[huge_it_slider id="1"]

(XK) Sủng Phi Nhân Sinh – Chương 8

11781607_864149253672633_5755139558321968059_n

“Tân Thuyên, tìm người điều tra chút một vị túy Hồng lâu kêu Như Tuyết cô nương, còn có động tĩnh lớn nhỏ.”

Nghe được Vĩnh Dạ đế phân phó, Tân Thuyên trong lòng phản ứng đầu tiên là: Thì ra Hoàng Thượng đi gặp là một vị kêu Như Tuyết cô nương a. Sau đó mới phản ứng phân phó Hoàng Thượng hắn làm việc. Mới không ngừng trả lời:“Hồi Hoàng Thượng, lão nô đã biết.”

Vĩnh Dạ đế nhìn Tân Thuyên.

Tân Thuyên vội vàng giả vờ bộ dáng như trấn tĩnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

Vĩnh Dạ đế đi rồi, Anh Đào tiến vào thu dọn. Thấy tiểu thư nhà mình vô cùng buồn chán khảy đàn, Anh Đào định bắt đầu dò xét thái độ tiểu thư đối với vị công tử kia.

“Tiểu thư, vừa rồi vị công tử kia có phải là chủ nhân của bộ trà cụ đồ sứ trắng hay không a?”

“Đúng.” Như Tuyết trả lời không chút để ý, cả người vẫn lười biếng, hơn nữa động tác khảy đàn trên tay cũng không ngừng.

“Tiểu thư, người cảm thấy vị công tử kia thế nào a?”

“Tạm được a.” Như thế nào nghe nghe cảm thấy có điểm không thích hợp?

“Tiểu thư, người thời điểm đánh đàn có phải hay không vẫn nghĩ vị kia công tử a.” Anh Đào nhìn qua đang nghiêm túc thu dọn cái bàn, kỳ thật khóe mắt vẫn đều vụng trộm nhìn Như Tuyết.

Rốt cục cảm thấy được là chỗ nào không thích hợp.

Vì thế Như Tuyết ánh mắt đung đưa một cái, thanh âm kéo dài, quyến rũ nói:“Anh Đào, ngươi suy nghĩ cái gì nha?”

Mặt Anh Đào trong nháy mắt trở nên đỏ bừng, thanh âm nhỏ giống như muỗi vậy:“Tiểu thư, tiểu thư……”

Như Tuyết hiểu rõ, nhất định là Hồng mụ mụ bảo Anh Đào nha đầu này hỏi. Tiểu nha đầu lại ngượng ngùng hỏi trực tiếp, chỉ có thể quanh co lòng vòng.

“Không cần phải nói, ta đều biết, ta sẽ có chừng mực.”

Anh Đào thấy biểu tình tiểu như nhà mình trong nháy mắt từ không chút để ý đến nghiêm túc đứng đắn, ngữ khí cũng rất kiên định, nên không nhiều lời nữa. Nàng theo tiểu thư cùng nhau lớn lên, tính tình tiểu thư từ trước đến giờ là nói một không hai, chỉ cần là quyết định của tiểu thư, người khác nói nhiều hơn nữa, cũng chỉ là uổng phí mà thôi.

Sau khi Anh Đào lưu loát dọn dẹp xong cái bàn cũng liền rời khỏi, bên trong phòng chỉ còn lại Ân Như Tuyết một mình.

Ân Như Tuyết nhìn về phía cửa chớp chớp mắt, tiểu nha đầu thật đúng là khiến cho người yêu thích.

Túy Hồng lâu đại sảnh lầu một đêm nay rất là náo nhiệt, tươi cười trên mặt Hồng mụ mụ vào ban đêm chưa từng ngừng.

Lúc này một nha hoàn vội vàng chạy đến bên người Hồng mụ mụ, lôi kéo ống tay áo Hồng mụ mụ. Hồng mụ mụ đang tiếp đón một vị đại gia tiêu tiền như nước, đối với tiểu nha hoàn kéo tay áo mình tất nhiên là không kiên nhẫn.

“Làm sao vậy? Vội vàng đi đầu thai hả?”

“Mụ mụ, Thành Vương gia đến đây.”

Hồng mụ mụ không kiên nhẫn liền ngữ khí trách cứ:

“Nha đầu chết tiệt kia, như thế nào không sớm nói cho ta?”

Nha hoàn rất là vô tội, cũng chỉ có thể theo Hồng mụ mụ nói:“Mụ mụ, đều là ta không tốt, Thành Vương gia đã ở nhã gian. Người nhanh đi tiếp đón đi, đừng nữa chậm trễ thời gian.”

Hồng mụ mụ như chim yến nhẹ nhàng thuần thục xuyên qua đám người, chạy thẳng đến nhã gian.

“Thành Vương gia a, là trận gió nào đem quý nhân người thổi đến túy Hồng lâu chúng ta vậy. Ta bây giờ lập tức kêu Oánh Oánh tới. Oánh Oánh chúng ta nếu biết Thành Vương gia người tới, khẳng định rất cao hứng.” Hồng mụ mụ thanh âm vang dội.

Thành Vương gia thưởng thức chén rượu, cười nói:“Hồng mụ mụ, bổn vương nghe nói, túy Hồng lâu của ngươi này có vị kêu mỹ nhân Như Tuyết xinh đẹp hả.”

Thành Vương gia đối với vị mỹ nhân Như Tuyết này thật sự là tò mò vô cùng, lúc trước hoàng huynh đột nhiên đưa tới một bộ trà cụ bảo hắn lấy danh nghĩa Thành Vương đưa tới còn chưa tính, hôm nay thế nhưng còn xuất cung tự mình đến túy Hồng lâu này.

Hồng mụ mụ trong lòng khẽ động. Nhưng vẫn cười nói:“Vương gia nói đùa. Như Tuyết a, chỉ là một cô nướng bình thường mà thôi, cũng không có xuất chúng gì.”

Thành Vương gia để cái chén xuống thật mạnh, thanh âm đột nhiên trở nên lành lạnh:“Xem ra Hồng mụ mụ là không muốn để cho bổn vương nhìn một chút.”

Trái tim Hồng mụ mụ như tạm dừng một chút, Thành Vương gia này ở kinh thành là người tính khí âm tình bất định, nổi danh người khó có thể ở chung, đắc tội hắn không có kết cục tốt. Thành Vương gia cùng đương kim Hoàng Thượng là huynh đệ tốt, căn bản không ai ở triều đại này dám đắc tội Thành Vương gia. Cho dù có người dám tố cáo Thành Vương gia, Hoàng Thượng cũng chỉ sẽ không nặng không nhẹ trách cứ Thành Vương gia một phen thôi.

Nghĩ vậy, Hồng mụ mụ vội vàng cười:“Vương gia nói gì vậy nha. Ta đây sẽ để cho Như Tuyết xuống gặp người. Chẳng qua Như Tuyết chúng ta thân thể yếu đuối, có lẽ đã sớm nghỉ ngơi, sợ người mất hứng.”

Thành Vương gia lúc này đến bắt đầu cười to, cười sang sảng, giống như đối với lời Hồng mụ mụ nói hết sức vừa lòng.

“Không cần, Hồng mụ mụ hãy dẫn đường đi, bổn vương muốn tự mình đi trông thấy Như Tuyết này.”

Có khả năng trong tương lai là tiểu Hoàng tẩu bổn vương a, bổn vương đương nhiên muốn đích thân đi gặp một chút. Thành Vương gia nghĩ như thế.

Càng đi vào sâu, càng yên tĩnh. Khi Thành Vương đi đến cửa phòng Ân Như Tuyết, tựa như cách nơi ồn ào náo động rất xa, chung quanh ngẫu nhiên truyền đến một tiếng cũng càng lộ vẻ nơi này thanh tịnh.

Thành Vương gia trong lòng nhất thời trấn tĩnh, vừa định đẩy cửa, lại nghe được tiếng đàn. Tiếng đàn thanh nhã, như một dòng suối nhỏ trong veo chậm rãi chảy tiến vào đáy lòng người. Tiếng đàn giai điệu đơn giản, lại nhẹ nhàng, làm người ta tâm bình khí hòa.

“Như Tuyết cô nương này quả nhiên là con người tao nhã. Trách không được hoàng huynh coi trọng như thế.”

Thành Vương gia đợi một khúc tấu xong, vỗ tay mà vào.

Như Tuyết vốn bởi vì hoạt động giải trí ở cổ đại thật sự là quá ít, dùng bữa tối xong quá nhàm chán, vì thế liền đánh đàn giết thời gian, đồng thời cũng có thể tăng một chút kỹ năng sử dụng. Không nghĩ tới, đã trễ thế này, còn có người tiến vào.

Mắt thấy Như Tuyết nhìn Thành Vương gia cũng như trước không có phản ứng gì ngồi ở đó, Hồng mụ mụ vội vàng ở một bên hoà giải:

“Như Tuyết a, đây là Thành Vương gia.”

“Thành Vương gia, đây là Như Tuyết cô nương chúng ta.”

Ân Như Tuyết phản ứng rất nhanh, sửa lại quần áo, liền đứng dậy hành lễ:“Như Tuyết gặp qua Thành Vương gia.”

Thành Vương gia thái độ ngoài dự liệu hiền hoà:“Như Tuyết cô nương không cần đa lễ. Bổn vương nghe thấy nhã âm cô nương, trong lòng thật sự rất là thưởng thức. Như Tuyết cô nương, ngày mai có thể đến Thành vương phủ gặp mặt chút.”

Thành Vương gia trong lời nói có vẻ như chân thành, nhưng trong lòng hắn rốt cuộc đánh chủ ý gì chỉ sợ chỉ có chính hắn mới biết.

Ân Như Tuyết chưa nói, Hồng mụ mụ liền ra hiệu nàng không cần nói chuyện.

“Thành Vương gia mời, Như Tuyết chúng tôi sao có thể cự tuyệt a. Vương gia yên tâm, Như Tuyết cô nương ngày mai nhất định sẽ đến đúng giờ.”

Thành Vương gia vừa lòng mà đi.

Anh Đào ở một bên oán giận Hồng mụ mụ:

“Hồng mụ mụ sao lại để cho tiểu thư đi Thành vương phủ a?”

Chân mày Hồng mụ mụ mày cũng nhíu thật chặt:

“Cũng không biết Thành Vương gia làm sao biết được Như Tuyết? Hôm kia đưa trà cụ tới, hôm nay thế nhưng còn tự mình đến phòng Như Tuyết mời. Thành Vương gia này ở kinh thành là kẻ ngang ngược a, ai dám không cho hắn mặt mũi? Ngày mai ta để cho Oánh Oánh cùng ngươi đi. Oánh Oánh cùng Thành Vương gia tiếp xúc thời gian lâu, kêu nàng chăm sóc ngươi. Như Tuyết, chính ngươi cũng phải cẩn thận a. Nhất định không thể chọc giận kẻ hung ác kia a.”

Như Tuyết ngược lại không lo lắng nhiều như vậy. Thành Vương chỉ sợ là ở chỗ Vĩnh Dạ đế biết chính mình, như thế, mình liền không có gì phải lo lắng.

Ám vệ tin tức tới rất nhanh. Đêm khuya Vĩnh Dạ đế cầm trong tay kết quả điều tra, trong nháy mắt đối với khuôn mặt xinh đẹp giai nhân túy Hồng lâu nhiều hơn vài phần thương tiếc. Vân thượng thư? Ngón tay Vĩnh Dạ đế bắt đầu có tiết tấu ở trên bàn vỗ nhịp.

Nhìn đến tư liệu cuối cùng là Thành Vương gia hôm nay mời nàng ngày mai đến Thành vương phủ, tiết tấu Vĩnh Dạ đế nháy mắt càng nhanh hơn.

“Tân Thuyên? Tân Thuyên?

8 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: