[huge_it_slider id="1"]

(XK) Sủng Phi Nhân Sinh – Chương 11

1383357_665806673453603_1295761104_n

Hồng mụ mụ đang ở trong phòng Như Tuyết chờ, thấy Như Tuyết mang theo Anh Đào đã trở lại, vội vàng chào đón hỏi một câu:

“Thế nào, hôm nay mọi thứ có tốt không?”

Như Tuyết thản nhiên nở nụ cười một cái, gật gật đầu, sau đó nha hoàn Anh Đào nhịn không được:

“Mụ mụ, người tại sao lại để cho Oánh Oánh kia cùng tiểu thư chúng ta đi a? Nàng thật hung.”

Hồng mụ mụ cũng không trả lời, biểu tình nghiêm túc, thiếu đi khuôn mặt tươi cười một dạng của nàng bình thường.

Xuất phát từ tò mò, Ân Như Tuyết thuận miệng hỏi:“Làm sao vậy, Hồng di? Có phải hay không đã xảy ra chuyện gì?”

Hồng mụ mụ thật sâu liếc mắt Như Tuyết, tựa hồ là hạ quyết định quyết tâm cái gì, ngược lại đối với nhóm tiểu nha đầu hầu hạ một bên nói:“Các ngươi đều đi xuống đi, ta có việc cùng cô nương nói, Anh Đào, ngươi đi giữ cửa.”

Anh Đào cùng đám tiểu nha đầu đều rất thức thời rất nhanh lui xuống, lúc gần đi còn thuận tiện đóng cửa.

“Như Tuyết a, ngươi cũng biết ta cùng với mẫu thân ngươi Mẫu Đơn là quan hệ gì?”

“Ta biết, Hồng di cùng mẫu thân ta là hảo tỷ muội, mẫu thân ta lúc lâm chung còn phó thác ta cho người.” Như Tuyết trả lời.

“Vậy Như Tuyết ngươi có biết, phụ thân ngươi rốt cuộc là ai?”

Tuy rằng trong lòng Ân Như Tuyết sớm đã có đáp án, hệ thống từng đem thân phận nguyên chủ toàn bộ đều điều tra cũng nói cho nàng. Nhưng nàng dù sao cũng không phải Ân Như Tuyết chân chính, hơn nữa Ân Như Tuyết chân chính cũng không biết thân phận chính mình.

Vì thế Ân Như Tuyết làm bộ như nghi hoặc lắc đầu.

Hồng mụ mụ lúc này mới bắt đầu nói tới một đoạn chuyện cũ:

“Mười mấy năm trước, mẫu thân ngươi Mẫu Đơn là hoa khôi túy Hồng lâu này, dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu thuận, cầm nghệ lại siêu phàm, ở nơi trăng hoa này lại vẫn bán nghệ không bán thân, nàng bản tính thanh cao, nhưng người như vậy sao có thể ở nơi trăng hoa sinh tồn lâu dài được. Nàng thuận lợi một thời, như tên của nàng — mẫu đơn bình thường nổi danh, nhưng là tên của nàng — mẫu đơn bình thường héo tàn nhanh. Thanh lâu không thiếu nhất chính là nữ tử như hoa, tục ngữ nói đúng, thanh lâu làm bằng sắt, lưu thủy cô nương. Rất nhanh, Mẫu Đơn đã bị tân hoa khôi thay thế, lúc này rất nhiều người phú thương quan viên từng bị nàng cự tuyệt lúc này nhân cơ hội tới tìm Mẫu Đơn gây phiền toái. Ta vẫn khuyên mẫu thân ngươi lựa chọn một người đối nàng cuồng dại thật lâu, nhưng mẫu thân ngươi cố chấp không chịu, không nên chính mình lựa chọn cái gì gọi là phu quân.”

Nói đến đây ngữ khí Hồng mụ mụ đột nhiên từ thương cảm biến thành nghiến răng nghiến lợi.

“Lúc này, một người nam nhân thế nhưng mượn rượu xông vào phòng mẫu thân ngươi, cưỡng bức Mẫu Đơn, còn lấy quyền thế áp chế tất cả người biết chuyện lúc ấy. Càng buồn cười nhất là, “Ái thê” nam nhân kia danh tiếng xinh đẹp toàn bộ kinh thành đều biết. Hắn quyền thế không lớn, nhưng chính thê hắn lúc đó là nữ nhi Thừa tướng, hiện nay chi muội Thái Phó. Mẫu thân ngươi vốn định tìm cái chết, nhưng lúc này lại phát hiện mình đã mang thai. Mẫu thân ngươi ưu tư quá mức, chưa đầy mười tháng, liền sinh non sanh ra ngươi. Chẳng những tạo thành thân thể của ngươi yếu đuối, lại khiến cơ thể mẹ bị hao tổn. Mẫu Đơn biết cơ thể chính mình sợ là không được, vì thế lại nhiều lần cầu ta mang thư cho nam nhân kia, nhưng đáng giận là, nam nhân kia lại thủy chung không đến, lại truyền lời đến: Là chính ngươi không giữ mình trong sạch, đứa nhỏ kia cùng ta không quan hệ.”

Hồng mụ mụ ngữ khí càng thêm ưu thương, Ân Như Tuyết chỉ biết thân phận nguyên chủ, nhưng cũng không biết trong đó thế nhưng còn có một đoạn ẩn tình như vậy, nàng đưa tay qua, gắt gao cầm tay Hồng mụ mụ, Hồng mụ mụ được động tác của nàng an ủi, cảm xúc phẫn hận cũng giảm bớt, vẫn tiếp tục nói tiếp.

“Mẫu thân ngươi nghe được hắn không chịu nhận ngươi, trong lòng tích tụ càng sâu. Nhưng vì ngươi, mạnh mẽ chống đỡ vài năm, nhưng vẫn buông tay nhân gian, lúc lâm chung chỉ kịp đem ngươi phó thác cho ta.”

Ân Như Tuyết lúc này trong lòng nhíu một cái, nữ tử như vậy, dung nhan cứ như vậy như hoa héo tàn. Chính mình nếu chiếm thân phận này, có phải hay không cũng có thể vì nàng làm chút gì?

Lúc này, âm thanh hệ thống nhắc nhở lại tới:

“Hệ thống nhắc nhở, hệ thống nhắc nhở: Người chơi xuất hiện nhiệm vụ phụ: Trừng phạt người năm đó tạo thành bi kịch Mẫu Đơn, độ nhiệm vụ hoàn thành quyết định cho trừng phạt độ mạnh yếu. Nhiệm vụ phụ này cũng không có thời gian giới hạn, mời người chơi tự mình điều tra, an bài.”

“Tri kỷ nhắc nhở: Cũng không phải độ trừng phạt mạnh yếu càng lớn, nhiệm vụ hoàn thành cao hơn a, cũng có khả năng hung thủ không chỉ một người a.”

Ân Như Tuyết vốn là muốn vì chuyện này làm chút gì, hệ thống nhắc nhở lại làm cho nàng hạ quyết tâm. Có thể hoàn thành tâm nguyện, lại được thưởng cho, sao lại không làm?

“Vậy Hồng di, nam nhân kia là ai?”

Hồng mụ mụ ngữ khí tối tăm:“Vài năm nay, hắn dựa vào gia tộc thê tử hắn, một đường làm quan, từ một quan ngũ phẩm nho nhỏ ngồi lên vị trí Lễ bộ Thượng thư.”

Ân Như Tuyết cắn môi. Chỉ sợ lấy địa vị hắn hiện tại, không chỉ nói trừng phạt hắn, ngay cả nhìn thấy Lễ bộ thượng thư đều khả năng không lớn. Chẳng qua, nàng nếu hoàn thành mục tiêu hệ thống cuối cùng, vẫn có khả năng.

Hồng mụ mụ thấy động tác Ân Như Tuyết, đưa tay qua đến, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay nàng, nồng đậm ý tứ hàm xúc an ủi.

“Ta lúc ấy chỉ hận chính mình năng lực yếu kém, không thể giúp mẫu thân ngươi một phen. Hơn mười năm qua, ta sợ ngươi bước theo khuôn của mẫu thân ngươi, dung mạo ngươi tuyệt đẹp, tinh mỹ, ta lại không thể ngăn ngươi xuất hiện trước mặt người khác, ta chỉ có thể lấy lý do ngươi thân thể yếu đuối để gò bó ngươi. Ngươi thiên tính thông minh, ta vốn không muốn dạy ngươi học tập cầm nghệ, nhưng ngươi thật sự là yêu cầm, giống mẫu thân ngươi yêu vậy. Ta cũng không đành lòng. Luôn nghĩ  che chở ngươi, không gọi ngươi đến tiếp khách, liền không ai biết, cũng vốn không có người sẽ đánh chủ ý ngươi. Không nghĩ tới, che giấu như vậy, Thành Vương gia kia vẫn cũng biết ngươi.”

Hồng mụ mụ ngữ khí có chút nghẹn ngào.

Ân Như Tuyết thân thể cứng đờ, nhưng Hồng mụ mụ cũng không có phát hiện, vẫn tự bản thân nói tiếp:

“Như Tuyết, Thành Vương gia kia trong kinh thành có tiếng ngỗ ngược, ngươi nếu bước theo gót mẫu thân ngươi, sau này khi ta xuống dưới, còn mặt mũi nào gặp mẫu thân ngươi.”

Ân Như Tuyết đứng dậy, chậm rãi nằm vào trên đầu gối Hồng mụ mụ, ngẩng đầu lên:

“Hồng di, ta lúc đầu không biết cha ta là ai cũng thôi, nhưng ta hiện nay đã biết tất cả, thì sẽ không có thể làm như cái gì cũng chưa phát sinh.”

Hồng mụ mụ cúi đầu thấy con ngươi Ân Như Tuyết kiên định, còn muốn nói gì đó lại bị Ân Như Tuyết ngắt lời.

“Hồng di, ngươi tin tưởng không? Ta có một ngày sẽ đem những người đó kéo xuống từ quyền lợi cao nhất, để bọn hắn nếm thử cái gì tên là hối hận.”

Nói xong, Ân Như Tuyết đứng dậy, dùng khăn lau đi nước mắt trên mặt Hồng mụ mụ.

“Như Tuyết……”

“Hồng di, người cũng không cần làm gì cả, chỉ cần nhìn ta là tốt rồi.”

Lúc này, Ân Như Tuyết trong mắt Hồng mụ mụ tựa như thay đổi, thân thể của nàng vẫn như nhánh cây liễu bình thường, nhưng không làm cho người ta cảm thấy nhu nhược ngược lại lộ ra một sự dẻo dai.

Hồng mụ mụ không hiểu bắt đầu tin tưởng người trước mắt nàng giờ phút này.

Đèn trong hoàng cung luôn sáng ngời, Vĩnh Dạ đế vừa vặn phê xong tấu chương, xử lý xong chuyện chính sự. Lúc nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu đột nhiên hiện ra khuôn mặt tươi cười như hoa, cùng một tiếng đàn khoan khoái.

“Tân Thuyên.”

“Vâng” Tân Thuyên chạy nhanh trả lời.

“Ngươi nói, nếu trong cung này có thêm người, có thể làm cho trẫm càng thoải mái hay không.”

Tân Thuyên cũng không dám trả lời, cũng may Vĩnh Dạ đế cũng không phải thật sự muốn nghe hắn trả lời.

“Hà tất phải làm ủy khuất chính mình chứ.”

Tân Thuyên loáng thoáng nghe được Vĩnh Dạ đế nói một câu, dường như cũng hiểu cái gì đó.

11 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: