[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 87

Editor: Gã đầu trọc 

Beta-or: Su Lemon 

1 (49)

Chương 87. Đi vòng

“Bản điện ở chỗ lão gia tử bị mất mặt, kiều kiều rất thích ý?”

     Tông Chính Lâm bị cấm cung mấy ngày nay, ngày ngày đối mặt với một đám quan lớn, đến tối cũng nằm một mình. Nhìn mỹ nhân thơm ngon trong lồng ngực, tâm tình khoan khoái như trời hạn gặp mưa.

          Mộ Tịch Dao ưỡn cái bụng to ra, ý bảo hắn tỉnh táo, trước mặt y là phụ nữ có thai.

          “Điện hạ, ngài thì đi êm ả. Lưu lại thiếp ứng phó với mấy con vịt kêu quang quác trong vườn, phiền muốn chết. Thiếp rất mệt.”  Mộ Tịch Dao được dịp cáo trạng.

Tông Chính Lâm bật cười, tiểu nữ nhân nói chuyện càng ngày càng tùy ý, dù sao hắn cũng xem qua sớ tấu, hiểu rõ ý nàng

          “Ừ, kiều kiều đã sợ mệt, vậy thì miễn thỉnh an.”

Đôi mắt dễ thương của Mộ Tịch Dao đột nhiên sáng lấp lánh, rất đẹp mắt. Lục điện hạ, ngài nói được phải làm được! Hôn nhẹ cổ họng hắn, trêu ghẹo nam nhân rục rịch.

          “Điện hạ, chúc ngủ ngon.” Mộ Tịch Dao không rảnh để ý đến bàn tay lớn của hắn đang làm loạn, vặn vẹo một cái, xong, xoay người qua hướng khác ngủ.

          Cho ngươi chuốc nợ đào hoa này, đáng đời!

          Tông Chính Lâm bị Mộ Tịch Dao làm dở dang, nghẹn đến bực bội. Nghĩ tới nàng đã vất vả mấy ngày nay, lại không nỡ giày vò, đành phải cứng ngắc qua một đêm. Trời còn chưa sáng đã bò dậy luyện võ, tắm rửa, trút hết lượng hỏa tích tụ đêm qua ra.

          Hách Liên Mẫn Mẫn nhìn oanh oanh yến yến phía dưới, chỉ có bên trái vắng người được cưng chiều nhất phủ.

          “Sáng nay thiếp có nghe nói hôm qua điện hạ nghỉ lại chỗ Mộ Trắc phi, khó trách hôm nay người còn chưa dậy, hầu hạ xác thật quá mệt, quả thực không có cách nào chu toàn lễ nghĩa.”

          Tô Lận Nhu có chút hả hê nhìn Hách Liên Mẫn Mẫn, nói với giọng trầm bồng du dương, dịu dàng biết bao.

          Ngày ấy cho ngươi thừa cơ xử trí Mộ thị, cho ngươi làm dáng này, lần này cho ngươi ân hận không kịp! Hách Liên Mẫn Mẫn, ngươi là đồ đàn bà ngu xuẩn, để vuột thời cơ vàng khi điện hạ rời phủ, lại để Mộ Tịch Dao mượn cớ vực dậy, thanh thế càng lên cao.

          “Hầu hạ điện hạ thì có thể không đến thỉnh an ư?” Tăng Du chẳng hề có hành vi khiêm cung của thiếp thất, còn thuận miệng chêm một câu quái gở vào.” Sau khi dì thị tẩm, vẫn phải đi Dao Hoa cung điểm danh.”

          Toàn bộ người trong phòng bị Tăng Du dọa nín thinh. Chuyện riêng tư của Thục phi nương nương cùng Hoàng Thượng cũng dám đọng bên miệng, người này đang khát khao được chết phải không?

          Mới sáng sớm, Hách Liên Mẫn Mẫn đã bị Tô Lận Nhu và Tăng Du chọc tới tức ngực. Hai nữ nhân bị thịt này, sao cứ phải gây khó dễ cho nàng thế? Xuất hiện một Mộ thị đã làm người ta vô cùng đau đầu, giờ đây còn lòi thêm hai đồ vô dụng không ngừng kiếm chuyện, những tháng ngày này sao mà trôi qua đây?

          “Thị thiếp Tăng thị, thiếu lễ giáo. Chép phạt < nữ huấn > 300 lần, cấm túc ba tháng.” Hách Liên Mẫn Mẫn không thể nhịn nổi nữa, trực tiếp chọn Tăng Du giết gà dọa khỉ.

          “Ngươi dám!” Tăng Du bỗng nhiên bật dậy, lấy tay quẹt đổ nước trà xuống đất, trợn trừng mắt nhìn thẳng vào Hách Liên Mẫn Mẫn, ngang ngược cực kỳ.

          “Điền Phúc Sơn, kéo Tăng thị xuống trừng trị gia pháp.” Tông Chính Lâm cất bước đi vào, không thèm liếc, cất giọng rét lạnh.

          “Biểu ca!” Tăng Du nước mắt đầm đìa, không dám tin vọt tới trước mặt Tông Chính Lâm, túm lấy tay áo hắn quấn quít một trận.

          Lục điện hạ đối với nữ nhân chủ động thân mật, trong lòng luôn có phòng bị, hất văng tay nàng ra, người đã ở bên ngoài chính phòng.

          “Biểu ca, sao ngươi có thể đối xử với ta như thế? Dì bảo ngươi chiếu cố tốt cho ta mà!” Tăng Du nổi điên lên, tay đấm chân đá Điền Phúc Sơn, búi tóc tán loạn, dung trang lấm lem.

          Nhìn nữ nhân như quỷ kia, Tông Chính Lâm lạnh lùng mở miệng.”Bế quan nửa năm, kéo xuống.”

          Tông Chính Lâm bước vào cửa, tất cả mọi người đều câm như hến, trong lòng sợ cuống cuồng. Tại sao Lục điện hạ đi ra ngoài chưa đến vài ngày, về rồi, càng đáng sợ hơn? Chẳng lẽ đêm qua Mộ thị chọc cho điện hạ không vui?

          Đám nữ nhân không hề biết rằng Lục điện hạ của họ, dục vọng chưa thỏa mãn, nộ khí không có chỗ để xả.

          “Bày cơm.” Tông Chính Lâm bực bội nói.

          Hách Liên Mẫn Mẫn khó xử.” Điện hạ, chuyện là, Trắc Phi vẫn chưa đến, có nên đợi thêm một lát hay không?”

          Tông Chính Lâm trước mắt bị Tăng Du chọc cho phát điên, hô hoán bày cơm. Nếu chờ tâm can của hắn như thế, vậy còn không trách nàng là tiểu thiếp thất lễ?

          ” Thân thể Mộ thị nặng nề, trước khi sinh liền miễn thỉnh an đi. Không cần chờ.” Vừa nói vừa để nha hoàn hầu hạ rửa tay, vẻ mặt bình tĩnh, quy củ xấu thành thử có lí.

          Trái tim Hách Liên Mẫn Mẫn siết lại, trên mặt đáp ứng cứng ngắc. Điện hạ đang quang minh chính đại bác bỏ vị trí chính thất tôn quý của mình?

          Tô Lận Nhu nheo mắt, Mộ thị dẫn đầu mọi ngõ ngách, cũng không cần đến thỉnh an, điện hạ đang muốn giúp nàng ta vớt vát mặt mũi ?

          Những người còn lại ngầm oán hận, nhưng chẳng qua hai vị Hách Liên Chính phi cùng Tô Trắc phi, cả hai đều im lặng nhịn xuống rồi, các nàng còn có thể nói gì đây.

          ” Gia yến trong cung mấy ngày nữa, Hách Liên thị đi chuẩn bị một chút. Nếu muốn mang người nào, tự định đoạt.” Tông Chính Lâm dặn dò Hách Liên Mẫn Mẫn, đặt đũa trong tay xuống.

          “Vâng.” Hách Liên Mẫn Mẫn cung kính đáp lời, nhìn hắn chút liền ngừng lại, lựa một ít dưa cải, lo lắng khuyên.”Điện hạ nên dùng nhiều chút, lúc xử lý công việc cũng không thể bị đói.”

          Tông Chính Lâm khoát tay, nha hoàn liền đưa nước ấm đến súc miệng.

“Không cần. Bữa trưa không hồi phủ, ta quen trực tiếp dùng cơm tối tại Đan Như uyển rồi, không cần quan tâm. Chính phi cứ xem sổ sách trong phủ thật kỹ, bảo Điền Phúc Sơn giải thích cho nàng tỉ mỉ một chút.”

          Hách Liên Mẫn Mẫn nghe ý tứ hắn, về sau trong phủ, ngoài thời gian buổi sáng mọi người bày cơm ở chính phòng ra, hắn không đến. Vậy cũng tốt, chí ít mỗi ngày đều có thể nhìn thấy người đúng không? Hơn nữa việc điện hạ nhắc đến sổ sách, là đã thu lại sổ sách trong tay Mộ thị rồi giao đến tay nàng?

          Trên mặt dễ chịu hơn, đích thân tiễn Tông Chính Lâm ra tận cửa, mới chịu quay về.

          “Chủ tử, điện hạ bảo người phụ trách sổ sách, sao người có thể đẩy việc này cho nô tì.” Huệ Lan sốt ruột đến độ xoay quanh Mộ Tịch Dao. Ngạch số trên này lớn đến mức khiến nàng sợ hãi, hoàn toàn không đủ can đảm tiếp nhận.

          “Ý ngươi là, chủ tử như ta bồi dưỡng các ngươi nhiều năm như vậy, gần đến cuối rồi, còn phải tự ta ra trận?” Mộ Tịch Dao đung đưa cẳng chân lên xuống, bóc quả nho bỏ vào miệng.

Triệu ma ma thấy Trắc Phi đang ngồi với tư thế bất nhã, cúi đầu thối lui ra ngoài.

          Điện hạ đem khoản bên ngoài phủ hoàng tử, giao hết cho chánh phi Hách Liên quản lý. Cố ý lựa ra, đều là tài sản riêng của điện hạ, phần khoản thu trọng yếu, toàn bộ giao trong tay chủ tử. Nhưng tiếc là Trắc Phi không thích xem, vứt lại cho nha hoàn với vẻ mặt ghét bỏ. Cái phúc phận đó thật đúng là muốn giành cũng giành không nổi.

          Mộ Tịch Dao trông thấy vẻ mặt Huệ Lan ngưng trọng, tốt bụng kêu thêm Xuân Lan và Nhược Lan trợ giúp nàng. Lúc này mới cởi bỏ gánh nặng thừa thãi.

          Cái người Tông Chính Lâm đó, làm như nàng không biết tất cả những thứ này đều là thủ thuật che mắt kẻ khác? Khoản thu trọng yếu cái con khỉ! Chỉ bằng vào những thứ da lông châu báu này thì có thể chống đỡ được đội quân bí mật với Nhạc Lai lâu của hắn sao? Có mà đi gạt quỷ!

          Thuỷ vận và luyện sắt trên tay hắn mới là át chủ bài lớn nhất. Thật đáng tiếc không một ai rõ, bằng không thì mọi người xong đời.

          Mộ Tịch Dao vẻ mặt tiếc nuối thở dài, nếu có thể cạy được trang bị quân đội trên tay Nguyên Thành Đế ra, vậy doanh thu ấy…Ý tưởng quá tuyệt vời, Mộ Tịch Dao lắc đầu, cứ đợi Tông Chính Lâm đăng cơ, nàng tiếp tục ôm bạc quốc khố ngủ là được rồi.

          “Chủ tử, Hách Liên Chính phi phái người tới hỏi, phòng bếp riêng bên chỗ người là mua cùng một chỗ với mọi người hay tự tìm người làm?”

          Quế ma ma cười cười ôm Thành Khánh đi vào, vừa tới nơi thì nghe Mặc Lan đề cập đến chuyện phòng bếp riêng.

“Chủ tử, người nên trông coi phòng bếp riêng cẩn thận, không được để chính phi nhúng tay vào.” Quế ma ma là lão nhân bên người Vu thị, thương yêu Mộ Tịch Dao từ nhỏ, câu nói cũng có trọng lượng hẳn so với nha hoàn bình thường .

          Mộ Tịch Dao gật đầu. Không tận tâm việc ăn uống, còn quan tâm hậu viện làm quái gì. “Tạm thời bảo Điền Phúc Sơn tiếp tục trông coi. Sau khi xuất cung, để mẫu thân đưa vài người nhà các ngươi vào, đến lúc tiến cử người mình rồi.”

          Xuất cung khai phủ, Mộ Tịch Dao cũng không định để cho Hách Liên Mẫn Mẫn đắc ý hơn trước. Buông tha thời cơ tốt nhất tiến cử người, chính là chắp tay nhường nửa giang sơn trong phủ.

          Có thể thấy, đến lúc đó Tô thị chắc chắn cũng sẽ dốc hết sức đặt nhân thủ vào. Hách Liên Mẫn Mẫn muốn một tay che trời, hơi khó thực hiện rồi.

          Nghe được Mộ Tịch Dao định bụng đề bạt lão nhân Mộ phủ, Quế ma ma và Mặc Lan vui vẻ ra mặt ngay. Chỉ bằng sự nuông chiều của điện hạ đối với vị này, còn không phải chuyện vặt. Có thể đi vào phủ hoàng tử, so với ở Mộ phủ lại là một quang cảnh khác.

          “Nàng ta giữ chặt quá nhỉ.” Hách Liên Mẫn Mẫn hừ lạnh.

          Xem ra hôm nay điện hạ đã giao quyền hành trong phủ ra cho nàng, thực ra, lòng dạ mọi người đều biết rõ, sự việc này có điểm mấu chốt. Nàng không thể chen tay vào việc vặt của Đan Như uyển. Đây cũng là nguyên nhân Tông Chính Lâm yên tâm để nàng tiếp quản phủ hoàng tử. Bởi vì nàng “Hiểu chuyện” .

          Hách Liên Mẫn Mẫn nghĩ tới cảnh ngộ của Ngũ hoàng tử phi mà lòng ưu sầu. Trong những hoàng tử điện hạ này, thử hỏi ai lại thật lòng thật dạ đồng tình vợ cả khó làm. Trên có chủ vị trong cung đè nặng, dưới có Trắc phi tiểu thiếp uy hiếp. Ai cũng không dễ trêu. Ngay cả Tăng thị bị Tông Chính Lâm cấm túc, nàng cũng chỉ có thể trách phạt theo thường lệ, chẳng nhẽ còn có thể vứt mặt mũi Thục phi sang một bên cho nàng xử lí?

          Chỉ vì Mộ Tịch Dao xuất hiện, đã không thể khiến cho Tô Lận Nhu bám gót rồi.

          “Chủ tử, sự việc đã lo liệu xong xuôi.” Chu Cẩm cúi người, đưa lên tờ giấy hồi âm.

          “Nhớ rõ, bảo bọn hắn động tác xử lý sạch sẽ, tuyệt đối không được bại lộ.”

          “Vâng.”

          Tông Chính Lâm hồi phủ lúc sập tối, giữa đường bị Tô Lận Nhu ngăn đón.

          “Điện hạ, gia phụ truyền tin đến, đặc biệt dặn dò thiếp, phải đích thân đưa đến tay điện hạ.”

          Ánh mắt Tông Chính Lâm lóe lên, Tô Bác Văn quyết định thật nhanh chóng.

          “Theo ta.” Dừng bước, đi vòng sang Phương Hoa uyển.

          Tiến vào thư phòng Phương Hoa uyển, Tô Lận Nhu lấy thư ra, kính cẩn trình lên.

          Tông Chính Lâm mở thư ra, hai hàng lông mày chau lại.

          Quả nhiên Tông Chính Minh xuống tay ở chỗ các văn thần, số lượng sĩ tử văn sĩ đến nay bị hắn lôi kéo cũng không ít. Không thể ngờ, người như Diệp Đình cũng bái y làm môn hạ.

          Đây là đương triều Đại Nho, há lại cam lòng cúi đầu xưng thần?

          Tông Chính Lâm nhắm mắt suy nghĩ, tay phải gõ nhẹ bàn án thư, tính toán mời một danh sĩ  Đại Ngụy xuống nũi – một người có thể sánh vai với Diệp Đình.

Tô Lận Nhu thấy Tông Chính Lâm lông mày chau chặt không nói không rằng, không dám quấy rầy, chỉ yên lặng đứng một bên.

          “Tô thị.” Đôi mắt phượng Tông Chính Lâm nhìn chăm chăm vào nữ nhân trước mắt, “Chuẩn bị một chút, ngày mai theo bản điện rời kinh mấy ngày.”

          Tô Lận Nhu mừng rỡ, vội vàng đáp ứng. Trông thấy Tông Chính Lâm đứng dậy, gấp gáp đi theo tiễn đưa.

          “Điện hạ đã qua phòng Tô thị?” Hách Liên Mẫn Mẫn thả nữ công trong tay xuống.

          Chuyện gì thế này? Mộ thị thịnh sủng trong phủ, mọi người đều biết. Làm thế nào mà Tô Lận Nhu có thể giành người từ tay nàng ta vậy?

          Tông Chính Lâm vừa bước vào phòng thì thấy Mộ Tịch Dao dùng một ngón tay điểm ngã con hắn vào giường, cười tinh nghịch.

          “Lương!” Thằng bé con bên cạnh bổ nhào lên người Mộ Tịch Dao.

          “Nương!” Mộ Tịch Dao uốn nắn.”Tiểu tử ngốc, con gọi cha thì gọi đến rành rọt, vừa gọi nương thì càn quấy.” Dứt lời “Ba ~ ba~” thưởng hai cái lên cái mông mập mạp.

          Tông Chính Lâm buồn cười nhìn nàng chu môi không vui, đi qua đón lấy Thành Khánh, cúi người xuống hôn lên làn da mền mại, mê người của nàng.

          ” Nhi tử của bản điện có thể để cho nàng chơi đùa sao?”

– Hết chương 87 –

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: