[huge_it_slider id="1"]

Hiền hậu thực nhàn – Chương 8

Chương 8 Dược không được phép dừng!

Editor: Tiểu Hồ Ly – Beta: Lei Hino

Hoàng thượng chưa nói bình thân, trong viện này ngoài trừ Hoàng hậu lúc được Hoàng thượng đỡ đứng dậy, những người còn lại phân nữa thân đề đang quỳ trên mặt đất.

Tuy là đã vào xuân, nhưng quỳ lâu trên nền nhà bằng đá xanh thì rất lạnh.

Cũng may thời gian Đế Hậu mắt nhìn mắt cũng không quá lâu, Hoàng thượng vung tay lên, mọi người thở phào nhẹ nhỏm, nhao nhao từ dưới đất bò dậy.

“Bệ hạ thỉnh.” Triệu Yên Dung khẽ mỉm cười, đối với hắn nhún người, cách hắn nửa bước, đi theo hắn tiến vào Chiêu Dương điện.

Hoàng đế Lý Duệ ở trong lòng cười một tiếng nhìn, đột nhiên cảm thấy, Hoàng hậu tên đúng với người, quả không sai.

Yên Dung, Yên Dung, quả nhiên là thản nhiên cười, dung hoa tuyệt thế.

Vào chính điện, Triệu Yên Dung đem chủ vị nhường lại cho Hoàng thượng ngồi, để cho người đem phượng ghế xê dịch về phía trái một chút ngồi ở bên cạnh Lý Duệ.

Một đường đi tới cũng có chút khát nước, Lý Duệ bưng ly trà được cung tỳ đưa lên uống hai hớp, liền ghe bên ngoài có người báo lại, Hoa Dung điện, Dung phi nương nương tự mình đến tạ ơn.

Tới cũng thật nhanh, đang sợ Hoàng thượng rời khỏi Chiêu Dương điện thì sẽ không còn cơ hội gặp vua nữa sao.

Triệu Yên Dung nhếch môi nói:  “Mau mời nàng vào.”

Sau đó, quay đầu cười với Hoàng thượng nói: “Dung phi muội muội bị đau thắt lưng, là bệnh cũ, thiếp để cho nàng nghỉ ngơi thật tốt ở Hoa Quang điện. Muội muội ở tuổi tác vẫn còn nhỏ, trên lưng có bệnh nếu không kịp thời trị bệnh, tương lai cũng không thể hầu hạ bệ hạ được tốt. Không nghĩ tới nàng lại vội vàng đến đây tạ ơn, thật sự là đã làm khó cho nàng rồi.”

Lý Duệ không đáp lời.

Dung phi mang theo cung nữ chưởng quản Hoa Quang điện vào trong..

Thân là sủng phi được sủng ái nhất hậu cung, ăn mặc tất nhiên là có phần tự mãn hơn. Huống chi lại còn biết được có Hoàng thượng ở đây?

Theo như tin tức của mình, Hoàng thượng đi bộ từ Mậu Đức điện đến Chiêu Dương điện, nàng liền ăn mặc tỉ mỉ. Một bộ váy lụa mỏng màu vàng nhạt, tay rộng eo bó, tử đằng liền cành xanh biếc được thêu một cách khéo léo, phi tiên kế búi cao phối cùng trâm phượng, tam vĩ màu vàng khảm bích ngọc, rõ ràng vừa thanh tú phiêu dật lại vừa xinh đẹp hoạt bát. Khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng một bàn tay, mày ngài vẽ thấp, môi tô son bóng, má bôi phấn hồng, một đôi mắt thuỷ quang mê ly, kiều mỵ như tơ. Thật là làm cho người gặp người thương tiếc, nũng nịu như một đoá hoa cúc nhỏ vậy.

Đây là năng lực để trở thành sủng phi à!

Triệu Yên Dung thưởng thức sắc đẹp trước mặt, cố gắng làm cho mình không chú ý đến cái mùi quái lạ đang toả ra trong không khí.

“Dung phi muội muội eo không được tốt, cần phải đi nghỉ ngơi cho thật tốt, Bổn cung không phải là đã phái người qua chỗ muội nói muội không cần tự mình đến tạ ơn sao? Sao lại vẫn tới ?”

Cao dán kia nhất định là Dung phi để cho người dán lên trước khi tiến vào Chiêu Dương điện, cao dán gặp nhiệt sẽ mềm trở lại, mùi vị đó mới có thể hoàn toàn toả ra ngoài như thế. Bất quá vẫn chưa nóng như lửa, nhưng mùi vị đó khiến cho người không nhịn được phải che mũi lại.

Dung phi dịu dàng như nước mùa thu, liếc mắt về phía Hoàng thượng đang nhíu mày ngồi ở trên cao, uỷ uỷ khuất khuất mà quỳ xuống hành lễ với Hoàng thượng.

“Thiếp không biết Hoàng thượng cũng ở đây, ngự tiền thất lễ xin Hoàng thượng gián tội.” Thanh âm trái lại đáng yêu mềm dẻo, cùng với đôi mắt nhỏ ngập nước, ngay cả Triệu Yên Dung cũng không nhịn được muốn vỗ tay cho nàng.

Lý Duệ nỗ lực rất nhiều mới không ngay trước mặt các lão bà che lại mũi.

Thật sự là, thúi quá!

Hắn liếc xéo mắt người khởi xướng ra chuyện này, đã thấy người ta ngồi nghiêm chỉnh, mang trên mặt nụ cười thản nhiên, giống như một chút mảy may cũng không ngửi thấy mùi vị kia, thần thái ung dung hoà nhã, cùng vẻ mặt có hơi vặn vẹo của những cung phi phía dưới tạo thành sự đối lập rõ ràng.

Thật là làm khó cho nàng mà, lại có thể nhịn được như thế.

Đang oán thầm trong bụng, đột nhiên cảm thấy trên tay có vật gì đó, thì ra là Hoàng hậu nhẹ nhàng cho hắn một chiếc khăn nhỏ.

Lý Duệ tiện tay che mũi lại, nhìn như là cầm khăn lau mồ hôi. Thanh thanh mát mát kèm theo chút vị cay, có thể nâng cao tinh thần. Lý Duệ nhịn không được hít sâu hai lần. Lại nhìn sang, Hoàng hậu cũng đang tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn, trong mắt còn sót lại một chút hài lòng.

Hai chân mày của Lý Duệ dãn ra, tiện tay cất khăn tay vào trong ngực.

Bên này hai người Đế Hậu liếc mắt đưa tình, nhưng người bên dưới bởi vì từng đợt mùi vị kia thoáng qua mà nhíu mày, từng người một liều mạng thối  lui về phía sau, muốn cách Dung phi xa một chút. Nhưng biểu hiện lại không thể quá rõ ràng, thứ nhất ở trước mắt Hoàng thượng phải có chừng mực, thứ hai vì biết sẽ đắt tội với Dung phi, người có tâm tư không được tính là rộng lượng.

Cái này gọi là nước sôi lửa bỏng nha…

Thấy Hoàng thượng chỉ ngồi mà không lên tiếng như vậy, Hoàng hậu cầm khăn tay  quơ qua quơ lại trước mặt người, cười nói: “Được rồi, Hoàng thượng làm sao sẽ trách cứ ngươi chứ? Thắt lưng ngươi còn đau đấy, mau trở về đi. Dưỡng tốt thân thể mới có thể hậu hạ Hoàng thượng thất tốt. Có đúng hay không, Hoàng thượng?”

Dung phi nghe xong thanh âm nho nhỏ ấy, nhanh chóng bò về phía trước một bước nói: “Thiếp tạ ơn Hoàng hậu quan tâm. Viết thương nhỏ lúc này vốn cũng không quá mức đáng ngại, hôm nay đã dùng phần thưởng cao dán của nương nương, thiếp nghĩ trong mình đã tốt rồi, thắt lưng cũng không đau nữa.”

“Tốt?” Thanh âm của Hoàng hậu nghe có mấy phần ngạc nhiên, “Nhanh như vậy sao?”

Sau đó, nàng nhìn thoáng qua, chân mày của Hoàng thượng lúc này đã có thể kẹp chết một con muỗi, trên mặt lộ ra một chút bất đắc dĩ cười. Buổi sáng còn nói đau đến không xuống giường được, như thế nào một hồi thời gian là có thể bước đi như bay, Dung phi đây là không có đầu óc ư, không có suy nghĩ à? Vẫn là không có trí nhớ nữa!

Thật sự là ỷ có thánh sủng, lá gan cũng lớn hơn dám đến trêu chọc Hoàng hậu. Hoàng hậu ngắm nhìn khăn tay, thêu bách đểu hướng phượng vô cùng rực rỡ, lười biếng nói, “Bổn cung cũng không biết cao dán của thái y viện có thể tốt như vậy.”

“Bất quá thuốc cũng không được phép dừng a, vạn nhất không đi được, lần tới lại bảo đau thắt lưng không đến được Chiêu Dương điện thì cũng không sao, chẳng qua là vẫn không đi được. Trường Lạc Cung, sẽ để cho Thái hậu còn phải lo lắng.” Triệu Yên Dung, “Cũng không thể mỗi lần Hoàng thượng quay về Hoa Quang điện người liền bệnh đau thắt lưng. Bên ngoài người không biết ngươi có bệnh, còn tưởng là…” Nàng cũng không thể nói tiếp hơn nữa, Hoàng thượng thì ngồi ở bên cạnh, cũng không thể đánh người mà không nhìn mặt, nói hắn buông thả dục vọng không có chừng mực chứ.”

“Không sai.” Hoàng thượng mặt lạnh nói, “Nếu nàng bị bệnh đau thắt lưng, thì phải trị tận gốc, cứ đến thái y viện nói, lại thưởng cho nàng cao dán có thể dùng hết hai tháng thời gian không được ít hơn, thuốc cũng không được dừng!”

Dung phi lúc này liền sợ đến ngây cả người.

Nàng vốn là muốn thừa dịp Hoàng thượng ở đây, để Hoàng thượng nói vài lời với Hoàng hậu, miễn cho nàng chịu khổ dán cao.

Không nghĩ tới Hoàng hậu vẫn chưa nói gì, Hoàng thượng lại tăng từ một tháng cao dán thành hai tháng.

Cái này cùng trực tiếp đem nàng biếm vào lãnh cung có cái gì khác biệt sao?

“Hoàng thượng…” Nàng thanh âm run run nhìn, Hoàng thượng đêm qua vẫn còn nói ngon ngọt khen thắt lưng nàng mềm, nàng không hiểu mình rốt cuộc đã làm gì phạm vào điều trái ngược của Hoàng thượng.

Chỉ tiếc nàng lại không có cơ hội hỏi rõ, Hoàng thượng chỉ cần một ánh mắt, lập tức liền có hai gã thái giám đem nàng mời ra ngoài Chiêu Dương điện.

“Hoàng hậu hôm nay tinh thần có tốt hay không?” Người là bị kéo đi ra ngoài, nhưng mùi hôi thì vẫn còn vương khắp phòng thì nhất thời không tản ra hết, Lý Duệ liền có chút ngồi không yên, nhưng cuối cùng hắn cũng nhớ được chính mình qua đây để làm gì, trên mặt cũng lộ chút tươi cười.

Nụ cười này của Hoàng thượng cũng thật sự quá khủng khiếp, thật sự giống như mặt trời rực cháy bên ngoài hướng về phía Chiêu Dương điện, cùng một nhóm cung phi nhanh chóng ôm ngực, hít khí lạnh vẫn còn mang theo mùi thối, tay đều có chút run rẩy.

Ngay cả Triệu Yên Dung thấy nhiều biết rộng như vậy, đối với nụ cười sáng chói ôn thuận dễ nhìn như thế có chút không chống lại được, hai má nổi lên rạng mây đỏ mờ nhạt.

“Tạ ơn bệ hạ quan tâm, thần thiếp nghĩ đã tốt hơn nhiều.” Hiếm khi thấy được mỹ nam tử như thế, nếu mà ở đời này, không biết là dùng bao nhiêu phấn hương, bột son gì cũng không có được một khuôn mặt đẹp như thế này a.

Hoàng hậu cố gắng trấn định lại nhưng rõ ràng trên mặt vẫn mang theo ngượng ngùng vui vẻ lấy lòng Lý Duệ, hắn sờ sờ khăn tay có hương thơm bạc hà trong ngực kia, cúi xuống ở bên nàng thấp giọng nói: “mau chút dưỡng cho tốt, trẫm hai ngày này sẽ tới đây nhìn ngươi.” Thanh âm có phần khàn khàn chui vào trong tai nàng, mang theo một chút ý mập mờ không rõ, Triệu Yên Dung không phải người ngu, đương nhiên hiểu rõ câu nói này của Hoàng thượng là có ý gì.

Lông mày nàng khẽ nâng, muốn nói cái gì rồi lại nhịn, chỉ khẽ gật đầu một cái: “Vâng.”

Tâm tình Lý Duệ rất tốt, đứng dậy nói: “Thân thể Hoàng hậu không tốt, các ngươi cũng đừng quấn nàng nữa. Một hồi tự đi Trường nhạc cung thỉnh an Thái hậu.” Hắn nhìn nhìn đám tiểu thê tử đỏ mặt đứng lên, thanh âm dừng lại một chút, “Trẫm đi nói với Thái hậu một tiếng, ngươi thân thể còn yếu, chờ tháng sau hãy đi thỉnh an Thái hậu đi.”

Triệu Yên Dung thu lại ánh mắt dịu dàng, nhìn hắn một cái, liền xả thêm một lần nữa: “Thiếp cung tiễn bệ hạ.”

An cũng đã thỉnh qua, làm trò cũng nhìn rồi, Hoàng thượng cũng đi, còn giữ nhóm cung phi các nàng ở lại làm gì nữa?

Bên trong Chiêu Dương điện rất nhanh lại khôi phục sự thanh tỉnh, Triệu Yên Dung mang bộ dáng kiêu ngạo cả buổi sáng cũng cảm thấy có chút mệt, liền cùng Bạch Lộ quay lại trong nội điện.

Bùi thị đang ngồi phía sau tấm bình phong vội vàng đứng dậy tiến lên đón, trên mặt không giấu được vẻ vui mừng.

“Nương nương, đại hỉ.”

“Có việc gì mà vui mừng?” Triệu Yên Dung nhìn nàng một cái, để cho nàng trước ngậm miệng, lại tiếp tục đi vòng tay ra phía sau lưng, chậm rãi đi về phía sau. Bùi thị đi tới “Phốc” bật cười.

Triệu Yên Dung nhìn nàng cao hứng như vậy, suy nghĩ một chút nữa, lúc nãy Dung phi chật vật như vậy, cũng không thể nhẫn nhịn tốt được, Tả Hữu cũng không có những người khác, nàng liền đem thân thể hướng về phía Bùi thị nghiêng qua nghiêng lại, cười nói: “Mẫu thân, người cười cái gì?”

“Thần phụ cũng không có cười cái gì, chính là…chính là cho rằng cuối cùng cũng có thể thở được rồi, mới vừa lúc nãy thổi ghê lắm a.” Nàng cúi đầu mà nói, sau lưng Bạch Lộ cùng Đan Phong cũng cười ra tiếng.

“May mà nương nương để cho chúng ta lấy khăn tay ngâm với nước bạc hà, không phải vậy tụi nô tì không thể chống đỡ lâu như vậy.”

“Đúng vậy, ngài không có nhìn khuôn mặt của Huệ phi nương nương lúc đó, vặn vẹo thành hình dạng gì đâu. Còn Mai quý tần nữa, cũng nôn đến mắt nổi đoá.”

“Hoàng thượng sợ là không bao giờ… sẽ đi Hoa Quang điện nữa, không bằng đem người khoẻ xông đến xấu.” Bạch Lộ cười nói.

“Hắn thích đi chỗ nào thì đi chỗ đấy, chúng ta chỉ cần ở Chiêu Dương điện sống yên ổn qua ngày là được rồi.” Khuôn mặt Triệu Yên Dung khuôn giãn ra, lười biếng nói, “Cũng đừng nghe ngóng gì hết, cho dù Bổn cung là Hoàng hậu, cũng không thể gánh vác hiềm nghi chuyện dò hỏi tung tích đế vương nổi đâu.”

Bạch Lộ vội vàng ưng thuận.

“Cũng không phải nô tì đi dò la, mỗi ngày Thượng tẩm cục đều đưa sổ tới để nương nương đọc qua đóng dấu…”

“Còn biện luận sao.” Triệu Yên Dung liếc nàng một cái “ít kiếm cớ qua loa tắc trách đi, hôm nay phượng ấn lại không ở nơi này, cho dù bởi vì phượng ấn, Thượng tẩm cục cũng chưa chắc là có thể đưa sổ tới cho người khác nhìn thấy.”

Bạch Lộ le lưỡi, cúi đầu nhận sai.

Thượng tẩm cục sẽ đem việc mỗi ngày Hoàng thượng đi ngủ ở cung điện nào cùng hôm trước thị tẩm phi tần nào ghi chép lại trong hồ sơ, sau đó đưa cho Hoàng hậu đóng dấu, đây là trách nhiệm Hoàng hậu cần phải làm trong việc chưởng quản hậu cung. Bất quá Hoàng hậu như nàng thời gian vào cung lại ngắn, Hoàng thượng lại không chịu triệu kiến nàng, quyển sổ này cũng chính là lúc nàng mới vào cung một tháng đưa đến, sau đó cũng chưa thấy qua bóng dáng.

Ấn trên quyển số kia cũng không nhất định dùng phượng ấn, mà thực tế là tư ấn của người nắm quyền hậu cung. Cũng không biết hiện tại quyển sổ kia rốt cuộc là do Trang quý phi quản, hay là Dung phi quản.

“Bất kể là ai quản, hiện tại, cũng là nên đưa tới Chiêu Dương điện chứ.” Triệu Yên Dung lầm bầm lầu bầu, khoé miệng hơi hơi nhếch lên.

Làm Hoàng hậu thật phiền phức, ngay cả việc Hoàng thượng cùng vợ bé đi ngủ chỗ nào đều phải đóng một con dấu “đã đọc” lên đó.

Thật là một yêu cầu đáng ghét!

-Hết Chương 8-

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: