[huge_it_slider id="1"]

(XK) Sủng Phi Nhân Sinh – Chương 10

10306242_881712901862978_6725577689946448838_n

Ân Như Tuyết được Anh Đào giúp đỡ, đạp ghế lên xe ngựa.

Xe ngựa diện tích cũng không lớn, Như Tuyết cùng Oánh Oánh cô nương đối diện cũng không có cái gì nói. Khi Như Tuyết vừa lên xe ngựa hướng Oánh Oánh mỉm cười một cái, Oánh Oánh ngây ra một lúc lâu, mặt không chút thay đổi quay đầu đi. Như Tuyết thấy không thú vị, cũng không có phản ứng gì. Nữ tử kiêu ngạo như vậy, dung mạo xinh đẹp vậy, lại ở nơi phong trần này.

Vó ngựa đát đát, cùng âm thanh ồn ào ngoài xe, Ân Như Tuyết lúc này mới thật sự có cảm giác đến cổ đại, nhẹ nhàng nhấc lên màn xe, thấy ngựa xe như nước, cảnh vật cổ đại người đến người đi phồn hoa sầm uất, hết thảy đều mới mẻ.

Thành vương phủ ở đường cái phía tây, cách túy Hồng lâu chỉ hai con đường mà thôi, cho nên rất nhanh xe ngựa đã ngừng lại.

Nha đầu Liễu Chi của Oánh Oánh cô nương nhấc màn xe lên, thanh âm thanh thúy:

“Oánh Oánh cô nương, Như Tuyết cô nương, đến Thành vương phủ rồi.”

Tính tình ương ngạnh kiêu ngạo của Oánh Oánh cô nương tất nhiên là không để ý Liễu Chi muốn đỡ nàng xuống xe, liền tự chính mình đạp băng ghế xuống xe. Như Tuyết nhìn thấy Liễu Chi lúng túng tay còn dừng lại ở giữa không trung, liền vẻ mặt tự nhiên bảo Liễu Chi đỡ xuống xe, sau đó, còn đối Liễu Chi nói cảm ơn.

Liễu Chi ở trong lòng âm thầm nổi nóng, nàng tức Oánh Oánh cô nương không cho mình mặt mũi, lại được Như Tuyết cô nương cấp cho mình bậc thang xuống, mặc dù tiếp nhận ý tốt Như Tuyết cô nương, nhưng đối với người nhìn thấy mình xấu hổ lúng túng cũng không có hảo cảm gì.

Oánh Oánh ở phía trước tất nhiên là thấy được màn này, trên mặt không thể hiện, ánh mắt lại thêm vài phần chán ghét. Hồng mụ mụ đem Liễu Chi đến hầu hạ mình, không phải là vì chính mình hiện tại giá trị tốt, các công tử nhà giàu đều đang muốn chính mình, mà vẻ ngoài Liễu Chi lại cùng mình có chút bất đồng, đặt ở bên người mình, là có thể cùng chính mình làm so sánh, cũng để khách nhân lưu cái ấn tượng, một mặt lấy tính tình mình sẽ không cho Liễu Chi sắc mặt tốt gì, dẫn tới Liễu Chi càng muốn cùng mình cạnh tranh. Một khi đã như vậy, dù sao cũng trở thành đối thủ, vì sao không ở từ đầu đem nàng dẫm nát dưới chân, cấp nàng sắc mặt hoà nhã làm gì, để cho nàng nghĩ mình là dễ khi dễ.

Nhưng cái người Ân Như Tuyết cô nương kia, không biết là thực đơn thuần hay là giả vờ giả vịt?

Về phần Ân Như Tuyết vì sao cấp một tiểu nha hoàn bậc thang xuống nguyên nhân chính là nàng vừa mới nhận được nhắc nhở của hệ thống:

“Người chơi chú ý: Người chơi xuất hiện nhiệm vụ ngẫu nhiên: Được túy Hồng lâu Oánh Oánh cô nương cùng nha hoàn Liễu Chi của nàng cảm kích.”

Vốn nghĩ nhiệm vụ không khó, thậm chí có thể nói là rất đơn giản, lại không nghĩ rằng, sự tình tiến triển cũng không thuận lợi. Đầu tiên là Oánh Oánh đối với nha hoàn của nàng cũng không có quan hệ thân thiết gì, vừa rồi không cho Liễu Chi mặt mũi gì là có thể biết được. Sau đó mặc dù nàng giải vây cho Liễu Chi, nhưng là cũng không được cảm kích.

Như Tuyết buồn bực, hai người kia thế nhưng ngay cả mặt mũi cũng không cho, đây rốt cuộc là thâm cừu đại hận gì.

Như Tuyết trong lòng nghĩ, bước chân cũng không dừng, theo Oánh Oánh đi vào cửa sau.

Các nàng dù sao cũng không phải khách mời đứng đắn gì, chỉ có thể đi cửa sau. Ân Như Tuyết trong lòng tự giễu. Nhìn như thoải mái, nhưng là tới nay nàng đi vào không gian xa lạ này, lần đầu tiên nhận thức rõ ràng chế độ đẳng cấp xã hội nghiêm ngặt. So với túy Hồng lâu, thật đúng là một trời một vực.

Bên trong Thành vương phủ, Thành Vương sớm đã được báo đám người Ân Như Tuyết đến. Nhưng vẫn rất nhàn nhã ngồi ở trên đại sảnh. Với hắn mà nói, tuy rằng Ân Như Tuyết có khả năng trở thành nữ nhân hoàng huynh hắn, nhưng vậy thì như thế nào.

Lúc Ân Như Tuyết cùng Oánh Oánh đến, Thành Vương gia đang thưởng thức trà.

“Oánh Oánh như thế nào cũng đến đây” Thành Vương gia tuy rằng nói chuyện dùng giọng nghi vấn, nhưng biểu tình của hắn cùng ánh mắt lại không có chút nào ngoài ý muốn.

Mà Oánh Oánh cô nương bướng bỉnh kiêu ngạo kia cũng khó được bày ra một loại thẹn thùng.

Như Tuyết ở trong lòng khen:“Từ mặt lạnh băng biến thành mặt nũng nịu, thì ra còn có thể thay đổi nhanh như vậy. Như vậy người này nếu sinh ra ở hiện đại, đã sớm trở thành đại minh tinh hàng đầu đi.”

Bất quá sau khi nói xong những lời này, Thành Vương gia hoàn toàn không còn khách khí như trước nữa, ngược lại không nhìn Oánh Oánh. Tự mình cùng Như Tuyết “Trò chuyện với nhau thật vui”.

Oánh Oánh ngồi ở một bên đầu tiên là sắc mặt khó coi, rồi đến tức giận.

Như Tuyết một bên ứng phó Thành Vương gia đang hứng thú, một mặt còn phải chịu đựng ánh mắt của Oánh Oánh cô nương “Như lang như hổ” đối diện.

Thành Vương gia mời Ân Như Tuyết tới tựa hồ thật sự giống như lời hắn nói rất đơn giản: Chỉ là đơn thuần nghe nói Như Tuyết cô nương cầm nghệ thập phần cao siêu, mà chính mình vừa vặn đối cầm nghệ rất có hứng thú.

Như Tuyết cũng không ở Thành vương phủ bao lâu liền hướng Thành Vương gia cáo từ, thứ nhất là cảm thấy không tự nhiên, thứ hai cũng là bởi vì thân thể này thật sự rất suy yếu.

Về phần Oánh Oánh cô nương ngược lại rất muốn ở lại Thành vương phủ để tìm về “Lực chú ý” của Thành Vương gia đối với nàng, chỉ là Ân Như Tuyết đã nói phải rời đi, nàng cũng sẽ không ở lại một mình. Cũng chỉ đưa vẻ mặt không vui nói phải rời đi.

Thành Vương gia tựa hồ đối với gợn sóng trước mặt như là không hề biết, khách khí để cho hạ nhân dẫn đường tiễn các nàng rời đi.

Trở về trên xe ngựa, bầu không khí càng thêm kỳ quái. Nếu nói là thời điểm tới, Như Tuyết đã bị người đối diện coi thường, như vậy thời điểm trở về, đối diện ánh mắt là có, nhưng là oán hận.

Lúc này, Như Tuyết cô nương đột nhiên thật sâu u buồn, hệ thống, ngươi thật xác định ta còn có thể hoàn thành nhiệm vụ phụ lần này sao?

Hệ thống lúc này lại bắt đầu đi ra tìm cảm giác tồn tại:

“Thân, hệ thống luôn luôn rất đẳng cấp, nhiệm vụ đương nhiên là có khó khăn, thân ái, cố gắng a, ta xem ngươi tốt.”

“Nếu ta chỉ có thể hạ được Oánh Oánh hoặc Liễu Chi một người, có thể hay không cũng tính ta hoàn thành nhiệm vụ.” Ân Như Tuyết bắt đầu hướng hệ thống cò kè mặc cả.

“Không thể.” Hệ thống thanh âm máy móc, không lưu tình.

Ân cô nương bắt đầu lải nhải:“Nhưng ngươi xem a, Liễu Chi cùng Oánh Oánh kia rõ ràng hiềm khích rất lớn, hơn nữa ta cũng không thể đồng thời cùng hai người giao hảo đi……”

Chờ một chút, đồng thời?

Ân Như Tuyết giống như tìm được phương pháp hoàn thành nhiệm vụ phụ rồi, không thể cùng nhau giao hảo, vậy thì mở ra.

Hệ thống vốn đang chờ Ân Như Tuyết nói tiếp, thấy nàng không nói, nhịn không được hiếu kỳ nói:

“Làm sao vậy, kỳ thật, nếu ngươi chỉ phá được Oánh Oánh hoặc Liễu Chi một người, cũng có thể tính nhiệm vụ hoàn thành độ 50%. Đến lúc đó, hệ thống cũng thưởng cho, chẳng qua là thưởng cho không có hoàn thành độ 100% chỉ sử dụng được ít.”

“Giống như ta vậy theo đuổi sự hoàn mỹ, 50% làm sao có thể thỏa mãn ta. Ta đương nhiên muốn trăm phần trăm.” Ân Như Tuyết đương nhiên trả lời hệ thống.

Hệ thống đầy hắc tuyến, vừa rồi người hỏi ta chỉ phá được một người có tính hoàn thành nhiệm vụ không rốt cuộc ai a? Cô gái, vậy mà giọng điệu của ngươi còn đương nhiên như vậy.

Rất nhanh xe ngựa trở về đến túy Hồng lâu. Vị Oánh Oánh cô nương ngồi ở đối diện tất nhiên là giành xuống xe ngựa trước, còn hung hăng liếc Như Tuyết một cái. Như Tuyết nháy nháy mắt, tỏ vẻ thực vô tội.

Bất quá khi xuống xe, tiểu nha đầu Liễu Chi của Oánh Oánh lại vươn tay ra trước so với Anh Đào đỡ Như Tuyết xuống xe, đại khái là vì Như Tuyết cũng giống nàng bị Oánh Oánh coi là kẻ thù, bởi vậy trước tiên hướng Như Tuyết ném ra ánh mắt đồng tình.

“Chúc mừng người chơi, thái độ Liễu Chi đối với người chơi hơi chuyển tốt, hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên có hi vọng rồi a.”

10 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: