[huge_it_slider id="1"]

Sủng phi – Chương 90

Editor: Su Lemon 

3 (59)

Chương 90: Ngang ngược

Mạc Oản Thanh nghe người gác cổng báo Trắc phi Lục điện hạ đến, rất kinh ngạc.

Mộ thị có thai sáu bảy tháng? Chẳng lẽ là tới đòi công đạo cho thứ muội.

“Chị dâu nhỏ, thiếp không mời mà tới, quấy rầy một chút”. Mộ Tịch Dao ý cười thản nhiên, không nhìn ra chút nào là đến bới móc.

“Làm sao có chuyện, đều là chị em dâu, đừng khách khí”. Mạc Oản Thanh đưa nàng đến sân Mộ Tịch Đình. “Thứ phi hôm qua sinh non, thương tâm cả đêm, cũng không muốn ăn gì cả. Muội muội vẫn nên khuyên bảo một chút, hiện giờ thân mình vẫn đang phải chịu tội, nếu không điều dưỡng, về sau làm sao sinh được”.

Mộ Tịch Đình sinh non, Mạc Oản Thanh không có nửa điểm vui mừng, ngược lại cực kỳ không vui. Mới tiếp nhận quyền quản gia từ tay hoàng tử phi, liền xảy ra việc này, rõ ràng là đánh vào mặt nàng. Hôm qua điện hạ nhận được tin tức ở chỗ Thứ phi trấn an hồi lâu, lúc đi ra cũng chưa từng cho nàng sắc mặt tốt. Lúc này Mộ Tịch Dao đến có thể giúp đỡ an ủi Thứ phi, nàng ngược lại càng vui mừng thanh nhàn.

“Tỷ muội hai người nói chuyện một lát, ta cũng không ở lâu, muốn gì nói với nha hoàn ngoài cửa một tiếng là được”.

Mộ Tịch Dao gật đầu cảm tạ, lúc này mới cẩn thận xem xét người nằm trên giường.

Sắc mặt khó coi không cần nói, mắt quầng thâm, hiển nhiên giấc ngủ không tốt. Giường đệm chăn sạch sẽ, được chiếu cố rất tốt.

“Muốn chết phải không?” trong phòng không có người ngoài, Mộ Tịch Dao nghiêm mặt. Nhìn nàng dáng vẻ phải chết không muốn sống liền nổi giận.

Mộ Tịch Đình cuối cùng trong mắt dần dần có phản ứng, nhìn Mộ Tịch Dao nước mắt không dừng được chảy xuống.

Nghe theo lời nhị tỷ tỷ, cầu điện hạ chuyển đến sân Trắc phi, lại vẫn bị người tính kế, không có đứa nhỏ. Hôm qua điện hạ kiên nhẫn an ủi, nhưng vẫn không sao trấn an được nội tâm đau đớn. Vì sao mình ẩn nhẫn như thế, vẫn tránh không thoát.

“Nhị tỷ tỷ, ta an phận ở trong sân, chỉ cầu có một đứa trẻ nuôi dưỡng ở bên người  là đủ rồi. Đã không tranh thủ tình cảm, cũng không tranh chấp với ai, vì sao trong phủ cũng không dung nạp được ta?” Mộ Tịch Đình tính tình mềm mại, từ trước có thói quen phụ thuộc người khác, hiện tại ngay cả điện hạ cũng không giữ được đứa nhỏ của nàng, nàng còn có gì có thể nhớ nhung.

“Không muốn bị người tính toán, thì học tính toán người khác. Ngươi là ngày đầu tiên tiến vào hậu trạch sao? Những đạo lý này mà cũng không rõ. Không phải là không có người tha cho ngươi không được, mà là dung không được nữ nhân nào cả. Ứng phó âm mưu hậu trạch không được, ngươi có năng lực gì sinh con? Mặc dù ngươi may mắn có con trai con gái, ngươi lại làm sao nuôi lớn chúng được?”

“Ngươi cũng đừng quên, ngươi ở trong này cam chịu, người ra tay lại đang đắc ý vô cùng. Đừng có vô cớ bị người ta ra tay còn không biết đáp trả. Mộ gia ta mặc dù không phải hào môn vọng tộc, cũng không thể không có đạo lý để người ta bắt nạt”.

Mộ Tịch Dao hận nàng không tranh giành, quả thực là phiên bản đời trước. Nữ nhân ngốc kia sai lầm cả đời, Mộ Tịch Đình lại trẻ tuổi như thế, không nên lại dẫm lên vết xe đổ.

“Hôm qua xảy ra việc gì?”

“Hôm qua Tưởng Thứ phi mang theo tiểu chủ tử đi lại, lúc trước còn tốt. Về sau đột nhiên tiểu chủ tử đột nhiên ầm ĩ đòi thả diều. Trắc phi liền gọi người dẫn hắn đến hoa viên chơi đùa. Khi đó ta đang ở nhà thủy tạ hóng mát, thấy nhiều người nên muốn trở về phòng tránh đi, lại không nghĩ…”

Mộ Tịch Dao nghe được lông mày nhíu chặt. Tưởng Thứ phi? Hẳn là nữ nhân bắt nạt thê nữ Đệ Ngũ Dật Triêu kiếp trước?

“Nữ nhân kia dưới gối còn có một thứ nữ?”

“Vâng. Điện hạ hiện giờ có hai trai một gái, mình nàng một trai một gái, ngày thường trong phủ khí thịnh, rất được sủng ái”.

Mộ Tịch Dao sắc mặt âm trầm, việc này khó khăn. Nữ nhân kia là sủng thiếp Tông Chính Minh, lại rất không thông minh. Lần này chỉ sợ gánh chịu tội danh, lại làm giá y cho người khác. Mặc dù có thể tra ra manh mối, chỉ sợ cũng chỉ có thể bắt đối phương bỏ con.

“Tịch Đình, muội trước cứ dưỡng thương, việc này không đơn giản. Tưởng thị chỉ sợ cũng bị người khác tính toán, hung thủ sau màn là một người khác”.

Mộ Tịch Đình vốn hận Tưởng thị, hiện tại nghe Mộ Tịch Dao nói, nhất thời không tiếp thu được.

“Việc cấp bách, điều dưỡng thân mình, cầu điện hạ để bên người muội vài người đắc lực. Việc sinh non này, sơ hở rất nhiều. Muội cẩn thận nghĩ lại, hiện tại trời rất nóng, tiểu chủ tử vì sao lại ầm ĩ muốn thả diều? Huống chi vật như diều, bé gái thích hơn. Tiểu chủ tử vì sao lại đột nhiên thích trò chơi của bé gái?”

Mộ Tịch Dao trấn định tự nhiên, đạo lý rõ ràng.

“Mặc dù tìm ra nguồn gốc, chỉ sợ đối phương đã sớm nghĩ biện pháp tốt thoát tội. Muội ngàn vạn đừng xúc động, mọi việc cẩn thận. Tháng sau di nương sẽ đến Thịnh Kinh, đến lúc đó sẽ đón muội ra phủ cùng nàng gặp mặt một lát”.

Lời đã nói xong, Mộ Tịch Dao đứng dậy trở về. “Nhớ còn có phụ thân di nương mong muội tốt đẹp, đừng làm chuyện điên rồ”.

Mộ Tịch Đình hai mắt rưng rưng, gật đầu đáp ứng.

Mang theo Triệu ma ma trở lại cáo biệt Mạc Oản Thanh, lúc đi qua cổng vòm vừa vặn gặp phải người quen.

“Đây không phải sủng phi Lục hoàng tử Mộ Trắc phi? Không phải thiếp hoa mắt chứ? Tại sao bụng lớn còn đến đây? Chẳng lẽ là đến thăm Thứ phi? Cũng phải, tỷ muội một nhà, cũng nên đi đi lại lại. Thứ phi mệnh kém một chút, mất đi hài tử. Không biết Trắc phi có xui xẻo thế không, vẫn nên cẩn thận một chút, dù sao cũng đang có bầu mà, đúng không?”

Mộ Tịch Dao nhìn nữ tử trang điểm xinh đẹp trước mặt, kim xoa ngọc trâm đầy đầu, dừng lại một chút.

“Người nào?” Mộ Tịch Dao hỏi thăm nha hoàn Mạc Oản Thanh lưu lại.

“Hồi bẩm Trắc phi, đây là điện hạ mới nâng Lâm Thứ phi”.

Vị chủ tử này gần đây được sủng ái nhất, ba phiên bốn lần chống đối Mạc Trắc phi, điện hạ cũng chỉ trách phạt hai câu, cũng không thật sự trừng phạt. Vốn là nha hoàn bên người Mạc Trắc phi, tự nhiên nhìn không vừa mắt.

Lại là nàng. Chết tử tế không được lại đụng phải nàng. Ánh mắt căm hận trong ngự hoa viên, Mộ Tịch Dao vẫn nhớ rõ ràng.

“Vả miệng”.

Triệu ma ma Huệ Lan ngẩn ngơ, vả miệng? Nhìn lại thần sắc chủ tử, thật sự là kêu các nàng. Nào dám chậm trễ, vội vàng gọi nha hoàn theo sau cùng ma ma thô sử áp Thứ phi kia quỳ xuống, kéo nha hoàn nàng ta ra, lập tức muốn động thủ.

Nha hoàn Mạc Oản Thanh lưu lại ngây ngốc nhìn một màn trước mắt, đầu óc rối loạn.

“Ngươi dám ! Nơi này là phủ Ngũ hoàng tử ! Nếu ngươi dám dụng đến ta, điện hạ sẽ không bỏ qua cho ngươi ! ” bị người hết sức chặn lại nữ nhân điên cuồng kêu gào, làm sao nghĩ Mộ Tịch Dao sẽ kiêu ngạo đến mức không kiêng kị gì động thủ đánh người trong phủ người khác ? Từ khi vào phủ, nàng được vô tận sủng ái, ngay cả Trắc phi cũng không để vào mắt, nào phải chịu loại ủy khuất này ?

“Mộ thị ngươi đừng quên, nơi này không phải phủ Lục hoàng tử, không chấp nhận được ngươi nói đánh là đánh ! ”

Mộ Tịch Dao nhìn nữ nhân mặc dù bị người áp xuống mà vẫn ngang ngược ương ngạnh, đi thẳng vào đình nghỉ mát bên kia, thận trọng ngồi xuống nghỉ ngơi.

“Huệ Lan, điểm tâm ”.

Huệ Lan mặt co rút, chủ tử ngài sĩ diện mang theo ra ngoài cung rồi ? Cúi đầu nhận hộp đồ ăn nha hoàn tùy thân mang theo, đem điểm tâm đặc biệt bày theo thứ tự, đưa đũa trúc qua, cẩn thận hầu hạ.

“Nơi râm mát như vậy, Thứ phi chắc là không thích. Đem đến chỗ có nắng đi ”.

Thấy nữ nhân bị kéo quỳ gối ngoài đình liều chết giãy dụa, Mộ Tịch Dao nghiêng đầu nhìn sang bên kia, thật sự là hồ quang thủy sắc, phong cảnh hợp lòng người.

“Ngươi cũng biết ta ở trong phủ hung hăng càn quấy đã quen ? Vậy ngươi có nghe nói ta không chỉ trong phủ kiêu ngạo ? ”

Nữ nhân giọng nói mềm nhẹ, chỉ một chữ “Đánh ”.

 

  – Hết chương 90 –

Categories: Sủng phi

No Comments

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: