[huge_it_slider id="1"]

(XK) Sủng Phi Nhân Sinh – Chương 9

10898327_760965303991029_5940832939250413223_n

Tân Thuyên đang ngủ gật, hôm nay xuất cung vốn hơi mệt, Hoàng Thượng đêm khuya vẫn còn phê duyệt tấu chương, hắn là nội thị tổng quản nên đương nhiên muốn trông chừng. Nghe được thanh âm Hoàng Thượng, liền giật mình.

“Hoàng Thượng có gì phân phó?” Tân Thuyên vội vàng tiến lên.

Vĩnh Dạ đế nhìn thấy Tân Thuyên xuất hiện mới hơi chút bình tĩnh một chút, nhưng bình tĩnh xong, đột nhiên bắt đầu kinh hãi:

Từ khi nào bắt đầu, nữ nhân này thế nhưng lại có ảnh hưởng đến mình.

Vĩnh Dạ đế nhìn thấy Tân Thuyên mệt mỏi lại vẫn giả bộ có tinh thần, mới giật mình phát hiện sắc trời đã tối đen.

Đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, hỏi:“Giờ nào rồi?”

Tân Thuyên nguyên bản đang cung kính khom lưng chờ Vĩnh Dạ đế phân phó, hồi lâu không có nghe thanh âm, tuy có nghi hoặc, nhưng vẫn duy trì tư thế. Nghe được Hoàng Thượng hỏi giờ, tự động xoay người nhìn sắc trời.

“Hồi Hoàng Thượng, giờ Tuất.”

Vĩnh Dạ đế để bút xuống:“Bãi giá Đức Hoa cung, trẫm đã lâu không gặp tiểu công chúa Nhu Gia của trẫm.”

Trưởng công chúa Nhu Gia của Vĩnh Dạ đế năm nay bốn tuổi, là Đức phi Đức Hoa cung sinh ra. Đức phi thánh sủng nồng hậu, hơn phân nửa nguyên nhân đều là bởi vì có công chúa Nhu Gia này dưới gối.

Đức Hoa cung.

Đức phi đang dụ dỗ tiểu công chúa ngồi ở trên tháp uống thuốc.

“Ngoan, Nhu Gia, nghe lời mẫu phi nói, uống thuốc xong, sẽ hết bệnh, đến lúc đó có thể đi ra ngoài chơi.”

Tiểu công chúa quệt miệng, cố gắng uống thuốc.

Thời điểm Vĩnh Dạ đế đến Đức Hoa cung, nhìn thấy chính là bộ dáng tiểu Nhu Gia đáng thương vừa mới uống thuốc xong.

Vĩnh Dạ đế bước tới hướng Nhu Gia, bàn tay to mềm nhẹ sờ sờ đỉnh đầu Nhu Gia, đau lòng nói:“Nhu Gia lại đang uống thuốc sao?”

Nhu Gia công chúa thân thể luôn luôn không tốt, ba ngày hai bữa đều phải uống thuốc. Vĩnh Dạ đế biết, cũng thực đau lòng nữ nhi, bởi vì nữ nhi này mà cho Đức phi một chút vinh sủng. Huống chi Đức phi luôn luôn sắm vai ôn nhu thấu hiểu lòng người, thương tiếc Vĩnh Dạ đế càng tăng lên.

“Bệ hạ, Nhu Gia gần đây thân thể đã tốt lên rất nhiều, chỉ là hay nhắc tới người.” Đức phi lại một bộ ôn nhu thấu hiểu.

Nhu Gia nghe được lời mẫu phi nhà mình nói, cũng ngẩng đầu lên nói chuyện:“Phụ hoàng, Nhu Gia nhớ người, người gần đây vì sao không có tới xem Nhu Gia a.” Ngữ khí giống với mẫu phi. Cho dù là làm nũng, ngữ khí nói cũng thập phần êm tai.

Vĩnh Dạ đế đau lòng nữ nhi, đối nữ nhi ngữ khí lại ôn hòa:“Phụ hoàng gần đây bận rộn chuyện quốc gia đại sự, sau này nhất định dành nhiều thời gian hơn đến xem tiểu công chúa của trẫm.”

Lúc này, Vĩnh Dạ đế không thấy được người luôn luôn bình thản, làm như không để ý đế sủng Đức phi trong mắt lại nhanh chóng hiện lên một tia vui mừng, đắc ý.

Vĩnh Dạ đế ở đây không khí ấm áp, hưởng thụ nữ nhi đối với  mình ỷ lại, Ân Như Tuyết lại bắt đầu trằn trọc, không thể ngủ. Nguyên nhân là vì, lúc Như Tuyết đang tắm rửa thế nhưng được hệ thống kêu “Khẩn cấp nhắc nhở”:

“Khẩn cấp nhắc nhở, khẩn cấp nhắc nhở, xin người chơi chú ý, độ hảo cảm Vĩnh Dạ đế đối với người chơi đã hạ xuống từ 40 đến 30, xin người chơi chú ý.”

Ân Như Tuyết vốn đang khoái chí tắm, tay còn thường thường vạt ra cánh hoa hồng trên mặt nước, vừa nghe hệ thống kêu lên, cũng không để ý tới cái khác. Lại lập tức trong đầu kêu gọi hệ thống.

“Hệ thống quân, rốt cuộc sao lại thế này a? Như thế nào đang êm đẹp độ hảo cảm Vĩnh Dạ đế đối của ta lại từ 40 giảm xuống 30?”

Hệ thống quân cực kỳ bình tĩnh:“Đừng khẩn trương, cũng không phải rơi đến số âm.”

Ân Như Tuyết thấy bộ dạng hệ thống này không chút nào để ý, hầm hừ nói:“Đến lúc đó nhiệm vụ thất bại cũng không phải là ngươi, dù sao ngươi cũng sẽ không bị trừng phạt, ngươi đương nhiên không nôn nóng.”

Hệ thống như trước thực bình tĩnh:“Này cũng là tốt, đối với ngươi có cái cảnh báo, để ngươi không được đối với đối tượng nhiệm vụ xem thường như thế.”

Ân Như Tuyết thanh âm từ từ nhỏ xuống, nhưng vẫn không thừa nhận phản bác:“Ta đâu có xem thường a.” Kỳ thật nàng trong lòng cũng là thừa nhận, hai lần trước cùng Vĩnh Dạ đế gặp mặt đều rất thuận lợi, ngược lại làm cho nàng quên, người nàng đối mặt, cũng không phải là một người bình thường, một công tử nhà giàu tầm thường. Hắn, Vĩnh Dạ đế, là một đế vương chân chính, trải qua cuộc chinh chiến ngôi vị Hoàng đế, nam nhân đứng ở cao nhất sau trận gió tanh mưa máu, sao lại đơn giản như vậy.

Hệ thống quân thấy tình trạng vậy, cũng biết Ân Như Tuyết đã muốn thu hồi khinh thường của nàng. Vẫn lên tiếng an ủi một chút:

“Tiểu Tuyết Tuyết a, ngươi cũng không cần lo lắng như vậy, hai lần trước của ngươi độ hảo cảm tăng cũng có chút nhanh, độ hảo cảm Vĩnh Dạ đế đối với ngươi cũng rất không ổn định.”

Ân Như Tuyết nghe được xưng hô phía trước, đầu tiên là một đầu hắc tuyến, nhưng mà nghe được hệ thống sau đó an ủi mình, trong lòng vẫn ấm áp. Dù sao, hiện tại, lúc này, không gian này, cũng chỉ có hệ thống biết lai lịch thực của chính mình. Hồng mụ mụ cùng Anh Đào đối chính mình tốt lắm, nhưng mà tốt này, lại thành lập trên cơ sở chính mình là “Ân Như Tuyết”, nếu các nàng biết mình không phải “Ân Như Tuyết” chân chính. Chỉ sợ hết thảy đều sẽ có thay đổi đi.

Hiểu biết toàn bộ, Ân Như Tuyết ngược lại vì chính mình tăng thêm khí thế, quyết tâm cố gắng chinh phục Vĩnh Dạ đế.

Nam nhân chinh phục thế giới, mà nữ nhân chinh phục nam nhân, không phải sao?

Ân Như Tuyết hết thảy cứ như thường ngâm nước xong rồi tắm, đi ngủ sớm.

Giờ mẹo hôm sau, trời vừa sáng, Ân Như Tuyết đã bị Anh Đào gọi dậy.

“Tiểu thư, nên dậy rồi, hôm nay người cùng với Oánh Oánh cô nương đi Thành vương phủ a.”

Ân Như Tuyết vẫn còn buồn ngủ, mơ hồ. Nhưng vẫn rời giường, tùy ý Anh Đào bắt đầu mặc trang phục lên.

Áo váy màu lam nhạt, làn váy nhiều chỗ thêu đầy chút hoa hồng, khi đi lại, kéo làn váy, phảng phất như đang bước qua đám bụi hoa. Trên cổ tay thắt một đoạn lụa mỏng màu đỏ thêu hao hồng. Dáng người gọn gàng, da thịt trong suốt như ngọc, hai hàng lông mày thon dài tinh tế, con ngươi điểm chút tinh quang, sóng mắt lưu chuyển, thu hút lòng người. Như Tuyết nhìn chính mình trong gương, trong mắt tràn đầy cảm thán, không nghĩ tới chính mình có một ngày cũng có thể đẹp đến như thế.

Ngăn Anh Đào ở trên đầu mình cắm rất nhiều cây trâm, Như Tuyết đơn giản tự mình chọn một cây trâm ngọc Lưu Ly, đưa cho Anh Đào.

Như Tuyết vừa mới dùng nửa chén cháo tổ yến, chợt nghe Anh Đào bẩm báo: Oánh Oánh cô nương đã tới rồi.

Như Tuyết nguyên tưởng rằng Oánh Oánh, Oánh Oánh, người cũng như tên là một nữ tử ôn nhu như nước, không ngờ lại là một nữ tử nhiệt liệt như lửa, vẻ đẹp của nàng như ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt ánh mắt. Oánh Oánh một thân đỏ tươi, tóc búi cao lên, đẹp kinh người.

Chỉ là mỹ nhân này tính tình cũng là kiêu ngạo, thấy Ân Như Tuyết còn đang chậm rãi dùng đồ ăn sáng, bỏ xuống một câu:

“Ngươi nhanh lên một chút, ta ở trên xe ngựa bên ngoài chờ ngươi.”

Đến lúc Oánh Oánh cô nương rời đi, Như Tuyết chỉ đành phải qua loa lấy hai khối cuốn như ý, vội vàng giải quyết đồ ăn sáng.

Anh Đào có hơi chút bất mãn:“Oánh Oánh cô nương này tại sao lại như vậy a, tiểu thư ăn sáng còn chưa dùng xong, lại tới thúc dục. Cũng không ngẫm lại, là nhờ phúc của ai mới có thể đi Thành vương phủ.”

Như Tuyết không nói chuyện, hơi hơi cười cười, vỗ vỗ tay Anh Đào.           

7 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: