[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 82

Editor: Su Lemon 

1 (37)

Chương 82: Báo động

“Điện hạ, thiếp vừa vào phủ, mọi việc còn chưa quen thuộc. Không bằng cứ để Trắc phi tiếp tục chưởng quản việc trong phủ, thiếp từ từ tiếp nhận cũng được”.

“Không cần. Danh không chính, ngôn bất thuận. Không rõ, hỏi Điền Phúc Sơn”.

“Vâng”. Hách Liên Mẫn Mẫn hạ tầm mắt, mang ý cười.

Tông Chính Lâm mang theo Hách Liên Mẫn Mẫn vào cung tạ ơn, Tô Lận Nhu ở Phương Hoa uyển nghe tin tức mới tìm hiểu được.

“Đã thu nguyên khăn?”. Xem ra điện hạ không hề như lời đồn, chỉ gần gũi nữ nhân ở Đan Như uyển kia.

“Tới hầu hạ. Không thể áp chế Hách Liên Mẫn Mẫn, ít nhất không thể thua Mộ thị”. Hiện thời Hách Liên thị đã đắc thủ, điện hạ sớm hay muộn cũng sẽ ân trạch hậu viện. Hôm nay lưu lại ấn tượng tốt, thuận tiện làm việc.

“Chủ tử, dậy thôi. Đã đến giờ tỵ”. Mặc Lan thấy Mộ Tịch Dao lại nằm ỳ không dậy nổi, bất đắc dĩ đến cực điểm. “Chủ tử, nếu không dậy, điện hạ trở về, ngài đi gặp lễ như thế nào được?”

Mộ Tịch Dao nghe Mặc Lan líu ríu đã sớm tỉnh lại, chỉ có điều lười nhác không muốn động đậy. vừa nghe Tông Chính Lâm trở về, nhanh chóng ngồi dậy để người hầu hạ. Nàng còn không gánh nổi cái mặt kia, bị Tông Chính Lâm khiêng đi vào.

“Nước mật ong”.

“Điện hạ phân phó, chỉ có thể dùng nước ấm”. Huệ Lan đem ly đưa cho Mộ Tịch Dao, cũng mặc kệ nàng mặt mũi không vui, cho người thay y phục chải tóc.

“Chủ tử, điện hạ phái kiệu đến đón ngài”. Triệu ma ma vào nhà thấy Mộ Tịch Dao một thân quần áo trong suốt, âm thầm thở dài. Sao lại không coi ai ra gì như vậy, Chính phi dù gì cũng là chủ tử ở trên.

Bên trong Thiền Như uyển, Tông Chính Lâm ngồi trên chủ vị, bên cạnh là Hách Liên chính phi đoan trang quý khí.

Tô Lận Nhu mang theo một đám nữ quyến theo thứ tự an vị, một phòng im lặng chờ nữ nhân duy nhất vắng mặt đến.

“Mộ Trắc phi có thai, chắc là đến chậm một chút, mọi người ngồi chờ một chút, trò chuyện cho quen thuộc”.

Vạn Nhu Văn nhìn Hách Liên Mẫn Mẫn diễn dáng vẻ chính thất, móng tay cắm sâu vào da thịt. Tạm thời để nàng đắc ý vài ngày, về sau sẽ có lúc nàng phải khóc.

“Điện hạ, hôm nay mẫu phi có nói đến xuất cung khai phủ, chậm nhất tháng sau hoàng tử phủ có thể xây xong. Bố trí sân các vị muội muội, là như hiện giờ chuyển qua, hay là an bày khác”.

Tông Chính Lâm đợi lâu không thấy Mộ Tịch Dao đến, đoán là nữ nhân kia nằm ỳ lười nhác, chợt nghe Hách Liên Mẫn Mẫn đề cập phủ đệ ngoài sân, mới hơi chú ý.

“Ngươi nghĩ như thế nào?” Tông Chính Lâm trưng cầu ý kiến Hách Liên Mẫn Mẫn.

Hách Liên Mẫn Mẫn đang muốn nói mình không thích cái tên Thiền Như uyển, nghe qua thật quạnh quẽ, muốn đổi cái nghe tươi vui hơn.

“Tỷ tỷ sợ còn không biết, Thiền Như uyển là điện hạ tự mình ban cho tấm hoành, thiếp cực kỳ hâm mộ đấy”. Tô Lận Nhu nắm khăn lụa giống như cũng muốn cầu được một cái. Điện hạ đối với chính phi quan tâm bao nhiêu, sao đối với mình một điểm cũng không có? Nếu không phải ngày ấy vừa vặn thấy Điền quản sự chỉ huy người treo tấm hoành lên, bản thân còn không biết cảnh ngộ đáng lo bao nhiêu.

U oán nhìn Tông Chính Lâm, thấy hắn cũng đang nhìn lại, nhất thời đôi mắt đẹp ẩn tình, thẹn thùng không thôi.

Hách Liên Mẫn Mẫn mắt thấy Tô Lận Nhu ở dưới mắt mình câu dẫn Lục điện hạ, môi mím chặt lại, không nhắc đến chuyện đổi tên nữa.

“Đan Như uyển của thiếp không đổi đâu”. Mộ Tịch Dao xinh đẹp yêu kiều bước vào, quạt tròn đơn giản trên tay lại làm nàng quyến rũ câu hồn thêm vài phần.

Mọi người thấy Trắc phi một bộ quần áo màu xanh váy dài lụa mỏng mơ màng đi tới, tươi cười khéo léo, mắt đẹp trông mong nhìn lại.

Hách Liên Mẫn Mẫn thần sắc căng thẳng, đúng là yêu tinh! Khó trách mê hoặc điện hạ độc sủng hai năm. Vạn Nhu Văn thần sắc đại biến, vội vàng cúi đầu che giấu. Tô Lận Nhu hai tay nắm chặt, tức giận đến mức muốn xé nát khuôn mặt tươi cười quyến rũ kia. Trong phòng nhiều người như vậy, cố tình chọn quần lụa màu mỏng giống nàng! Đây là trời sinh đối địch phải không?

Mộ Tịch Dao một bước xoay đến gần, thấy cảnh cáo trong mắt Tông Chính Lâm, biết là boss đã chờ lâu lắm, không còn kiên nhẫn.

“Thiếp thỉnh an điện hạ, thỉnh an Chính phi”. Nói xong muốn quỳ gối hành lễ, chỉ là cái động tác kia chậm rì, Tông Chính Lâm buồn cười. Tiểu nữ nhân đây là “thị sủng mà kiêu”? Tiến bộ!

“Mộ thị có thai, không cần đa lễ”. Không đợi Hách Liên Mẫn Mẫn phản ứng, Lục điện hạ đã mở miệng trước.

Hách Liên Mẫn Mẫn thấy Mộ Tịch Dao nâng cao bụng, rất phiền chán. Lại thấy nàng ầm thầm làm nũng với Tông Chính Lâm, càng thờ ơ lạnh nhạt. Đang định ra oai phủ đầu với nàng, để nàng làm lễ hơn một nửa mới kêu lên, lại bị Tông Chính Lâm thương hoa tiếc ngọc trước. Trong lòng có chỗ nào dễ chịu.

“Tạ điện hạ lo lắng”. Mộ Tịch Dao mềm mại dịu dàng tạ ơn, ngẩng đầu hờn dỗi với Tông Chính Lâm. Boss vừa vào cửa liền cho ân huệ, nàng cũng không cần vất vả diễn kịch.

Mọi người thấy từ khi Mộ Trắc phi vào phòng, ánh mặt điện hạ đã bị nàng hấp dẫn, một khắc cũng không rời. Lại càng chiếu cố nhiều hơn, thay sạp mát đặc biệt cho nàng. Hai người mắt đưa mày lại, rất thân mật.

“Nếu không muốn đổi, vậy thì lưu lại”. Tông Chính Lâm gật đầu đáp ứng. Đan Như uyển ý nghĩa, là hắn lựa chọn nhiều lần. Lại cùng nữ nhân liên tiếp có tin mừng, hợp nhau lại càng thêm sức mạnh.

Hách Liên Mẫn Mẫn thấy hai người bọn họ ngươi tới ta đi, hai lần ba bận bỏ qua chính phi nàng đưa ra kết quả, cảm thấy không vui. Trên mặt lại thân cận cười cười đáp ứng, nói là hậu viện phải chăm nom toàn bộ, không cần thêm nhiều phiền nhiễu nữa.

“Biểu ca! Ta không muốn ở Thư Oái uyển, nơi đó không sạch sẽ, làm sao ở được? Tên cũng chọc xúi quẩy”. Tắng Du mới nhập phủ hai ngày, làm sao chịu ở nơi Đường Nghi Như từng ở? Lúc đầu xông đến thư phòng Tông Chính Lâm hai lần, đều bị Vệ Chân ngăn lại. Hôm nay tìm được cơ hội, làm sao buông tha được.

Tông Chính Lâm mắt lạnh nhìn Tắng Du ầm ĩ, giao cho Hách Liên Mẫn Mẫn, “Mình nàng để là Tắng thị là được”.

Hách Liên Mẫn Mẫn thấy hơi quái lạ, vốn nghĩ rằng muốn mình chiếu cố hơn vài phần, kết quả không vào mắt điện hạ được. Biểu ca? Hừ. Không có sủng ái, kêu gọi nhiệt tình, cũng vô dụng.

“Nếu sân Tắng thị là điện hạ khâm điểm, vậy thì không cần thay đổi”. Hách Liên Mẫn Mẫn vốn tưởng rằng một thị thiếp ở sân Thứ phi là điện hạ ân điểm, bây giờ xem ra, sợ là phạm vào đại kỵ.

Tắng Du bị Hách Liên Mẫn Mẫn đẩy về, tức giận đến xanh mặt. Tốt lắm Hách Liên Mẫn Mẫn, mới đến một ngày, đã muốn giẫm đạp nàng lập uy sao? Âm thầm quyết định cách một ngày tiến cung khóc lóc kể lể, để cho dì làm chủ cho nàng.

Mộ Tịch Dao nhìn thần sắc Tắng Du đã biết ý định của nàng, chỉ cảm thấy ngạc nhiên. Nữ nhân này đến cùng đúng là không có đầu óc, mới có thể đến giờ vẫn còn  không rõ vị trí của mình?

Mặc kệ nàng, chính sự quan trọng hơn. Nàng hôm nay là tự cao tự đại đến đấy.

“Điện hạ, thiếp tới trễ, đã kính trà rồi?”. Lúc Mộ Tịch Dao còn ở cửa ra vào, nghe Hách Liên Mẫn Mẫn nhắc tới tấm biển. Muốn đổi? Vậy phải xem Tông Chính Lâm có đồng ý hay không. Lục điện hạ cho hai chữ “Thiền Như”, có thâm ý sâu sắc đấy. Chỉ không biết Hách Liên Mẫn Mẫn có hiểu rõ không.

“Chưa, đang chờ muội muội”. Hách Liên Mẫn Mẫn ngăn lời nói của nàng lại, không thể lại để nàng cùng điện hạ đáp lời. Mộ thị đây là mượn cơ hội khoe khoang, ở trước mặt người mới bày sự sủng ái ra. Có chính thất nàng ở đây, lập uy cũng không đến lượt nàng. Tuy rằng mình sẽ không trực tiếp đối đầu với nàng, nhưng sẽ không chấp nhận nàng làm càn.

Đợi Hách Liên Mẫn Mẫn để cho người bưng trà, Tô Lận Nhu lượn lờ đến gần, lúc kính trà cho Tông Chính Lâm, làn thu thủy đong đưa, rất mị hoặc.

Hách Liên Mẫn Mẫn cảm thấy rất hận, còn không thu thập được Mộ thị, lại nhảy ra Tô Lận Nhu không biết xấu hổ. Nhìn lại Tề thị Khổng thị phía dưới, trang điểm cũng rất xinh đẹp. Hậu viện này trừ Ngũ thị chất phác khô khan, một cái cũng không bớt lo.

Chờ Vạn thị kính trà xong, nhìn Mộ Tịch Dao ở gần, càng cảm thấy chắc chắn. Nữ nhân này không thể giữ lại!

Trong lòng hắn ác niệm bắn ra một cái chớp mắt, ngọc bội trước ngực Mộ Tịch Dao đột nhiên cảnh báo.

Mộ Tịch Dao tinh thần chấn động, âm thầm dò xét. Cũng chỉ có mấy tiểu nha hoàn thu thập chén trà, đưa hoa quả lên. Ngọc bội cũng yên lặng lại, không có phản ứng.

Là ai? Độ nóng ấm này, giống như lần trước gặp huyết tích tử ám sát. Đó là sát cơ! Chẳng lẽ quân cờ An quốc công phủ xen lẫn ở trong đó?

Mộ Tịch Dao cẩn thận lưu ý, đem mọi người trong phòng cẩn thận ghi nhớ lại.

Mọi việc hoàn tất, Hách Liên Mẫn Mẫn cười xin chỉ thị Tông Chính Lâm ở chủ phòng bày cơm.

“Đan Như uyển đã chuẩn bị tốt. Chính phi chuẩn bị cơm tối là được”. Tông Chính Lâm nói xong, mang theo Mộ Tịch Dao rời đi trước.

Hách Liên Mẫn Mẫn nghe hắn nói đến Đan Như uyển, trong lòng xiết lại. lại nghe cơm tối sẽ đến chính phòng, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Xem ra Mộ thị thịnh sủng không dễ dàng dao động. May là trong ba ngày đầu, điện hạ ít nhất sẽ bận tâm mặt mũi của nàng. Về sau như thế nào, tất cả chỉ có thể dựa vào bản lĩnh.

Vạn Nhu Văn trở lại phòng, yên tĩnh trầm tư. Hách Liên Mẫn Mẫn căn cơ đã hủy, không đáng lo. Mộ thị kia… có nên ra tay thăm dò?

– Hết chương 82 –

 

Categories: Sủng phi

17 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: