[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 7

Chương 7:  Có bệnh thì phải trị!

Editor: Mai Vũ – Beta: Lei Hino

Thái y mang kết quả xem bệnh của Dung phi trình lên, Triệu Yên Dung không hiểu nhiều về y lý, vừa mở quyển sổ ra nhìn đã thấy u mê, tóm lại lại là không rõ ràng. Bất quá chỉ liếc mắt qua như vậy, đã nhìn thấy hai chữ “bệnh cũ” ghi nổi bật nhất trong sổ.

“Dung phi nương nương trước khi tiến cung thực sự có “bệnh cũ” à”.

Trên trán thái y khẽ đổ mồ hôi, ánh mắt có chút tránh né, “Thật ra cũng không có gì đáng ngại, tĩnh dưỡng qua hai ngày sẽ khá hơn chút.”

“Khá hơn một chút?” Triệu Yên Dung chân mày cau lại, “Ngươi nói là bệnh này trị không hết?”

“Cũng không phải, chính là không chịu được mệt nhọc.” Thái y lặng lẽ lau mồ hôi trên trán.

Thật ra Dung phi nào có cái gì gọi là bệnh cũ, thật ra là lười biếng, không muốn tới Chiêu Dương điện thỉnh an. Ai cũng biết ở trong hậu cung, Dung phi nương nương được sủng ái nhất, hắn một thái y nho nhỏ không dám đắc tội, chỉ có thể làm theo ý tứ Dung phi mà nói thôi.

“Dung phi là người hợp ý nhất của Hoàng thượng, sao có thể một câu không có gì đáng ngại là có thể qua loa cho xong việc?” Ai mà biết Hoàng hậu lại không tính bỏ qua việc này nhẹ nhàng như vậy, thân thể nàng ngồi thẳng dậy, trên mặt lộ ra chút lo âu, “Bổn cung nghe nói ở Thái y viện có một loại thuốc cao dán ‘Phù chánh tiêu thống cao’ (cao trị đau nhức), loại này cho người có bệnh lâu năm sẽ trị được bệnh hiệu quả nhất. Người đâu, tới cấp cho Hoa quang điện một tháng thuốc cao dán, để cho Dung phi mỗi ngày dùng bôi.”

Không để ý tới vẻ mặt kinh ngạc của mọi người ở đây, Triệu Yên Dung sâu kín thở dài một hơi nói: “Aiz, trên lưng nàng ấy có bệnh cũ cũng không biết liệu có thể chữa tốt lên được hay không nữa. Trước hết để cho nàng ấy bôi một tháng, hi vọng có thể trị hẳn tận gốc đi.”

Phù chánh tiêu thống cao đích xác là Thái y viện làm ra, trị liệu da thịt tổn thương rất hữu hiệu.

Nhưng kể từ khi thuốc dán này được sản xuất ra, liền ít có người nguyện ý dùng nó.

Tại sao?

Bởi vì nó thối!

Các vị thuốc trong thuốc cao này đều là tốt nhất, mỗi một vị cũng đều không thối, nhưng là không biết tại sao phối dược lại với nhau lại sẽ có mùi vị rất kỳ quái như cống nước thải trong chuồng ngựa, thân thể hơi dính mùi vị kia thì càng nồng nặc, dù cách một tầng y phục thật dầy thì nửa dặm vẫn có thể ngửi thấy được.

Mỗi ngày bôi thuốc như vậy, đừng nói thị tẩm, ngay cả bóng dáng Hoàng thượng, nửa phần Dung phi cũng đừng nghĩ nhìn thấy.

Bàn tay Huệ phi bưng chén trà có chút run rẩy.

Vị này thật sự ngoan tuyệt, trên người bôi thuốc cao như vậy, Thượng tẩm cục (bộ phận ghi chép việc Hoàng thượng thị tẩm cung phi nào) nhất định sẽ ghi chép trong hồ sơ, tránh cho thân thể phi tần nào đó có mùi lạ sẽ mạo phạm thánh nhan.

Đây là Hoàng hậu muốn lấy Dung phi khai đao đầu tiên.

Mấy người không hẹn mà cùng nuốt nước miếng, chiêu này của Hoàng hậu thật là độc, hết lần này tới lần khác không ai có thể phản bác được.

Ngươi nói đau thắt lưng, ta liền kêu thái y cho ngươi.

Ngươi nói bệnh cũ tái phát, ta sẽ chữa trị tận gốc cho ngươi.

“Ngươi đi theo nói với Dung phi, nhận phần thưởng rồi cũng không cần tới chỗ ta tạ ơn. Chủ tử các cung đều ở đây, tránh cho hun đến các nàng.”

Bạch Lộ đáp một tiếng, liền dẫn thái y lui xuống đi.

“Chờ một chút!” Triệu Yên Dung giơ tay lên, nhìn Bạch Lộ cười một tiếng, “Bệnh của Dung phi không thể kéo dài được, ngươi tự mình đi Hoa quang điện một chuyến, để cho nàng bôi lên ngay, đừng chậm trễ việc chữa bệnh.”

Ý của Chủ tử, Bạch Lộ ngầm hiểu, ưng thuận đáp “Vâng”, liền lui ra ngoài.

Còn đang ở điện Mậu Đức phê duyệt tấu chương, quyển sổ con đỏ rực trên tay Hoàng đế bị ném sang một bên.

Lại mở ra một cuốn sổ khác, hai con mắt quét vài dòng, trên mặt Hoàng đế lộ vẻ trào phúng, “Liễu các lão thật là sinh được một hảo nhi tử, lúc này đã thiếu kiên nhẫn rồi.”

Hoàng đế nói đến Liễu các lão chính là nói tổ phụ (ông nội) của Dung phi, còn hảo nhi tử dĩ nhiên là phụ thân của Dung phi.

Đọc qua sổ con, Hoàng đế lúc này mới nhớ tới tin tức vừa nghe được.

“Hoàng hậu làm như vậy thật sao?”

“Dạ, nương nương ban cho Hoa quang điện ba mươi miếng cao dán, để cho bệnh của Dung phi nương nương có thể mau chóng trị tận gốc.”

Thái giám Đức Bảo ở một bên khom người mài mực chu sa (mực đỏ), một bên lén nhìn Hoàng thượng đang cau mày thành một đường thật dài, lại như muốn bẻ gẫy cuốn sổ con trong tay.

“Một đám phế vật, một chút chuyện nhỏ cũng làm không được.”

Cũng không biết có phải nhìn thấy chuyện không hài lòng chuyện hay không, “pằng” một tiếng, cuốn sổ con trên tay bị ném xuống đất, Đức Bảo vội vàng chạy đi nhặt lên, đặt vào đống sổ tấu chương đã được phê duyệt.

“Thôi, đứng lên thư giãn gân cốt một chút.” Hoàng đế ném bút son, đứng dậy.

“Bệ hạ?” Đức Bảo nhắm mắt theo đuôi Hoàng thượng.

“Hoàng hậu bệnh nặng mới khỏi, trẫm phải đi nhìn nàng một cái!”

Triệu Yên Dung cũng không biết hoàng đế nhất thời cao hứng, muốn tới Chiêu Dương điện “Thăm” nàng.

Thuốc cao cũng đã ban thưởng xuống, các cung phi sáng nay lấy cớ bị bệnh này bệnh kia không tới thỉnh an, bị doạ sợ ngã lăn một vòng  rồi vội vàng chạy tới. Các phi tần kia muốn học theo bước chân Dung phi, chỉ có điều các phi tần đó không có được sủng ái như Dung phi, nhưng lại dám học theo bộ dáng không tôn trọng Hoàng hậu nàng.

Triệu Yên Dung cũng không nói gì thêm, con người thường muốn đi tới chỗ cao, nước chảy xuống chỗ thấp, vốn là chuyện thường tình, chỉ cần không quá phận, nàng cũng không phải là người không thông tình đạt ý như vậy.

Người sống sao không thể không phạm phải sai lầm, chỉ cần biết sai lập tức thay đổi là được rồi, vậy thì còn có thể cứu.

Chỉ bất quá trong điện dù lớn hơn nữa, cũng không nhét được nhiều nữ nhân như vậy.

So sánh với hai vị Hoàng đế trước đó, Lý Duệ coi như tiết chế, trong cung phi tử có phẩm cấp không vượt quá hai mươi, nhưng bên cạnh mỗi cung phi đều mang hai mama bốn cung nữ, nói cách khác, một cung phi tiến vào điện, sẽ lại thêm sáu người vào.

Mắt đẹp nhìn cũng không thể chứa nổi nhiều người, Triệu Yên Dung bắt đầu cảm thấy có chút quáng mắt.

Chi Diễm phấn quang (son phấn đủ loại) các loại mùi hương trộn lẫn với nhau, cũng không ngửi ra được mùi vị gì, còn không bằng ra ngoài hít thở không khí mới mẻ trong lành.

“Bên ngoài vừa dịp có cảnh xuân, không bằng đi ra ngoài xem một chút.” Hoàng hậu ra lệnh một tiếng, dẫn cung phi trùng trùng điệp điệp men theo con đường nhỏ ngoằn ngoèo ra vườn hoa nhỏ trong Chiêu Dương điện.

Nếu là ít người, có uy nghi của Hoàng hậu đè ép, có lẽ các nàng còn không dám nói nhiều.

Nhưng là người đông, cũng đều là nữ nhân trẻ tuổi tịch mịch, cả một đám liền không quản được miệng mình.

Từ chuyện ăn uống đến xiêm y, từ xiêm y đến đồ trang sức đeo tay, cuối cùng dĩ nhiên là từ đồ trang sức đeo tay đến chuyện bát quái, cùng nhau túm tụm một chỗ, cung phi nào cũng có phe phái của mình. Hoặc là thổi phồng tâng bốc, hoặc ăn nói sắc bén chê bai, cười cười nói nói có, đấu võ mồm cũng có.

Triệu Yên Dung lúc này cảm thấy, ừ đây mới giống cuộc sống.

Cho nên Hoàng đế còn chưa có đi vào trong Chiêu Dương điện, đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng cười nói náo nhiệt.

Bước chân của hắn dừng lại.

Giơ tay ngăn cản cung nữ ngoài cửa muốn vào thông truyền, liền mang theo Đức Bảo rảo bước tiến vào cửa Chiêu Dương điện.

Chiêu Dương điện cùng cung điện khác bất đồng, có bố trí vườn hoa nhỏ trước tiền viện, mặc dù không lớn, nhưng bởi vì Chiêu Dương là nơi ở của chính cung Hoàng hậu, cho nên trang trí đặc biệt độc đáo, khác biệt.

Coi như Ma Tước tuy nhỏ, nhưng ngũ tạng câu toàn (đều đầy đủ). Trong Chiêu Dương điện, kỳ thạch núi giả, bốn mùa hoa và cây cảnh đều có, thậm chí chỗ không xa còn có một hồ nước sâu nho nhỏ, bên trong trồng mấy bụi hoa sen, nuôi mấy con cá chép.

Hắn nhìn thấy Trinh phi, Huệ phi, Mai quý tần, Lệ tần, Tĩnh tần, còn có vài vị mỹ nhân vây xung quanh một nữ tử mặc hồng y có vóc người cao gầy, khuôn mặt từng người như hoa xuân tháng ba, vừa nói vừa cười .

Ngay cả Hoàng đế cũng hết sức kinh ngạc!

Trong Chiêu Dương điện nhưng cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện bầu không khí hài hòa, thoả mái như vậy . . . . . . Còn có, tiểu mỹ nhân xinh đẹp thướt tha ngồi ở giữa kia là ai?

Trâm phượng xinh đẹp, váy đỏ thật dài, eo nhỏ nhắn yêu kiều, tóc mây đen nhánh, mặc dù không thấy rõ dung mạo, nhưng cánh tay trắng như tuyết, váy đỏ dài lướt xuống kia, dù giơ tay nhấc chân làm người khác đặc biệt phá lệ chú ý.

Thân thể nàng mềm mại, uyển chuyển, từng bước từng bước đi rất ung dung, lại có ảo giác như nàng đang lướt đi trong gió. Tựa như nhành liễu đón gió giữa tháng ba, từng hồi từng hồi quấy nhiễu làm lòng hắn có chút ngứa ngáy.

“Đó là ai?” Hoàng đế chỉ vào cái người bị vây ở chính giữa hỏi.

Thái giám Đức Bảo nhón mũi chân, cẩn thận nhìn một hồi, mới trả lời: “Nhìn xiêm y đang mặc, phảng phất là Hoàng hậu nương nương mang theo các nàng Trinh phi nương nương cùng Huệ phi nương nương.”

“Xem ra bệnh của Hoàng hậu quả thật đã tốt nhiều rồi.” Hoàng đế lông mày nhíu lại, khóe miệng khẽ cười trào phúng nói.

“Nói là bình phục rồi, bất quá thân thể còn có chút yếu, muốn tĩnh dưỡng. . . . . .” Thế nhưng nhìn vị Hoàng hậu nương nương này bộ dáng sinh long hoạt hổ, tĩnh dưỡng cái gì gì đó, tựa hồ cũng không cầu đâu.

Hoàng đế cười lạnh một tiếng: “Nàng nhưng thật ra rất khoẻ mạnh đấy.”

Đức Bảo không dám nói tiếp.

Vị Hoàng hậu này dù làm Hoàng đế thất vọng, nhưng bởi vì là mình tự chọn lựa ra nên chỉ có thể tự mình nhận (ý là chọn hoàng hậu này là do đích thân hoàng thượng chọn, nên dù ko thích cũng ko thể nói gì, mình làm mình chịu mà). Vì việc này, Thái hậu cũng không ít lần trước mặt, sau lưng người khác nói nói mát (châm chọc) Hoàng thượng.

Vốn là Thái hậu hướng vào người được chọn ra làm Hoàng hậu không phải đích trưởng nữ Triệu gia, là Hoàng đế cãi lại, áp lực thực lớn, bỏ ra thật nhiều công sức mới đưa được Triệu Yên Dung nâng lên hậu vị.

Không nghĩ tới nữ nhân hắn ký thác bao nhiêu kỳ vọng, ở đêm tân hôn đó liền hung hăng đâm một kích trên đầu.

Hao hết tâm lực muốn tìm người vợ tài đức (vừa có tài, lại có đức), kết quả mang tới chính phòng là đồng đội ngu như heo, Hoàng đế đấm ngực dậm chân, nôn ba lít máu. . . . . .

Cho nên Đế Hậu cũng không hề gần gũi nhau, trong vòng ba tháng sau đám cưới, một tháng cũng chỉ có ngày mùng một, mười lăm, Hoàng đế mới mười phần miễn cưỡng mới đến Chiêu Dương điện ngủ một đêm.

Nhưng là. . . . . .

Hoàng đế sờ sờ cái cằm trơn bóng, nhìn cảnh vừa dịu dàng vừa náo nhiệt, liền nhớ tới cuốn sổ con ngày đó Hoàng hậu đưa cho mình.

Nói là Phùng Đức Xương vu cáo Dung phi, âm mưu hại chủ, liền thay đổi Trương Đức Trung làm tổng quản thái giám Chiêu Dương điện.

Còn tưởng rằng nữ nhân này chính là đầu đất, không nghĩ tới chớp thời cơ cũng rất nhanh, những câu chữ trong thư gửi cho hắn, hắn rất là hưởng thụ.

Vừa nói muốn cho Thái hậu tạm quản Phượng Ấn. . . . . .sau đó suy nghĩ một chút, Hoàng hậu lại ban thưởng cho Dung phi thuốc cao mùi hôi thối. . . . . .

Trên mặt Hoàng đế dần dần nở nụ cười, hắn nhìn vị mỹ nhân ở xa xa kia, dung mạo cũng không rõ ràng làm cho hắn cảm thấy Hoàng hậu của mình từ trong ra ngoài thật giống như đổi thành một người khác.

Đột nhiên cảm thấy Hoàng hậu này có mấy phần thuận mắt.

Đi đến gần, tự nhiên sẽ bị người khác nhìn thấy. Cho nên một đám nữ tử đang cười cười nói nói,  tất cả đều đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu không một tiếng động.

Chỉ có cái người đứng ở giữa kia, Hoàng hậu của hắn, đầu tiên là đối với hắn cười cười, sau đó mới từ từ phúc thân hành lễ, quy củ rồi lại thoạt nhìn không chút quy củ.

“Thiếp thân cung nghênh Hoàng thượng.” Thanh âm kia rõ ràng mềm mại, âm đuôi khẽ hướng về phía trước nhếch lên, hoàn toàn không phải là loại lạnh như băng như trước kia. Giọng nói tựa như  gió xuân tháng ba, ấm áp, còn có chút mệt mỏi của người bệnh lâu.

Hoàng đế tiến lên, một tay đỡ Hoàng hậu đứng dậy, trên mặt mang theo vài phần vui vẻ: “Hoàng hậu thân thể mới khỏi bệnh, làm sao còn ra bên ngoài hóng gió như vậy? Phải nghỉ ngơi nhiều mới tốt hơn.”

“Dạ, thiếp thân tạ ơn Hoàng thượng quan tâm.” Hoàng hậu đứng lên cười dịu nhàng, “Chẳng qua là nằm đã lâu, có chút nhớ nhung các vị tỷ muội. Hôm nay vừa dịp có cảnh xuân, liền dẫn các nàng ra ngoài phơi nắng, cũng không uổng cảnh xuân tươi đẹp này.”

Đại hôn đã lâu như vậy, nhưng đây là đầu tiên Hoàng đế cẩn thận nhìn dung mạo vợ mình.

Thiếu đi một lớp phấn dày cộm nặng nề ngăn cách, làn da trắng nõn non nớt dưới ánh mặt trời nhanh chóng sáng bóng mê người, trơn nhẵn hồng hào, non mịn, làm cho người ta nhìn thấy liền muốn sờ một chút.

Lông mày đen dài, mắt hạnh hàm xuân, không thể không nói, nữ nhi của Triệu Phùng Xuân này dáng dấp hết sức xinh đẹp. Trong cung không thiếu các loại mỹ nhân khác nhau, nhưng giống như nàng đoan chính thanh nhã lại ẩn bên trong mơ hồ mang theo cỗ mị hoặc tự nhiên, hắn thật đúng là chưa có gặp qua.

Làm sao sinh bệnh một trận, cũng sẽ làm cho người bệnh đẹp lên chút ít vậy?

Hoàng đế đang nhìn Hoàng hậu, Hoàng hậu cũng ở đây tỉ mỉ xem xét  Hoàng đế.

Huyết thống hoàng gia thật tốt, trí nhớ nguyên chủ này đối với Hoàng đế có chút mơ hồ, nàng vốn còn lo lắng dung mạo Hoàng đế lớn lên sẽ xin lỗi người xem, bây giờ nhìn lại, lại vượt qua sự mong đợi, cấp cho nàng một kinh hỉ ngoài ý muốn.

Vóc người cường tráng thon dài, ngũ quan anh tuấn sâu sắc, tướng mạo cùng thân phận cao như vậy, quả thực chính là cám dỗ chết người đối với nữ nhân.

Triệu Yên Dung trong lòng cũng có chút ngứa ngáy.

Thật ra nàng vẫn còn lo lắng , thân là Hoàng hậu, nếu là Hoàng đế muốn cùng nàng XXOO thì  làm sao bây giờ?

Bây giờ xem ra, cái vấn đề này tựa hồ không quan trọng nữa.

Mặc dù bên cạnh hắn có vô số nữ nhân, nhưng là cũng may thuận theo nhu cầu. Trong thờigian cô đơn tich mịch này, hàng tháng Hoàng đế muốn tới cùng nàng theo lệ chung, giúp nàng giải quyết một chút nhu cầu sinh lý nghe cũng không tệ lắm.

Cho nên vợ chồng hai người này trước mặt đông đảo cung phi cứ như vậy “liếc mắt đưa tình” nhìn nhau một hồi lâu, thấy được trong mắt đối phương tình ý hài lòng, như tỏ vẻ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời.

-Hết Chương 7-

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: