[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 88

Editor: Su Lemon

3 (64)

Chương 88: Gặp chuyện

“Điện hạ”, Mộ Tịch Dao đưa mắt qua, ánh mắt trêu chọc, “Thiếp đợi điện hạ rất lâu mà điện hạ không đến, mới cùng Thành Khánh chơi đùa”. Đôi mắt đẹp đảo đi đảo lại trên người Tông Chính Lâm. Thật ra lúc đẩy ngã Thành Khánh, nhìn khuôn mặt cực kỳ giống Tông Chính Lâm ủy khuất, nàng cực kỳ thích thú cười trộm.

“Kiều kiều, nàng có thể xông đến, kéo bản điện đi”. Tông Chính Lâm thuận tay đem con trai cho Quế ma ma, quay người ôm mẹ trẻ con.

Mộ Tịch Dao cười ra tiếng, mặt mày hớn hở, “Điện hạ nhớ rõ lời nói hôm nay, thiếp nhất định sẽ bắt được kẻ thông dâm”.

“Cần gì sớm muộn, bản điện thỏa mãn tâm nguyện kiều kiều, lát nữa cho nàng bắt gian tại giường”. Tông Chính Lâm bế người lên đi vào Song Yến trì.

Mộ Tịch Dao sợ hãi kêu ra tiếng, bị dọa ôm chặt cổ hắn, cắn lỗ tai nhẹ nhàng kéo.

Nam nhân này bị nàng dạy dỗ rất tốt. Tông Chính Lâm đời trước chính là cặn bã, không chỉ nhân phẩm cặn bã, mà tính tình càng cặn bã. Hiện thời lại biết thưởng thức tình thú, tán tỉnh là chuyện thường tình, trong đó lạc thú cũng thuận tiện mà tới.

Mặc Lan nhìn đồ ăn nguội lạnh trên bàn, gọi Huệ Lan tranh thủ thời gian mang đi hâm nóng. Hai vị chủ tử này lúc thân mật…, cơm cũng không cần, đến lúc tận hứng xong lại đói bụng đến khó chịu. Đảm bảo như thế này chủ tử lại giận dỗi điện hạ.

Đúng như Mặc Lan dự đoán, đám người Triệu ma ma ở gian ngoài, nghe được điện hạ cực kỳ dịu dàng, tất cả đều là lời dỗ người. Nếu không phải cần người ở lại hầu hạ, thật không chịu được hai người sến sẩm.

Ban đêm Tông Chính Lâm hưởng hết diễm phúc, ôm Mộ Tịch Dao cọ xát ở cổ nàng.

“Bản điện cần mang Tô thị rời kinh hai ngày, kiều kiều đừng càn quấy, chăm sóc tốt con bản điện đấy”. Tông Chính Lâm vuốt ve bụng đã lộ rõ của Mộ Tịch Dao.

Mộ Tịch Dao suy nghĩ một lát, đã hiểu Tông Chính Lâm là muốn dùng Tô Bác Văn mở đường, gật đầu.

“Điện hạ cũng biết “Đào ông hảo tửu, say cư ngọc tuyền”?”

Tông Chính Lâm sửng sốt, thế gian đều biết “Nam Đào bắc Tiếu”, danh sĩ chân chính của Đại Ngụy. Đáng tiếc Đào Công yêu rượu như mạng, nửa bước không rời tửu tuyền Dự Châu. Mỗi ngày nhất định phải uống hai chén, đàn sáo trợ hứng. Bao nhiêu người có ý muốn thỉnh Đào Công rời núi, cuối cùng đều thất vọng trở về.

“Muốn thỉnh Đào ông, trước bái Cầm bá”. Mộ Tịch Dao mở miệng. Cũng giống như câu chuyện Bá Nha Tử Kỳ là tri kỷ được mọi người ca tụng. Đáng tiếc nàng không có duyên nhìn thấy, cảm thấy rất tiếc nuối. Thân ở hậu viện, nhất định lỡ mất nhiều chuyện truyền kỳ. Làm sâu gạo (ăn rồi chờ chết) cũng phải trả giá rất lớn đấy.

Mắt Tông Chính Lâm tỏa sáng, bàn tay ôm Mộ Tịch Dao chặt hơn một chút. Nữ nhân này…

Hôm sau, trong ánh mắt không thể tin của mọi người Lục điện hạ mang theo Tô Trắc phi lên xe ngựa.

Hách Liên Mẫn Mẫn thấy Mộ Tịch Dao như không có việc gì như thường nhàn nhã sống qua ngày, nghi hoặc chồng chất.

Vạn Nhu Văn tay nắm chặt trâm ngọc. Đây là có chuyện gi? Vì sao điện hạ lại đột nhiên chọn Tô Lân Nhu nữ nhân không rõ lai lịch kia hầu hạ? Đã quyết định động thủ với Mộ Tịch Dao, lại có chuyện ngoài dự đoán mọi người như vậy. Kế tiếp rốt cục là nên động hay không? Chẳng lẽ Mộ thị là quân cờ che giấu tai mắt mọi người của Lục điện hạ.

Nếu là quân cờ bất cứ lúc nào có thể thay thế, thì không đáng để mình hao tổn tâm cơ. Huống chi nhân thủ không thể lộ ra ngoài, để tự nhiên là tốt nhất.

“Chu Cẩm, hành động tạm hoãn”.

Nữ nhân kia quỷ dị, rốt cục là do hành động của Tông Chính Lâm, hay là bản chất nàng vốn như thế, một ngày nào đó nhất định sẽ lộ mặt.

“Chủ tử, phủ Lục hoàng tử truyền tin đến”.

Đầu ngón tay của nữ tử trẻ tuổi lướt qua tin tức, lạnh lùng lên tiếng.

“Không cần phải xen vào người kia, chỉ cần tập trung Mộ thị là được”.

Mặc kệ nàng có phải được sủng ái thật hay không, đều chỉ còn đường chết.

Trên xe ngựa tiến về Cẩm Thành, Tô Lận Nhu thân thể cứng ngắc đứng ngồi không yên. Từ lúc lên xe Lục điện hạ luôn phê duyệt tài liệu, không một khắc rảnh rỗi.

“Ngồi khó chịu, có thể nghỉ ngơi ở xe ngựa phía sau”.

Tô Lận Nhu giật mình vì Tông Chính Lâm đột ngột lên tiếng, nhanh chóng thay đổi tư thế, mềm nhẹ đáp. “Thiếp không có việc gì, chỉ là hơi khó chịu, điện hạ không cần bận tâm thiếp, chính sự quan trọng hơn”.

Nàng làm sao có thể ngồi cùng hai nha hoàn ở xe ngựa phía sau. Khó khăn lắm mới gần điện hạ một chút, chết cũng phải nắm bắt cơ hội, gặp mặt nhiều một chút, nhanh chóng quen thuộc.

Nhích gần về phía trước, nâng tay rót cho Tông Chính Lâm một chén trà, “Điện hạ, thời tiết khô nóng, uống nhiều nước một chút”.

Tông Chính Lâm đầu cũng không ngẩng, nhận chén trà, vừa mới chạm vào đầu ngón tay Tô thị, đột nhiên mắt phượng lóe lên, vung tay ném thẳng chén trà ra ngoài.

Tô Lận Nhu bị hành động bất ngờ của Tông Chính Lâm dọa đến hoang mang lo sợ, lúc hoàn hồn, đã bị Tông Chính Lâm nắm lấy thắt lưng, nhanh chóng nhảy từ xe ngựa xuống.

“Ah!” tiếng kêu sợ hãi của nữ nhân vang bên tai, Tông Chính Lâm khẽ nhíu mày.

“Câm miệng”.

Tô Lận Nhu bị dọa sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy, chỉ kịp ôm chặt cổ Tông Chính Lâm, cả người ôm cứng lấy người hắn.

Nhìn bóng cây lướt qua trước mắt, giữa không trung thấp thoáng mũi tên, Tô Lận Nhu vốn được nuôi dưỡng trong khuê phòng suýt ngất.

Tông Chính Lâm vừa mới tiếp đất, đã kéo Tô Lận Nhu trên người xuống, nắm bội kiếm trong tay, sát khí tản ra bốn phía.

“Đi ra!”. Nam nhân gầm lên, cây cỏ ba thước xung quanh hơi lay động.

Vệ Chân mang theo thị vệ bảo vệ Lục điện hạ cùng Tô Trắc phi ở bên trong, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Trong rừng cây yên tĩnh không tiếng động, Tông Chính Lâm híp mắt lại, trong nháy mắt kiếm khí rời tay, xa xa hướng giữa không trung chém tới.

Hắc y nhân tung tích bại lộ, chỉ có thể nghênh đón, “động thủ”.

Tô Lận Nhu nằm sấp trên mặt đất, nhìn chằm chằm bóng lưng cao lớn của Tông Chính Lâm, hai tay vò quần áo thành một cục, đầu ngón tay lấm lem bùn đất, nước mắt không ngăn được chảy xuống.

Hai mươi mấy hắc y nhân, ai cũng thân thủ bất phàm, quây thành một vòng bao quanh Tông Chính Lâm, liều chết chém giết, nhìn là biết đây là tử sĩ.

“Điện hạ, ngài mai theo Trắc phi đi trước”. Vệ Chân thấy tình thế nguy cấp, ra tay ngoan tuyệt, từng chiêu trí mạng, hoàn toàn liều mạng vung đao, một lòng mở đường máu.

“Không cần”. Tông Chính Lâm liếc xéo qua Tô thị đang ngây ngốc trên mặt đất, liền mặc kệ, vận nội công, cả người nhảy lên, gia nhập chiến đấu.

Mắt thấy phủ vệ liên tiếp bị thương, Tông Chính Lâm công phu ra tay thêm ba phần. Trở mình nhảy vào giữa, tử sĩ xung quanh liên tục ngã xuống, tất cả đều là mi tâm trúng kiếm, một kích mất mạng.

Thủ lĩnh tử sĩ thấy tình thế không ổn, ý đồ rút lui, lại bị Vệ Chân liều chết giữ chân, không đợi đến lúc Tông Chính Lâm ra tay, cũng biết cái chết đã đến.

Nhìn bốn phía, thấy huynh đệ đi cùng tất cả đã mất mạng, cười thảm, “Thế nhân chỉ biết Đại điện hạ vũ dũng thiện chiến, lại không biết Lục điện hạ mới là thâm tàng bất lộ. Ta chết khâm phục khẩu phục”. Nói xong cũng không kéo dài, nâng kiếm lên cổ, máu tươi phun ra.

Tô Lận Nhu sợ tới ngu người, lúc này đối mặt với màn máu tanh, trước mặt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

“Điện hạ, xác nhận là tử sĩ từ Thục Trung”.

Tông Chính Lâm gật đầu, nghe xong đã đoán được một hai.

“Dọn dẹp sạch sẽ”.

“Vâng”.

Đợi đến lúc Tô Lận Nhu khôi phục ý thức, đã thấy người năm trên xe ngựa, quần áo trên người đã thay đổi.

“Chủ tử, rốt cục ngài đã tỉnh”. Hồng Dụ lo lắng nhìn nàng, hốc mắt đỏ bừng.

Vừa rồi các nàng bị ném ở phía sau, chỉ nghe phía trước tiếng binh khí va chạm, tiếng kêu nổi lên bốn phía, sợ hãi tránh ở trong xe ngựa. Đợi đến lúc Tô Trắc phi được điện hạ ôm trở lại, trên người dơ bẩn không chịu nổi, trên váy còn dính máu.

Nhìn nha hoàn thiếp thân trước mắt, Tô Lận Nhu giật mình hoàn hồn, sờ sờ ngực, nghĩ mà sợ không thôi. Nhớ trong lúc nguy cấp lồng ngực ấm áp che chở mình, Tô Lận Nhu bỗn nhiên ngồi dậy.

“Điện hạ đâu?”

– Hết chương 88 –

P/s: Chương 89: Sinh non. 

Do mình đã vào năm học mới hơn nữa là năm cuối nên khá là bận. Nhưng mình đảm bảo sẽ có truyện đều. Chắc mình sẽ post truyện vào cuối tuần. Truyện Sủng phi hiện tại chỉ có mình và một bạn nữa edit nên chắc sẽ hơi chậm nhưng mọi người ủng hộ nhiệt tình vào nhé. Cố gắng một tuần sẽ có từ 2-5c (hi vọng). ^^

Have a nice weekend!!!

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: