩ thầm rằng đây chính là ý hắn đã làm đúng…, vội vàng khom lưng chuẩn bị lui ra ngoài, đoạn đường này ngay cả hớp nước trà cũng chưa uống, chỉ sợ Hoàng đế chờ sốt ruột, lại nghĩ tới thứ mình hứa hẹn đưa Vạn Phúc, liền cảm thấy tâm can nhức nhối kinh khủng.

Kết quả lại nghe thấy Hoàng đế nói “Chờ một chút.”

Loan Hỉ lúc này mới ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, thấy Hoàng đế vừa viết chữ vừa nói, “Đem cháo thịt nạc này bưng xuống uống đi.”

“Tạ Bệ hạ ân điển.” Loan Hỉ quả thực vui mừng không tả được, cảm thấy những bảo bối quý bàu kia không thể sánh được với sự khen ngợi của Hoàng đế, thật cao hứng nhận bát đi xuống ăn, vừa ăn vừa nghĩ, đồ Bệ hạ ban cho thật ngon a, đây là Hoàng Hậu nương nương tỉ mỉ nấu, không giống những thứu khác, nếu là con chó Vạn Phúc kia biết… , hắc hắc, hẳn là tức chết rồi, tên đó chắc còn chưa được Hoàng đế thưởng cho như vậy đâu.

Trong phòng yên tĩnh, Hoàng đế uống cháo thịt nạc vừa viết chữ trong chốc lát, đến sắp giờ tý mới lên giường. Màn lụa Cửu Long sắc hồng, chăn đệm ngay ngắn, đắp vào người rất thoải mái, Hoàng đế cảm thấy so với giường nhỏ ở Tử Đằng uyển còn thoải mái hơn, nhưng trong lòng lại thấy trống rỗng.

Hưởng qua mùi vị ngọt ngào ấy, làm sao có thể tiếp tục quay đầu lại uống trà đắng chứ?

Hoàng đế không nhịn được nghĩ, trong lỗ tai quanh quẩn chuyện Loan Hỉ nói, ăn ít nửa bát cơm, nàng trước giờ rất ham ăn… Lúc này liệu có đói đến tỉnh không?

Hoàng Hậu thấy Hoàng đế một lúc lâu không nói lời nào, chờ lúc nàng ngẩng đầu nhìn hơi ngủ thiếp đi, ánh nến mờ tối làm nổi bật dáng vẻ Hoàng đế càng thêm tuấn mỹ, tuấn lãng chói mắt, Hoàng Hậu nhớ rõ vị vương phi đầu tiên của yến vương là con gái dị quốc, mắt xanh dài, tóc màu rượu vang, tuy rằng đã qua mấy đời, nhưng ít nhiều có chút di truyền, vóc dáng Hoàng đế rõ ràng khác nhiều với người dân bản địa kinh đô, như điêu như khắc vậy, nàng lẳng lặng nhìn, nghĩ nếu như hai người có một đứa nhỏ thì tốt biết bao nhiêu… Lập tức sờ sờ bụng, ánh mắt dần ảm đạm, vì sao đã biết rõ nhưng không thể chấp nhận được? Bệ hạ đối xử với mình rất tốt… Muốn trách, chỉ có thể trách vận mệnh đã như vậy.

Sáng sớm hôm sau Thiên Tịch Dao thức dậy, nàng nghĩ trong cung rốt cuộc cũng nhộn nhịp lên, liền rất hưng phấn, khi cả ngày đi học đọc sách, đột nhiên thầy giáo nói cho bạn biết sắp tiến hành đại hội thể dục thể thao, bất kể có ghét vận động hay không, nói chung so với ngồi học trên lớp vẫn tốt hơn đúng không?

Hương nhi hăng hái bừng bừng trang điểm cho Thiên Tịch Dao, chải kiểu đầu kiều tiếu phi tiên, một bộ trang sức Đông Châu, mặc trên người là xiêm y trân châu, thoạt nhìn thanh lịch tự nhiên lại không mất giá trị, rất là độc đáo. Lúc này nàng mới hài lòng vỗ vỗ tay, còn cầm gương cho Thiên Tịch Dao xem, nói “Chủ tử người xem, giống như thiên tiên vậy.”

Thiên Tịch Dao cười nói “Còn thiên tiên gì chứ…”

Hai người đang nói chuyện, Tề chiêu nghi đã tới rồi, nhìn Thiên Tịch Dao trang điểm bỗng chấn động một lúc lâu, nghĩ rằng thật là một tuyệt thế mỹ nhân.

Nàng một thân xiêm y này, mặc dù là màu trắng, nhưng là dưới ánh mặt trời nhìn lại tỏa ra ánh sáng lung linh, làm Thiên Tịch Dao càng thêm thuần khiết thanh nhã, vừa nhìn chính là trân phẩm, về phần trân châu ở trên càng tăng thêm ngọt ngào long lanh, lớn thì cỡ quả nho, nhỏ thì cỡ hạt sen, hiển nhiên là vật quý.

Đây chính là chân chính được Hoàng đế sủng ái, tuy rằng không gây chú ý bằng mấy loại trang sức vàng ròng thô kệch, nhưng lại rất tinh tế, cười tiến lên nói “Muội muội trang điểm đúng là đẹp như tranh, ngay cả ta là nữ nhân cũng bị mê hoặc mất.”

Thiên Tịch Dao che miệng cười, nói “Vừa rồi Hương nhi còn nói muội là thiên tiên, bây giờ Tề tỷ tỷ lại giễu cợt muội.”

Hai người còn nói cười một lát liền cùng nhau ra cửa, Tề chiêu nghi có chút tiếc hận nói “Vì sao chỉ có xích đu chứ? Nếu là tỷ thí cởi ngựa, ta khẳng định sẽ đứng đầu.”

Tỷ thí này cũng không có gì hấp dẫn người, duy chỉ có một điều, người thắng cuối cùng có thể gặp người nhà, nhưng mẫu thân cùng chị dâu nhà Tề chiêu nghi đều là cáo mệnh phu nhân, chỉ cần đưa bài tử là có thể gặp được, cũng không hiếm lạ. Không giống như Thiên Tịch Dao, phụ thân chỉ là thái y, mẫu thân dĩ nhiên không được, không có cơ hội, nói “Không thẻ cứ vậy chứ, nếu có tỷ thí chơi cờ, ta nhất định có thể thắng, nhưng xích đu thì không được rồi, muội đi tới chân như nhũn ra.” Mới bắt đầu Thiên Tịch Dao nghe tỷ thí xích đu cho rằng chẳng qua là loại cao ba mét chơi khi còn nhỏ, sau này đi xem mới biết được… , ặc, cao chừng mười lăm mét, nàng nhìn mà muốn choáng.

Nhưng khi đung đưa thì rất đẹp, những thiếu nữ tuổi thanh xuân phất phơ làn váy hoa, giống như đóa hoa nở rộ tung bay giữa không trung, lúc này có rất nhiều nam tử ngoài cung, người dân ở phía xa cũng sẽ thấy, tuy rằng khuôn mặt của người con gái sẽ trở nên mờ nhạt, nhưng ý cảnh thì đẹp vô cùng.

Những cô gái này liều mạng như vậy, gặp người nhà tất nhiên là tốt, quan trọng hơn à có thể xuất hiện ở trước mặt Hoàng đế, đây là vinh hạnh khó biết bao a?

Khi Tề chiêu nghi cùng Thiên Tịch Dao đến đúng lúc gặp Phương quý nhân đang trò chuyện râm ran cùng với một đám nữ tử, Phương quý nhân trải qua chuyện lần trước dường rất không muốn gặp Thiên Tịch Dao, nhưng lúc này gặp rồi dĩ nhiên sẽ không bỏ qua, nàng ta vội vàng đi tới, cười rất sáng lạn nói “Thiên tỷ tỷ, Tề tỷ tỷ, mọi người tới rồi.”

“Ừm.” Tề chiêu nghi khẽ vuốt cằm, trải qua chuyện lần trước Tề chiêu nghi liền có chút không thích Phương quý nhân, cảm thấy người này tướng ăn quá khó coi.

Thiên Tịch Dao là dạng không tim không có phổi, cười nói “Phương muội muội, muội tới thật sớm.” Lập tức quan sát nhìn xiêm y Phương quý nhân, mặc mỏng như cánh ve, tiêu sắc đỏ tươi quý như vàng, làn váy kia tầng tầng lớp lớp, ít nhất là hơn mười tầng, vô cùng tươi đẹp, quan trọng nhất loại váy này một khi ở trên xích đu, ở giữa không trung thì nổi bật miễn bàn, xem ra rấttốn công phu.

“Chúng ta phẩm cấp thấp, ngay cả cái chỗ ngồi đều không có, chỉ là tới đây chiếm vị trí mà thôi.” Phương quý nhân cười, còn nói thêm “Tỷ tỷ cùng chúng ta đứng đi, bên này có thể thấy rõ xích đu.” Rồi hai mắt lập tức Thiên Tịch Dao, trong lòng chấn động, bộ y phục trên người nàng ta chẳng phải là…vài trân châu tiến công sao? Vừa nhìn qua nàng chỉ cho là loại vải tầm thường, cho nên vừa rồi không chú ý đến, nhưng dưới ánh mặt trời lại chiết xạ ra ánh sáng rực rỡ, rất loá mắt, nghe nói một năm chỉ có mười cuộn, rất trân quý.

Trong lòng Phương quý nhân từng đợt sóng lớn, bệ hạ chẳng lẽ sủng Thiên Tịch Dao như vậy?

Thiên Tịch Dao không chú ý đến ánh mắt Phương quý nhân, chỉ giương mắt những người ở cùng chỗ với Phương quý nhân, thấy các nàng đều rướn cổ nhìn về bên này, đều là mỹ nhân, ánh mắt kia như dao sắc bén, cảm thấy mình ở cùng những người này sẽ như cừu nhỏ tiến vào trong hang sói, không chừng sẽ bị ăn luôn, lắc đầu nói “Ta cùng Tề tỷ tỷ đứng bên kia đi, vị trí đó cũng tốt.”

Phương quý nhân đè nén nội tâm sóng lớn mãnh liệt, nói “Được rồi, lát nữa muội muội lên xích đu, tỷ tỷ phải cổ vũ muội đó.”

Trong chốc lát Hoàng đế cùng Hoàng Hậu, Thái Hậu nương nương cũng đến, rất nhiều dòng họ cũng tới, nói chút lời xã giao, tỷ thí xích đu bắt đầu.Nữ tử báo danh xích đu mỗi người đều kiều diễm như hoa, tựa như hoa giữa bầu trời.

Thiên Tịch Dao vẫn rất hưng phấn, nhịn không được nói với Tề chiêu nghi “Thật tốt, rất hâm mộ a, nhưng muội sợ độ cao.”

Tề chiêu nghi lại cảm thấy còn chưa đã ghiền nói “Đó là muội còn chưa từng cưỡi ngựa thôi, chạy băng băng trên thảo nguyên mênh mông, như vậy mới gọi là đã ghiền.”

Khuôn mặt Thiên Tịch Dao cực kỳ hâm mộ “Thật là hâm mộ tỷ, ta cũng muốn dến đó xem.”

“Chậc chậc, còn tuyệt hơn nữa cơ, lúc tối đốt lửa trại, nướng toàn bộ dê, trong chốc lát mùi thịt xông vào mũi, chúng ta ngồi ở trên chiếu uống sữa, ăn thịt dê, sướng không cần nói.” Tề chiêu nghi nói xong cũng nhịn không được lộ ra vẻ mặt khát vọng.

Thiên Tịch Dao thiếu chút nữa chảy nước miếng, lôi kéo cánh tay Tề chiêu nghi, khẩn cấp nói “Buổi tối nướng thịt dê ăn đi.”

Tề chiêu nghi cười sang sảng, vỗ vỗ bả vai Thiên Tịch Dao, nói “Ta đây còn có rượu hoa quế hoa hảo hạng, không làm người say, nữ tử chúng ta uống rất hợp, buổi tối chúng ta nhấm nháp một ly.”

Hoàng đế ngồi nghiêm túc, bên cạnh là Hoàng Hậu, phía dưới Hoàng Hậu là quý phi, bên trái là Thục phi, theo sau đều là dựa theo phẩm cấp mà sắp xếp, hôm nay quý phi chính là tiêu điểm chú ý của mọi người, vải trân châu sắc trắng tiến cống phối với áo màu hồng như hoa mẫu đơn nở rộ, tươi đẹp như hoa.

Quý phi không xem tỷ thí xích đu kia, ánh mắt sáng quắc nhìn Hoàng đế, nếu như Hoàng đế đúng lúc quay đầu nhìn về phía chính mình, liền cười vô cùng rực rỡ, như một đóa hoa mẫu đơn, tươi đẹp có một không hai.

Hoàng đế thấy đôi mắt quý phi liếc mắt đưa tình, liền khẽ vuốt cằm xem như chào hỏi, chỉ là rất nhanh ánh mắt liền nhìn mọi người tỷ thí.

Quý phi trong lòng mặc dù có chút khổ sở, nhưng cũng biết Hoàng đế trước giờ nghiêm cẩn, chưa bao giờ càn rỡ ở trước mặt mọi người, chịu tỏ thái độ như vậy đã coi như là khó có được, liền cúi đầu uống chén nước trà, lập tức nghĩ khi tỷ thí kết thúc… , nàng sẽ đến gần bên người Hoàng đế.

Hoàng đế đã lâu không gặp nàng, tất nhiên sẽ cực kì thương tiếc.

Loan Hỉ đứng ở bên cạnh Hoàng đế, nhìn trộm đánh giá đám người ở xa, tại một rừng oanh oanh yến yến rốt cuộc thấy được vị Thiên quý nhân kia, vị quý nhân này vóc dáng không cao, có thể làm cho hắn tìm được là do Tề chiêu nghi cao gầy, hắn liền âm thầm cân nhắc, ngày hôm qua nhớ thương đến thế, hôm nay sao Hoàng đế không nói ban cho chỗ ngồi?

—Hết chương 23—

Lina: Mai sẽ có SP nhé các nàng!

 

13 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: