[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 89

Editor: Su Lemon 

1 (51)

Chương 89: Sinh non

“Chủ tử, điện đã đã đi trước. Trước khi rời đi có phân phó tụ họp ở dịch quán phía trước”.

Tô Lận Nhu khó nén thất vọng nằm xuống, trong đầu toàn là bóng lưng cao lớn cùng tư thế oai hùng lúc cầm kiếm của nam tử.

Trước kia thường nghe người ta nói nhất kiến chung tình, Tô Lận Nhu không tin. Hôm nay thấy Lục điện hạ không giống trước, tim lại đập thình thịch. Không vì điện hạ diện mạo tuấn mỹ, mà cảm giác làm người ta an tâm, ấm áp đáng giá để dựa vào.

Theo suy nghĩ chuyển biến, trước kia là không cam lòng với Mộ thị, từ từ biến thành căm hận. Còn có Hách Liên Mân Mẫn chiếm vị trí chính thất, lại là nữ nhân không hề có tư cách, Tô Lận Nhu nghĩ đến cơ hội trừng trị Mộ Tịch Dao bị bỏ lỡ, hận không thể bổ não Hách Liên Mân Mẫn ra, để nhìn xem nữ nhân kia rốt cục ngu xuẩn, mới có thể để lại tai họa trong phủ như vậy.

Nàng muốn đến gần nam nhân điềm tĩnh kia một chút, nhớ muốn chết. Đặc biệt là sống sót sau tai nạn, muốn được hắn ôm, nói vài lời trấn an cũng được.

Tô Lận Nhu trong xe ngựa sốt ruột chờ đợi, cuối cùng cũng đến dịch quán lúc trời tối.

“Điện hạ!”

Tông Chính Lâm nhìn nữ nhân đột nhiên xông đến, gương mặt lộ vẻ không vui. Kéo áo lên, mới ngẩng đầu nhìn người đang đứng ngây ngốc.

“Chuyện gì?”

Tô Lận Nhu đôi môi run run, mắt rưng rung, thanh âm có chút đau lòng.

“Điện hạ, ngài bị thương? Đã để đại phu xem qua chưa?”

Nói xong tự tiến lên, nâng tay muốn xem xét vết thương Tông Chính Lâm.

“Vết thương nhỏ mà thôi, không có việc gì. Hôm nay ngươi cũng bị kinh sợ, đi ngủ sớm đi, ngày mai giờ mẹo khởi hành”.

Tô Lận Nhu do dự một lát, không rời đi. Quật cường nhìn hắn, thấp giọng khẩn cầu.

“Điện hạ, xin để thiếp bôi thuốc cho ngài. Nếu để miệng vết thương chậm khép miệng, thiếp trở về không có cách nào trả lời Chính phi, lại không thể ngủ được”.

Tông Chính Lâm nhìn nàng sợ hãi khí thể bản thân, lại miễn cưỡng chống đỡ không lùi bước, đột nhiên cảm thấy có hai phần quen mắt.

Là Mộ Tịch Dao. Nữ nhân kia cũng không lùi bước như thế, quật cường kháng cự đòi hỏi của mình, so với Tô Lận Nhu lớn mật làm càn hơn, không sợ hãi, sắc mặt kiệt ngao bất tuần (bướng bỉnh), lại làm cho tâm trí hắn luôn hướng về.

Kiều kiều. Tông Chính Lâm thầm than, mới rời đi có một ngày, lại bắt đầu nhớ nhung.

“Không cần, ngươi lui ra đi”. Nói xong đi vào nội thất, không hề để ý đến.

Tô Lận Nhu si ngốc đứng tại chỗ, nhếch khóe môi.

Nàng không nhìn lầm, vừa rồi trong mắt điện hạ có dịu dàng sủng nịnh, chân thật làm nàng tan nát cõi lòng. Đó là thứ nàng khát vọng cực độ, lại bị một người khác chiếm được. Nuốt xuống chua sót trong lòng, Tô Lận Nhu nhẹ giọng cáo lui.

Hách Liên Mân Mẫn không phải là địch nhân của nàng, chỉ có Mộ Tịch Dao, chỉ có nữ nhân ở Đan Như uyển hưởng hết sủng ái của điện hạ kia, mới là mục tiêu cần diệt trừ. Có lẽ từ đầu ý nghĩ của nàng đã sai lầm rồi, sự tình cần phải phân rõ ràng chủ yếu và thứ yếu, từng bước thận trọng.

Tông Chính Lâm đang hoài niệm thân thể mềm mại ngọt ngào của Mộ Tịch Dao, lại bị tiếng gõ cửa cắt đứt suy nghĩ. Lập tức sắc mặt lạnh lẽo, không hề kiên nhẫn “Người nào?”

“Điện hạ, thuộc hạ có chuyện bẩm báo”. Vệ Chân vừa nghe giọng điệu đã biết không tốt.

“Vào đi ”.

Vệ Chân cứng ngắc bước vào, thành thật đưa thư trong tay lên.

“Điện hạ, trước khi rời phủ Dao chủ tử cố ý phân phó, để thuộc hạ mỗi tối tự tay giao cho ngài ”.

Tông Chính Lâm thấy hơi lại, Mộ Tịch Dao lại bỏ qua hắn, để cho Vệ Chân truyền lời? Nhận thư, cho hắn lui ra.

Vừa mới mở ra, mùi thơm quen thuộc xông vào mũi, đó là mùi lúc có từ lúc bắt đầu ở chung, Mộ Tịch Dao cực thích “Đinh chỉ ”. Về sau vì hắn thích mùi thơm cơ thể nàng, nên không cho nàng dùng. Không nghĩ đến nàng lại dùng trên giấy.

Tĩnh tâm đọc, chữ trâm hoa trong trẻo nhỏ nhắn linh động, nổi bật trên giấy.

“Nghĩ nhiều, nhớ nhiều, trở về mới ngừng nhớ thương. Trăng sáng người dựa trên lầu ”.

Tông Chính Lâm hô hấp ngừng lại, tim đập thình thịch. Nhìn thư nữ tử dịu dàng tự viết, cái này trả lời như thế nào ? Đọc đi đọc lại mấy lần, bàn tay cầm thư hơi chặt lại.

Rốt cục nằm không yên, đứng dậy đẩy cửa sổ ra, chỉ thấy một vầng trăng sáng, ánh sáng trong trẻo phủ khắp nơi.

Lúc này Tông Chính Lâm cảm xúc phức tạp khó tả, chỉ cảm thấy vui mà lại buồn. Muốn hung hăng ôm lấy người làm nhiễu loạn tâm tình hắn, lại bất đắc dĩ cách nhau khá xa, chi còn lại nỗi nhớ nhung cùng yêu thương không thể đong đếm được.

Lục điện hạ bị một bức “Thư tình ” đêm dài khó ngủ, hận không thể lập tức lên ngựa hồi phủ ôm người thân cận.

Mà người khởi xướng kia cũng đang ở Đan Như uyển trôi qua tự tại.

Mộ Tịch Dao trước khi ngủ nhớ lại phong thư kia, cười ra tiếng.

Ai bảo Tông Chính Lâm ra phủ không mang theo nàng? Muốn mang theo mỹ nữ du ngoạn, nàng càng muốn làm rối. “Hồng nhạn đưa tình” chiêu này Tông Chính Lâm có lẽ còn chưa thử qua, vừa vặn để hắn mở mang tầm mắt. Không cho nàng du lịch, đi, Lục điện hạ cũng đừng nghĩ tiêu diêu tự tại. Không câu hồn hắn trở về, Mộ Tịch Dao cảm thấy có lỗi, phải đáp trả hắn lúc mang thai bị hắn quản đến ngột ngạt.

Tô Lận Nhu làm sao cũng không nghĩ ra bản thân mình làm bạn với Lục điện hạ một ngày, định mượn “Đồng cam cộng khổ, sinh tử gắn bó” cùng điện hạ thân cận, lại bị một câu tán tỉnh vô cùng đơn giản của Mộ Tịch Dao hủy sạch sẽ.

Nàng một lòng nhớ thương Lục điện hạ, hiện nay người ở bên cạnh lại nhìn vật nhớ người, làm sao còn nhớ được tí ti gì về nàng.

Mộ yêu nữ công lực tăng lên, yêu khí phát ra bốn phía, tai họa vô cùng.

Ngày thứ hai tất cả mọi người phát hiện Lục điện hạ thất thần vài lần, cực kỳ hiếm có. Cái này đúng là khó gặp. Lục điện hạ ngày thường yên tĩnh đã quen, chưa từng thấy thời điểm không yên lòng?

Chỉ có Vệ Chân vẻ mặt căng cứng, đánh chết cũng không dám vạch trần nội tình. Chẳng lẽ muốn hắn giải thích với đồng lieu, điện hạ bị Dao chủ tử trong phủ câu hồn suy nghĩ về tình yêu?

Đoàn người dưới sự chỉ huy của Tông Chính Lâm, cuối cùng giữa trưa đến Cẩm Thành, được Tô Bác Văn chờ đã lâu đón vào.

Tô Lận Nhu sửa sang lại một phen, được Tông Chính Lâm đưa đến hành quán Cẩm Thành. Sau đó nàng dùng thân phận Trắc phi Lục điện hạ, đích nữ Hàn Lâm học sĩ, nhận lời mới tham gia hội thi thơ do Phan Dương Quận chúa chủ trì. Đây mới là mục đích chuyến đi này của nàng, cũng là thể diện Tông Chính Lâm cho Tô gia.

Nếu không phải Mộ Tịch Dao có thai, Tông Chính Lâm cũng sẽ mang nàng đến đây. So với Tô Lận Nhu, hiển nhiên Mộ Tịch Dao còn cao hơn một bậc. Nũ nhân này có truyền thống gia đình, thi thư cẩm tú lại thần kỳ, tài hoa hơn người. Điều này làm mỗi khi Tông Chính Lâm tán thưởng, lại trêu chọc nàng lười biếng hời hợt.

Lần này Tô Lận Nhu xuất hiện ở thi hội của Phn Dương Quận chúa, không thể nghi ngờ là để cho thế gia biết, Trắc phi Lục điện hạm không chỉ có một mình Mộ thị. Nữ nhi Tô gia cũng được điện hạ coi trọng.

Bên kia Lục điện hạ tự mình làm giám khảo hội thi thơ Cẩm thành, cùng các học sinh văn sĩ trò chuyện vui vẻ. Được Tô Bác Văn dẫn đến, cùng thập đại gia chậm rãi trò chuyện, văn tài thể hiện rõ. Càng được sĩ tử trẻ khâm phục kính trọng. Đây cũng là sau khi Tông Chính Lâm vào Bộ binh, ở Đại Ngụy chuộng văn chương này, lần đầu tiên thể hiện thi từ uyên thâm.

Lục điện hạ ở Cẩm Thành hăng hái, Mộ Tịch Dao lại âm trầm khi nghe Huệ Lan bẩm báo.

“Chủ tử bớt giận. Hiện tại quan trọng nhất là thân thể của ngài, tiểu chủ tử không thể chịu được tức giận như vậy đâu”. Triệu ma ma kinh hồn táng đám đỡ nàng, chỉ sợ một cái vạn nhất, đây chính là tai họa rơi đầu.

Mộ Tịch Dao mặt trầm như trước, con ngươi lạnh lẽo dọa người.

“Ngự y nói như thế nào?”

“Ngự y nói thai nhi không giữ được, Tam tiểu thư chỉ sợ phải nằm trên giường điều dưỡng một thời gian. Lần này thân thể tổn hại quá mức, chỉ sợ để lại một ít tật xấu”.

Mộ Tịch Dao chậm rãi nhắm mắt, suy ngẫm một lát.

Vẫn là tránh không được sao? Đã tìm cách để nàng vào sân Mạc Oản Thanh, như vậy cũng không thể bảo vệ mẫu tử bình an. Chỉ nói vô ý bị tiểu chủ tử phủ hoàng tử va chạm, coi Mộ Tịch Dao nàng là đửa trẻ ba tuổi sao, nói vậy là xong chuyện?

Sẽ không phải là Mạc Oản Thanh, nàng phủi sạch quan hệ còn không kịp, làm sao sẽ hắt nước bẩn lên người mình. Là nữ nhân đụng trong ngự hoa viên, hay Lý thị mới nhập phủ?

“Huệ Lan, để Điền Phúc Sơn chuẩn bị xe, ngươi cùng Triệu ma ma theo ta xuất cung”.

“Chủ tử, trước khi đi điện hạ liên tục dặn dò, ngài phải ngoan ngoãn ở trong phủ”. Mặc Lan nhìn nàng bụng lớn còn muốn xuất cung, gấp gáp lên tiếng ngăn cản, “Nếu không nô tỳ thay ngài đi một chuyến?”

Mộ Tịch Dao lắc đầu bác bỏ, Mặc Lan là một nha đầu, ở Đan Như uyển lời nói còn có thể dùng được, đi phủ Tông Chính Minh còn ai quan tâm phản ứng của nàng?

Mấy người không thể ngăn cản quyết tâm xuất cung của Mộ Trắc phi, chỉ có thể bẩm báo Đại quản sự chuẩn bị xe.

Điền Phúc Sơn một đầu đầy mồ hôi, gấp gáp chạy đến Đan Nhue uyển ngăn cản.

“Chủ tử, ngài đừng làm khó dễ nô tài. Điện hạ trước khi đi đã cố ý phân phó, nếu hôm này nô tài để ngài đi ra ngoài, đến mai điện hạ trở về sẽ đem nô tài xử lý. Nếu không ngài đợi hai ngày nữa, điện hạ hồi phủ cùng ngài đi?”

Điền Phúc Sơn gấp đến độ xoay quanh, Dao chủ tử sao lại chuyên chọn lúc điện hạ không ở đây làm khó dễ chứ? Đây không phải là muốn mạng già của hắn sao.

Mộ Tịch Dao nhàn nhạt nhìn hắn, miệng nói có vẻ nhẹ nhàng bang quơ.

“Ngươi là chuẩn bị xe, hay chờ chờ thỉnh ngự y? Nếu trong nội tâm ta có chuyện chủ tử ngươi trong bụng ta sẽ dễ phát bệnh. Đau đầu nhức óc là chuyện nhỏ, sinh non rong huyết cái gì đấy, cũng không phải là không có khả năng”.

Điền Phúc Sơn bị Mộ Tịch Dao dọa mồ hôi lạnh túa ra, làm sao dám giữ lại, như một trận gió chạy đi làm việc.

Triệu ma ma mấy người hận không thể khâu cái miệng không kiêng kị kia lại! Chủ tử thật sự là làm người ta lo lắng, không coi mình ra gì, còn ăn nói lung tung lên tiểu chủ tử! Nếu để điện hạ biết, tất cả mọi người sẽ không tránh khỏi chuyện bị phạt.

Điền Phúc Sơn nhìn Mộ Trắc phi mang theo thị vệ vội vàng ra cung, cũng tranh thủ thời gian gửi một phong thư ra roi thúc ngựa đưa đến Cẩm Thành.

Nghĩ đến chính mình đến Thiền Như uyển cầu cứu, có ý thỉnh Hách Liên Chính phi ra mặt khuyên can, lại bị đối phương từ chối. Điền Phúc Sơn chỉ có thể lắc đầu thở dài. Hách Liên Chính phi làm như thế, điện hạ làm sao để tâm đến nàng.

Hách Liên Mân Mẫn liên tục cân nhắc, vẫn lựa chọn khoanh tay đứng nhìn. Chuyện này nếu nàng quản, sẽ rơi vào vũng nước đục. Ngăn cản nữ nhân kia, căn bản không cần nghĩ. Ngăn không được người, chỉ có thể giả vờ hiền lành cùng nhau đi. Nhưng mà hậu viện Ngũ hoàng tử, nàng cực kỳ xa lạ, cần gì vì chống đỡ thể diện cho Mộ Tịch Dao, không cẩn thận đắc tội người. Huống chi chỉ là một Ngũ hoàng tử Thứ phi, sinh non mà thôi, có gì đáng để Chính phi nàng đến thăm?

“Chủ tử, ngài không đi, chẳng may Trắc phi có chuyện gì, ngài làm sao giao phó với điện hạ?” Phùng ma ma lo lắng nhìn nàng. Chủ tử là nghĩ mãi mà không thông, hiện tại đối với Trắc phi nhiều, điện hạ tự nhiên sẽ thuận mắt Thiền Như uyển. Làm sao lại vì chút ít lợi ích trước mắt, chọc điện hạ không vui? Huống hồ hiện nay Mộ thị đắc ý, đối tốt với nàng hơn, lấy được niềm vui của điện hạ mới là chuyện quan trọng.

Hách Liên Mân Mẫn nghe lời nói của Phùng ma ma, trong lòng không vui. Mộ thị tự mình tìm việc, làm sao lại liên quan đến nàng? Huống hồ nàng đi cũng không ngăn được người, đi không phải là công toi sao? Hách Liên quý phủ thế gia trăm năm, cũng chưa từng thấy chính thất nào cần nịnh nọt tiểu thiếp tranh sủng. Nàng cũng không tin Lục điện hạ sẽ không nghe đạo lý, sủng thiếp diệt thê.

– Hết chương 89 –

Hí hí, cái tên chương dọa người thôi. Mộ yêu nữ công lực thâm hậu làm sao để sinh non được.

Thấy mụ Cẩm Tú năng suất quá cũng phải tăng tiến độ cho bằng chị bằng em.

Hôm nay là Lễ Vu Lan mọi người đã làm gì? Su chỉ nghe bài Nhật ký của mẹ và nhớ mẹ thôi. huhu. Mấy tháng rồi không được về nhà. :(((((((

Categories: Sủng phi

10 Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: