[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 79: Động phòng

Editor: Tiểu Song Nhi

14d17306a36801

Chương 79: Động phòng

“Không phải là để cho ngươi hảo hảo ngốc? ” Tông Chính Minh sắc mặt khó chịu, cau mày liếc nàng, tiếp tục đi về phía trước.

Mộ Tịch Dao thấy nàng kia vẻ mặt bực bội, liền lui về phía sau, tựa như nhỏ giọng giải thích mấy câu, lại âm thầm nhẹ nhàng rời đi.

“Chủ tử, đó là sủng cơ của Ngũ điện hạ, mới được tấn phong thứ phi không lâu.”

Mộ Tịch Dao hồi tưởng lại hận ý trong mắt nàng kia, ngưng mắt chốc lát.

“Xuân Lan Huệ Lan, hai người các ngươi ngày mai đi phủ Ngũ hoàng tử cầu kiến Tam tiểu thư, nói là tỷ tỷ ta đây có chút nhớ nàng.”

“Vâng, thưa chủ tử. ” Hai người vội vàng đáp ứng. Như thế này còn phải đi tìm Quế ma ma thương lượng hạ ngày mai mang lễ.

Tông Chính Lâm sau giờ ngọ trở về phủ, liền thấy Mộ Tịch Dao đang ôm Thành Khánh ngủ say sưa. Tiểu tử hai đấm đặt ở khóe miệng, cuộn người lại, đầu nhỏ tựa trên bả vai Mộ Tịch Dao, khóe miệng nhễu đầy nước miếng.

Đắp chăn kỹ lưỡng cho hai mẹ con xong, Tông Chính Lâm ở cách đó không xa giường trúc nằm xuống nghỉ ngơi.

Lúc Mộ Tịch Dao tỉnh ngủ, đã nghe Thành Khánh bên ngoài đang hưng phấn bi bô lên tiếng quấy phụ thân hắn chơi đùa cùng. Nhớ tới cách thức hai cha con nhà này ở chung, Mộ Tịch Dao liền cảm thấy nhức đầu.

Thành Khánh mới hơn 9 tháng, mặc dù biết ngồi, biết bò sớm hơn so với hài tử nhà khác, thân thể cũng lớn hơn nhưng dù sao vẫn chưa được một tuổi. Bị phụ thân hắn cả ngày tung lên cao như vứt cầu hắn lại cao hứng đến nỗi nàng muốn bế cũng không chịu. Tiểu tử thúi này từ nhỏ không thành thật. Chẳng lẽ Tông Chính Lâm khi còn bé cũng là như vậy chắc nịch?

Ngắm nghía bụng mình, Mộ Tịch Dao cực kỳ hy vọng lần này là nữ nhi. Nếu là một tên tiểu tử nữa, nàng cảm thấy lấy phương thức nuôi dạy của Tông Chính Lâm, không chừng lại dạy nó thành dã nhân mất.

“Nàng tỉnh rồi sao? ” Tông Chính Lâm ôm Thành Khánh vào nhà, uy nghi không tổn hại nửa phần.

Mộ Tịch Dao nhìn hai gương mặt tuấn tú giống nhau như tạc, trong lòng…

Ho nhẹ một tiếng, nàng vô cùng chân chó tán dương, “Điện hạ hôm nay thật tuấn mỹ tuyệt luân nha.” Muốn đoạt được chỗ tốt, nàng vội vàng vuốt mông ngựa, càng buồn nôn càng tốt. Mộ Tịch Dao chớp mắt uốn người, dựa vào người hắn lấy lòng.

Lục Điện hạ có mỹ nhân trong lòng, làm sao lại thèm quản tiểu Thành Khánh, trực tiếp đem con của hắn để xuống giường nhỏ, kéo đi Mộ Tịch Dao tới cạnh hôn cuồng nhiệt.

“Ngày đại hôn, nàng có muốn đến tham dự không? ” Tông Chính Lâm đoán chừng với tính tình Mộ Tịch Dao, khẳng định không hứng thú xem lễ. Nàng nếu có thể nhìn nữ nhân khác cảnh tượng vào phủ, quang minh chánh đại áp trên đầu nàng mà không có nửa điểm bực bội, Tông Chính Lâm mới không tin.

“Không muốn. ” Mộ Tịch Dao ghét bỏ lắc đầu. Muốn nàng chủ động đi tới tự tìm phiền phức, không có cửa đâu!

“Vậy thì biết điều một chút sống ở Đan Nhược Uyển, không được chạy loạn. Hôm đó tân khách nhiều, nàng phải chú ý thân thể mình.”

Mộ Tịch Dao dụi dụi vào ngực Tông Chính Lâm, nàng đương nhiên phải chú ý nha. Nàng còn phải dựa vào cái bụng này thị sủng mà kiêu không phải sao?

Hôm sau Xuân Lan sau khi ra ngoài thu được tin tức liền lập tức tới  báo.

“Tịch Đình có thai? ” Mộ Tịch Dao kinh ngạc lên tiếng, có thai cũng không biết đưa tin, còn muốn nàng sai người đi hỏi?

“Chủ tử, Tam tiểu thư nói thời gian còn thấp, vốn định qua tháng ba mới truyền tin cho người.”

Mộ Tịch Dao nhớ tới hậu viện của Tông Chính Minh, khẽ nhíu mày. Ngũ hoàng tử phi là người thành thật, không có năng lực gì. Trắc phi Mạc Oản Thanh tự cho mình rất cao, sẽ không vứt đi mặt mũi mà làm khó một thứ phi. Những người khác, đặc biệt là trắc phi mới vào phủ cùng sủng cơ kia, Mộ Tịch Dao có chút nhìn không thuận mắt.

“Ngươi nói thế nào?”

“Bẩm chủ tử, nô tỳ dựa theo ý của người, đem mọi chuyện đều nói cho Tam tiểu thư biết. Nhìn dáng dấp Tam tiểu thư rất để ý, chủ tử có thể an tâm.”

Mộ Tịch Dao gật đầu cho nàng lui ra. Tốt nhất là tự mình nghĩ như vậy, nếu không trong phủ sợ là lại có tin vịt.

Ngày mười một tháng sáu năm Chương Hòa thứ mười ba, Lục điện hạ Tông Chính Lâm đại hôn, cưới thế gia quý nữ Hách Liên thị Mẫn Mẫn làm chánh phi.

Lần này Tông Chính Lâm nghiêm túc dựa theo nghi trình đón dâu của hoàng tử Đại Ngụy, quy củ vào cung hành đại lễ ba quỳ chín lạy với Thái hậu, Nguyên Thành đế, Thục phi. Hắn tự mình dẫn phủ vệ, đem kiệu lớn tám người khiên đến Hách Liên phủ  cưới Hách Liên phủ Đại tiểu thư vào cửa. Sau lại thiết yến hơn sáu mươi bàn tại phủ hoàng tử phủ, chiêu đãi tân khách. Cho đến giờ Hợi hắn mới bị mọi người vây quanh đưa vào động phòng.

Sau một hồi ầm ĩ, Tông Chính Lâm cho người hầu lui hết, trong phòng chỉ còn lại hai người họ. Hắn cởi ngoại bào định gọi người hầu hạ.

“Điện hạ, nhưng cho thiếp hầu hạ? ” Hách Liên Mẫn Mẫn cố tự trấn định, trên mặt lại nhuộm lên đỏ ửng. Nàng tiến lên nhận lấy hỉ bào đỏ thẫm trong tay Tông Chính Lâm, lại đem hỉ phục đỏ rực của mình đặt ở cùng một nơi.

Tông Chính Lâm thấy động tác của nàng, ánh mắt lóe lên. Vừa phát hiện nàng hơi câu nệ, hắn trầm ngâm chốc lát, chỉ nhàn nhạt phân phó, “Gọi người chuẩn bị nước tắm rửa đi. ” sau liền dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần. Mấy huynh đệ cũng thực ưu ái hắn, thay nhau chuốc rượu, khiến hắn cảm thấy khó chịu.

Sau khi hai người tắm rửa xong, Tông Chính Lâm thay một bộ quần áo màu nguyệt sắc, vạt áo mở rộng, ngồi tựa ở đầu giường bóp mi tâm

Hách Liên Mẫn Mẫn nhìn hắn tùy ý khoác áo, mơ hồ lộ ra thân thể cường tráng, xấu hổ đến nỗi tai đỏ bừng. Nàng nhẹ nhàng bước đến bên giường, hơi đẩy ngón tay hắn ra rồi thay hắn chậm rãi xoa hai bên huyệt vị, giúp hắn dễ chịu hơn.

Tông Chính Lâm cau mày, đột nhiên nhớ tới tình cảnh tương tự từng xuất hiện ở thư phòng, bất quá nữ nhân kia khiến hắn có khẩu vị rất chân thật. Không vui vì trí nhớ bị gợi lại, Tông Chính Lâm giơ tay lên vẫy lui nàng hầu hạ, cầm lấy cuốn sách bên gối tùy ý lật xem.

Hách Liên Mẫn Mẫn lần đầu cùng nam tử sống chung một phòng, thì lại gặp phải Lục điện hạ lãnh đạm xa cách. Hắn không nói chuyện hoặc phân phó gì, nàng đành phải tự mình suy nghĩ. Ngồi vào bên giường cởi giày thêu, nàng rón rén lướt qua Tông Chính Lâm, bò tiến vào trong giường, nhắm mắt nằm ngửa. Theo như lời mẫu thân, chuyện tình như thế này, nàng chỉ cần cố gắng phối hợp, còn lại cứ yên tâm giao cho điện hạ, nhịn một chút là sẽ qua.

Tông Chính Lâm đợi Hách Liên Mẫn Mẫn nằm xuống, mới thờ ơ quét mắt qua nữ nhân xa lạ kia.

Nhan sắc nàng ta không sánh được với Mộ Tịch Dao xinh đẹp, chỉ có thể coi là bình thường. Nàng quy củ nằm ngang, một chút cũng không giống tiểu nữ nhân luôn xoay ngang xoay dọc, ngủ không có quy củ gì .

Tông Chính Lâm không biết những hoàng tử khác có cảm giác gì lúc đại hôn. Hắn chỉ cảm thấy ý nghĩ của bản thân lúc trước cùng cảm nhận hiện tại hoàn toàn bất đồng.

Trước đây vì có Mộ Tịch Dao, hắn sẽ chướng mắt với những nữ nhân khác. Không có việc gì cần thiết sẽ không gặp các nàng. Hôm nay cưới chính phi, tình hình lại hoàn toàn bất đồng. Lý nên nước chảy thành sông, vợ chồng hòa thuận, tương kính như tân. Đối với bên ngoài chánh thê, Tông Chính Lâm cũng không  có đối những nữ nhân khác kháng cự. Mặc dù không có có một tí gì động tâm, nhưng hắn vẫn dựa theo quy định của Đại Ngụy, dùng sự tôn trọng cho chính thất mà đối đãi với nàng.

Hôm nay gần đến giờ nghỉ, Tông Chính Lâm vẫn không cách nào hạ thủ. Nữ nhân kia cứng đơ như một thứ đồ trang trí, kích thích không nổi nửa điểm hăng hái của hắn. Nhìn chăn hỉ đỏ thẫm, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Mộ Tịch Dao tuyết trắng, nồng nàn lại yêu dã mị hoặc.

Vừa nghĩ nữ nhân kia, cơ thể Tông Chính Lâm lập tức có phản ứng, thành thật thể hiện khát vọng của hắn đối với Mộ Tịch Dao hơn nhiều so với suy nghĩ của hắn. Nhìn lại khuôn mặt hoàn toàn xa lạ của Hách Liên Mẫn Mẫn, Tông Chính Lâm thất vọng cực độ. Nếu giờ phút này tiểu nữ nhân kia ở đây, xinh đẹp phóng túng, sẽ là loại tình thú như thế nào a?

Hách Liên Mẫn Mẫn cứng ngắc thân thể, không biết như thế nào cho phải. Điện hạ không có cởi xiêm y nàng như lời mẫu thân nói, cũng không có động tác gì khác. Cuốn sách trên tay hắn một tờ cũng chưa lật, như tố cáo rằng tâm tư hắn cũng không có ở đây.

Đêm tân hôn hắn lại tĩnh tọa, một mình xuất thần? Hách Liên Mẫn Mẫn trong đầu vừa chuyển, lập tức nhớ tới nữ nhân đang được ân sủng cường thịnh trong Đan Nhược Uyển kia. Theo như tin đồn trong phủ, người có thể làm cho thái độ Lục điện hạ khác thường, cũng chỉ có nàng ta.

Hô hấp nàng hơi chậm lại, hai tay để tại bên người lặng lẽ nắm chặt. Bất luận như thế nào, tối nay nàng đều phải giữ chân hắn lại đây. Nếu không ngày mai nàng chắc chắn sẽ bị cả thịnh kinh chê cười. Hách Liên thế gia trăm năm danh vọng, quyết không thể để truyền ra tiếng xấu như vây.

Hách Liên Mẫn Mẫn nhìn đường cong trên sườn mặt hoàn mỹ của Tông Chính Lâm, quyết định cố nén ngượng ngùng, xoay người mềm mại nhẹ ôm lấy thắt lưng hắn, đầu cũng tựa trên vai hắn.

Tông Chính Lâm ngờ nữ nhân kia đột nhiên áp sát lại, sự cảnh giác do hàng năm luyện võ làm hắn thiếu chút nữa vung chưởng đánh nàng. May mà hắn kịp thời phản ứng, khó khăn lắm mới ngừng được động tác. Hắn cúi đầu, nhíu mày nhìn nữ nhân đột nhiên chủ động kia.

Hách Liên Mẫn Mẫn không hề biết mình vừa dạo một vòng qua Quỷ Môn Quan, ánh mắt nhìn Tông Chính Lâm lộ ra sự kiên định. Nam nhân này quyền cao chức trọng, tướng mạo khôi ngô cao lớn, lại là phu quân đường đường chính chính của nàng, làm sao nàng có thể chắp tay dâng cho người ta hả?

“Điện hạ, đêm đã khuya, người nên đi nghỉ thôi.”

Categories: Sủng phi

18 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: