[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi- chương 84

Editor: Su Lemon

1 (54)

Chương 84: Lệnh cấm (thượng)

“Chủ tử, vừa rồi đại quản sự báo lại, điện hạ bị Thái tử gọi đi Đông cung gấp, ngài đi lại mặt trước, điện hạ sẽ đến sau”. Đại nha hoàn Quế Lê dè dặt bẩm báo.

“Cho người chuẩn bị đi, lập tức khởi hành”. Hách Liên Mẫn Mẫn đỡ trâm cài tóc trên đầu, trầm giọng phân phó.

Đại hôn điện hạ được mộc hưu (nghỉ phép) ba ngày, Thái tử gia lại chọn hôm nay gọi người?

“Lục đệ định như thế nào?” Thái tử một thân cẩm bào màu vàng, vẻ mặt không che giấu đắc ý.

Tông Chính Lâm xem tấu chương trước mặt, thần sắc ngưng trọng. Thái tử lại muốn xen vào việc này?

“Nhị ca, việc này không ổn. Mạc Bắc sắp có chiến sự, không nên lại gây nên sóng gió”.

Thái tử đang hứng trí, bị lời nói của Tông Chính Lâm như giội một gáo nước lạnh vào mặt.

“Việc này liên quan đến căn cơ trị quốc của Đại Ngụy, làm sao có thể kéo dài không báo? Hay là Lục đệ cho rằng văn không bằng võ?”

Tông Chính Lâm nhíu mày, “Việc này có thể tạm hoãn.”

Thái tử sắc mặt triệt để âm trầm. Quả nhiên không phải một lòng, trước còn có thể sử dụng làm vũ khí, hiện giờ lại dám công khai vi phạm ý chỉ của mình. “Nếu như thế, không phiền Lục đệ quan tâm”.

Mở miệng để người ta đưa Tông Chính Lâm ra phủ, đột nhiên lại cười vỗ vai hắn, “Nhị ca còn chưa chúc mừng ngươi đại hôn. Hôm nào rảnh rỗi, sẽ đến phủ ngươi uống hai chén”.

“Vinh hạnh của thần đệ”.

Ngồi trong xe ngựa hoàng tử phủ, Tông Chính Lâm mắt phượng nheo lại, khóe môi mang ý cười. Chiêu ấy của Thái tử quả là ngoài dự đoán mọi người, thay hắn tiết kiệm không ít việc. Đã có người ôm cái việc này, sao hắn lại không nhanh chóng bứt ra chứ?

“Diệp Khai, đến Hách Liên phủ”.

“Dạ, điện hạ”.

Trong Hách Liên phủ, Hách Liên phu nhân nhìn con gái dung nhan tỏa sáng, tươi cười không ngừng, cuối cùng cũng yên lòng.

“Điện hạ đối với con săn sóc, nhớ trước tiên phải có con nối dòng. Không được nhất thời tranh giành tình cảm, hỏng mất đại sự”.

“Phu nhân, hoàng tử phi, Lục điện hạ đích thân đến. Đại nhân mời hai vị qua chào”. Ngoài cửa gã sai vặt vội vàng đến báo.

Hách Liên phu nhân thấy Tông Chính Lâm bị Thái tử gọi đi đã đến kịp, có chút vui mừng. Ít nhất có thể thấy điện hạ vừa lòng với Hách Liên Mẫn Mẫn.

Ngồi trên xe ngựa hồi phủ, Liễu Thanh do dự mãi, cũng mở miệng “Chủ tử, vì sao không đem khó xử trong phủ nói với phu nhân? Phu nhân có thể quản lý Hách Liên phủ ngay ngắn rõ ràng, nhất định có thể giúp ngài có chủ ý hay”.

Hách Liên Mẫn Mẫn vẻ mặt phức tạp, một lúc sau mới thở dài. “Hách Liên gia thế tộc trăm năm, coi trọng nhất chưa bao giờ là nữ nhi nhà nào. Mà là người nào được việc nhất. Đừng quên, tiểu thư Hách Liên phủ, không chỉ có một người”.

Mẫu thân mặc dù địa vị chính thất cao quý, bên cạnh vẫn có hai tiểu thiếp như hổ rình mồi. Hai vị phu nhân Tĩnh An hầu tiền nhiệm, đều là tỷ muội xuất thân từ gia tộc Hách Liên. Về phần vợ cả vì sao “đột phát bệnh cũ”, bị kế thất chiếm lấy vị trí, Hách Liên Mẫn Mẫn rất rõ ràng. Đại gia tộc tàn khốc, so với hậu viện tranh đấu không chênh lệch chút nào.

Trái ngược với mẫu thân yêu thương thật lòng, tổ phụ cùng với phụ thân cho đến bây giờ chỉ có gia tộc là số một. Hiện nay mình ở hoàng tử phủ địa vị chưa ổn, làm sao có thể bộc bạch điều gì.

“Chuyện trong hoàng tử phủ, tuyệt đối không được lén nói với trong nhà. Nếu không đừng trách ta không nể tình chủ tớ mười mấy năm”. Hách Liên Mẫn Mẫn vẻ mặt âm lãnh, nhìn hai đại nha hoàn trong xe, nghiêm khắc dạy dỗ.

Không mấy ngày, Thái tự tự mình gửi tấu Nguyên Thành đế, tố giác Chương Hòa trong kỳ thi mùa xuân năm mười ba rối loạn kỷ cương, hành động làm triều đình sợ hãi. Việc này liên lụy rất rộng, có liên quan đến thí sinh giám thị giám khảo, tổng cộng liên quan đến một trăm ba mươi bảy người.

Nguyên Thành đế giận dữ, nghiêm lệnh Hình bộ tra sõ, Giam sát tư thu thập chứng cứ. Sau hơn nửa tháng Thịnh Kinh sóng ngầm mãnh liệt, quan to Tam phẩm liên tiếp ngã ngựa.

“Ngươi còn lời gì có thể nói!” trong ngự thư phòng, Nguyên Thành đế một cước đá vào vai trái Tông Chính Thuần, làm người ngã xuống đất.

“Phụ hoàng, chuyện này không liên quan đến nhi thần, nhi thần bị oan. Thái tử cùng nhi thần trước giờ không hợp, việc này mọi người đều biết! Lần này nhất định là âm thầm hãm hại, muốn đem nhi thần diệt trừ sạch sẽ!”. Tông Chính Thuần mất hết can đảm, sợ tới mức nước mắt tèm lem, gắt gao ôm lất chân Nguyên Thành đế, lớn tiếng kêu oan.

“Đại ca, ngươi lời này là gì? Là muốn vu oan bản Thái tử sao? Phụ hoàng, phụ tá trong phủ đại ca bị giam giữ trong đại lao Hình bộ đều đã nhận tội, trăm miệng một lời, làm sao có thể để cho hắn chống chế?” Thái tử chỉ vào Tông Chính Thuần trên mặt đất không ra hình ngươi nghiêm nghị quát lớn, liên tục kể ra mấy tội lớn, thần thái hận không thể đem Tông Chính Thuần nhốt vào tử lao.

Tông Chính Lâm thấy hai người tranh đấu ngày càng kịch liệt, thờ ơ lạnh nhạt.

“Phụ hoàng, Thái tử là vì trên tay nhi thần có nắm giữ chứng cứ hắn nhận hối lộ, mua quan bán tước, mới muốn diệt cỏ tận gốc. Lần này người khác đều không phát hiện, chỉ có mình hắn tố giác đại án kinh thiên này, có thể thấy sự tình kỳ quái, bụng dạ khó lường! Liên quan rộng như thế, trong tay Thái tử tất có giấu diếm thế lực, mưu đồ đã lâu, tâm tư thật đáng chết!”

Nguyên Thành đế mắt thấy hai đứa con trai hận không để đưa đối phương vào chỗ chết, tức giận đến mức đem cái chặn giấy ném về phía hai người.

“Hai cái không biết nhân nghĩa lễ hiếu vô liêm sỉ này!”

Mọi người thấy Nguyên Thành đế nổi giận, vội vàng quỳ xuống thỉnh tội, không dám làm bừa.

“Phụ hoàng, việc này không chỉ mình nhi thần phát hiện, Lục hoàng đệ sớm đã biết, lại một mình che giấu, biết chuyện không báo”. Thái tử chớp lấy thời cơ, lập tức kéo Tông Chính Lâm xuống nước, đảo lại tình hình.

Nguyên Thành đế ánh mắt sắc bén, thẳng tắp nhìn lại Tông Chính Lâm, uy nghiêm đế vương thể hiện rõ rệt.

Tông Chính Lâm quỳ thẳng tắp, không lùi bước chút nào. Đối với Thái tử kêu gào ở một bên, làm như không thấy.

“Ngày nhi thần lại mặt, Thái tử gọi nhi thần tới phủ, thương nghị thượng tấu chuyện làm rối loạn kỷ cương. Đối với chuyện này trước đó nhi thần hoàn toàn không biết gì cả. Xem tấu chương Thái tử định trình lên, nhi thần chỉ nói sắp tới chiến sự Mạc Bắc quan trọng, chuyện này sau này lại tấu cũng được. Không hề có ý lừa gạt”.

“Đại án làm rối loạn kỷ cương há lại có thể kéo dài? Hẳn là để đám người Lục đệ thoát tội?” Thái tử quét mắt qua Tông Chính Thuần cùng Tông Chính Lâm, ám chỉ rõ ràng.

“Huống hồ lần này thanh tra ra dính dáng đến quan viên, nhà vợ Ngũ đệ cũng liên lụy đến, hẳn là với năng lực của mình nhi thần, còn có thể hãm hại chư vị hoàng đệ hay sao?”

Nguyên Thành đế nhìn mấy con trai quỳ phía dưới, ngoại trừ lão Tứ tai bị tật, không thể cuốn vào trong đó. Đám người còn lại, xuất hiện toàn bộ. Ánh mắt cực kỳ phức tạp đảo qua mọi người, Nguyên Thành đế vẻ mặt khó lường.

“Cố Trường Đức!”

“Có nô tài”.

“Đem toàn bộ giam ở An Nguyên điện, không có lệnh không được thăm hỏi”. Nói xong phẩy tay áo bỏ đi.

Tông Chính Lâm hơi híp mắt, lập tức hiểu ra. Lần này Nguyên Thành đế nhất định tra rõ tất cả các phủ, trong thời gian ngắn sợ là không ra khỏi An Nguyên điện được. Bản thân bị ngăn cách với bên ngoài, thế lực trong phủ tất nhiên sẽ rục rịch. Không biết Hách Liên Mẫn Mẫn có thể ứng phó được không? Phủ hoàng tử tuyệt đối không thể tự loạn trận tuyến.

“Ngươi nói cái gì?” Hách Liên Mẫn Mẫn kinh hãi đứng dậy.

“Hồi bẩm Chính phi, điện hạ bị Hoàng thượng cấm ở An Nguyên điện, mấy ngày nay không được hồi phủ. Trong phủ mọi người không có chỉ không thể thăm hỏi”. Điền Phúc Sơn gấp đến trán vã mồ hôi, biết được tin trước tiên tới Thiền Như uyển xin ý kiến.

Thục phi bên kia đã đưa tin, Nguyên Thành đế nghiêm lệnh hậu cung không được cầu tình, người vi phạm sẽ phạt nặng.

Hách Liên Mẫn Mẫn mặc dù có tiếng là giỏi giang, nhưng cũng chỉ là nữ nhân gia, đã bao giờ gặp đại sự như thế này? Nhất thời luống cuống chân tay, hoang mang lo sợ. Lệnh cấm do Nguyên Thành đế ban ra, ngay cả cha nàng cũng không dám cãi lại, làm sao nàng ứng phó được?

“Điều này, điều này…” Hách Liên Mẫn Mẫn hay tay nắm chặt, sắc mặt trắng bệch. “Cái này phải làm thế nào cho đúng?”

Điến Phúc Sơn nhìn Hách Liên Chính phi tinh thần bất ổn, đã rối loạn, cảm thấy càng thêm lo lắng. Tiên sinh còn một ngày nữa mới trở về Thịnh Kinh, bây giờ chẳng nhẽ phải chờ đợi? Chỉ tiếc Chính phi nhập phủ thời gian quá ngắn, lúc này cũng không có đối sách gì.

Chau mày lo lắng đi ra từ Thiền Như uyển, đi đến nửa đường, đột nhiên nhớ tới quản sự lười biếng Mộ Trắc phi! Dao chủ tử tuy ngày thường không đáng tin cậy, nhưng có thể được điện hạ coi trọng, có lẽ có chút năng lực a! Điền Phúc Sơn rơi vào đường cùng, đành phải vòng tới Đan Như uyển.

Mộ Tịch Dao nhíu mày nhìn Điền Phúc Sơn, quạt tròn trong tay cũng ngừng lại.

Tông Chính Lâm bị lão tử nhà hắn giam lỏng? Chẳng lẽ thủ hạ của hắn làm việc thất bại, bị người ta tra ra rồi?

“Điện hạ bị cấm ở An Nguyên điện, vậy Đại hoàng tử ở đâu?”

“Ngoại trừ Tứ điện hạ, tất cả các vị hoàng tử bị gọi vào ngự thư phòng đều bị giam ở một chỗ”.

Mộ Tịch Dao cảm thấy buông lỏng. Đã bắt mấy lần, nàng còn lo lắng cái gì? Xem ra Nguyên Thành đế là muốn tra rõ việc này, đem mọi người giam lại, phòng ngừa nội ứng ngoại hợp, để lộ tin tức.

Nguyên Thành đế đây là một hành động bất ngờ, đánh trở tay không kịp? Hay là coi đây là mồi, dụ càng nhiều cá mắc câu hơn? Mộ Tịch Dao nghĩ đến đế vương thủ đoạn, cảm thấy không vui. Lão ta thích thần thần bí bí, quá mức đáng ghét.

“Hoàng thượng muốn câu cá, chúng ta cũng đừng ngu ngốc mắc câu”. Mộ Tịch Dao chậm rãi, thong thả nói.

“Phủ Lục hoàng tử từ hôm nay, đóng cửa từ chối tiếp khách. Trong phủ nếu có người dám tự tiện ra vào, bí mật mang theo tin tức – lập tức đánh chết!”

Điền Phúc Sơn nhìn Mộ Tịch Dao ngồi an tĩnh trên sạp mát, như nhân vật trong bức tranh thủy mặc, nhìn lại cảm thấy an bình tốt đẹp. Ngôn từ lại sát phạt quyết đoán, huyết tinh vô tình. Sợ tới mức giật mình, toàn thân đổ mồ hôi.

Đây mới thật sự là Dao chủ tử? Giống điện hạ đến ba phần. Nói lấy mạng người, lông mày cũng không nhăn lấy một cái, thật đáng sợ.

– Hết chương 84 –

Categories: Sủng phi

10 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: